Cả người cô run rẩy không thể kiểm soát, trái tim như muốn rơi ra khỏi lồng ngực.
"Không được trả lời nó. Bình tĩnh, mày phải bình tĩnh."
Cô tự lẩm bẩm trong đầu, cố lấy hết can đảm nhấc bàn chân đang còn run rẩy, khuôn mặt cố nở nụ cười rạng rỡ nhất có thể. Sau đấy bước lên phía trước, đi xuyên qua người ma nữ kia như không có việc gì.
"Chúng tôi muốn tìm chỗ nghỉ."
Trầm mở miệng cất lời, bình tĩnh nhất có thể đi tới bên cạnh Tiêu Vân.
Ma nữ kia vẫn không có ý định buông tha cho cô, dường như là nó đã đánh hơi được điều gì đó nên đã lần nữa vọt tới chắn ngang trước mặt cô và tiếp tục hỏi.
"Tao biết mày có thể thấy tao. Đúng không. Nói cho tao biết tao sẽ tha cho mày."
Ma nữ này tưởng Trầm vẫn là con nít hay sao, tất nhiên là cô không bao giờ tin lời nó rồi. Cô trực tiếp nhìn thẳng vào cái cổ đầy máu của ả rồi cất giọng.
"Sao anh không nói gì vậy. Từng ấy bạc còn chưa đủ hay sao."
Vẻ mặt của ma nữ thoáng chút khó chịu, nhưng sau cùng nó không đứng gần hai người nữa mà nhảy vọt lại lưng trâu.
Bàn tay nó từ phía sau đưa lên, nắm chặt lấy cánh tay của người đàn ông nhấc lên, rồi chỉ về phía sau. Tiêu Vân nói.
"Ý anh là đi ngược về hướng này là đến à."
Cánh tay trắng nhợt của ả lại nắm lấy cái đầu của người đàn ông đó gật xuống. Tiêu Vân lúc này mỉm cười, chắp hai tay.
"Cảm ơn. Nhưng mà anh nửa đêm nửa hôm thế này lại đi đâu thế."
Không có câu trả lời đáp lại, cây sáo lần nữa lại được nâng lên, người kia lại tiếp tục thổi, con trâu cũng di chuyển theo bước qua bọn họ. Trước khi đi ngang, ma nữ kia còn liếc nhìn Trầm một cái, trên cái đầu được ôm giữa ngực nở ra nụ cười quái dị khiến cô rét lạnh cả người.
Một lúc sau, khi con trâu đã khuất dần trong bóng đêm, Trầm mới nhẹ nhõm thở dài ra một hơi rồi run rẩy ngã xuống đất.
"Tí nữa thì xong đời rồi. May quá."
Tiêu Vân thấy vậy liền đỡ cô dậy, nắm lấy tay cô. Lúc này Trầm cũng nhận ra điều khác thường, bởi vì bàn tay của anh ta cũng ướt đẫm mồ hôi, lại run rẩy nữa.
Chợt Tiêu Vân mở lời
"Nàng cũng thấy thứ không nên thấy."
"Anh... Anh cũng thấy."
Cô ngạc nhiên hỏi lại, Tiêu Vân gật đầu.
"Ta không nghĩ nàng cũng có mắt âm dương. Lúc nãy, nó áp lại nàng ta cứ tưởng nàng sẽ bỏ chạy chứ. Thật làm ta hết hồn."
Hóa ra nãy giờ anh ấy cũng chỉ giả bộ mà thôi, nhưng động tác lại tự nhiên đến nỗi cô cũng chẳng nhận ra. Chắc có lẽ Tiêu Vân đã diễn như thế này nhiều lần nên mới thành thục như vậy.
Nhưng ngay lúc họ mới thở phào vì thoát nạn thì cái hướng ma nữ vừa mới rời đi lại đột nhiên vang lên tiếng sáo. Nó càng ngày càng rõ.
Hai người cùng lúc quay đầu, lập tức cả người tái đi. Bởi vì họ thấy, ngay trong cái bóng đêm tối om đó, đốm sáng từ chiếc đèn lồng treo trên lưng trâu càng ngày càng rõ ràng hơn.
"Nó quay lại rồi. Mau rời khỏi đây thôi."
Tiêu Vân lo lắng mở lời, sau đó nhanh chóng kéo cô dậy rồi di chuyển theo hướng mà người đàn ông kia chỉ.
Vận khí của bọn họ cũng không tệ, chỉ khoảng ba mươi phút sau thì họ đã ra khỏi rừng núi hoang vu. Thôn trang nhỏ cũng xuất hiện trong tầm mắt.
Tuy thôn trang này không lớn lắm, nhưng họ cũng không còn lựa chọn nào khác, hai người nhanh chóng đi đến đó.
Trời bây giờ đã rất khuya, Trầm và Tiêu Vân vốn đang lo lắng người trong thôn này đã ngủ rồi, nhưng không ngờ họ vẫn nhìn thấy ánh đèn ánh đuốc sáng trưng.
Lòng cô vui lên, cô không nghĩ là nơi này tuy nhỏ mà nửa đêm vẫn tấp nập như vậy. Nhưng càng tới gần thì nó càng chứng minh suy đoán này của cô là sai.
