Gọi Quỷ Đêm Trăng - Chapter 30

Gọi Quỷ Đêm Trăng - Chapter 30

 Chữ quốc ngữ chỉ mới được dùng ở thời đại thực của Trầm, không thể nào người ở nơi này có thể biết được nó. Điều này có thể chứng minh rằng, bà lão ấy cũng như cô đã xuyên không trở lại đây, hơn nữa chắc chắn cô bị chính bà ta đem đến thế giới này.

Trái tim cô đập lên thình thịch, vội vàng gấp cuốn sách lại, trong đầu lóe lên một dòng suy nghĩ.

"Người này đem mình đến thì có lẽ sẽ đem mình trở về được. Nhất định phải gặp lại bà ấy. Phải trở về nhà họ Dương. ''

"Nàng chưa ngủ sao."

Tiếng nói của Tiêu Vân vang lên kéo cô trở lại thực tại, cô vội giấu đi cuốn sổ vào trong người rồi đưa mắt nhìn về phía trước, phía sau gốc cây gần đấy, bóng dáng Tiêu Vân ngày càng rõ ràng.

Anh ta đưa tay đang nắm lấy hai con thỏ lên, mỉm cười.

"Xem ta kiếm được gì này."

Cô cố lấy tự nhiên hỏi.

"Đêm hôm thế này anh vẫn bắt được thỏ sao."

Tiêu Vân lắc nhẹ đầu, trên khuôn mặt thoáng chút vui mừng.

"Không. Là ta vô tình nhặt được. Có ai đó đặt bẫy trong rừng nên mới may mắn như vậy. Hơn nữa có bẫy thì gần đây chắc chắn có người ở. Ăn uống xong chúng ta sẽ đi."

Cô gật đầu không có ý kiến gì, sau khi ăn thỏ nướng mà Tiêu Vân làm xong thì bọn họ lập tức cưỡi ngựa tiếp tục lên đường.

Xung quanh nơi này là rừng núi hoang vu, không hề có một chút ánh sáng, Tiêu Vân này lại không hề có bản lĩnh như Tiêu Vân kia, hai người cứ mò mẫm ngồi trên lưng ngựa mà đi thế này quả thật có chút đáng sợ.

Đột nhiên, con ngựa đang đi bình thường bỗng dừng lại. Mặc cho Tiêu Vân có thúc cương nhưng nó vẫn không chịu nhúc nhích, sau đấy nó bất ngờ hí to một tiếng rồi chồm cả người lên.

Do quá đột ngột, con ngựa lại quá kích động, cú nhảy này diễn ra ngoài sự tưởng tượng của bọn họ, trực tiếp hất ngã hai người xuống đất. Con ngựa kia cũng bỏ chủ, quay đầu chạy thục mạng trở lại lối cũ.

Tiêu Vân giữ chặt lấy Trầm không để cô ngã, trên khuôn mặt ấy hiện rõ vẻ bất an.

Cô nhíu mày bất giác hỏi.

"Nó bị làm sao thế."

Tiêu Vân ngoái đầu, không hiểu chuyện ra làm sao.

"Không biết. Nó đã theo ta mấy năm, chưa lần nào ta thấy nó kích động như thế này. ''

Đúng lúc con ngựa chạy vọt đi, thì từ phía xa lại có tiếng sáo lạ lùng vọng tới.

"Đêm hôm khuya khoắt lại có người thổi sáo sao. ?"

Cô nhỏ giọng lẩm bẩm, Tiêu Vân không nói, vội kéo cô ngồi xuống một lùm cây phía trước, sau đấy đưa tay vén lấy mấy cây cỏ dại sang một bên nhìn về phía xa.

Cô cũng tò mò nhìn theo hướng đó thì thấy ở phía trước tối om như mực bỗng xuất hiện một ánh đèn hiu hắt.

Trong lòng cô run lên, cố gắng tập trung xem đó là thứ gì.

Nhìn mãi cô mới nhận ra, hóa ra là có một người đang cưỡi trâu đi trong rừng. Trên sừng con trâu này treo một chiếc đèn lồng đỏ, còn tiếng sáo là do người ngồi trên lưng nó đang thổi.

Cả người cả trâu đang đi về hướng họ, dưới ánh sáng tỏa ra từ cái đèn, thứ cô nhìn thấy lại làm cô sởn cả gai ốc.

Người cưỡi trâu đội một cái nón lá màu trắng còn mới tinh, sắc mặt trắng bệch như xác chết, hai mắt trống rỗng vô hồn không có tí sinh khí nào.

Không những thế, hình như cô còn nhìn thấy phía sau của người đàn ông này, hình như còn có một bóng trắng, do quá xa lại nó quá mờ nên cô không thể xem rõ đó là gì.

"Tiêu Vân, hình như người này có vấn đề."

Sắc mặt cô tái nhợt, ghé sát Tiêu Vân nói nhỏ.

Tiêu Vân hiển nhiên cũng nhìn thấy người đó, so với cô thì anh có vẻ bình tĩnh hơn nhiều.

"Ta không rõ, để ta thử đi ra hỏi đường xem sao."

Cô khẽ giật mình, lắc đầu nói.

