Gọi Quỷ Đêm Trăng - Chapter 29

Gọi Quỷ Đêm Trăng - Chapter 29

 


Vẫn là thân hình quen thuộc đó, vẫn là khuôn mặt tuấn mĩ đó, chỉ là Tiêu Vân bây giờ không hề nhợt nhạt như ngày thường, mà lại hồng hào trắng trẻo có sức sống. Trên khuôn mặt đẹp như tranh vẽ ấy mang đầy năng lượng ấm áp vô cùng.

Anh ta cưỡi trên lưng ngựa trắng, mặt hơi ngẩng lên trên một tí, trông nó rất sống động dưới ánh nắng mặt trời. Cô chưa bao giờ trông thấy Tiêu Vân mang vẻ mặt như vậy bao giờ.

"Tiểu thư, cẩn thận."

Giọng nói của tên thổ phỉ lúc nãy vang lên, cô giật mình, do ngây ngốc nhìn Tiêu Vân nãy giờ mà khi ngựa đã phi lại gần cô cũng chẳng biết, quên luôn cả né tránh.

Nhưng Tiêu Vân giật vội dây cương, con ngựa lập tức hí lên một tiếng sau đó dừng lại trước mặt cô. Anh ta cụp mắt xuống, nhìn lên khuôn mặt xinh đẹp của cô.

Bốn mắt chạm vào nhau, thời gian như dừng lại.

Quả nhiên Tiêu Vân này quá khác với cô tưởng tượng, nhìn anh ta lành lặn như vậy khiến cô yên tâm hơn phần nào, bởi vì lúc ở hầm mộ, cô cứ tường Tiêu Vân xong đời rồi. Lúc đã xác nhận đây đúng là Tiêu Vân, cô mới thờ phào một hơi.

''Không sao. Không sao rồi, anh ta vẫn còn sống."

Sau đấy cô nhanh chóng liếc nhìn ra phía sau lưng Tiêu Vân, nhưng lập tức nhíu mày lại, cất giọng hỏi.

"Hai người Tiểu Ánh và Bảo Lâm không đi cùng anh sao. Bọn họ đều không bị gì chứ."

"Uyển Nhi. Hai người Tiểu Ánh và Bảo Lâm mà nàng nói là ai. ?"

Giọng nói của Tiêu Vân làm cô bừng tỉnh, ánh mắt anh ta tỏ ra vô cùng ngạc nhiên.

Cô đáp.

"Anh thật sự không nhớ gì sao. Ở hầm mộ..."

Cô còn chưa kịp nói xong câu thì tên thổ phỉ đã cắt lời, hắn nói với Tiêu Vân.

"Công tử. Hàng cậu đã đem tới chưa."

Tiêu Vân gật đầu, anh ta lấy bên hông ra một cái hộp gỗ màu đỏ ném cho người kia. Tên thổ phỉ liền mở hộp, nhìn thoáng qua một chút rồi gật đầu, hắn chắp hai tay lại rồi nói.

"Bây giờ hai người định đi đâu. Có cần chúng tôi hộ tống thêm một đoạn không."

Tiêu Vân trầm trầm nói.

"Không cần đâu. Mọi người cứ mặc kệ bọn ta, hãy mau rời khỏi đây đừng quay trở lại, người của cha ta chắc sẽ đến sớm đấy."

"Công tử. Ngài làm vậy không sợ..."

Tên thổ phỉ tỏ vẻ lo lắng, rồi hắn nhìn Trầm rồi nói tiếp.

"Dương công tử là người tốt. Cô nên trân trọng cậu ấy."

Nói xong, hắn vẫy tay, lập tức mấy chục người cùng nhau lẩn sâu vào rừng rồi mất hút.

Bây giờ giữa cảnh núi rừng hoang vắng chỉ còn lại hai người bọn họ, cô đang định mở lời thì Tiêu Vân đã xìa tay xuống về phía cô như đang đòi cái gì. Cô đứng bất động, khó hiểu nhìn Tiêu Vân một hồi.

Vẻ mặt Tiêu Vân thoáng chút ngạc nhiên, sau đấy mỉm cười.

