Cô không có ý định đi tìm mà quyết định ở phòng chờ anh ấy quay lại. Trong lúc rảnh rỗi, Trầm mới nghĩ đến cuốn sách mà bà lão ấy đưa cho. Cô tò mò đem nó ra rồi đọc thử.
Nhưng vừa đọc tới trang đầu, Trầm đột nhiên có cảm giác như mấy con chữ trong sách này như tự động nhảy vào đầu mình vậy.
Lượng thông tin rất lớn bất ngờ tràn vào trong não, lập tức làm cho đầu óc Trầm có chút phát trướng lên. Cuốn sách này rất kì quặc, sau khi cô lật một trang thì nó lại tự động lật sang trang khác, cứ vậy chẳng mấy chốc mà cô đã xem xong.
Tuy mới xem qua một lần nhưng cô đã hiểu tường tận những gì trong sách nói, giống như là đã nghiên cứu nó vô số năm rồi vậy.
Đại loại cuốn sách này đơn giản sơ lược về một trận pháp gọi là Thi Hồn Thuật, theo cô hiểu được thì nói đơn giản nó giống như một cách để luyện cương thi như người Trung Quốc vậy. Nhưng Thi Hồn Thuật này lại cao siêu hơn rất nhiều, nó có thể giúp linh hồn một người đã chết nhập lại xác của mình, chân chính giúp người đó sống lại một mạng nếu cơ thể vẫn còn nguyên vẹn.
Nhưng điều kiện để kết trận cũng rất hà khắc, bắt buộc người làm trận phải có mệnh bát tự thuần dương, mệnh cách cực kỳ khắc với ma quỷ.
Hơn nữa, giữa người làm trận và người cần hồi sinh ắt phải có một mối duyên nợ từ kiếp trước, chứ không phải ai cũng có thể sống lại được.
Bây giờ cô có thể hiểu được mục đích của bà lão khi đưa cuốn sách này cho cô. Rốt cuộc từ đầu chí cuối cô được đem đến đây là vì mục đích này.
Chẳng phải bà ấy muốn cô hồi sinh cho Tiêu Vân ư. Điều này là quá rõ ràng rồi.
Nhưng nếu chỉ vậy thì không nói, đằng này, ngoài hai điều kiện kia còn một thứ vô cùng quan trọng nữa.
Sinh lão bệnh tử.
Đó là quy luật của một đời người, bất kể một ai cũng phải trải qua. Đó là thiên quy, là lệnh của trời. Bất cứ ai làm trái, đảo lộn sinh tử ắt phạm phải thiên quy nhất định sẽ bị trời phạt.
Đúng, Thi Hồn Thuật này nó chính là đã phạm thiên quy, tất nhiên người kết trận sẽ phải chịu hình phạt. Nếu Trầm giúp Tiêu Vân sống lại, đồng nghĩ cô sẽ phải bỏ mạng. Đó là kết cục duy nhất có thể xảy ra.
Bây giờ cô đã hiểu tường tận mọi chuyện, cô cũng đoán được mình mang mệnh cách bát tự thuần dương như sách nói, chẳng trách cô luôn thu hút ma quỷ đến gần mình, bởi cô có quá nhiều dương khí, hơn nữa máu của cô lại rất độc với ma quỷ, như Tiêu Vân và Tiêu Vũ đã nếm qua.
Vậy thì điều kiện thứ hai, nó không phải hoàn toàn trùng hợp, có thể nói điều cô nghi ngờ bây giờ hoàn toàn có thể đúng.
Kiếp trước của cô, nó đang diễn ra trong tầm mắt.
Cô chính là Uyển Nhi 500 năm trước.
Thật sự mọi thứ ập đến với cô như một cú sốc, đôi mắt cô vô hồn nhìn vào khoảng không mung lung, im lặng một hồi lâu mới chậm rãi đứng dậy, giấu đi cuốn sách rồi đi tới trước cửa phòng.
Đúng lúc này, cánh cửa bị phía bên ngoài đẩy ra, thân người cao lớn của Tiêu Vân hiện ra trên vai còn mang một túi vải lớn.
Thấy sắc mặt cô không được tốt, anh ấy thở dài nói.
"Chuyện đêm qua... haiz. Là ta không cố ý nói những lời đó. Ta xin lỗi."
Trầm ngẩng đầu, nhìn khuôn mặt tuấn tú đó một chút, cô mím môi không nói, sau đấy lách qua anh ấy đi ra bên ngoài.
Tiêu Vân vội vã đặt túi vải đó trong phòng rồi, lập tức đuổi theo.
Nhưng Trầm không đi đâu xa, chỉ đi ra giữa mảnh sân, nơi có một cây phong cao lớn. Cô chỉ lặng lẽ đứng nhìn thân cây, khi Tiêu Vân đã đuổi tới kịp thì Trầm mới cất giọng.
