Gọi Quỷ Đêm Trăng - Chapter 37

Gọi Quỷ Đêm Trăng - Chapter 37

 Trong người tuy vừa bất ngờ vừa sợ hãi, nhưng Trầm không thể nào mạo hiểm được, cô liền lấy lại bình tĩnh, đôi mắt lập tức nhìn đi hướng khác giả vờ không trông thấy họ, tự nhiên nhất có thể đi đến cạnh giường định chui vào chăn mà trốn.

Nhưng giây tiếp theo, trong đoàn hồn ma đó, có một ma nữ đã đi tới, nhanh chóng đặt khay thức ăn xuống bàn gỗ, sau đó cất giọng âm u.

"Thiếu phu nhân không phải sợ. Chúng nô tì được thiếu gia giao phó chăm sóc cho cô."

Biết mình đã bị phát hiện nên cô không có ý định diễn tiếp, Trầm liền quay ngược đầu lại, nhìn tất cả bọn họ với gương mặt đầy sợ hãi.

"Mấy người là ma... sao tôi có thể tin được."

Ma nữ kia cúi nhẹ đầu, sau đấy vẫy vẫy tay, lập tức mấy ma nữ còn lại cũng đi vào đặt thức ăn vào trên bàn rồi nhanh chóng đi ra, trực tiếp tan biến trong bóng đêm tối mịt.

Lúc này, trong phòng chỉ còn lại cô với ma nữ kia.

"Cái này là lệnh của thiếu gia. Chúng tôi không thể làm trái nên phu nhân cứ yên tâm."

Cô nhíu mày, bình tĩnh hỏi.

"Vậy... vậy cô là người đã chết cách đây hai mươi năm. Tôi... tôi có thể biết, là do ai đã giết cô không. ?"

Ma nữ kia đột ngột ngẩng đầu lên, ngoài sự tưởng tượng của cô, nó chỉ lắc nhẹ rồi nói.

"Phu nhân, ở đây cô đừng nhắc tới chuyện đó. Cẩn thận sẽ đánh thức họ dậy, lúc ấy chúng tôi chỉ sợ không bảo vệ được cô dẫn đến thiếu gia sẽ trách tội."

"Bọn họ. Bọn họ là ai. Ở đây còn có ai nữa."

Sau câu hỏi của cô, ma nữ kia phất tay, đóng chặt cửa lại một lúc sau mới nói.

"Chúng tôi không phải là chết hai mươi năm trước, chúng tôi là những linh hồn được thiếu gia cứu nên mới tự nguyện đến đây hầu hạ ngài ấy. Đã 500 năm, giờ thiếu gia mới trở về."

Cô ngẩn người ra, những hồn ma này lại là do Tiêu Vân cứu. ?

500 năm trước. ?

Anh ta chẳng phải bị chôn sống, cả linh hồn lẫn thể xác bị giam cầm trong hầm mộ hay sao. Vậy Tiêu Vân cứu những người này bằng cách nào và lúc nào. ?

Mọi thứ càng trở nên rắc rối, trong lúc cô vẫn còn hoang mang thì ma nữ kia đã tiếp lời.

"Bọn họ mà chúng tôi nói đến chính là những người chết cách đây 20 năm. Nhưng yên tâm, họ vẫn còn ngủ say, chỉ cần đừng đánh động họ thức giấc là được. Ở đây, phu nhân cứ yên tâm, chúng tôi sẽ hầu hạ cô chu đáo đến khi thiếu gia trở về."

Nói đến đây thì ma nữ kia đã đi xuyên qua cánh cửa rồi biến mất.

Trong căn phòng tối, Trầm đứng như trời trồng nhìn những món ăn bày trước mặt, nhưng cô không hề có tâm trạng mà ăn uống. Bởi những người bị giết hai mươi năm trước, họ vẫn chưa hề được siêu thoát mà còn ngủ yên tại căn nhà này. Nhưng theo lời ma nữ kia, cô có cảm giác họ rất nguy hiểm, nếu không cô ta sẽ không dặn dò cô như thế.

-

Đã một tuần ròng rã trôi qua, cô vẫn sống ở đây rất bình thường, kể từ hôm bữa thì những hồn ma kia cũng không hề xuất hiện trở lại. Chỉ là thức ăn, hay công việc dọn dẹp đều do họ làm một cách vô hình, bản thân cô cũng đã quen với điều này nên không còn tỏ ra sợ hãi như trước nữa.

Chỉ là trong bảy ngày này cô chỉ lảng vảng ở góc sân sau trong khu phía Bắc mà thôi, chứ vẫn chưa thể đi ra để tham quan hết kì quan cổ này được.

