Sắc mặt của Tiêu Vân bây giờ vô cùng u ám, hai tay anh ta siết chặt thành nắm đấm.
Trầm có thể nhìn ra trong ánh mắt này đầy phẫn nộ, nhưng tên cương thi đã lấy cô làm lá chắn trước người, làm Tiêu Vân hoàn toàn không thể ra tay. Nếu là ma quỷ bình thường thì chắc cũng không sao, nhưng tên cương thi đang khống chế cô lại khác, tuy Tiêu Vân chắc hẳn sẽ đánh bại được hắn, nhưng anh ta lại không chắc có thể bảo vệ được cô.
Hiển nhiên Tiêu Vân cũng nghĩ đến điều này, mặc dù cực kỳ tức giận nhưng vẫn không có hành động gì, chỉ đứng ở tại chỗ, nặn ra bốn chữ.
"Buông cô ấy ra"
Tên cương thi bắt đầu cười ha há rất chói tai, sau đấy vẻ mặt hắn lại bỗng trở nên vô cùng dữ tợn nói.
""Muốn tao buông cô ta ra hả? Được thôi, nhưng mày phải dùng thân xác của mình để đổi lấy!"
"Thân xác này vốn đã chết 500 năm rồi. Anh muốn hủy nó. ? Hừ "
So với vẻ kích động của tên cương thi thì Tiêu Vân bình tĩnh hơn nhiều.
Vẻ mặt cương thi cứng đờ, nhưng chẳng mấy chốc lại tức giận mắng.
"Đúng. . ? Hơn ai hết tao và mày hiểu rõ nhất, mỗi linh hồn chỉ có thể thích ứng với cơ thể của mình. Quỷ hồn có cơ thể được bảo quản hoàn hảo, tu vi cao, sẽ trực tiếp hợp làm một với xác thịt của mình tạo thành cương thi giống như tao. Còn với quỷ hồn mà bị hủy xác thì chỉ có thể trở thành cô hồn dã quỷ phiêu bạt. Điều đáng sợ nhất với quỷ hồn, không phải là cái chết, mà là không còn hài cốt. Tao muốn mày tự hủy."
Tuy cô bị bóp cổ đến đầu váng mắt hoa, nhưng khi nghe thấy lời của tên cương thi khiến cô vẫn không nhịn được run rẩy. Giờ cô mới biết thân xác quan trọng như thế nào đối với một người như Tiêu Vân.
Nhưng tên cương thi này chắc bị điên hay sao mà lại có thể nói điều kiện thế này với Tiêu Vân? Bảo hắn tự hủy đi thân xác để đổi lấy mạng cô. Kẻ ngốc cũng biết Tiêu Vân không thể nào đồng ý.
"Được."
Vào lúc cô đang suy nghĩ miên man, Tiêu Vân đột nhiên nói làm cắt ngang suy nghĩ của cô.
Thân thể Trầm bỗng cứng đờ, đại não trống rỗng. Cô khó tin ngẩng đầu.
"Anh..."
Tiêu Vân vẫn bình tĩnh, anh ta nhìn hắn lặp lại lần nữa.
"Anh thả cô ấy ra, tôi sẽ lập tức tự hủy."
Không chỉ có cô, ngay cả Bảo Lâm và Tiểu Ánh cũng trợn tròn mắt.
"Không được. Ngài không thể. ''
Nhưng Tiêu Vân lại lắc đầu.
"Cậu không biết đâu. Cô ấy không thể chết."
"Ngài..."
Bảo Lâm bất lực thốt lên.
Lúc này, ở phía sau lưng cô, tên cương thi ấy bỗng cười lên, run rẩy cả người vì hưng phấn.
"Được! Tiêu Vân. Đây là mày tự nói đấy, bây giờ thì lập tức thực hiện đi."
Nhưng Tiêu Vân đột nhiên thở dài, nhìn chằm chằm vào tên cương thi.
"Dương Tiêu Vũ. Trước khi tự hủy tôi muốn hỏi anh một chuyện. ?"
"Khốn kiếp. Đừng gọi tao bằng cái tên ấy một lần nào nữa. Rốt cuộc mày muốn hỏi chuyện gì."
Tất cả mọi người đều nghe rõ, kẻ này tên là Dương Tiêu Vũ, anh ruột của Tiêu Vân. Nhưng tại sao hắn lại như Tiêu Vân, tự chối bỏ đi họ của mình. Liệu lí do là gì. ?
Lúc này, Tiêu Vân lại nói.
"Chuyện năm xưa. Có phải là do anh làm. ?"
Khuôn mặt Dương Tiêu Vũ bỗng nhăn lại, hắn hét lên chói tai.
"Chính mày. Là chính mày làm. Chính mày làm liên lụy đến tao. Tao hận không thể tự tay giết chết mày."
Sắc mặt Tiêu Vân trở nên u ám.
"Không phải anh. ? Sao các người cứ đinh ninh là tôi. Các người bị điên hết rồi. ?"
Tên Tiêu Vũ lại hét lên.
