Gọi Quỷ Đêm Trăng - Chapter 35

Gọi Quỷ Đêm Trăng - Chapter 35

 


"Cô tỉnh lại rồi."

Tiêu Vân còn chưa nói dứt câu thì ở phía ngoài, Tiểu Ánh và Bảo Lâm đã bước vào. Bọn họ mở miệng cất lời, sau đấy nhìn chằm chằm vào cô vui mừng.

Ở phía trước, cô nhìn lấy hai người, thấy họ vẫn an toàn, không hề bị thương hay có bất cứ vấn đề gì, cô mới lặng lẽ gật đầu.

Sau đấy Tiêu Vân lùi lại, lấy lại vẻ lạnh lùng nói.

"Được rồi. Giờ mọi người đã an toàn, chúng ta phải rời khỏi đây sớm thôi."

Bảo Lâm bước tới cạnh cô, gặng hỏi.

"Chắc cha tôi đã đem tấm bản đồ ấy đưa cho cô rồi."

Cô gật đầu.

"Đúng vậy. Tôi biết lối ra."

Sau đấy, cô nhanh chóng đi lại ngay giữa bức tường trong phòng, đôi tay đặt lên đấy sờ soạng xung quanh. Mọi người đều lấy làm ngạc nhiên hỏi.

"Cô định làm gì vậy."

Trầm không đáp, đôi tay đột ngột dừng lại ở một viên gạch, tay ấn nhẹ một cái thì viên gạch đó đã lún vào trong.

Cô lùi lại nói nhỏ.

"Lối ra nằm ở phía sau căn phòng này."

Cô vừa nói xong, thì bức tường ấy đã tách ra làm hai, để lộ một lối đi. Bốn người không khỏi ngạc nhiên, sau cùng cứ vậy thay nhau đi vào.

Phía trước mắt bọn họ, đằng sau bức tường này là một cánh rừng rậm rạp âm u, có một đường mòn chính giữa dẫn xuống núi. Bốn người cứ vậy mà đi, trên đường cũng chẳng gặp bất cứ trở ngại nào.

Khoảng một tiếng sau thì thành công rời khỏi chỗ này.

Qua chuyến đi lần này, cô xem chừng đã biết được rất nhiều bí mật, nhưng nghĩ kĩ lại thì chuyện cô muốn biết nhất vẫn không có được manh mối nào.

Suy cho cùng kẻ đứng sau điều khiển tên cương thi kia là ai. ?

Rốt cuộc chuyện tiếp theo xảy ra trong giấc mơ kia sẽ như thế nào. ?

Hơn nữa, chuyện về cái chết của trăm mạng người nhà họ Dương vẫn rất mờ mịt, chưa có thông tin gì thêm.

Cô cảm thấy sự việc của nhà họ Dương này giống như một lớp sương mù dày đặc, mỗi lần cô xua được lớp sương trắng kia đi, nghĩ rằng mình đã tới rất gân chân tướng, lại phát hiện phía sau màn sương vẫn cứ là sương mù giăng lối.

Tâm trạng cô đang hậm hực, bỗng nhiên nghe thấy tiếng gào khóc thê lương thảm thiết phát ra từ phía đỉnh núi.

"Tiếng gì vậy?"

Cô hơi sợ hãi túm lấy tay áo của Tiêu Vân.

Nhưng Bảo Lâm đã cất lời.

''Hình như là có người vừa mới đi vào cánh rừng ấy."

Tiểu Ánh cũng lên tiếng.

"Anh hai. Có khi nào là nhà họ Mã đến không. ?"

Bảo Lâm gật đầu, nhưng giây sau đó, một tiếng hét lớn mang theo phần giận dữ vang lên vang xuống, khiến cả bốn người đều nhíu mày.

"Tiêu Vân... nhất định tao sẽ tìm ra mày... Aaaaa... khốn kiếp."

Đó là giọng của Tiêu Vũ, có vẻ hắn vẫn chưa bị chôn vùi trong hang động, lúc này, Bảo Lâm lên tiếng.

"Đại nhân. Chúng ta bây giờ nên tách ra. ''

Tiêu Vân gật đầu.

"Hai người định đi đâu. ''

Bảo Lâm đáp.

"Tất nhiên là trở về nhà rồi."

Nghe vậy, Trầm liền lên tiếng.

"Anh không sợ người nhà họ Mã đến sao. Nguy hiểm lắm."

Cậu ấy đáp.

"Không sao. Ở đâu cũng có luật pháp mà, bọn họ có muốn cũng không thể làm sằng bậy được. Hơn nữa, trong nhà chúng tôi còn có một lối đi bí mật. Có nguy hiểm sẽ rời khỏi đó an toàn. Với lại, tôi muốn lập bài vị cho cha. Người mà bọn họ để ý tới là hai người, nên hãy cẩn thận."

Tiểu Ánh cũng gật đầu, cô ấy nhìn Trầm, hơi cúi đầu nói.

"Tôi xin lỗi. Lúc ấy là do tôi kích động quá nên..."

Cô mỉm cười, từ từ đi lại nắm lấy tay Tiểu Ánh, thở dài nói.

