"Trầm. Tôi biết cô ở trong đấy. Mau mau cứu lấy Tiểu Ánh."
Là tiếng của Bảo Lâm, giọng nói đầy gấp gáp kèm theo sự lo lắng, nó đang ở rất gần.
Cô không thể chờ đợi được nữa, tức khắc mở cửa ra thì đã thấy thân người Tiểu Ánh đang chạy tới. Phía sau cô ấy, bên ngoài ngưỡng cửa dẫn tới khu phía Bắc này là hình dáng của Bảo Lâm. Anh ta đang múa máy chân tay, liên tục ném vô số lá bùa vào trong không khí.
Nhưng tuyệt nhiên cô không hề trông thấy bất cứ hồn ma nào, ngay cả mấy người hầu hay lão Dực cũng không thấy bóng dáng đâu.
Thật là kì lạ.
Nhưng giờ cô không có tâm trạng để ý tới chuyện đó, miệng hô lên.
"Bảo Lâm, mau vào trong này đi. Bọn chúng không vào được đây."
Nhưng cậu ta lại nói.
"Mau cứu lấy Tiểu Ánh. Đừng lo cho tôi."
"Tiểu Ánh làm sao. ?"
Vừa nói cô vừa nhìn lấy Tiểu Ánh đang chạy lại gần, tuy trời tối nên cô không thể nhìn ra cô ấy bị gì, nhưng bản thân cô lại có dự cảm không lành.
"Mau vào phòng."
Cô nhanh chóng kéo lấy Tiểu Ánh trở vào, sau đấy tức khắc đóng cửa lại.
Dưới ánh đèn vàng vọt, khuôn mặt của cô ấy dần rõ ràng, nhưng chừng ấy cũng đủ làm cho Trầm giật mình. Trên làn da trắng nõn ấy có xuất hiện mấy vết thâm quầng, đặt biệt là xung quanh hai hốc mắt. Tóc tai thì bù xù như ăn xin, môi khô nứt nẻ nhợt nhạt vô cùng.
Trông cô ấy bây giờ hoàn toàn khác xa với Tiểu Ánh cô gặp vào mấy ngày trước. Thật sự thiếu tí nữa là Trầm không nhận ra nổi luôn.
Trầm lại gần, vừa đưa tay vén mái tóc Tiểu Ánh lên thì đã bị cô ấy hất văng đi.
Sau đấy Tiểu Ánh đột nhiên sửng sốt nhìn cô, đôi mắt của cô ấy đờ ra, một lát sau mới có phản ứng.
"Thịt... cho tao thịt..."
Dứt lời, cô ấy hào hứng định lại gần túm lấy cô, Trầm thấy khó hiểu liên tục tránh né bàn tay của Tiểu Ánh đang kiên trì vồ tới.
"Bình tĩnh. Cô bình tĩnh lại đi. Nói cho tôi biết đã có chuyện gì xảy ra vậy. ''
"Đừng để cô ấy chạm vào nàng."
Trong căn phòng, giọng nói của Tiêu Vân đột ngột cất lên, cô vừa chớp mắt một cái thì cánh cửa đã bị đẩy ra. Tiếp theo đó là bóng người quen thuộc kia bước vào, chỉ trong tích tắc đã đứng chắn trước người cô. Anh ấy nhấc tay lên, trực tiếp đẩy Tiểu Ánh ra xa khiến cô ấy lảo đảo ngã xuống nền nhà.
"Khoan đã. Anh về lúc nào vậy. ''
"Mới về."
Tiêu Vân đáp nhanh, Trầm lại nhìn ra cửa rồi ngạc nhiên hỏi.
"Vậy Bảo Lâm đâu. Anh không cứu cậu ta sao. ?"
Tiêu Vân ngạc nhiên.
"Bảo Lâm. Nó cũng tới đây ư. Sao ta lại không thấy."
Cô thắc mắc.
"Nãy... nãy cậu ấy còn ở ngoài kia."
Tiêu Vân nhướng mày.
"Ta có thấy ai đâu. Hơn nữa mùi của cậu ta cũng không có trong căn nhà này."
Cô sợ hãi nói.
"Có khi nào Bảo Lâm bị..."
Tiêu Vân lắc đầu.
"Không có chuyện đó đâu. Yên tâm, nếu nó còn ở đây dù sống hay chết ta cũng sẽ biết mà. Có lẽ nó đã đi rồi."
Nghe vậy làm cô yên tâm hơn không ít, sau đó quay sang nhìn Tiểu Ánh vẫn như người điên mà hỏi.
"Tiểu Ánh bị làm sao vậy. Anh có biết không. Sao cô ấy cư xử kì lạ lắm?"
Tiêu Vân thản nhiên nói.
"Bị ám rồi."
Cô gấp gáp.
"Anh cứu được không."
Anh ta gật đầu, sau đấy phất tay một cái, lập tức một luồng khí đen từ cơ thể Tiêu Vân tỏa ra bao bọc lấy thân người của Tiểu Ánh khiến cô ấy không thể nhúc nhích nổi. Miệng bắt đầu gào lên những thứ tiếng vô nghĩa rất đáng sợ.
Khi đã trói Tiểu Ánh xong, Tiêu Vân chậm rãi ngồi xuống ghế, cất giọng.
