"Tôi... tôi là người từng đến thuê phòng. ''
Nghe vậy, ông lão ấy tỏ ra ngạc nhiên, nhưng sau đấy thì nhíu mày, khuôn mặt đanh lại, thắc mắc hỏi.
"Trông cô mới hơn hai mươi tuổi thì sao có thể từng thuê phòng nhà lão được. Ngày ta chết đi chỉ sợ cô còn chưa ra đời. Chẳng lẽ, nhìn lão mà cô không đoán được... lão là một con quỷ."
Ông ấy làm ra vẻ mặt đáng sợ, rồi bất ngờ tự đưa tay móc hai con con mắt của mình ra vân vê trong lòng bàn tay như đang nắm hai hòn bi vậy. Cứ tưởng cô sẽ ngất xỉu tại chỗ, nhưng ngoài dự đoán của hồn ma ông lão, cô lại không tỏ ra sợ hãi, mà ngược lại khuôn mặt rất đỗi bình tĩnh.
"Tôi có thể nhìn ra ông là ma quỷ chứ, nếu không tôi sẽ không nói những lời như vậy. Vào 500 năm trước, ngày ông bị nữ quỷ kia đem đi, trước đó từng có một nam một nữ đến thuê phòng... ông còn bảo là chúng tôi có thể giúp dân làng của ông."
Nghe đến đây, khuôn mặt ông lão dãn ra, từ từ đưa tay đặt hai con mắt về vị trí cũ, ông nhìn cô tràn đầy kinh ngạc, đôi tay run run, khóe miệng đột nhiên nở nụ cười vui sướng.
"Là tiểu thư. Có phải là tiểu thư Uyển Nhi. ?"
Trầm nhẹ nhàng gật đầu, khi ông ấy vừa biết được câu trả lời, còn đang định hỏi gì với cô thì đúng lúc này, ngọn đèn dầu trên linh đường ở căn phòng đối diện đột nhiên vụt tắt, tia sáng còn lại của mặt trời cũng biến mất, thay thế vào đó là một bóng đêm tĩnh mịch.
Ông lão thu lại nụ cười, vội vàng kéo lấy cô bước nhanh về phía ngược lại vô cùng gấp gáp.
Cô giật mình, cất giọng hỏi.
"Có chuyện gì vậy. ?"
Ông ấy vừa đem cô đi thật nhanh, vừa nói.
"Lão đem cô đến khu nhà phía Bắc, nơi này không an toàn đâu."
Sau đấy, ông không nói thêm gì mà kéo cô chạy như bay. Quả như lời ông ấy nói, trên quãng đường trở về cô thường xuyên nghe thấy những tiếng kêu la thảm thiết kèm theo đó là những tiếng hú ma ghê rợn. Nhưng tuyệt nhiên không hề xuất hiện bóng dáng một con ma nào.
Sau khoảng 20 phút di chuyển, ông ấy cũng đem cô về được gian nhà phía Bắc cô đã ở được một tuần nay mà không gặp bất cứ trở ngại gì.
Khi cô vừa mới đặt chân qua ngưỡng cửa thì đã bắt gặp khoảng mười mấy ma nữ, bọn họ xếp thành hai hàng ngang nhanh chóng vây lấy cô vào trong.
Trầm trông sắc mặt tỏ ra sợ hãi cùng lo lắng. Ma nữ hôm trước nói chuyện với cô liền nhíu mày, cô ấy nhìn sang ông lão rồi bảo.
"Lão Dực. Bọn họ..."
"Lão Dực..."
Cô nhìn sang thì thấy ông ấy gật đầu.
"Mọi người hay gọi tôi là lão Dực."
Sau đấy ông quay sang, bảo với ma nữ kia.
"Tiểu Hoàn, cho mấy quỷ nữ còn lại canh phòng ngoài này. Chúng ta cần nói chuyện một chút, nếu có chuyện gì thì mau báo cho lão."
"Rốt cuộc ngoài kia có chuyện gì. Bọn họ thức dậy rồi sao. ''
Ma nữ tên Tiểu Hoàn cất giọng hoài nghi hỏi, lão Dực gật nhẹ đầu.
"Chưa tỉnh hẳn. Nhưng đề phòng vẫn hơn."
Sau đấy ông không nói thêm gì nữa mà theo chân Trầm trở về căn phòng của mình.
Lúc này cô ngồi trên ghế, nhìn sang vẻ mặt lo lắng của ông Dực, mãi một lúc sau mới dè dặt lên tiếng.
"Có phải là vì tôi... mà họ..."
Cô còn chưa nói xong câu ông ấy đã thở dài nói.
"Đúng là họ thức dậy là vì tiểu thư."
Cô tò mò hỏi.
"Nhưng vì sao. ?"
Ông ấy đáp.