"Không được. Ý tôi là người này không giống người sống. ''

Nghe vậy, Tiêu Vân quay sang nhìn cô ngạc nhiên, anh nhíu mày.

"Nàng bảo người này đã chết. Không thể nào, anh ta còn đang thổi sáo kia kìa."

''Chuyện này..."

Nghĩ lại lời của Tiêu Vân nói cũng đúng, chắc là do bản thân cô suy nghĩ quá nhiều nên mới như vậy. Nhưng giây tiếp theo, cô lại có cơ sở để khẳng định lời mình nói là đúng, bởi vì theo con trâu đang đi lại gần, cái bóng trắng sau lưng người đàn ông đó cũng dần rõ ràng ra trước mắt cô.

Đó lại là một người phụ nữ, nhưng điều làm cô sợ hãi hơn hết không phải vì sự xuất hiện của cô ta, mà là... mà là trên cổ người này lại không có cái đầu ở đó. Mà nó lại được đặt gọn trong lòng bàn tay gầy gò, được cái thân không đầu ôm vào giữa ngực.

"Anh... anh thấy gì không. ?"

Cô run rẩy khắp người, sợ hãi vươn tay kéo lấy Tiêu Vân, nhưng... ở bên cạnh Tiêu Vân đã không còn ở đó nữa.

Cô hốt hoảng, vừa gọi nhỏ thì đã thấy anh ta đã một mình đi ra phía trước một đoạn, cô liền hẵng giọng gấp gáp kêu lên.

"Tiêu... Tiêu Vân... từ từ đã."

Nhưng đã quá muộn, có vẻ như hai người cưỡi trâu kia đã phát hiện ra bọn họ, tiếng sáo từ miệng người đàn ông cũng dừng lại. Cái đầu trong ngực ma nữ chớp lên vài cái, khuôn miệng ả chợt nở nụ cười quái dị khiến cô rùng mình mấy lần.

"Cho hỏi gần đây có thôn làng nào không."

Trái ngược với cô, Tiêu Vân lại mỉm cười, đôi tay vẫy lên ra hiệu như chỉ sợ họ không nhìn thấy mình vậy.

Cô thấy dáng vẻ này của anh ta mà khiến cô không khỏi ngơ ngác.

"Tiêu Vân. Anh bị điên hay sao, hai người họ..."

Cô còn chưa nói xong câu thì Tiêu Vân đã ngoái đầu, khó hiểu nói.

"Nàng nói gì vậy. Đâu ra hai người..."

Cô sững sờ, chẳng lẽ anh ta lại không trông thấy ma nữ cụt đầu kia. Thật không giống như những gì cô đã tưởng tượng, nhưng nghĩ kĩ lại cũng đúng, dù sao Tiêu Vân bây giờ cũng không phải là Tiêu Vân bá đạo kia. Chuyện anh ta không nhìn thấy ma cũng là điều bình thường.

Ngay lúc này, con trâu đã dừng lại trước người Tiêu Vân. Anh ta lại nói.

"Anh có thể chỉ tôi đường vào thôn được không."

Người đàn ông kia không đáp, ánh mắt vẫn vô hồn nhìn mông lung vào không khí như không để ý tới Tiêu Vân. Còn ma nữ đang ôm đầu ngồi trên lưng trâu, đột ngột nhảy xuống đất, sau đấy nhanh như chớp phi tới chắn trước mặt Tiêu Vân, nhưng anh ta vốn không trông thấy ả mà hành động tự nhiên, đưa tay rút trong người ra một nén bạc, rồi đưa lên xuyên qua người ma nữ, chĩa về người đàn ông.

"Tôi có chút bạc này, nếu anh không chê có thể lấy nó. Chỉ cần chỉ giúp tôi đường ra, hai người chúng tôi cần chỗ nghỉ ngơi."

Người đàn ông vẫn ngồi im bất động, nhưng ma nữ này lại khác, ả nghe thấy hai từ chúng tôi thì lập tức liếc nhìn xung quanh. Sau đấy ánh mắt như xuyên qua bụi rậm nhìn về phía Trầm.

Cô chưa hề chuẩn bị tâm lí, cứ như thế mà chạm mặt với ma nữ kia. Bốn mắt nhìn nhau, cô cảm thấy máu trên người mình đều đông hết lại.

Cô hít dài một hơi, tự lẩm bẩm cho mình nghe.

"Đừng nhìn vào ánh mắt của ma nữ đó, không thể để nó phát hiện là mình nhìn thấy nó."

Thôi xong rồi.

Cô còn chưa kịp dời mắt của mình sang chỗ khác, thì ả đã bất thình lình nhảy qua lao về phía cô. Nó nhanh tới mức cô chỉ vừa mới chuẩn bị bỏ chạy thì đã bị ả áp sát tận mặt.

Mồ hôi cô chảy ra đầy trán, lồng ngực không ngừng hô hấp, trấn tĩnh lại.

Giọng nói eo éo của ma nữ, lạnh lẽo như gió mùa đông ập tới khiến cô muốn ngất xỉu tại chỗ.

"Mày... mày thấy tao không. Mày thấy tao phải không. ?"

Danh Sách Chương

Nhận xét Box