Ở phía trước, trên khuôn mặt tiều tụy không có sức sống của Tiêu Vân, khóe môi từ từ nhếch lên như cố gắng muốn nói mà không thốt lên nổi.
Nó khiến cô cứ chảy nước mắt, cô lắc đầu.
"Tiêu Vân... tôi xin lỗi... Tiêu Vân."
Bây giờ cô thật sự rất đau lòng, cảm thấy mình thật yếu đuối vô dụng, nếu không, Tiêu Vân sẽ không bị ép phải làm như vậy.
Nhưng cho dù thế nào, cô vẫn không thể phủ nhận được anh ta không hề nhầm lẫn. Suy cho cùng vẫn là vì cô mà tự đánh mình.
Cô cắn chặt răng, gồng mình la lên và muốn chạy qua, nhưng Tiêu Vũ vẫn giữ chặt cô khiến cô không thể di chuyển được.
Nhìn thấy sắc mặt của Tiêu Vân ngày càng tái nhợt theo thời gian làm đại não cô quay cuồng. Lúc này, Tiêu Vân lại đưa tay lên muốn đánh lần thứ ba khiến cô thật sự hoảng loạn, nếu cứ tiếp tục thế này anh ta sẽ thật sự tự đánh mình nát xác mất.
Bỗng, một dòng suy nghĩ chạy xoẹt qua đầu cô.
"Máu... máu của mình. Tiêu Vân từng nói máu của mình rất độc. Cương thi... cương thi lại rất thèm máu."
Nghĩ đến đây cô không hề chần chừ nghĩ tới hậu quả gì nữa, lập tức nâng cổ tay mình lên, nơi vết thương mà Tiêu Vân từng cắn vẫn còn rỉ máu, nhanh chóng vươn ra sau vai.
Tên cương thi Tiêu Vũ kia thoáng chút ngạc nhiên, nhưng hắn nhanh chóng nắm lấy cánh tay đó.
Hơi thở lạnh như băng vang lên bên tai cô.
"Định làm gì."
Trầm gằn lên từng chữ.
"Giết tôi. Giết tôi đi... tôi không muốn chứng kiến cảnh này."
"Ha ha. Thật đúng ý tao. Vậy thì nó sẽ phải chứng kiến mày chết trước."
Tên Tiêu Vũ bỗng nhếch mép cười rộ, hắn nới lỏng cổ cô rồi nói. Tiêu Vân cũng nghe thấy thì lập tức hạ tay xuống, giọng nói khó khăn thốt lên.
"Tiêu Vũ, anh... Anh không giữ lời. ?"
Hắn khoái chí cười lớn lơn.
"Tiêu Vân mày thật ngu ngốc. Mày biết vì sao từ đầu tao lại không yêu cầu mày tự đánh nát cả linh hồn không. Ha ha. Tao muốn nhìn thấy cái cảnh hay ho này, tao muốn mày chứng kiến người mày quan tâm phải chết một cách đau đớn như tao đã từng. Hai chưởng này mày đã đánh ra rồi, cái xác bây giờ đã hoàn toàn vô dụng, nó cũng khiến quỷ hồn của mày cũng đang bị trọng thương. Giờ mày không còn là đối thủ của tao nữa."
Nguyên do là vậy, hắn muốn hành hạ Tiêu Vân cả thể xác lẫn linh hồn. Rốt cuộc quá khứ hai người này, là anh em ruột sao lại tàn nhẫn với nhau như vậy.
Lúc này, hắn liếm nhẹ môi, rồi trực tiếp đưa miệng ngậm vào vết thương hở thịt của cô.
Từng tiếng ừng ực vang lên trong cổ họng, một lượng máu lớn trong người cô theo đó trôi vào khoang miệng hắn. Trầm cố nén cơn đau, khuôn mặt tái nhợt nhìn Tiêu Vân với vẻ mãn nguyện.
Tiêu Vân chắc chắn cũng đoán được ý định của Trầm, anh ta dùng sức gượng người, từng bước khó khăn đi lại chỗ cô, giọng nói khàn khàn hốt hoảng.
"Đừng... đừng..."
Anh càng nói càng khiến cho Tiêu Vũ càng thêm thích thú, hắn lại dùng sức hút mạnh hơn.
Vài giây sau, chuyện gì đến cũng phải đến, cả thân người Tiêu Vũ bỗng khựng lại, hắn nhả miệng khỏi tay cô, sắc mặt vô cùng khó coi. Toàn thân cơ thịt trên người đang bị teo lại rất nhanh, ngay cả mắt thường cũng có thể nhìn thấy rõ ràng quá trình.
"Máu... máu này... con khốn... mày..."
Hắn lẩm bẩm, sau đấy tức giận vung tay định đánh lên người cô, nhưng Bảo Lâm cũng đoán ra được tình hình mà nhanh như cắt lao đến, cùng lúc vung ra mười lá bùa chú nhắm ngay sau lưng Tiêu Vũ.
Tiêu Vũ nhận thấy nguy hiểm, lập tức né người sang, nhưng thân thể bây giờ lại hoạt động không theo ý muốn, có thể nói là chậm chạp vô cùng.
Nhưng dù sao, tên này suy cho cùng cũng đã tồn tại cả mấy trăm năm, cho dù chậm một chút nhưng cũng chật vật né được hết.
Cơ mà Tiêu Vũ đã đoán sai, chỉ một vài giây hoảng loạn của hắn, Bảo Lâm đã cũng kịp nhảy tới nhanh tay kéo Trầm ra, sau đấy cùng Tiểu Ánh chạy lại chỗ Tiêu Vân an toàn.
