Gọi Quỷ Đêm Trăng - Chapter 34

Gọi Quỷ Đêm Trăng - Chapter 34

 Cô nghi ngờ.

"Người như anh mà vẫn biết nấu ăn à. Không phải chứ."

Tiêu Vân nhướn mày.

"Uyển Nhi, nàng đang nghi ngờ ta à?"

Cô nhún cổ.

"Tôi chỉ nói thật mà thôi."

Tiêu Vân khịt mũi một tiếng rồi cầm theo túi bột rời khỏi phòng. Không ngờ một lát sau, cô bỗng nghe thấy tiếng vang phát ra từ phòng bếp. Cô tự nhiên thấy căng thẳng.

"Má ơi. Anh ta làm thật hay sao."

Dưới sự tò mò, cô vội vàng bật dậy và chạy xuống bếp.

Nhưng khi vào phòng bếp, Trầm lại há hốc miệng lần nữa.

Chỉ thấy Tiêu Vân đang thản nhiên đứng trong phòng bếp. Cô thấy Tiêu Vân cho bột mì và muối vào cùng chén lớn. Dùng một tay đổ từ từ nước vào chén, đồng thời dùng tay còn lại để trộn đều hỗn hợp bột. Tiếp đó, dùng cả hai tay nhào bột cho đến khi bột mịn và không bị dính vào tay.

Tất cả đều được anh ấy làm một cách thành thục, giống như đã làm qua vô số lần làm cô phải há hốc miệng ngạc nhiên.

Sau khi đã nhào bột xong, Tiêu Vân hơi nghiêng đầu, liếc mắt nhìn cô.

"Sao vậy. Giúp ta nhóm lửa đi."

'Anh biết nấu ăn thật hả?"

Cô vẫn không thể tin được mà đứng như trời trồng, chỉ thấy Tiêu Vân mỉm cười rạng rỡ. Anh ấy nói.

''Nàng không nhớ là ngày xưa, khi còn nhỏ nàng từng đến nhà ta chơi từng ăn qua món này do mẹ ta làm, ta đã hứa sẽ làm cho nàng ăn còn gì."

"Chuyện này... ''

Thực ra cô có nhớ gì đâu, nghe Tiêu Vân bảo vậy nên gật đầu cho có lệ. Sau đấy đi vào, bắt đầu nhóm lửa trong lò.

Anh ấy nấu rất nhanh, chỉ trong nháy mắt, một phần mì sợi được Tiêu Vân thái nhuyễn và nước dùng được nấu bằng những nguyên liệu có sẵn trong bếp đã hoàn thành.

Mùi thơm bay tới, cô liền phát hiện bụng mình không có tiền đồ mà réo một tiếng. Tiêu Vân rõ ràng nghe thấy được mà hơi đác ý nhìn cô.

"Sao vậy Uyển Nhi, nàng muốn ăn à?"

Vẻ mặt của Tiêu Vân kiểu rất tự tin về món mình làm.

Nhưng quả thực là cái mùi này thực sự quá hấp dẫn.

Cô đành cãi bướng.

"Từ trước tới nay tôi đều rất coi trọng đồ ăn, nếu anh đã làm thì tất nhiên tôi sẽ nếm thử như thế nào. ."

Cô nói rồi ngồi xuống bàn ăn, bộ dạng như đã chuẩn bị xong. Tiêu Vân bưng hai tô mì ra, thấy cô như thế bèn tức cười cau mày.

"Đúng là cái bộ dạng này. Ngày xưa khi mẹ ta đem ra nàng cũng y như vậy. Ta chưa bao giờ thấy một cô gái như nàng, cứ như sắp chết đói vậy"

Cô đáp trả.

"Đây là nể tình anh nấu nên tôi mới thử thôi. Người khác thì mơ..."

"Được. Ta không nói lại nàng."

Nói xong, anh đặt hai tô mì xuống. Khi cô mới dùng đũa thử một miếng thì hai mắt chợt trợn tròn.

Ngon quá!

Nhìn thấy vẻ mặt ham ăn của cô, Tiêu Vân không nhịn cười được nữa mà phụt cười.

Khi cô thấy nụ cười của anh, đột nhiên nó làm cô sững người.

Đây không phải lần đầu Tiêu Vân cười với cô, nhưng lần này nụ cười của anh ấy rất khác so với lần trước.

Mặc dù lúc trước Tiêu Vân cũng thường xuyên cười, nhưng lần nào trong mắt anh cũng có tâm sự gì đấy. Nhưng bây giờ, cô có thể thấy được vui vẻ trong mất Tiêu Vân. Thật sự vui vẻ.

Cảm giác như có một ngôi sao sáng chói đột nhiên chiếu sáng cả bầu trời đêm làm cô đâm ra ngây dại.

Thấy cô ngây người, Tiêu Vân bèn nói.

"Sao vậy. Mặt ta có gì à."

"Không... không có gì."

Cô lập tức cúi đầu, không nói thêm gì mà nhanh chóng ăn hết tô mì.

Sau khi ăn xong, cô mới ý thức được bát của Tiêu Vân vẫn còn nguyên. Nãy giờ anh ấy không hề động đũa, cô ngạc nhiên hỏi.

"Anh không ăn sao. ?"

Nhưng khi cô vừa mới hỏi vậy thì thấy sắc mặt Tiêu Vân có gì đó khác khác, cô nhíu mày chợt nhận ra một chuyện.

