Gọi Quỷ Đêm Trăng - Chapter 40

Gọi Quỷ Đêm Trăng - Chapter 40

 "Chết cha. Anh ta đưa mình trở lại đây là có ý gì vậy."

Cô tự lẩm bẩm khó hiểu trong người, rốt cuộc ý của Tiêu Vân là gì, tại sao anh ta lại đưa cô đến đây.

Nhưng dù sao cô cũng đã bị đem về quá khứ, có muốn hỏi thì cũng không có câu trả lời. Với lại cô cũng không quan tâm lắm, việc cô tò mò bây giờ là bản thân rất muốn biết có chuyện gì đang xảy ra tiếp theo.

Nghĩ vậy, cô thở ra một hơi thật đai, sau đấy mạnh dạn đi tới mở cửa, men theo hành lang cũ đi ra phòng ngoài, nơi đối diện với con đường chạy qua nhà.

"Lộc Cộc... Lộc Cộc."

Ngay lúc này, tiếng bước chân quen thuộc của con trâu nọ vang lên kèm theo tiếng sáo ngày càng gần, tuy biết bây giờ bản thân mình đang nằm mơ nhưng nó lại cho cô cảm giác chân thật đến đáng sợ.

Khoảng một lúc không lâu sau thì hai âm thanh đó cũng dừng lại hẳn. Tiếp theo Trầm nghe thấy tiếng gõ cửa phát ra làm tim cô như muốn nhảy dựng lên, nhưng cũng may là tiếng gõ đó không phải ở căn nhà này.

Cô bình tĩnh, đưa tay kéo nhẹ thanh cửa để lộ ra một kẽ hở nhỏ rồi ghé sát đầu vào đấy.

Khe hở vừa vặn để cô có thể trông thấy cảnh tượng bên ngoài. Quả nhiên như cô nghĩ, ở phía căn nhà đối diện kia có một con trâu trắng đang đứng, trên người nó là ma nữ cụt đầu mà cô từng gặp lúc trước.

Ngay lúc này, ả liền với cái tay trắng nhợt của mình chộp lấy cây đèn lồng treo trên vách cửa rồi đặt trên sừng trâu.

"Cốc Cốc Cốc"

Sau đấy, ma nữ dùng chiếc sáo của mình gõ lên cánh cửa, chỉ vài giây sau, bóng một người đàn ông bên trong lặng lẽ đi ra. Nhưng khi người kia vừa trông thấy ma nữ đã vô cùng hoảng sợ không kìm được hét lên một tiếng thất thanh, nhưng chỉ trong một tích tắc ngắn ngủi, người kia như mất hết hồn phách, tròng mắt trợn ngược rồi cả người lập tức ngã bịch xuống đất.

Ma nữ kia cùng lúc nhảy xuống, một tay nhấc lấy thân người đàn ông vứt lên lưng trâu. Rồi ả cũng nhanh chóng trở lại ngồi sau lưng người đó. Đặc biệt là khi con trâu cất bước người đàn ông đó lại cử động, anh ta cầm lấy cây sáo từ tay ma nữ đặt lên miệng mình mà thổi, rồi cả hai quay ngược đi ra khỏi làng.

Đợi khi ma nữ đi khuất khỏi con đường làng Trầm mới dám mở cửa bước ra, lặng lẽ bám theo với khoảng cách an toàn.

Thôn lạ nửa đêm mang một bầu không khí chết chóc, chỉ có tiếng sáo ma quái vẫn rít lên trong bóng tối. Cô đi ra khỏi cổng thôn, cô nhằm thẳng vào ánh sáng từ cái đèn lồng đặt trên sừng trâu lấp lóe trong đêm đi theo hướng đó.

Đêm nay trăng sáng lạnh lẽo đang đâm thủng mây đen trong bóng đêm, rắc lên núi hoang trơ trọi. Đi theo khoảng một đoạn khá xa, bỗng nhiên, cô cảm thấy hình như tiếng sáo không còn thổi nữa, cô vội vàng nhìn lên phía trước, chỉ thấy dưới ánh trăng bàng bạc, con trâu đã dừng lại trước một căn nhà.

"Đây hình như là... là nơi chôn xác của Tiêu Vân. Thế nào lại như vậy."

Cô thốt lên trong lòng vô cùng kinh ngạc. Rốt cuộc chuyện này là sao. ?

Cả không gian yên tĩnh im ắng khiến căn nhà giống như đang ẩn mình hòa vào màn đêm, để cho người ta một loại cảm giác đáng sợ.

Ở trước cổng chính căn nhà này, có treo hai cái đèn lồng đang phát ra ánh sáng mờ mờ. Bốn phía không có gió, nhưng hai cái đèn lồng này lại nhẹ lắc lư chiếu lên người ma nữ khiến cho ả trông càng thêm đáng sợ.

Cảnh tượng này khiến cho sắc mặt của cô biến đổi, nhanh chóng núp vào bụi cây gần đó, lặng lẽ quan sát phía trước.

Sau đấy, ma nữ đột ngột đẩy người đàn ông xuống khỏi lưng trâu, rồi quay ngược đi về phía thôn lạ. Khi ả lần nữa đi khuất Trầm mới dám tiến lại gần, nhưng vừa đi được mấy bước thì lần nữa phải dừng lại.

