"Đạo sĩ người Hán. Là người Trung Quốc cổ sao. ? Lũ người này sao đời nào cũng độc ác như rắn vậy. Bọn khốn nạn."
Cô tức giận mắng một câu, Tiêu Vân ngạc nhiên hỏi.
"Trung Quốc là gì. ?"
"Không có gì. Vậy sao mọi người không bỏ chỗ này mà đi, hơn nữa những cái đèn lồng ngoài kia với đống vàng mã là như thế nào."
Cô không để ý tới Tiêu Vân, mà quay sang hỏi ông lão chủ quán. Ông ấy lắc đầu, chán nản nói.
"Không phải không muốn đi mà không đi được. Ai đi khỏi đây đều bị nó giết. Xác thì bị nó treo ở cổng chợ khiến ai cũng sợ không dám đi. Còn mấy cái đèn lồng treo ngoài là do tên đạo sĩ kia đưa ra, chắc khi đi tới đây cô cậu cũng phát hiện ra cũng có mấy căn nhà không treo đèn đúng không. ?"
Tiêu Vân gật đầu, ông lão lại nói tiếp.
"Là để nó đến chọn người. Nhà nào tắt đèn có nghĩa là cả gia đình đã bị bắt đi hết. Còn nhà nào vẫn còn đèn nó sẽ đến gõ cửa rồi đem đi 1 người trong nhà cùng chiếc đèn lồng đó, nếu ai dám gian dối lừa nó mà không treo thì nó sẽ giết cả làng. Còn chuyện vàng mã là bởi những người bị bắt đi thì có nghĩa là họ sẽ chết, thế nên... chúng tôi rải vàng mã coi như an táng cho họ, để khi họ xuống âm phủ không phải lo cơm áo gạo tiền. Còn lúc nãy sở dĩ tôi mở cửa là bởi vì tôi đợi, đợi nó đem tôi đi. Nhà tôi... vợ tôi, con tôi... họ..."
Nghe đến đây, Tiêu Vân đã không thể nhịn được nữa, hai tay anh vỗ mạnh xuống bàn, gằn giọng nói.
"Chó chết thật. Chẳng lẽ các người cứ bỏ mặc số mạng như vậy hay sao. Chẳng lẽ lại không còn cách nào. ?"
Ông lão buồn rầu đáp.
"Chúng tôi đã nghĩ mọi cách nhưng không được. Hai mươi năm qua cũng có một số thầy pháp đi qua đây, chúng tôi cũng nhờ họ nhưng khi đêm đến là mạnh ai nấy chạy, bọn họ cũng bất lực. Nhưng..."
"Nhưng sao."
"Cậu biết đấy, tuy biết là có ma nữ nhưng những người còn sống trong thôn lại chưa bao giờ nhìn thấy hình dáng nó ra sao. Mà có một thầy pháp, trước lúc bỏ chạy có nói lại với một người là khi nào có người lạ, đến thôn nhìn thấy ma nữ đó mà không chết hay bị bắt đi thì... thì có thể giúp cả cái làng này. Mà hai người... vừa hay "
Thì ra đó là lí do mà người chủ quán lại đem họ vào đây ngay khi biết tin. Nhưng qua lời nói của ông ấy ai cũng hiểu rõ là muốn hai người giải quyết ma nữ kia.
Trầm thì hơi khó xử, bởi vì trong hoàn cảnh này đừng nói là giúp, ngay cả chuyện bảo vệ bản thân hai người cũng chẳng làm nổi. Nhưng trái ngược với suy nghĩ đắn đo của cô, thái độ Tiêu Vân lại khác, anh ấy quả quyết gật đầu.
"Được. Ông muốn tôi giúp thế nào."
Ông lão kia khuôn mặt thoáng vẻ vui mừng.
"Trời đất. Tôi không nghĩ là cậu lại đồng ý. Nhưng chuyện này quá nguy hiểm, nếu cậu không muốn cũng có thể..."
Tiêu Vân nhíu mày, giọng nói có chút bất bình.
"Không được. Dù sao cũng phải thử, nếu không tất cả mọi người sẽ chết mất. Ý tôi đã quyết, ông không cần nói gì đâu. Sống chết cũng là lựa chọn của tôi."
"Vậy trăm đường nhờ cậu."
Ông ấy mừng rỡ nói, Tiêu Vân xua tay rồi bảo.
"Đạo sĩ kia có nói phải làm như thế nào hay không. ?''
Lắc đầu một cái, lão chủ quán đáp.
"Không. Người đó chỉ nói vậy thôi chứ không tiết lộ thêm điều gì."
Ngay lúc ông ấy vừa mới dứt lời thì từ phía ngoài gian chính vang lên âm thanh giòn tan của tiếng đập cửa.
Cô ngạc nhiên hỏi.
"Ở quán trọ này còn có người khác ở à."
Khi cô ngước nhìn lên thì thấy sắc mặt ông đã tái đi, cả người run lẩy bẩy rất mạnh. Ông ấy nghẹn ngào, giọng nói ập ừng nhìn hai người.
"Nó... nó đến rồi."
Dây thần kinh vừa được thả lỏng của ba người lập tức căng lên.
Nó ở đây là ma nữ kia. Nó đã trở lại.
Bọn họ run lẩy bẩy và nhìn ra hướng phát ra âm thanh. Tiếng đập ngày càng gấp gáp, ngày càng mạnh như là dùng búa đập vào vậy.