''Còn gì nữa. Lên ngựa đi thôi nếu không bọn họ quay lại bây giờ. ''

Cô gật đầu, sau đấy nắm chặt tay anh ta, một cảm giác ấm áp truyền đến khiến cô giật mình.

Tiêu Vân trong trí nhớ của cô rất lạnh, lạnh từ nhiệt độ cơ thể anh ta, với cái lạnh cảm giác khí chất anh ấy mang lại.

Nhưng Tiêu Vân này lại khác.

Rất ấm, ấm áp về cả thể xác lấy linh hồn. Đó là điều làm cô khó hiểu.

Trong lúc cô đang thất thần, Tiêu Vân đã kéo cô lên ngựa ngồi phía trước, hai tay anh ta giữ chặt dây cương giữ cô ngồi ở giữa, thật là một cảm giác khó tả.

Sau đấy Tiêu Vân thúc ngựa một mạch chạy vào trong rừng.

Ngồi trên lưng ngựa, cảm thấy Tiêu Vân này hoàn toàn xa lạ, cô không chịu được thắc mắc mà lên tiếng.

"Anh có phải Tiêu Vân không."

"Phải. Sao nàng lại hỏi vậy. ?"

Anh khó hiểu hỏi lại, Trầm liền đáp.

"Sao người anh ấm thế. Hay là anh đã nhập xác thành công sống lại rồi."

Tiêu Vân ngạc nhiên, sau đấy mỉm cười.

"Uyển Nhi. Nàng nói hì vậy, ta chưa có chết mà nhập xác cái gì."

Nghe vậy cô thoáng chút nghi hoặc, anh ta lại gọi cô là cái tên Uyển Nhi, cô bắt đầu xâu chuỗi lại những gì vừa xảy ra, Tiêu Vũ cưới Uyển Nhi, Tiêu Vân lại cướp cô ấy đi. Hơn nữa nhà họ Dương vẫn còn sống hết...

Cô bỗng giật thót người một cái, dần hiểu ra vấn đề.

"Có... có khi nào đây là quá khứ 500 năm trước, khi tất cả còn sống... trời ạ. Chẳng trách Tiêu Vân lại không biết Tiểu Ánh và Bảo Lâm... mình... mình đang ở trong thân xác của người tên là Uyển Nhi."

Mọi việc xảy đến quá nhanh khiến cô không kịp thích ứng nổi. Tiêu Vân mà cô biết hoàn toàn khác bây giờ, có lẽ sau khi chết, linh hồn bị trói buộc 500 năm lặng lẽ cô độc đã khiến anh ta sinh ra tính cách như vậy, lạnh lùng cao ngạo.

Cô thở dài nhận ra, dù vẻ ngoài hai người đều giống nhau, nhưng cô có cảm giác mình không hề quen biết Tiêu Vân này.

Cô suy đoán, có lẽ khi Tiêu Vân và Tiêu Vũ hút máu của cô đã khiến cô rơi vào kí ức này của bọn họ. Tuy cô muốn quay trở lại nhưng bản thân lại muốn biết chuyện gì xảy ra tiếp theo về ba người này.

Sau đấy cô không nói thêm gì nữa, mặc cho Tiêu Vân cứ thúc ngựa chạy đi.

Hai người cứ đi mãi, đi mãi đến khi trời tối vẫn không hề dừng lại. Trầm ngồi trên ngựa bị xốc lên xốc xuống cả ngày cũng đã thấm mệt, nhưng hiện tại bọn họ vẫn chưa tìm thấy chỗ nghỉ chân.

Cũng may là vận khí của họ không tệ, đi một chút nữa thì vô tình trông thấy một túp lều tranh bỏ hoang. Mặc dù gần đây không có ai, xung quanh toàn là cây cối um tùm, túp lều lại khá cũ nát phủ đầy bụi đất. Nhưng tốt xấu gì nó cũng còn hơn ở ngoài trời, cô liền ra hiệu cho Tiêu Vân dừng lại, sau đấy bèn xuống ngựa rồi chui vào trong túp lều nói ra.

"Tôi mệt quá. Tôi cần nghỉ ngơi chút xíu."

Tiêu Vân cũng xuống ngựa, nhìn vào căn lều rồi nói.