Đột nhiên ngay lúc này, két kẹt một tiếng, cánh cửa của tòa nhà chậm rãi mở ra. Một làn gió lạnh buốt thổi đến. Trong lúc mơ hồ, hình như có một người như trong bóng đêm hiện ra.

Hắn xuất hiện đứng chắn ngang lối đi, tay cầm một chiếc đèn lồng, cả người như hợp lại cùng với bóng tối nơi này, ánh mắt đầy âm u nhìn về phía người đàn ông đang nằm bất tỉnh dưới đất.

Trong ánh sáng đèn lồng mờ ảo, cô mới lờ mờ nhận ra trước mặt là một người thanh niên với ánh mắt đầy bình thản, sắc mặt tái nhợt nhạt như xác chết, toàn thân mặc một trường bào màu xanh.

Sau đấy, không biết hắn lôi đâu ra một sợi xích quấn quanh đôi chân của người đàn ông đang ngất xỉu kia, rồi lôi trệt dưới đất kéo vào trong nhà.

Trầm biết bản thân không thể gấp gáp, nên không dám manh động chỉ quan sát mà thôi. Một lúc khá lâu sau khi người kia bị lôi đi thì kẻ cầm đèn lồng cũng không có xuất hiện lại, nhưng cánh cửa dẫn vào căn nhà không hề đóng mà vẫn mở toang.

Cô nhíu mày, liệu là do hắn quên đóng hay là cố tình làm vậy để dụ cô vào. ?

Khả năng phía sau có vẻ không được hợp lí, bởi lẽ một người chân yếu tay mềm như cô nếu bị phát hiện thì sẽ bị bắt ngay, không có lý do gì mà phải giăng bẫy hay không cho tốn thời gian.

Nhưng cho dù là vậy thì cô vẫn phải cẩn thận, dù sao chỗ này cũng không phải nơi tốt lành gì, chắc chắn là có nguyên do của nó.

Sau một lúc đắn đo Trầm cuối cùng không nhịn được mà quyết định đi vào. Đứng đợi mãi ở ngoài này cũng không phải là cách hay.

Nghĩ vậy cô mới đứng dậy, miệng hít dài một hơi, trên tay sờ lấy bên hông nắm chặt con dao mà lão bà bí ẩn đưa cho, sau đấy một mình xâm nhập vào chỗ quái quỷ kia.

Khi cô vừa tiến vào, thì cánh cửa phía sau bỗng cạch một tiếng rồi tức khắc đóng kín lại. Cô nín thở, cảm giác như có điều chẳng lành sắp xảy ra. Nhưng không, mãi một lúc mà chẳng có gì ngoài sự yên tĩnh đến lạnh lẽo.

Trong tòa nhà, trên con đường nhỏ lát đá xanh, xung quanh còn có những hòn non bộ, những tượng đá hình người và rất nhiều cây ăn quả nặng trĩu quả, tất cả chúng được ánh trăng soi sáng càng thêm mập mờ trông vô cùng quái dị.

Cô cẩn thận bước tiếp trong đêm yên tĩnh, dường như nơi này cùng với bên ngoài như là hai thế giới hoàn toàn tách biệt với nhau.

Lúc này, bên phải cô cũng có mấy gốc cây ăn quả và vài cái tượng người bằng đá, đặc biệt trên những thân cây có rất nhiều trái cây màu hồng. Trong tòa nhà này không hề có gió, nhưng cô không hiểu sao đám trái cây này vẫn cứ đong đưa, còn phát ra âm thanh soàn soạt.

Tâm tình cô tràn đầy cảnh giác liên tục nhìn quanh bốn phía, tất cả những thứ ở đây đều đem đến cho cô cảm giác rất quỷ dị.

Thời gian dần qua, cô dường như còn ngửi thấy một mùi máu tươi tanh nồng tràn ra, cho dù mùi này rất nhạt nhưng thật sự chính xác có mùi này.

"CỨU... CỨU..."

Một âm thanh vang lên rất khẽ lọt vào tai cô, cô giật mình dừng lại nhưng rất nhanh nó đã biến mất nhanh chóng.

"Cứu... cứu..."

"Cứu... cứu..."

"Cứu... cứu..."

Vừa nhấc cái chân lên định đi tiếp thì hàng loạt tiếng kêu cứu đồng thời cất lên, nam nữ già trẻ đều có, tuy có vẻ nó rất mơ hồ nhưng cô lại nghe rõ mồn một. Nó không phát ra từ một hướng, mà là từ bốn phía xung quanh cô khiến cô càng hoang mang.

Sắc mặt cô dần trở nên khó coi, chỉ cố gắng tự trấn an mình bình tĩnh rồi cất bước tiến lên phía trước.

"Lộp cộp... lộp cộp."

Nhưng ngay lúc này, sâu trong lòng Trầm chợt dâng lên một trận lạnh lẽo. Đang lúc bước tiếp về phía trước thì cô chợt phát hiện ra, dường như là ngoài tiếng bước chân của cô, lại có nhiều hơn một tiếng.

Không biết chuyện này khi nào thì đã bắt đầu, nhưng tiếng bước chân bây giờ, không còn là mỗi mình cô nữa, mà là... của hai người.

Danh Sách Chương

Nhận xét Box