Gọi Quỷ Đêm Trăng - Chapter 27

Gọi Quỷ Đêm Trăng - Chapter 27

 "Cứ đi xuống dốc là ra được mà. Khoan đã, nhìn ngài... Quỷ khí sao lại bị rút nhanh như vậy được. Rõ ràng là vừa nãy ngài mới hồi phục lại mà. ?"

Bảo Lâm hơi ngạc nhiên, thì Tiêu Vân đã nhướng mày đáp.

"Cậu không nhìn ra sao. Ngọn núi này bị bao quanh bởi Bát Môn Độn Giáp, chúng ta cơ bản không thể thoát khỏi nếu không biết cửa ra. Ta đang bị chính nó hút cạn đi quỷ khí, nếu không nhanh chân e là cũng hồn phi phách tán."

Nghe vậy Bảo Lâm hốt hoảng, anh ta đã nhận thấy quỷ khí trên người Tiêu Vân đang dần bị tan đi, nhưng vẫn khó hiểu hỏi.

"Bát môn độn giáp rất khó để kết trận, tôi hoàn toàn mù tịt. Nhưng mà ngài nằm đây cả 500 năm lại không biết gì về nó ư. ?"

Tiêu Vân lắc đầu.

''Hầu hết thời gian ta bị giam cầm trong hầm mộ. Khi được người khác gọi hồn thì đã xuất hiện ở bên ngoài nên hoàn toàn mờ mịt về chỗ này."

Bảo Lâm gật đầu, sau đấy chợt nhìn lấy Trầm đang nằm trong vòng tay Tiêu Vân, vui mừng cất lời.

"Cô ấy biết lối ra."

Tiêu Vân mông lung.

"Nàng ấy ư. Tại sao. ?

Bảo Lâm chắc chắn nói

"Nếu tôi đoán không nhầm thì cha tôi chắc hẳn đã đưa tấm bản đồ kia cho cô ấy. Nếu Trầm tỉnh lại, chúng ta sẽ có cách thoát khỏi nơi này."

Anh ta vừa mới nói xong thì Tiểu Ánh vốn im lặng từ đầu chí cuối đi theo. Lúc này cô ấy chợt nhỏ giọng lên tiếng.

''Anh hai, em chưa muốn rời khỏi đây. Em muốn trở lại, tìm thi thể ông ấy để an táng cho cha."

"Chuyện này..."

Bảo Lâm hơi ngập ngừng, sau đấy thở dài.

"Chuyện này rất nguy hiểm. Tiêu Vân đại nhân vẫn chưa hồi phục hẳn, chúng ta quay lại chẳng khác gì mỡ dâng miệng mèo. Em nên biết còn 1 kẻ nữa chưa lộ mặt..."

"Nghe theo cô ấy đi. Chúng ta quay trở lại."

Ngoài sự dự đoán của hai người, Tiêu Vân lại đồng ý với ý kiến của Tiếu Ánh khiến Bảo Lâm phải thốt lên.

"Đại nhân. Không được đâu."

Tiêu Vân giải thích.

"Nếu chưa biết lối ra nếu đi tiếp chắc chắn sẽ bị lạc. Hơn nữa quỷ khí trong người ta không thể duy trì được lâu ở ngoài này chứ đừng nói đến giúp nàng ấy tỉnh lại. Nơi mà Tiểu Ánh nói có một căn phòng có thể giúp ta hồi phục lại trạng thái tốt nhất."

Tiêu Vân đã nói như vậy làm cho Bảo Lâm không thể nào từ chối, ba người sau khi quyết định cũng đành quay trở lại.

Khi về đến nơi thì trời cũng đã hửng sáng, Tiêu Vân tạm thời để cho Tiểu Ánh và Bảo Lâm đem xác ông Đồ đi an táng ngay tại trong khuôn viên căn nhà. Còn mình thì đến căn phòng lúc trước cùng với Trầm.

Anh ta đặt cô nằm dưới đất, còn mình thì nhắm mắt trở lại trạng thái ngủ say.

-

Trở lại với Trầm.

Từ lúc hôn mê cô luôn chìm vào một giấc mơ.

Trong mơ, cô thấy toàn thân mình nhẹ hẫng đi, đập vào mắt cô chỉ có một màu đỏ tươi. Cô sững người trong giây lát, rồi mới phát hiện trên đầu mình có trùm một tấm khăn lụa màu đỏ.

Cô vô thức gọi lên.

"Đây là đâu... Tiêu Vân... Tiêu Vân... anh ở đâu."

Giấc mơ này rất chân thật, nó thật đến nỗi cô mà cô có thể cảm nhận được mọi thứ cực kì rõ ràng, cứ như bản thân lại bị lưu lạc tới một thế giới khác.

Sau đấy cô nhanh chóng đưa tay tháo tầm khăn trên đầu, thì mới phát hiện mình đang ngồi trên một chiếc kiệu, thân mặc hỉ phục, đầu đội mũ phượng.