"Để ta đốt lửa rồi đi kiếm gì đấy ăn. Cả ngày nay nàng chắc chưa có gì để bụng rồi."

Cả người cô đã mệt tới nỗi không chịu nổi, chỉ ậm ừ vài câu rồi thiếp đi.

"Loạt xoạt"

Một lát sau, khi Tiêu Vân rời đi, trong cơn mơ màng, bỗng nhiên cô nghe thấy, bên ngoài vang lên tiếng động gì đó.

Cô rùng mình một cái, lập tức tỉnh dậy, cô không dám cử động mà chỉ nín thở, cẩn thận nghiêng tai lắng nghe.

Thanh âm đó lại vang lên, dường như đã tới gần cô hơn.

Nếu là quỷ sẽ không có tiếng bước chân như thế này, cô chỉ có thể giả vờ can đảm mở miệng.

"Tiêu Vân à? Là anh phải không?"

Bên ngoài không có ai trả lời, nhưng cô bỗng nhiên nhìn thấy, có một bóng đen đang đứng ngay phía trước căn lều đổ bóng vào bên trong.

Cô sợ tới mức lùi lại trong túp lêu, nhưng cũng chẳng lùi được bao nhiêu.

Lúc này, bóng đen kia đã giơ tay lên, chạm vào khe cửa.

"Á."

Cô sợ tới mức ôm lấy đầu. Nhưng chẳng mấy chốc, trên đỉnh đầu đã vang lên giọng nói quen thuộc.

"Tiểu thư. Là tôi đây. . Cô làm sao vậy. ."

Cô vừa ngẩng đầu thì thấy gương mặt già nua của bà lão kia. Nhìn thấy bà lão ấy vào giờ phút này làm cho tâm lý của cô thật sự là phức tạp không nói nổi.

Nhưng, cô và Tiêu Vân đã đi một mạch không nghỉ, đường rừng trắc trở xa xôi, tại sao một bà lão lại có thể đuổi kịp họ, hơn nữa lại nhanh đến vậy.

Phải chăng người này có vấn đề.

Nghĩ tới đây, sắc mặt cô không tự chủ được mà tái nhợt.

"Không sao cả, chỉ là tôi tưởng người xấu tới nên bị dọa sợ thôi"

Cô cố gắng bình tĩnh nói.

Bà lão liếc mắt nhìn bốn phía xung quanh một lượt rồi khẽ nói.

"Tiêu Vân, cậu ấy đi đâu rồi?"

"Anh ấy đi kiếm đồ ăn, sắp trở về rồi. Nhưng mà... nhưng mà sao bà lại tìm ra được chúng tôi."

Cô tuy không biết Tiêu Vân ở đâu nhưng vẫn nói bậy bạ, hi vọng bà ấy sẽ không dám manh động. Bà lão chợt mỉm cười, sau đấy đem cho cô một quyển sách rồi bảo.

"Lúc nào ở một mình tiểu thư hẵng đọc nó. Tuyệt đối đừng để cho ai biết, ngay cả Tiêu Vân cũng không được... tôi phải đi rồi, sau này sẽ gặp lại."

Nói xong thì bóng dáng bà ấy bỗng mờ dần rồi tan biến trước ánh lửa chập chờn. .

Cô lập tức run rẩy, bởi vì rõ ràng bà ấy không phải là người... cô hít dài nhẹ nhõm một hơi, ít ra bà ấy cũng không có ý làm hại cô, nếu không thì cô chết chắc rồi.

Cầm cuốn sách cũ trên tay, cô nhíu mày nói nhỏ.

"Đưa nó cho mình làm gì chứ. Mình có biết đọc chữ nôm chữ nho này đâu."

Nhưng nói thì nói vậy, cô vẫn tò mò lật trang đầu ra xem, lập tức dây thần kinh của cô như căng cứng lại.

Bên trong quả đúng là có chữ nôm.

Nhưng... nhưng ở dưới mấy cái chữ tượng hình đó bất ngờ lại có phụ đề chữ quốc ngữ, thứ mà cô có thể đọc được. Ngay đầu cuốn sách có đề ba chữ.

''Thi Hồn Thuật. ''

Danh Sách Chương

Nhận xét Box