Tiêu Vân lập tức đứng dậy, trên khuôn mặt đầy vẻ căng thẳng, nhưng giây tiếp theo, ông lão kia bỗng quỳ xuống trước người anh ấy.
Cô cũng đứng lên, nhanh chóng chạy lại đỡ lấy ông.
"Ông đừng làm thế. Ông không cần phải ra, bọn tôi sẽ có cách."
Đôi mắt ông đỏ hoe, rưng rưng nhìn cô.
"Vợ con của tôi không còn tôi cũng không có động lực gì mà sống nữa. Tôi chỉ đợi ngày đi đoàn tụ với họ mà thôi. Còn hai người, hai người mới đến, tôi biết là cô cậu chưa có kế hoạch gì. Nếu nó mà xông vào thì cả ba ắt phải chết, hi vọng của cái thôn nhỏ này cũng bị tắt đi. Vậy..."
"Không được. Tôi..."
Tiêu Vân nhướng mày gắt lên đáp lại, ông lão tự đứng dậy, đưa tà áo lau đi nước mắt. Sau đấy chậm rãi đi ra ngoài.
"Tôi già rồi. Sống cũng không còn bao lâu nữa. Hai người cần thời gian, đừng lo cho tôi. Mọi chuyện nhờ cả hai người. ''
Nói xong ông lập tức đẩy cửa ra rồi đóng lại từ phía ngoài, Tiêu Vân muốn đuổi theo nhưng đã bị Trầm kéo lấy, cô rầu rĩ lắc đầu.
"Không thể mạo hiểm bây giờ được. Chúng ta cần phải có kế hoạch."
"Kế hoạch?. Chẳng lẽ nàng nhẫn tâm nhìn ông ấy đi chết hay sao. ?"
Tiêu Vân gắt lên, đôi mắt anh đã ngập đầy tia máu màu đỏ, Trầm nhìn lấy anh ta, nước mắt rơi xuống đáp.
"Nhưng anh ra anh có chắc chắn sẽ sống không. Hay là để nó giết anh. Nếu chúng ta chết đi, chỉ vài năm nữa người ở đây liệu còn ai sống không. Ông ấy đã có lựa chọn cái chết vì muốn chúng ta cứu họ đấy... anh không hiểu hay sao."
Những lời này là tự đáy lòng cô nói ra, không phải cô sợ chết. Tất nhiên Tiêu Vân cũng hiểu được, nhưng anh không can tâm.
Khi tiếng bước chân của ông ấy xa dần, tiếng gõ cũng dừng lại, sự im lặng lần nữa bao phủ nơi đây. Cô và anh đứng im tại chỗ một lúc lâu, sau cùng cô lắc đầu thở dài rồi đi tới nằm xuống giường, Tiêu Vân cũng mệt mỏi, nằm bên cạnh cô.
Bọn họ nằm lặng yên thật lâu, nhưng cô lại không tài nào ngủ nổi.
Cô xoay người lại nhìn lấy Tiêu Vân, do dự một lát, rồi vẫn nói.
"Tiêu Vân, hôm nay thật sự cảm ơn anh"
Tiêu Vân nghiêng đầu, nhìn cô với vẻ mặt kỳ quái.
"Cảm ơn cái gì. Chuyện ta cướp dâu cũng không phải vì nàng, mà còn vì cả ta. Ta không muốn nhìn thấy nàng không hạnh phúc."
"Không phải chuyện ấy. Tôi cảm ơn anh đã cho tôi nhìn thấy một Tiêu Vân khác. Thật sự anh không xấu như tôi từng nghĩ."
Cô vô cùng trịnh trọng và chân thành nói ra lời cảm ơn từ tận đáy lòng mình, không ngờ cơ thể Tiêu Vân bỗng nhiên cứng đờ, đôi mắt đen của anh ấy nhìn chằm chằm vào cô.
Trong bóng đêm, anh trừng mắt nhìn cô hồi lâu rồi mới nói.
"Uyển Nhi. Mấy ngày không gặp nàng ta cảm giác nàng như biến thành một con người khác vậy. Nàng trước đây chưa bao giờ nói chuyện kiểu khách sáo như vậy với ta hết. Nếu nàng muốn, ta sẽ có thể đem nàng về Dương gia..."
Nói tới đây, anh ấy xoay người một cách thiếu tự nhiên, đưa tấm lưng cứng đờ về phía cô.
Cô có hơi ngạc nhiên, trông như anh ta đang giận thì phải. Nghĩ cũng đúng, tuy cô không biết tình cảm của Tiêu Vân và Uyển Nhi khăng khít đến mức nào, nhưng cô và anh ta cũng chưa nghĩ đến giai đoạn thân mật nó. Những lời đường mật tất nhiên là cô không thể nói nổi rồi, chắc có lẽ Tiêu Vân đang nghi ngờ tình cảm của Uyển Nhi sao.
Nghĩ đến đây, cô đang định giải thích thì thở dài lắc đầu.
"Dù sao, mình cũng không phải người tên Uyển Nhi đó. Tiêu Vân cũng không liên quan đến mình, đừng nghĩ nhiều nữa. Bây giờ phải nghĩ cách..."
Tuy nghĩ như vậy, nhưng lòng cô lại có cảm giác nhói nhói, giống như là đang ghen với bản thân mình vậy.
Cả đêm hôm đó cô cứ thổn thức mãi mới ngủ được, khi tỉnh lại căn phòng đã hoàn toàn trống không, Tiêu Vân cũng không còn ở trong phòng chẳng biết đi đâu.
Nhận xét Box