Ngay lúc này, từ phía bên phải, tấm rèm che bị người bên ngoài vén lên, lộ ra khuôn mặt của một bà lão.

"Sao cô lại tháo khăn xuống. Phải đội nó lên đến lúc động phòng chứ."

"Bà... bà là..."

Cô sững sờ. Không phải là vì cô mơ thấy mình đang ở đây, mà là vì bà lão này. Bà ấy búi ngược tóc lên trên, ăn mặc rất đẹp, nhưng điều đó lại làm cho cô thêm phần sững sờ.

Bởi vì, đây chính là bà lão mù mà chính cô đã từng cứu qua đường. Cũng vì người này mà cô bị xe tông rồi lưu lạc đến đây.

Nhưng tại sao cô lại gặp bà ấy ở đây. Chuyện này phải giải thích ra làm sao. ?

Khi cô đang còn nghĩ về điều đó thì bà lão bên ngoài lại lên tiếng.

"Tiểu thư, cô bị làm sao vậy. ?"

"Bà... bà là người mù kia. Là người tôi từng cứu khi băng qua đường. Tại sao bà lại đưa tôi đến chỗ quái quỷ này. Không, mau giúp tôi trở lại... tôi lạy bà. Mau giúp tôi. ''

Cô hốt hoảng liên tục la lên, nhưng vẻ mặt bà ấy lại rất ngạc nhiên, sau đấy thò tay vào sờ lên trán cô khó hiểu nói.

"Uyển Nhi tiểu thư. Cô thật sự không sao chứ. ?"

"Lại gì nữa đây. Bà gọi tôi là Uyển Nhi. ? Tôi không phải cô ấy."

Bất ngờ này đến bất ngờ khác ập tới khiến đầu cô như muốn nổ tung, tiếp theo, bà lão lại nói.

"Lão biết cô không chấp nhận hôn sự này nhưng mà cha mẹ cô và nhà họ Dương đã thông qua. Lão cũng thương cô lắm, nhưng mà lão lực bất tòng tâm."

"Không... là mơ, chắc chắn là mơ. Không được, tôi phải tỉnh lại, Tiêu Vân và mọi người đang gặp nguy hiểm."

Cô không quan tâm tới lời bà lão nói, lập tức tự tát vào mặt mình một cái, không ngờ cô lại cảm thấy cơn đau truyền đến rất chân thật, nó cũng không thể khiến cô thức giấc.

Thử mấy lần không có kết quả, cô lập tức xốc rèm kiệu chạy ra ngoài.

Khung cảnh hoàn toàn khác lạ, nơi Trầm đang đứng lại là căn nhà cũ của ông Đồ, nhưng trông bây giờ nó lại rất mới, người người ra vào nhộn nhịp, khác hẳn với vẻ tiêu điều cô từng thấy trước đây.

"Uyển Nhi tiểu thư. Cô đi đâu vậy, không được đâu. Tân lang sắp đến rồi... ''

Giờ cô còn quan tâm gì nữa chứ, lập tức theo hướng cửa đó chạy vào trong ngưỡng cửa mặc kệ lời của bà lão kia cứ vang vọng sau lưng.

Rất nhanh, có hai người một nam một nữ trung niên đã chắn ngang lối đi. Người đàn ông nhíu mày, bất chợt kéo lấy cô lại mà quát.

"Uyển Nhi. Con gái đã lên kiệu thì không thể bước vào trong nhà. Con đừng làm cha mất mặt với họ."

Người phụ nữ bên cạnh mặt mày phúc hậu, đôi mắt đỏ hoe chợt ôm lấy cô.

''Con gái. Gả con đi cha mẹ cũng không muốn. Nhưng hôn sự này đã được định sẵn... cha mẹ xin lỗi."

Cô dừng lại, nhanh chóng đẩy bà ấy ra, sau đấy ngước nhìn hai người.

"Không phải. Tôi không phải con gái hai người. Mau tránh ra, tôi cần tìm Tiểu Ánh và Tiêu Vân."

Hai người họ ngạc nhiên, sau cùng khuôn mặt người đàn ông tràn lên vẻ tức giận, ông ấy khàn khàn hỏi lại.

"Con nói gì."

Cô không lạnh không nhạt đáp lại.

"Tránh ra. Tôi không quen hai..."

"Bốp..."

Một bàn tay to lớn vung tới va thẳng vào bên bờ má trắng nõn, cú tát ấy khá mạnh, lại bất ngờ khiến cô không kịp phản ứng, cả người choáng váng ngã xuống một bên, khóe miệng rỉ ra một chút máu đỏ.

Người phụ nữ bên cạnh hốt hoảng, lập tức đỡ lấy cô, nước mắt không ngừng chảy ra.

"Lão gia. Ông làm gì vậy. ''

Danh Sách Chương

Nhận xét Box