Theo cô được biết, thì căn nhà này có hai phần riêng biệt được chia làm bốn khu tương ứng với đông tây nam bắc. Ở phía Đông là gian ngoài là nơi sảnh đường nơi cô trông thấy khi Tiêu Vân dẫn cô vào lần đầu, chỗ này là rộng nhất, gồm một gian phòng khách dùng để tiếp khách, xung quanh là những căn phòng lớn để cho khách quý ở.

Phí Tây là nơi đặt bàn thờ gia tiên mấy đời của nhà họ Dương.

Phía Nam là chỗ sinh hoạt, chỗ ở của người hầu. Còn chỗ cô đang ở là nơi con cháu trong nhà họ Dương ở lại.

Nói chung là không phải cô không muốn đi tham quan, mà là cứ mỗi lần đặt chân đến gần cánh cổng dẫn ra nhà trước là y như rằng cánh cửa chắn ngang lại đóng chặt một cách bất thường. Cô có dùng sức thế nào cũng không thể mở nổi.

Dường như là mấy hồn ma kia không muốn cô đi ra khỏi đây.

Nhưng, càng làm vậy sự tò mò trong người của cô lại càng mãnh liệt.

Trưa ngày hôm ấy, khi tiếng nấu ăn, tiếng quét nhà vang lên, cũng là lúc Trầm rón rén đi đến gần lối ra. Có vẻ như những hồn ma kia đang bận làm việc, nên lần này cô đã đi thẳng tới phòng khách phía Đông một cách nhẹ nhàng mà không gặp bất kì sự cản trở nào.

Trái ngược với ngày cô mới bước chân vào, giữa mảnh sân rộng lớn ở đấy hay đã ngập đầy lá cây, cỏ dại cũng đã dần nhú ngọn qua khỏi những kẽ gạch. Cô cũng chẳng ngạc nhiên lắm, cũng phải, những hồn ma kia lâu giờ vẫn phục vụ cô ở sân sau thì làm sao quán xuyến hết mọi việc trong nhà được.

Cả buổi chiều, hầu như cô đã đi tham quan hết căn nhà, tuy nó đã cũ kĩ nhưng vẫn để lại cho Trầm một sự ấn tượng không hề nhẹ bởi vì sự đồ sộ đó. Cái thứ cô chỉ thấy trên phim ảnh nay lại hiện hữu trước mặt mình khiến cô không khỏi phấn khích.

Khi trời đã nhá nhem tối, cô mới theo đường cũ trở về. Nhưng... bây giờ, cô chợt nhận ra mình đã bị lạc đường. Trời càng ngày càng tối khiến tinh thần cô càng gấp gáp hơn bao giờ hết, bởi vì ở đây không có gì là không thể xảy ra.

Bước chân cô ngày càng nhanh, tranh thủ chút ánh sáng cuối cùng mà bước.

Một lúc sau, trong bóng trời âm u ấy cô thấy có đốm sáng phát ra, không nghi ngờ gì cô liền chạy tới đấy.

Nhưng khi lại gần, cả người cô chợt giật bắn người. Bởi vì bây giờ, cô đang đứng trước linh đường của dãy nhà phía Tây, nơi thờ cúng gia tiên của nhà họ Dương. Ánh sáng phát ra là được chiếu từ ngọn đèn dầu trước lư hương lớn.

Rốt cuộc, cô không nhịn được lập tức quay người, bỗng âm thanh lục cục từ phía sau lưng phát ra, kèm theo đó một cơn gió lạnh buốt ập tới.

Cô run rẩy quay đầu, thì thấy ngay trước linh đường, một bóng người đàn ông hiện ra, do trời quá tối nên cô không thể nhìn rõ mặt, nhưng dù sao cô lại cứ thấy người này quen quen thế nào.

Ngay trong lúc dầu sôi lửa bỏng này, người kia chợt cất giọng ồm ồm.

"Cô là ai. Sao lại tới đây. Cô biết đây là đâu không. ?"

Cái giọng nói này, nó cũng rất quen...

"Đúng rồi. Không lẽ... không lẽ người này là..."

Cô đứng im tại chỗ, miệng không ngừng lẩm bẩm. Thanh âm từ phía người đó lại phát ra.

"Chỗ này không phải là chỗ cô có thể đến. Mau đi đi trước khi trời tối. Nếu không thì..."

Người đó còn chưa kịp nói xong câu thì Trầm đã vội vã lên tiếng cắt ngang.

"Ông... ông có phải ông chủ quán trọ."

Lời cô vừa dứt, bóng dáng người đó đã biến mất ở phía trước, cô còn chưa kịp nhìn rõ mô tê như thế nào thì đã cảm nhận được hơi thở lạnh lẽo phà đến từ phía sau gáy. Cô quay đầu lập tức bắt gặp một khuôn mặt già nua, làn da trắng bệch như xác chết ở ngay sát cạnh.

Ông ta nhìn cô chăm chăm.

"Cô là ai. ?"

Danh Sách Chương

Nhận xét Box