"Chúng ta phải rời khỏi đây."
Tiêu Vân khó khăn kêu lên, anh ta đỡ lấy Trầm rồi nói nhỏ.
"Yên tâm. Ta sẽ không để nàng chết."
Trầm gật đầu mỉm cười, cả cơ thể nay đã không còn sức lực nào, khuôn mặt phủ một màu tím tái, cả người mềm oặt đổ gục trong lòng Tiêu Vân, cô ngẩng đầu, giọng nói ngắt quãng vang lên.
"Phá... phá hủy chỗ này. . Sẽ có lối... ra."
Cô chỉ kịp nói một câu rồi nhanh chóng ngất xỉu vì suy kiệt. Tiêu Vân gật đầu, dùng sức ôm cô vào người.
"Chó chết. Tao phải giết hết chúng mày."
Lúc này, ở phía trước, Tiêu Vũ tuy bị trọng thương bởi máu của Trầm nhưng hắn vẫn không có ý định buông tha cho mọi người. Hắn gào thét điên cuồng, thân thể gầy gò lao tới rất nhanh.
"Hỏa..."
Bảo Lâm hét lên một tiếng, anh ta lập tức ném chục lá bùa còn lại trên người lên trần hang động.
"Oành. ."
"Oành. ."
"..."
Mười tiếng nổ lớn vang lên, toàn bộ nơi này rung động kịch liệt, từng lớp đất đá từ phía trên ào ào đổ xuống khiến từng mảnh xương người dưới đất đều bị chấn nát. Sắc mặt Tiêu Vân thay đổi, phất một tay lên hướng Tiêu Vũ đang chạy tới.
"Ngay lúc này."
Một luồng quỷ khí đen ngòm đánh tới, đây là toàn bộ sức lực của Tiêu Vân còn sót lại đánh ra một đường. Quả nhiên Tiêu Vũ vừa tránh đất đá, thân thể lại bị trọng thương nên không thể né, tất yếu bị một đòn này đánh trúng, nó khiến cả thân người hắn như diều đứt dây bắn ngược ra phía sau.
Cùng lúc lớp đất đá đổ xuống chắn ngang phía trước, ngăn cản Tiêu Vũ lão lên lần nữa. Hang động hoàn toàn đổ sụp, vách động phía sau lưng bọn họ cũng lộ ra một thông đạo tối om. Ba người không hề suy nghĩ gì nữa mà đem theo Trầm đi vào trong đấy.
Bây giờ, chỉ còn tiếng nói bất kham của Tiêu Vũ lọt thẳng vào tai bốn người đầy phẫn nộ.
"Tiêu Vân... lần sau nhất định tao sẽ khiến mày hồn phi phách tán..."
-
Một lát sau.
Cả bốn người bọn họ đi theo đường hầm vừa ra khỏi liền tức khắc nghe thấy phía dưới nổ đùng một tiếng thật lớn khiến cho cả ngọn núi cũng bị rung động mạnh. Đất đá theo đó cũng liên tục đổ xuống ào ào, nhanh chóng tạo thành một cái hố sâu trước mặt họ
Lúc này, Tiêu Vân mặt mày tiều tụy cũng đã hết khả năng chịu đựng, anh ta ôm Trầm lảo đảo ngã nhào xuống bãi đất bên cạnh, nằm trên đấy thở dài cất lời.
"Anh trai ta tuy bị chôn phía dưới, nhưng kiểu gì hắn cũng thoát ra được. Hơn nữa còn kẻ lạ mặt kia nữa. Nơi này vẫn còn nguy hiểm. Chúng ta phải tìm cách ra khỏi đây."
Bảo Lâm gật đầu nhìn gương mặt trắng bệch của Trầm.
"Cô ấy mất máu quá nhiều. Chỉ sợ sớm sẽ..."
Tiêu Vân lại thản nhiên đáp.
"Không sao. Chỉ cần nàng ấy còn thở ta sẽ có cách."
Bảo Lâm lại nói tiếp.
"Còn ngài, chuyện này..."
Tiêu Vân lắc đầu đáp.
"Cậu nghĩ thân xác này không thể chữa trị sao. Nó đã tồn tại 500 năm, không thể nói hỏng là hỏng được... chỉ là bây giờ ta đã cạn quỷ khí, cần nạp thêm. Cậu biết làm ra trận pháp không. ?"
Bảo Lâm gật đầu, Tiêu Vân nhắm mắt lại, yếu ớt nói.
"Làm một trận pháp tụ hồn xung quanh người ta. Còn bây giờ ta cần ngủ một chút."
Nói xong thì Tiêu Vân không phát ra thêm âm thanh nào nữa, Bảo Lâm nghe theo kết trận, sau đấy chờ đợi.
Khoảng một tiếng sau, Tiêu Vân tỉnh lại.
Bây giờ, trông anh ta ổn hơn trước rất nhiều, có vẻ quỷ khí đã hồi phục lại không ít. Sau đấy bọn họ đều biết không nên ở lại đây lâu, liền nhanh chóng tiến vào rừng cây phía trước.
Đêm càng về khuya, cả cánh rừng yên tĩnh không có tới một tiếng côn trùng, mang đến một cảm giác rùng rợn khó tả. Khi chỉ mới đi được nửa tiếng, Tiêu Vân đang dẫn đường ở phía trước đột ngột dừng lại.
Bảo Lâm ngạc nhiên vội vã hỏi.
"Đại nhân, có chuyện gì vậy?"
Tiêu Vân tái mặt, nhìn rừng cây rậm rạp trước mắt và nói.
"Cậu biết lối ra khỏi ngọn núi này không. ?"
Nhận xét Box