"Mấy ngày nay không có chuyện gì xảy ra chứ."
Cô nhíu mày, có ý trách mắng.
"Giờ này anh còn hỏi như vậy được sao. Mau mau cứu cô ấy đi còn chờ gì nữa."
Tiêu Vân mỉm cười.
"Không vội. Chờ thêm vài hôm nữa đi."
Cô khó hiểu.
"Chờ làm cái gì. Tiểu Ánh là người tốt, tôi không thể nhìn cô ấy thành ra như vậy được. Anh chờ để làm gì."
Tiêu Vân chợt nắm lấy tay cô kéo mạnh một cái, Trầm liền mất thăng bằng ngã nhào vào người anh ta. Cô vùng vẫy muốn ngồi dậy, nhưng cánh tay Tiêu Vân đã siết chặt, khuôn mặt điển trai càng ghé lại gần.
Cô hốt hoảng, mặt đỏ như gấc liên tục lắc đầu.
"Không... không được. Tiểu Ánh vẫn còn ở đây."
Tiêu Vân đờ cả người một lúc, mãi sau mới cười lớn.
"Thật là. Không ngờ đầu óc nàng lại đen tối đến vậy. Ta còn chưa làm gì mà. Ha ha."
Cô lườm Tiêu Vân một cái, đỏ mặt nói.
"Tôi không nghĩ như những thứ anh nghĩ. Hừ. Vậy anh định làm gì."
Tiêu Vân ghé lại ngày càng gần, khi đôi môi mỏng lạnh băng chạm vào tay cô mới dừng lại, tiếp theo là một hơi thở lạnh lẽo phà đến kèm giọng nói quen thuộc.
"Ta muốn cưới nàng... ''
Cô cứng đờ cả người, chuyện gì đang xảy ra vậy, Tiêu Vân lại muốn cưới cô. Không, hắn bị điên rồi, chẳng phải trước nay anh ta chỉ xem Trầm như đồ chơi hay sao mà giờ lại hỏi cưới.
Điều này làm cô quá bất ngờ, tức khắc đẩy Tiêu Vân ra thoát khỏi vòng tay lạnh lẽo đấy. Cô đứng như trời trồng, nhìn chằm chằm vào Tiêu Vân.
"Anh điên rồi. Tự nhiên cưới tôi làm chi, tôi chưa muốn lấy chồng. Hơn nữa, tôi không thể lấy một con ma..."
Cô vừa nói đến đây thì dừng lại, ý thức được mình lỡ lời không nên nói Tiêu Vân như thế, vừa nhìn sang Trầm đã thấy đôi mày Tiêu Vân nhăn lại, cô cứ tưởng anh ta sẽ tức giận khi cô nói những lời đó, nhưng không, Tiêu Vân chỉ thở dài sau đấy nhìn vào hư không.
"Tiêu Vân... Tôi... tôi xin lỗi. Ý tôi không phải chê anh là ma. Anh rất tốt... nhưng mà... nhưng mà tôi còn phải trở về. Xin lỗi."
Tiêu Vân lặng lẽ không nói, anh lấy trong người ra một con dao nhỏ đặt trên bàn. Cô dõi mắt nhìn theo thì lập tức kinh ngạc.
"Cái này... cái này anh... anh lấy ở đâu."
Cô không nhìn nhầm, con dao này chính là của bà lão xuất hiện trong mộng từng đưa cho cô đã năm trăm năm nhưng không hề bị rỉ sét, thật là không thể tin nổi.
Đột nhiên, anh ta đưa ngón tay mình kề lại lưỡi dao, tặc lưỡi thở dài rồi cứa lên đó một cái. Lập tức, một giọt máu đen từ đó chảy ra từ từ nhỏ xuống bàn. . Nhưng khi vừa chạm tới mặt gỗ thì nó đã ngay tức khắc bốc hơi, tạo thành một làn sương đen từ từ bay vào mũi cô.
Cô hốt hoảng đưa tay bịt mũi, sau đấy thốt lên.
"Anh... Anh làm gì vậy."
Giây tiếp theo, cô có cảm giác đầu óc của mình quay cuồng dữ dội, một cơn đau đầu ập đến khiến cô lảo đảo, cả người dần dần mơ hồ như sắp ngất xỉu.
Lúc này Tiêu Vân quay sang, dùng ánh mắt buồn bã mỉm cười nhìn cô.
"Ta xin lỗi phải dùng tới cách này. Haiz... Ngủ đi, ngày mai hãy cho ta câu trả lời. Dù sao ta vẫn sẽ tôn trọng quyết định của nàng."
Anh vừa nói xong thì Trầm cũng triệt để mất đi ý thức, trực tiếp rơi vào giấc ngủ sâu.
-
Không biết sau bao lâu, Trầm cũng dần tỉnh lại, cô chầm chậm mở mắt ra, xung quanh vẫn là một khoảng không tối om như chết.
Cô loạng choạng đứng dậy mò mẫm xung quanh thì mới phát hiện ra mình vẫn còn đang ở trong phòng. Nhưng giây tiếp theo, một âm thanh lạ lập tức lọt vào tai khiến cô sợ hãi giật nảy cả mình.
"Tiếng... tiếng sáo này... người cưỡi trâu..."
Nhận xét Box