Cô tiến lên, trực tiếp bước vào trong nhà họ Dương, Bên trong nhà họ Dương cũng xây dựng theo phong cách cổ xưa như nhà ông Đồ. Chỉ khác là đồ sộ nguy nga hơn rất nhiều mà thôi.
Cô theo Tiêu Vân đi qua sân trước vắng vẻ, rồi thẳng đến sân sau, quẹo vài khúc cua nữa anh ấy mới đưa cô đến trước một căn phòng nhỏ nằm sát ở dãy nhà phía Tây.
Tiêu Vân đẩy cửa cùng Trầm bước vào, lúc này cô mới ngỡ ngàng thật sự, trong phòng bụi bám rất dày, đồ dùng cũng rất cũ, không giống như vẻ hào nhoáng bên ngoài kia.
Tiêu Vân như thấy vẻ mặt của cô liền cười.
"Đây từng là chỗ ta ở. Mọi thứ vẫn y nguyên như vậy, chắc từ khi ta chết đi thì không ai ở nữa thì phải."
Cô nguýt nhìn Tiêu Vân.
"Chắc họ sợ anh về ám nên không dám ở chứ gì."
"Đúng vậy. Những ai ở trong phòng này đều sẽ bị ta ám. Nhưng thật không may, bây giờ nàng lại ở đây mới xui xẻo chứ."
Nói xong, Tiêu Vân bỗng phất tay, cánh cửa phòng theo đó bị đóng sầm lại, nụ cười gian manh nở trên đôi môi mỏng của anh ta. Trầm lập tức nhận ra điều không ổn, khuôn mặt có thút ửng hồng, hai tay che lấy ngực liên tục lùi lại.
"Anh... anh định làm gì."
Nhưng Tiêu Vân đâu có phí thời gian, anh ta đã bước tới nhanh khiến cô liên tục lùi lại rồi vô tình ngã xuống giường. Còn chưa kịp phản ứng thì cô đã cảm thấy đôi môi mình lạnh đi.
Cô định mở lời thì bị đôi môi của Tiêu Vân chặn lại. Cô liều mạng giãy giụa, nhưng ở trước mặt Tiêu Vân, chút sức lực của cô quả thực chỉ giống như gãi ngứa.
Đâu lưỡi lạnh như băng của anh ấy mạnh mẽ tiến vào, khiêu khích đảo qua môi cô. Cơ thể Trầm không kìm được mà hơi run rẩy dưới nụ hôn khêu gợi như thế.
Tiêu Vân dường như cảm nhận được phản ứng của cô, anh liền buông cô ra, miệng ở nụ cười cợt nhả, sau đó tiếp tục đưa môi mình cọ vào môi cô và nói với vẻ mặt vô lại.
"Nương tử, ta đã phải bảo vệ nàng lâu như vậy, nàng có nên cho tướng công ta ăn no một chút hay không?"
"Không... tôi không muốn cho... Ưm..."
Tuy Tiêu Vân chỉ hỏi cho có lệ, cô có trả lời như thế nào cuối cùng cũng bị tên vô lại này làm một cách huy hoàng.
Tiêu Vân như làm bù cho mấy lần trước, hết hiệp này lại chuyển sang đến hiệp khác.
Cô bị hắn làm đi làm lại mà quên cả thời gian, chỉ loáng thoáng cảm giác được mặt trời dần dần buông xuống, mặt trăng từ từ mọc lên ngoài cửa sổ.
Mà cái tên Tiêu Vân này lại không có ý định ngừng nghỉ. Mãi đến tận đêm khuya, sau khi cô kiệt sức và ngủ thiếp đi, trong phút chốc, cô cảm thấy sự lạnh lẽo trên cơ thể mình cuối cùng cũng biến mất.
Tiếp theo, xúc cảm mềm mại buốt lạnh chạm vào trán cô, một lời thì thầm cực nhỏ vang lên bên tai.
"Tạm thời nàng ở đây vài ngày. Ta cần đi lấy một thứ đồ đã thất lạc từ lâu. Yên tâm, nàng sẽ an toàn khi ở đây. Ta sẽ sớm trở lại thôi."
Trong cơn mơ màng, cô chỉ nghe thoang thoáng vậy, cô cũng chẳng để ý đến lời nói đó mà ngủ thiếp đi.
Ngày hôm sau, cô ngủ đến trưa mới tỉnh.
Khi cô thức dậy thì Tiêu Vân đã không còn ở đây nữa. Toàn bộ bụi bẩn trong phòng cũng được quét dọn sạch sẽ, đồ vật được lau chùi sáng bóng.
Cô ngẩn người, đưa chăn che lấy cơ thể.
"Anh ta đi thật rồi sao. Căn phòng này là do Tiêu Vân dọn dẹp. ?"
Rồi cô nhìn sang bên cạnh giường, chỉ thấy một bộ váy mới đã gấp sẵn để đó. Cô đứng dậy thay vào, rồi mở cửa phòng đi ra.
Một mùi hương thơm thoang thoảng truyền vào mũi, là mùi của đồ ăn, nó làm cái bụng cô cứ réo lên liên tục. Cô thở phào.
