Gọi Quỷ Đêm Trăng - Chapter 28

Gọi Quỷ Đêm Trăng - Chapter 28

 "Bà tránh ra. Đúng là con hư tại mẹ, chiều nó cho lắm vào giờ nó còn không nhận cha nhận mẹ nữa kìa. Người đâu... mau trói nó lại đem lên kiệu trước khi nhà họ đến đưa dâu."

Ông ấy quát lên thẳng thừng, lập tức hai gia nhân phía sau đi lên đến trước mặt cô, khom người.

''Tiểu thư. Là lệnh của lão gia..."

Họ chỉ nói cho có lệ, sau đấy thì trực tiếp trói tay cô lại cưỡng ép đặt vào kiệu hoa mặc cho Trầm la hét hay giải thích thế nào cũng không được.

Rất nhanh, ngay khi cô vừa mới ngồi xuống bên trong thì từ phía sau kiệu, tiếng vó ngựa dồn dập kèm theo chục người mang cờ hoa chạy đến.

Hiển nhiên là đám người đến đưa dâu.

Không lâu sau đó, kiệu hoa cũng được nhấc bổng rồi dần di chuyển.

Trầm bây giờ rất hoang mang lo lắng, rốt cuộc cô vẫn chưa phân biệt được là mơ hay là thật. Nhưng đối với cô bây giờ hiện tại tìm cách mở trói là ưu tiên hàng đầu.

Nhưng dây trói quá chặt, khiến cô loay hoay mãi mà không tài nào mở nổi. Một lúc sau, khi đoàn kiệu đã đi được khá xa, bỗng nhiên từ bên ngoài rèm kiệu, bà lão kia đột nhiên nhỏ giọng nói vào.

"Tiểu thư, sắp đi qua chỗ rừng vắng. Cứ như kế hoạch mà làm. ''

Nghe vậy cô hơi ngạc nhiên, sau đấy nhỏ giọng đáp lại.

"Kế hoạch gì. ?"

Bà lão khó hiểu đáp.

"Cô thật sự không nhớ gì sao. Nãy giờ không phải là tiểu thư giả vờ. ? Hay là cô thật sự bị bệnh. ?"

Cô khẳng định, lắc đầu nói.

"Tôi không bệnh gì hết á. Các người thật khó hiểu, sao lại gọi tôi là Uyển Nhi. Hơn nữa, nhà họ Dương chẳng phải chết hết rồi sao, vậy tôi bị gả đi đâu, gả cho ai. ? Thôi, tôi không muốn mất thêm thời gian ở đây, bà giúp tôi cởi trói được không. Tôi cần đi cứu vài người."

Bà lão nhỏ giọng ngạc nhiên.

"Trời ạ. Cô đang nói cái gì vậy. Cô chính là tiểu thư Uyển Nhi. Cha mẹ cô đã đính hôn cô từ nhỏ với công tử Dương Tiêu Vũ, nhà họ vẫn sống sờ sờ cô nói chết là chết thế nào."

Nghe đến cái tên này khiến cô thật sự hốt hoảng mà thốt lên.

"Tiêu Vũ. . Sao hắn lại ở đây. Chết tiệt, vậy Tiêu Vân... không được... mau cởi trói cho tôi."

Bà lão sau đấy im lặng, bàn tay già nua thò vào bên trong vứt xuống nền kiệu hoa một con dao nhỏ. Trầm nhanh chóng với hai tay nhặt lấy nó, rồi kẹp con dao giữa hai chân đưa đoạn dây thừng giữa hai tay cọ vào.

Con dao này tuy nhỏ nhưng rất sắc bén, chỉ vài đường sợi dây đã đứt làm hai, Trầm tạm thời được giải thoát vừa định vùng dậy chạy ra thì tiếng của lão bà lại vang lên.

"Đừng vội. Cô manh động bây giờ sẽ làm hỏng hết kế hoạch. Tạm thời cứ giấu con dao này trong người, đến lúc sẽ cần đến. Tôi sẽ giúp cô bỏ trốn."

Cô hơi lưỡng lự, một tay nắm chặt con dao, còn một tay vén nhẹ tấm rèm phía trước thì nhìn thấy xung quanh kiệu có rất nhiều người, còn thấy một bóng người mặc áo đỏ đang cưỡi ngựa đi phía trước. Người đó quay lưng lại phía cô nên không thể nhìn rõ mặt, nhưng theo lời của bà lão thì kẻ này không ai khác chính là tên cương thi Tiêu Vũ.

Cô cũng đã chứng kiến sức mạnh của hắn ở hầm mộ, tuy muốn thoát khỏi đây nhưng cũng không thể manh động. Suy nghĩ một chút, cô lấy lại bình tĩnh rồi nói.

"Được. Tôi tin bà một lần. Nhưng tôi phải làm gì tiếp theo."

Bà ấy không trả lời mà chỉ nói khẽ.

"Đến rồi. Cho dù có chuyện gì cũng đừng lên tiếng. ''

"Ai đến. ?''

Bà ấy đột nhiên nói, cô cũng ngạc nhiên hỏi theo, mắt thì không ngừng liếc nhìn qua khe hở của tấm rèm nhìn ra bên ngoài. Xung quanh khắp nơi chỉ đều là một mảnh rừng hoang vu ẩm thấp, đoàn người hình như là đang đi trên một con dốc.

Lúc này, trong những hàng cây bụi rậm xung quanh, đột nhiên xuất hiện tới khoảng năm chục người. . Tất cả đều dùng vải che mất khuôn mặt, tay thì cầm cung tên giáo mác cấp tốc lao ra.