"Tiêu Vân, chẳng lẽ... anh bỏ gì vào..."

Đó là điều cô nghi ngờ, cô không hề chắc chắn anh ấy sẽ làm như vậy. Nhưng ngoài dự đoán của cô, Tiêu Vân lặng lẽ gật đầu, miệng anh vẫn nở nụ cười.

"Uyển Nhi. Ta xin lỗi... nhưng ta không thể đem nàng đi tới đó được."

"Anh..."

"Ta đã thề với trời sẽ không để nàng gặp nguy hiểm. Xin lỗi vì phải làm thế này."

Anh vừa nói xong thì đôi mắt cô đã nhòe đi, cô không can tâm, nhưng thuốc đã ngấm. Cứ vậy cô trực tiếp đổ gục xuống bàn rơi vào hôn mê.

-

Không biết sau bao lâu, bờ môi cô có cảm giác mát lạnh, một thứ chất lỏng đặc sệt chảy vào trong cuống họng. Mùi vị tuy khó nuốt nhưng chẳng hiểu sao cô cứ tham lam hút lấy.

"Tiêu Vân... Tiêu Vân... không được... không được bỏ tôi lại, anh sẽ chết mất. ''

Vừa nói xong, cơ thể cô truyền đến cơn đau như xé rách tim gan. Cô cố gắng mở mắt ra thì thấy một khuôn mặt quen thuộc, anh ấy đang đặt cổ tay trên miệng cô.

"Tiêu Vân. Anh chưa đi."

Cô dùng sức mà nói, đột nhiên, Tiêu Vân ôm chầm lấy cô vào lòng, cảm giác lạnh lẽo truyền đến làm cho cô giật mình. Nhưng chưa kịp phản ứng như thế nào, thì giọng nói trầm trầm ấy lại vang lên.

"Cuối cùng nàng cũng tỉnh lại."

Cô hoảng loạn trong chốc lát, đưa mắt nhìn ngó xung quanh thì phát hiện ra mình đang ở căn phòng lúc trước. Là chỗ mà ông Đồ đem cô đến đây.

Nhìn khung cảnh quen thuộc làm cô bình tâm trở lại. Đặc biệt trông thấy Tiêu Vân trước mắt thật sự bá đạo, lạnh lùng làm cô cảm giác khó tả.

Hóa ra những cảnh tượng cô trải nghiệm chỉ là một giấc mơ mà thôi. Cô vẫn thật sự tiếc rằng mình không thể ở lại đó thêm chút nữa, cô muốn biết chuyện gì đã xảy ra tiếp theo khi Tiêu Vân rời đi.

Nhưng hiện thực vẫn là hiện thực, cô phải trở lại. Nhưng, cô có nên nói chuyện này cho Tiêu Vân biết không. ? Nói rằng cô là Uyển Nhi 500 năm trước. ?

Rốt cuộc cô không thể nói. Bởi cô biết, chắc chắn chuyện xảy ra sau đó đã để lại một vết sẹo vô cùng lớn cho anh. Cô không muốn nhắc tới...

Sau khi bình tĩnh trở lại, cô vội buông Tiêu Vân ra.

"Anh không sao."

Tiêu Vân gật đầu, vẫn là giọng nói lạnh lùng ấy.

"Không sao. Hiện tại cả thể xác và quỷ hồn đã bình phục trở lại. Bây giờ ta có thể miễn cưỡng là một cương thi, sức mạnh tăng lên không ít."

Cô yên tâm, vậy là tất cả mấy người đã thoát khỏi đó. Nhưng, cô nhìn quanh nãy giờ vẫn không thấy bóng dáng của Bảo Lâm và Tiểu Ánh đâu. Dường như Tiêu Vân cũng hiểu được ý cô nên nói tiếp.

"Họ không sao, lát nữa sẽ về thôi."

Cô gật đầu, sau đấy uồm người ngồi dậy thì vô tình thấy ở cổ tay Tiêu Vân có máu chảy ra, cô nhớ tới thứ chất lỏng mà cô nuốt xuống, kinh ngạc hỏi.

"Nãy là anh..."

Tiêu Vân mỉm cười, sau đấy xoa xoa lên miệng vết thương, chỉ mấy giây sau thì nó liền miệng rồi lành hẳn. Anh nói.

"Ta không biết nó có tác dụng hay không. Nhưng quả thực máu của ta có ích với nàng."

Cô ngỡ ngàng hỏi

"Tại sao anh lại làm vậy."

Tiêu Vân lắc đầu đáp ngay.

"Làm gì. Chuyện này đối với ta không quan trọng bằng nàng được."

Nhưng Trầm lại lắc đầu, ấp úng nói.

"Không. Ý tôi là ở hầm mộ, lí do gì anh phải tự hủy... tôi có ý nghĩa gì với anh."

Tiêu Vân rũ mắt, đột ngột nhìn qua hướng khác, trong mắt ánh lên một tia cô độc khó tả, anh thở dài, trầm giọng nói.

"Ta có cảm giác là nhiệm vụ của mình là phải bảo vệ nàng dù phải trả giá bằng cả mạng sống. Giờ nghĩ lại ngay cả ta cũng không biết tại sao mình lại làm như vậy. Có lẽ là..."

Danh Sách Chương

Nhận xét Box