"Tôi không trách cô. Dù sao, ông ấy cũng là... haiz. Hay cô đi cùng tôi với Tiêu Vân."

Tiểu Ánh lắc đầu, sau đấy không nói thêm gì nữa mà kéo Bảo Lâm rời đi. Cô liền quay sang bảo với Tiêu Vân.

"Anh để bọn họ đi vậy sao. Lỡ có chuyện gì."

Tiêu Vân nhướng mày, nói.

"Yên tâm. Cậu ta không đơn giản như vẻ bề ngoài đâu. Nó giữ tấm lệnh bài kia là có lí do, một khi hai đứa nhóc ấy gặp chuyện thì ta sẽ biết nên mới tự tin như vậy."

"Là tấm lệnh bài nhà họ Dương đó. ? Anh có thể cảm nhận sao. ?"

Cô thắc mắc, Tiêu Vân gật đầu.

"Ừm. Thì nó là đồ của ta mà. Khi linh hồn ta được gọi ra thì bị yểm vào trong đấy, nên ai giữ có gặp việc gì ta sẽ biết. Thôi đi nào."

Cô hỏi.

"Đi đâu. ?"

Anh ấy đáp.

"Về nhà ta"

Cô ngạc nhiên.

"Anh có nhà sao. ?"

Tiêu Vân mỉm cười, bàn tay lạnh buốt kéo lấy cô, mắt hướng về phía xa xa, nơi căn nhà cũ bỏ hoang của nhà họ Dương mà nói.

"Tại sao ta lại không có nhà chứ."

-

Trời đổ bóng xế chiều, sau khoảng hơn hai tiếng đi bộ, cuối cùng hai người cũng đã gần tới căn nhà hoang của Tiêu Vân, tâm trạng lúc đó của cô thật sự rất khó diễn đạt thành lời.

Hai người cẩn thận đi tới, thỉnh thoảng lắm mới nhìn thấy vài người dân, sau khi thấy hai người, họ đều tỏ ra vô cùng kinh ngạc, giống như nhìn thấy ma quỷ vậy.

Nhưng Tiêu Vân cũng chẳng để ý lắm tới họ mà dẫn cô đi tiếp. Bên ngoài đường dẫn tới căn nhà cũng có rất nhiều ngôi nhà nữa bỏ hoang, nhưng tuyệt nhiên càng vào sâu càng không thấy dấu vết của người nào đi lại.

Cỏ dại cây cối mọc khắp nơi, nhưng cô cũng có thể nhìn ra trước đây chắc nơi này sầm uất lắm, nhưng sau biến cố ấy người dân đã chuyển ra vùng ngoài sinh sống hết rồi. Nên khu này rất vẳng vẻ, y như một tiểu thôn bị ma ám vậy. Cô tỉ mỉ quan sát địa hình và cảnh vật lân cận, quả thật đây là một vùng đất cằn cỗi hiểm ác. Tuy đối diện với biển lớn nhưng không hề cảm nhận được chút lãng mạn nào của một vùng ven biển, ngược lại còn tạo cho người ta cảm giác đè nén.

Ngoài điều đó ra, cô không phát hiện thêm nhiều điều ở đây, chỉ cảm thấy trong trong căn nhà cổ phía trước, nồng nặc một mùi vị rất đặc biệt, hình như ẩn giấu thứ gì đó.

Rất nhanh, một tòa nhà cổ vô cùng nguy nga tráng lệ hiện ra trước mặt họ, nó to lớn giống như một con quái vật đang ngủ say. Phải nói rộng hơn căn nhà của ông Đồ gấp mười lần.

Nhưng không hiểu sao, cô cứ cảm thấy căn này khiến mình không thoải mái.

Nhưng mà, rõ ràng cô không phải là người duy nhất nghĩ như vậy, Tiêu Vân lẳng lặng đi trước tới cánh cửa, đưa mắt nhìn lên tấm biển xiêu vẹo trước ngưỡng cửa, trầm mặc một lúc rồi thở dài.

''Đã lâu rồi chưa trở về."

Sau đấy anh đưa hai tay, chậm rãi đẩy cánh cửa to lớn kia ra, bụi từ cánh cửa theo cú đẩy ấy mù mịt bay ra khiến cô phải ho sặc mấy cái, nhưng giây tiếp theo lại làm cô kinh ngạc vô cùng. .

Không phải vì phía sau cánh cửa ấy là một khung cảnh đồ sộ gì đó làm cô giật mình, mà là trong cái mảnh sân phía trước, nó rất sạch sẽ, giống như là có người hàng ngày đều quét dọn, ngay cả một ngọn cỏ dại cũng không có.

Nó không giống như một căn nhà bỏ hoang tí nào.

Càng nghĩ cô càng rùng mình, có khi nào... Có khi nào, những linh hồn người chết ở đây, bọn họ vẫn còn vất vưởng trong cái căn nhà này mà chưa hề siêu thoát. ?

Tiêu Vân bước vào, sau đấy anh liếc nhìn xung quanh rồi bảo.

"Cái mùi này..."

Danh Sách Chương

Nhận xét Box