Bởi vì ngay lúc bước vào thôn trang, cô mới nhìn ra không phải những ánh sáng này được thắp ở trong nhà phát ra mà là mỗi nhà đều có treo một cây đèn lồng ngay trước cửa. Hình dáng y hệt như cái treo trên sừng con trâu kia vậy.
Đặc biệt hơn, trên con đường đất gồ ghề ấy, lại có vô số tiền giấy vàng mã rải khắp nơi, y như là nhà nào đem thi thể đi mai táng mà vứt ra.
Cả thôn im ắng đến đáng sợ khiến cô có cảm giác lo lắng, Tiêu Vân cũng không để tốn thời gian, bọn họ nhanh chóng tìm đến một quán trọ trong thôn.
Anh ấy gõ cửa mấy cái rồi nói vọng vào.
''Chủ nhà còn thức không. Chúng tôi muốn thuê phòng đêm nay."
Anh vừa mới dứt lời thì cánh cửa ấy đã lập tức được hé ra, một ông lão lập tức thó nửa cái đầu ngó ra bên ngoài. Ánh sáng từ những cái đèn lồng chiếu thẳng lên mặt ông ấy, hai người có thể nhìn ra sắc mặt ông không được tốt, không, nói đúng hơn là đang sợ hãi.
Rốt cuộc đây là tình huống gì.
Nửa đêm nửa hôm ông ấy không ngủ, vừa mới nghe tiếng gõ là đã mở cửa ra, lẽ nào ông ấy vẫn luôn đứng sau cánh cửa ấy đợi khách. ?
Hai người một bụng hoài nghi, Tiêu Vân mở lời nói.
"Cho hỏi quán còn phòng không. ?"
Ông lão im lặng một hồi, sau đấy mới mở cửa kéo hai người vào.
"Hai người là từ nơi nào đến. ?"
Ông ta thấp giọng hỏi, nhìn bọn họ với ánh mắt vô cùng thận trọng và đề phòng.
"Chúng tôi từ phía Nam tới. Vô tình đi qua cánh rừng này, tạm thời không có chỗ nghỉ chân may mắn mới đến được đây. Yên tâm, nhìn chúng tôi thế này không phải là dạng người xấu."
Tiêu Vân mỉm cười rạng rỡ, rồi lấy trong người ra một nén bạc đưa cho ông ấy. Có lẽ, so với một quán trọ nhỏ thế này thì nén bạc của Tiêu Vân đưa ra có giá trị vô cùng lớn, cứ tưởng ông ấy sẽ nhận lấy và sắp xếp chỗ ở cho họ. Nhưng ngoài sự tưởng tượng của cô, người chủ quán này cũng không vội lấy tiền.
Ông ấy nhìn lướt qua hai người nói.
"Hai người là vợ chồng. Cô gái này sao lại mặc hỉ phục."
Tiêu Vân giật mình, họ chỉ muốn thuê phòng hay sao mà người này lại hỏi nhiều thế. Dường như nhận ra được ý đề phòng của ông lão này, cô liền nói.
"Ông yên tâm, chuyện này tuy khó giải thích nhưng chúng tôi không phải người xấu đâu."
Tiêu Vân cũng chêm lời.
"Đúng là như vậy. Nếu không thì ngay lúc ông mở cửa thì tôi đã ra tay rồi."
Ông ấy lúc này mới bớt vẻ lo âu, lắc đầu nhỏ giọng nói.
"Vậy... vậy nãy hai người đi qua rừng. Có gặp một người đàn ông đội nón trắng, cưỡi trâu đi về hướng Nam không."
Nghe ông ấy nói vậy, Trầm lấy làm ngạc nhiên, lập tức quay đầu sang nhìn Tiêu Vân. Anh ấy suy nghĩ một lúc rồi nói.
"Có. Không chỉ có người đàn ông kia, mà còn một ma nữ cụt đầu nữa..."
Lời vừa mới dứt thì sắc mặt ông lão đã tái hẳn đi, ông không nói gì mà kéo hai người trở ra gian nhà phía sau, mở một phòng trống rồi bước vào.
Khi cánh cửa đã đóng lại, ông thắp ngọn đèn dầu rồi chỉ hai người ngồi giữa bàn, rồi chậm rãi cất lời.
''Hai người quả thật trông thấy nó..."
Trầm gật gật.
"Đúng. Cả hai chúng tôi đều trông thấy. Nhưng tốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra vậy, ba ngày ông nói là gì..."
Ông lão nuốt nước bọt một cái, chậm rãi mở miệng.
"Nó đến đây được hơn hai mươi năm rồi. Cứ vào tháng bảy, trong vòng ba ngày đầu tháng nó sẽ tới bắt đi mười người trong thôn đem đi."
Tiêu Vân nhíu mày hỏi.
"Đi đâu... Nó sao lại đến đây. Chuyện này ông biết không."
Ông lão đáp lại.
"Chuyện những người kia bị đem đi đâu thì tôi không biết. Nhưng mà suốt hai mươi năm qua tôi chưa thấy ai trở về hết, chắc họ..."
Thở dài một hơi, ông lại tiếp tục.
"Ma nữ này do một tên Đạo Sĩ người Hán nuôi. Hắn được là được một gia tộc nào đấy mời đến làm phép gì đó, khi lão đi ngang qua thôn này thì thả nó ở đây bắt người."
Nhận xét Box