"Là vì tiểu thư vẫn còn sống. Đây cũng không phải là lần đầu họ thức dậy, trước đây sau khi cả nhà họ Dương bị giết chết thì cũng có nhiều kẻ ban đêm lẻn vào hôi của, nhưng đều bị họ giết chết hết. Nhưng lý do không phải là để trừng phạt những người kia, đơn giản chỉ là họ rất khát máu. Ngoài kia, trong ba khu nhà Tây Đông Nam có tổng cộng 98 quỷ hồn. Chỉ cần mặt trời vụt tắt, khi bóng đêm bao phủ mọi thứ, nếu trong phủ có người sống đi lại thì họ sẽ đánh thức họ, họ sẽ săn lùng người đó như kẻ đi săn, sẽ ăn thịt uống máu người đó đến chết mới thôi."
"Đáng sợ vậy sao. Nhưng tại sao họ lại trở nên như vậy, cho dù có chết đi thì linh hồn vẫn phải nhớ kí ức lúc sống chứ. Sao lại độc ác như vậy được."
Nghe ông Dực nói mấy lời đáng sợ như vậy khiến cho cô rùng mình, ông ấy nói tiếp.
"Là do linh hồn của họ bị nguyền rủa."
Cô nhíu mày.
"Chẳng trách ở ngoài kia chẳng ai dám ở lại gần căn nhà này. Nhưng, nãy sao ông lại ở từ đường nhà họ làm gì vậy. ?"
Lão Dực đáp.
"Là để canh phòng thôi. Lão thường trực ở bên ngoài, nếu có ai đến thì sẽ dọa họ đi. Người dân quanh vùng này đều là do lão cùng với mấy quỷ hồn Tiểu Hoàn đuổi đi. Haiz. Cũng là do lão, đã mấy năm không có người đến nên chủ quan không kiểm tra có người đi vào hay không. May mắn là Tiểu Thư lại đến chỗ từ đường, nếu không e là lão có hồn phi phách tán cũng không hết tội."
Cô vội xua tay, tự nhận lỗi về mình.
"Là do tôi quá tò mò. Tôi muốn xem nơi này như thế nào, không ngờ... À mà, chuyện cách đây hai mươi năm, ông có biết là do ai làm không. ?''
Lão Dực thất vọng cất lời.
"Không. Lúc ấy những quỷ hồn chúng tôi vẫn còn ngủ say, những việc ngoài kia chúng tôi đều không biết. Sau khi Tiêu Vân thoát khỏi hầm mộ cách đây hai mươi năm chúng tôi mới bị quỷ khí của cậu ấy đánh thức. Khi tỉnh lại thì mọi việc đã thành ra như này."
Trông ông ấy không phải nói dối, cô cũng không thể biết hung thủ là ai một sớm một chiều được. Chợt cô như nhớ ra điều gì đó liền cất tiếng hỏi ông.
"Nhưng mà sao ông lại ở đây. Sau cái ngày ông bị ma nữ kia đem đi thì chuyện gì xảy ra tiếp theo. ? Tại sao ông biết tên tôi và Tiêu Vân. ? Tôi nhớ là lúc ở phòng trọ, chúng tôi chưa hề xưng tên cơ mà."
Ông ấy liếc nhìn sang.
"Tiểu thư không nhớ gì nữa hay sao. ?''
Cô lắc đầu, lão Dực thở dài.
"Cũng phải. Tiểu thư vẫn là người sống, chắc là do cô chuyển sinh đến kiếp này nên một số chuyện quá khứ không nhớ nổi."
Cô vội đứng dậy, nhìn ông ấy với vẻ mặt thắc mắc.
"Ông có thể nói cho tôi..."
"Lão Dực... không hay rồi. ''
Tiếng của hồn ma Tiểu Hoàn từ ngoài vọng vào, lão Dực liền nhìn ra ngoài cửa, sau đấy dặn dò cô.
''Dù có chuyện gì cũng đừng rời căn phòng này nửa bước."
"Ngoài kia xảy ra làm sao. ? Họ đến ư. ?"
Cô vội vàng hỏi, trong lòng cực kì lo lắng.
"Chắc là vậy. Lão cũng không hiểu chuyện gì đang xảy ra nữa. Để lão ra xem thế nào."
Nói xong, ông ấy đi xuyên qua cánh cửa rồi biến mất. Ngồi trong căn phòng vắng, cô biết mình chẳng thể làm được nên đành phải chờ đợi, có ra cũng chỉ làm họ vướng tay vướng chân thêm mà thôi.
Không lâu sau, từ bên ngoài những âm thanh la hét gầm rú vang lên không ngớt. Nhưng tuyệt nhiên cô có thể nhận ra được điều bất thường ở đây, hình như là âm thanh này phát ra ở hướng Đông, nơi lối vào nhà họ Dương, đặc biệt, kèm trong những tiếng kêu quái dị đó lại có những tiếng nổ vang trời.
Càng ngày tiếng gào tiếng rú ngày càng rõ, nhưng lúc này cô có thể nghe ra một thứ thanh âm rất quen tai. Lắng nghe một lát, cô mới giật mình đứng bật dậy thốt lên.
"Có... Có giọng của Tiểu Ánh. Còn tiếng nổ vừa nãy, hình như là bùa chú của Bảo Lâm. Nhưng... nhưng sao họ lại tới đây. ?"
Nhận xét Box