"Tại sao lại là tôi mà không phải người khác. Chẳng lẽ số mạng người khác quan trọng. Còn đối với tôi, một đứa trẻ mồ côi, sinh ra lớn lên chỉ có một mình thì không đáng giá. ?"
Tiêu Vân khó hiểu, anh từ phía sau bước đến, tay đặt lên vai cô.
"Tuy nàng nói gì ta không hiểu. Nhưng đối với ta, nàng là người quan trọng nhất. Dù có chuyện gì nhất định ta cũng sẽ bảo vệ nàng."
"Dù có chết. ?"
Cô không cảm xúc đáp lại, nhưng Tiêu Vân không đắn đo mà gật đầu.
"Đúng vậy. Dù có chết. Nơi này có trời có đất, Tiêu Vân ta thề nếu không bảo vệ được Uyển Nhi thì sẽ bị nguyền rủa suốt đời. Cho dù có chết đi thì cả linh hồn mắc kẹt tại thế gian này, vĩnh viễn không thể siêu sinh chỉ có thể làm cô hồn dã quỷ chịu sự trừng phạt của Thiên Đạo."
"Anh..."
Cô không ngờ Tiêu Vân lại thề độc như vậy. Nhưng anh ấy thề như này...
"Đoàng..."
Đột nhiên, trong lúc trời quang mây tạnh, một tiếng sấm lớn nổ ra làm cho hai người cùng lúc giật mình. Tiêu Vân nhìn lên trời, anh hét lớn.
"Ông trời. Ông nghe thấy rồi phải không. Nhất định ta sẽ bảo vệ nàng ấy suốt đời. ''
"Là vì lời thề này sao..."
Cô không nói mà chỉ lặng nhìn lấy khuôn mặt đó, dưới ánh sáng ban mai, vẻ tuấn tú của Tiêu Vân giống như một tác phẩm nghệ thuật hoàn hảo, từng đường nét đều khiến người ta không thể tìm ra nổi một chút khuyết điểm nào.
Cô bỗng dưng thấy bộ mặt của người này xem chừng đã không còn đáng ghét như ngày trước nữa mà lại đáng thương vô cùng.
Bởi vì từ khi lời thề này được thoát ra khỏi miệng anh ấy cô đã có thể đoán được kết cục của mình. Bởi vì 500 năm sau, Tiêu Vân vẫn là một hồn ma không thể siêu thoát.
Có lẽ số phận đã chỉ định sẽ diễn ra như vậy, điều này cô hay không bất kì ai có thể thay đổi được. Nhưng cô vẫn muốn biết chuyện tiếp theo xảy ra như thế nào.
Lúc này, Tiêu Vân bỗng cúi đầu, mỉm cười nhìn cô.
"Tối nay, ta sẽ đi một mình, nàng cứ yên tâm ở lại đây, ta sẽ quay lại sớm rồi đưa nàng rời khỏi."
Nghe vậy, Trầm tạm thời gạt bỏ mọi thứ suy nghĩ kia, cô lắc đầu đáp lại.
"Không được. Tôi không muốn ở một mình, hơn nữa anh không phải đối thủ của ma nữ đó. Tôi có thể nhìn thấy nó, hơn nữa tôi có cách..."
Tiêu Vân nhíu mày ngạc nhiên.
"Nàng có cách gì."
Cô không nói mà đi trở về phòng, đó là cô lừa Tiêu Vân, chứ cô vẫn hoàn toàn mờ mịt, nếu không nói vậy anh ấy chắc chắn sẽ không đem cô đi theo.
Trong căn phòng, cô ngồi xuống cạnh bàn, nhìn cái túi anh đem về mà tò mò hỏi.
"Sáng giờ là anh đi tìm mấy thứ này sao. Trong này có gì."
Tiêu Vân gật đầu, mở bọc vải đó ra, bên trong là một thanh đoản đao ngắn, một cái bình sứ, một bọc bột mịn màu trắng và vài thứ linh tinh. Sau đấy anh giải thích.
"Tuy ta có thể nhìn thấy ma quỷ nhưng chuyện này cũng không có ai biết. Nên ta cũng chẳng biết trừ ma như thế nào, chỉ nghe nhân gian đồn là ma sợ kim loại và máu chó đen nên ta dùng nén bạc hôm qua mua về."
"Vậy còn cái bột này. Nó cũng để trừ tà."
Cô chỉ tay vào nó, sau đấy tò mò hỏi.
Nhưng thái độ tiếp theo của Tiêu Vân làm cô ngỡ ngàng, anh đưa tay gãi gãi đầu, mỉm cười ngượng nghịu nói.
"Số bạc hôm qua chỉ đủ mua hai thứ kia thôi. Đây là ta dùng áo khoác của mình để đổi lấy. Ta muốn... ta muốn nấu cho nàng một món."
Nhận xét Box