"Đừng giả vờ nữa. Nếu mày không giết... cô ấy thì... thằng khốn... mau ra tay đi. Tao phải tận mắt chứng kiến cái cảnh mày không còn thân xác mới hả dạ."
"Cô ấy. ? Cô ấy là ai. Hai người trước đây đã xảy ra chuyện gì. ''
Tuy bị bóp cổ, nhưng Trầm lại vô cùng thắc mắc không kiềm được thốt lên, không ngờ Tiêu Vũ lại trả lời.
"Là Uyển Nhi... cô ấy là hôn thê của ta."
Nhưng đúng lúc này, ở phía trước, khi nghe tới cái tên Uyển Nhi thì thân thể Tiêu Vân bỗng run rẩy, anh ta đưa hai tay ôm chặt lấy đầu như đang rất đau đớn, đôi mắt đen lại gằn lên những tia máu, gào thét vang vọng khắp hang động.
"Uyển Nhi... cô ấy là ai... Aaa... ta không nhớ... ta không nhớ. Đau... đau đầu quá."
"Á..."
Tiếp theo, Tiêu Vũ bỗng siết chặt tay, móng dài đâm vào cổ khiến Trầm phải thốt lên vì đau. Sau đấy hắn gằn giọng.
"Đừng kéo dài thời gian. Mày mau làm đi."
Bỗng nhiên anh ta dừng lại, đầu ngẩng lên, bất ngờ thẳng vào mắt Trầm, giọng Tiêu Vân cất lên, trầm trầm như đang chịu sự đau khổ rất lớn.
"Uyển Nhi... nàng... Tiêu Vũ, không được làm hại cô ấy. Ta hủy... ta hủy... ''
Tất cả mọi người nghe thấy đều ngạc nhiên.
Tên Tiêu Vân này thật sự điên rồi, sao anh ta lại gọi Trầm là Uyển Nhi.
Nhưng lúc mọi người còn đang thắc mắc thì Tiêu Vân chỉ từ từ nâng tay, ngưng tụ quỷ khí trong lòng bàn tay.
Ngay sau đó, nhanh như cắt tự đánh một phát vào người mình không chút do dự!
Ầm!
Quỷ lực dâng trào dữ dội, rít gào thổi qua khắp hang động như một cơn gió lạnh! Trầm cảm thấy máu trong người mình như bị đông lại, ngẩng lên nhìn về phía Tiêu Vân. Dưới sự tác động của quỷ khí kịch liệt, cơ thể của Tiêu Vân đột nhiên nứt ra vô số vết rách trông rất đáng sợ.
"Tiêu Vân. !"
Cô hét lên một tiếng thê thảm đến tan nát cõi lòng! Tiêu Vân như thể nghe thấy tiếng gọi của cô, anh ta ngước nhìn lên.
"Uyển Nhi..."
Hai hàng nước mắt cô chảy ra, nhưng cảm giác rất là lạ, một dòng suy nghĩ chạy ngang trong đầu.
"Anh ấy... anh ấy không phải vì mình. Cảm giác đau lòng này. Sao mình lại thấy nhói. . Vì sao. ? Vì người con gái tên Uyển Nhi kia sao. ?"
Rốt cuộc có phải cô đã động lòng với tên này. Mắt cô ngợp nước, bất chấp sự đau đớn ở cổ họng, mặc kệ anh ta không nhận ra cô, mà lắc đầu gọi Tiêu Vân.
''Tiêu Vân... dừng lại đi... ''
Tiêu Vân nhìn cô, trong mắt có thứ gì đó mà cô không thể hiểu. Ngay sau đó, hắn cười tự giễu lắc nhẹ đầu với vẻ thất vọng. .
"Rốt cuộc nàng vẫn không phải là Uyển Nhi..."
Cô đột nhiên ngừng khóc và nhìn về phía Tiêu Vân, anh ta tỉnh táo rồi, nhưng... Tiêu Vân lại nói với giọng điệu này càng làm cô đau lòng hơn.
Lúc này, Tiêu Vân lại không nói gì, chỉ nhìn cô bằng đôi mắt đen láy.
Ở phía sau, Tiêu Vũ không còn kiên nhẫn nữa, hắn ta giận dữ gầm lên và siết chặt tay hơn, mặt cô lập tức trở nên tái nhợt.
"Mày đừng giả điên. Nếu dám giở trò gì tao sẽ bẻ đầu nó."
Nhìn thấy dáng vẻ đau đớn của cô, mặt Tiêu Vân đờ ra, mặt hơi bối rối. Ngay sau đó, anh ta lại giơ tay tự chưởng một phát vào người mình không chút do dự!
Ầm!
Tiêu Vân thật sự muốn hủy xác, anh ta tỉnh táo rồi mà... cô đâu phải Uyển Nhi nào đó.
Đó là hủy xác đấy, từ nay về sau anh ta mãi mãi chỉ là co hồn dã quỷ, không thể sống lại đấy.
Vì sao...
Không phải đối với anh ta, cô chỉ một vật được hiến tế hay sao. ?
Cô cảm thấy nhói lòng, khóc nấc thành lời.
"Vì sao? Vì sao anh phải làm đến mức này chứ."
Nhận xét Box