"Anh ta thật là, làm mình cứ tưởng hắn sẽ bỏ rơi mình ở đây chứ. Hừ. ''
Nói xong, cô chẳng bận tâm gì mà đi theo mùi hương kia tỏa ra. Càng đến gần mùi thơm càng rõ, cô cũng nghe thấy tiếng xoong chảo va vào nhau kèm theo đó tiếng xào nấu không ngớt.
Cô vội vàng đi đến, nhưng khi lại gần căn phòng phát ra tiếng động thì mấy cái âm thanh nấu ăn đó cũng đột ngột dừng lại.
Cứ nghĩ là Tiêu Vân ở trong, Trầm không chần chừ mà đưa hai tay đẩy cửa kêu lên.
"Tiêu..."
Nhưng mà, ngay khi cánh cửa được đẩy ra, cô lại chẳng nhìn thấy ai ở bên trong, căn phòng hoàn toàn trống không. . Chỉ thấy lửa trong lò vẫn đỏ, bên cạnh là cái bàn ăn đầy vô số những món vô cùng bắt mắt bốc khói nghi ngút.
Cô liếc nhìn xung quanh, tâm tình hơi khó hiểu, sau cùng vẫn mạnh dạn lên tiếng.
"Tiêu Vân, là anh phải không."
Nhưng không có ai đáp lại làm cô khó hiểu.
"Chẳng lẽ Tiêu Vân lại sợ mình trông thấy anh ta nấu ăn nên đã rời đi ngay khi mình đến. Chắc vậy, tính cách người này làm vậy cũng không có lạ. Thật là. . anh ta năm xưa cũng..."
Nghĩ đến đây cô cũng an tâm hơn chút, chẳng đắn đo gì thêm mà ngồi xuống dùng bữa. Sau khi ăn no, cô liền trở lại phòng mình, hi vọng rằng Tiêu Vân đã về lại đó.
Nhưng lần nữa lại làm cô bất ngờ, căn phòng vốn vẫn vậy, duy chỉ trên bàn là có thêm đồ vật mới. Đó là một cái gương bằng đồng và một số trang sức cùng một li trà còn nóng.
Lần này thì cô cảm thấy nghi ngờ, Tiêu Vân trước giờ không hề bí ẩn như vậy. Càng nghĩ cô càng thấy sợ, dù sao cái căn nhà này từng có gần trăm người chết oan, không loại trừ khả năng là cô đang bị trêu đùa.
Rùng mình một cái, Trầm chẳng thể suy nghĩ thêm được gì nữa mà lập tức chui lên giường lấy chăn trùm kín người. Cả buổi chiều ngày hôm nay, rốt cuộc cô cũng không dám bước xuống khỏi giường.
Cũng may là không hề có hiện tượng gì kì lạ xảy ra tiếp theo.
Tối hôm đó, sau một ngày trời ngồi trên giường khiến cô có cảm giác tù túng, đang định xuống giường đi dạo vài vòng trong phòng thì bỗng nhiên, ở bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.
"Cốc... Cốc. ''
Trái tim cô nảy lên tận cổ họng.
Là Tiêu Vân sao?
Không phải, nếu là Tiêu Vân sẽ không cần gõ cửa, bời đây là phòng anh ta cơ mà. Hơn nữa, cô với Tiêu Vân tuy quan hệ không nói là khăng khít hay gì nhưng cũng không đến nỗi anh ta phải khách sáo gõ cửa như vậy được.
"Ai vậy?"
Cuối cùng cô không nhịn được mà bật dậy từ trên giường, run run hỏi.
Trả lời cô lại là một tràng tiếng gõ khác. Cô đánh bạo bước xuống giường và đi tới cánh cửa. Nhưng cô không có gan mở cửa ra, chỉ có thể đi tới bên cạnh cửa, mở hé ra một khe rồi nhìn ra ngoài.
Vừa nhìn ra, cô liền dựng tóc gáy.
Ngoài trời chỉ có ánh trăng lạnh lẽo phủ xuống, ngoài ra không hề có ai cả.
Nhưng khi cô vừa định quay về giường thì ngoài cửa lại vang lên một tràng tiếng gõ khác.
Trầm hoảng sợ đổ mồ hôi lạnh khắp lưng.
Ngoài cửa hoàn toàn không có người, vậy rốt cuộc là thứ gì đang gõ cửa. ?
Cô ngoái nhìn song cửa, trong đầu đột nhiên lóe lên một ý nghĩ cực kỳ vô lý.
"Hình như có mùi thức ăn."
Đúng, mùi này rất rõ... nhưng nó lại khiến cho cô hoảng sợ muốn hét toáng lên. Đúng lúc này, cánh cửa mở toạc ra, một cơn gió rét ùa vào.
Cô sợ tới mức cả người run lầy bẩy, bởi vì ngay trước cánh cửa phòng là một dãy người, toàn bộ đều là phụ nữ, mặc quần áo như nhau, trông giống như người hầu, mỗi người lại bê trên tay một đĩa thức ăn vẫn còn đang bốc khói.
Nhưng, bản thân cô có thể nhìn ra, tất cả... tất cả bọn họ đều không phải là người. Bởi dưới nền gạch, không hề có cái bóng nào đổ xuống cả.
Trong lúc cô đang hoảng hốt, đột nhiên đoàn người đó bất ngờ cúi đầu, một tràng âm thanh ma quái vang lên.
"Mời thiếu phu nhân dùng bữa..."
Nhận xét Box