Lập tức kiệu hoa theo đó dừng lại, tiếng hét thất thanh của người bên ngoài vang lên.

"Có thổ phỉ phục kích. Mau bảo vệ kiệu hoa. Bảo vệ công tử."

Đám người nháo nhác lập tức vây quanh kiệu, nhưng bọn họ cơ bản là đi đưa dâu nên không mang theo vũ khí, hơn nữa số lượng thổ phỉ lại quá đông, xấp xỉ gần gấp đôi bọn họ.

Nhìn đám người này đao kiếm lăm lăm lao tới khiến tay chân những người đưa dây không khỏi run rẩy. Lúc này, người đàn ông mặc áo đỏ dẫn đoàn lập tức thúc ngựa quay lại, giọng nói trầm trầm đầy quyền quý vang lên.

''Đám thổ phỉ các người thật to gan. Ngay cả đoàn của Dương gia cũng dám cướp. ?"

Khi cái giọng này cất lên cũng là lúc Trầm nhận ra đây chắc chắn là tên Tiêu Vũ kia. Cô thấy bất an, nhưng vẫn khó hiểu tại sao một kẻ như hắn lại có vẻ e dè mấy tên thổ phỉ. ?

Nhưng, không để cô phải chờ lâu, đám người phục kích dường như không hề có ý dừng lại, bọn chúng lao lên ồ ạt, thoáng chốc đã vây giáp lấy kiệu hoa.

Một tên trong số đó cất giọng lạnh băng.

"Dương công tử. Chúng ta không muốn đắc tội tới Dương gia các người, nhưng có thứ này ta phải lấy được. Nếu công tử nguyện ý đưa nó ra thì ta hứa sẽ không giết một ai, để công tử trở về an toàn."

Dương Tiêu Vũ mặt mày tối xầm, nhưng vẫn hỏi.

"Muốn cái gì."

Tên kia thẳng thừng không chút cảm xúc, ném một tòe giấy về phía Tiêu Vũ rồi đáp.

"Công tử có thể xem qua. ."

Lật tờ giấy ra, tức thì Tiêu Vũ liền xé nát nó, tức giận mắng.

"Nó nằm ở trong phủ, hơn nữa thứ này không phải đám thổ phỉ các người có thể lấy. Nếu không muốn chết thì mau cút đi."

Tên kia lại đáp.

"Ngài không có lựa chọn. Nếu ngài không đem theo thì đành mời tiểu thư Uyển Nhi đi theo chúng tôi một chuyến vậy. Lúc nào có đồ thì công tử có thể đến chuộc người."

"Các người định đem nàng ấy đi... ngay cả vợ của ta cũng dám cướp. Cha ta mà biết sẽ khiến các ngươi sống không bằng chết."

Kẻ kia bỗng đưa tay phải lên, lập tức chục người xung quanh liền vội dương cung, ngắm thẳng ngay vào người của Tiêu Vũ. Hắn lạnh nhạt nói.

"Công tử nên suy nghĩ cho kĩ. Chúng tôi một khi đã ra tay thì ắt sẽ không để một ai toàn mạng rời khỏi đây đâu. Đến khi cha của ngài biết chuyện thì cũng đã muộn rồi."

"Ngươi..."

Bỗng ngay lúc này, bà lão lên tiếng.

"Công tử..."

"Chuyện gì..."

Bà ấy liền ghé sát tai hắn nói nhỏ, chỉ thấy trong mắt Tiêu Vũ liền lóe lên vẻ bất kham, hai tay nắm chặt lại tức giận. Khi bà ấy nói xong, Tiêu Vũ liền nhíu mày, nhìn vào kiệu hoa rồi quay sang nhìn đám thổ phỉ đang vây quanh.

Một lúc sau, hắn tức giận lên tiếng. .

"Được... đem cô ấy đi. Nhưng nên nhớ các người mà dám đụng tới một sợi tóc của Uyển Nhi ta sẽ lột da các người. ''

"Yên tâm. Chúng ta không đến nỗi ngu ngốc mà đụng tới cô ấy. Mười ngày sau, tại chỗ này chúng ta sẽ trao đổi. Lúc ấy mong công tử đừng thất hứa, nếu không chỉ sợ đao kiếm không có mắt. ''

Tên thổ phỉ gật đầu nói, sau đấy vẫy tay, lập tức có hai tên khác áp sát kiệu hoa lật rèm kéo theo Trầm ra bên ngoài, dẫn theo cô đi thẳng.

Kiệu hoa ngày càng xa, rốt cuộc Tiêu Vũ cũng không có đuổi theo. Tuy cô đã thoát khỏi hắn nhưng lại rơi vào tay thổ phỉ, nhưng chí ít qua cuộc nói chuyện, cô cũng biết tạm thời mình an toàn.

Nhưng lúc đi thêm được một đoạn nữa, khi xác định đoàn của Tiêu Vũ đã bỏ đi thì tên thổ phỉ cầm đầu liền dừng lại. Hắn huýt sáo một cái, lập tức người cưỡi ngựa trắng lúc nãy từ phía xa chạy tới.

Tấm khăn bịt mặt trên đầu anh ta đã được gỡ xuống, Trầm nhìn khuôn mặt tuấn tú, dáng người quen thuộc đang lại gần khiến tim cô đập rộn lên. Cô như muốn ngừng thở.

Lúc này, con ngựa trắng đã tới gần.

Nhìn người trên lưng ngựa làm cô thấy nao nao.

Thật sự là Tiêu Vân.

Danh Sách Chương

Nhận xét Box