Nghe mấy người này nói chuyện làm Trầm không khỏi sững sờ, giờ cô mới để ý, chẳng trách khi nhập vào xác của Tiểu Ánh thì Tiêu Vân lại tỏ ra ngạc nhiên như vậy. Thì ra giữa ông Đồ và hai người này không hề có liên hệ máu mủ.
Thật là một tin động trời.
"Không... không... anh hai, anh đang nói dối. Sao cha lại không phải cha chúng ta chứ."
Tiểu Ánh dường như cũng bị sốc khiến cả người run rẩy ngã quỵ xuống đất, cô ấy vừa khóc vừa nói trông rất đáng thương. Bảo Lâm liền ngồi xuống đỡ lấy em gái, sau đó nói.
"Tiểu Ánh. Chuyện này thật khó chấp nhận. Nhưng đó hoàn toàn lại là sự thật. Tuy ông ấy không phải cha đẻ..."
"Không còn thời gian đâu. Cậu nói tiếp đi. Còn nghe bọn hắn nói gì nữa không. ?"
Tiêu Vân không hề để ý tới hai anh em họ mà lập tức thúc dục.
Bảo Lâm ngẩng đầu, nghẹn ngào đáp.
''Bọn họ nói về việc hủy xác của ngài và định dùng Tiểu Ánh làm vật dẫn. Nhưng mà cha tôi không đồng ý bởi vì khi xong việc Tiểu Ánh cũng sẽ phải trả giá bằng cả tính mạng, rồi hai người họ có cãi nhau được một lúc thì bỏ đi... Đến khi gặp lại cha thì ông ấy chỉ còn là... linh hồn. ''
Gật đầu một cái, Tiêu Vân nói tiếp.
"Nói vậy là cậu cũng chỉ tình cờ dính vào chuyện này. Nhưng ta vẫn chưa hiểu, tại sao cậu lại biết cách hồi sinh ta. ?"
Bảo Lâm nói.
"Thật ra mấy năm qua tôi học được rất nhiều thứ từ cha, con mắt âm dương này cũng là do ông ấy mở cho. Cha định truyền hết nghề cho tôi, hiển nhiên tôi có thể học được trận pháp. Ngài cũng biết, mỗi trận pháp đều có hai mặt của nó, có âm sẽ có dương. Chỉ cần đảo lộn vật chứa thì tác dụng sẽ ngược lại. Có thể nói em gái là người sống, lại mang dòng máu họ Dương, nó rất thích hợp để làm vật chứa hủy xác của ngài, còn người này... tôi thấy tử khí rất nặng, có thể giúp ngài sống dậy."
Nãy giờ Trầm hoàn toàn im lặng lắng nghe cuộc nói chuyện của hai người, nhưng đến đoạn này cô lại thấy sai sai bèn cất giọng hỏi.
"Anh nói thế nào chứ nếu như anh nói thì cha anh không thể nào gọi tôi đến chỗ này. Ông ấy muốn tôi..."
Bảo Lâm lắc đầu cắt lời.
"Không. Ông ấy nói không sai đâu. Tôi nói cô nhiều tử khí nhưng không nói cô là người chết, bởi vì hai phần âm dương trong cô nó rất cân bằng. Có thể giúp ngài ấy sống lại, cũng có thể giết ngài ấy."
Tiêu Vân gật nhẹ đầu đồng tình, anh ta chậm rãi kéo cô đi lại bên quan tài của mình rồi nhìn vào trong đấy. Trầm cũng đưa mắt nhìn vào thì vô cùng ngạc nhiên, bởi vì bây giờ cô mới nhìn rõ thi thể của Tiêu Vân. Nó... nó chỉ là một cái xác khô da bọc xương với khuôn mặt trắng bệch hốc hác. Bằng mắt thường cô có thể nhìn thấy từng lớp cơ nhục trên đó đang bị hao mòn đi nhanh chóng, nếu so với Tiêu Vân đang đứng trước mình thì Tiêu Vân này hoàn toàn trái ngược.
"Không phải chứ..."
Tiêu Vân nhíu mày.
"Sự thật là vậy. Cơ thể này đang bị phân hủy. Máu của nàng rất độc."
Sau đấy, anh ta liếc mắt nhìn sang Bảo Lâm chất vấn.
"Những điều cậu nói hoàn toàn không sai. Nhưng tại sao cậu lại lựa chọn cứu ta. Chẳng lẽ cậu lại không tin lời cha mình. ? Ta có thể là kẻ từng giết trăm mạng người nhà cậu."
Ở phía trước, Bảo Lâm gật đầu.
"Tôi biết quá khứ của ngài. Nhưng tôi có cảm giác ngài không giết họ... có lẽ cha tôi đã sai."
"Cảm giác. ? Cậu dựa vào cảm giác để cứu ta. Haha. Nực cười."
Tiêu Vân cười lớn một tiếng, sau đấy thân hình đã xuất hiện ngay cạnh Bảo Lâm, bàn tay lạnh lẽo vươn ra bóp chặt lấy cái cổ của cậu ta nhấc bổng lên như nhấc một con mèo. Giọng nói đầy sát khí từ miệng Tiêu Vân cất lên.
"Nói. Mục đích là gì."
Bàn tay anh ta càng bóp chặt khiến cho khuôn mặt Bảo Lâm ngày càng tím tái, Trầm và Tiểu Ánh cũng chạy lại.
"Anh làm gì. Không được... ''
"Thả anh tôi ra. Thả ra."
Hai người cùng nhau hét lên, nhưng Tiêu Vân vẫn vậy, vẫn lạnh lùng cao ngạo như trước không hề bị lay động mà vẫn dán mắt lên khuôn mặt sắp nghẹt thở của cậu ta.
"Là... vì ngài... ngài cũng mang... họ Dương. . Dương... Tiêu Vân."
"Câm miệng. Ta không còn mang họ Dương."
Bảo Lâm vừa mới cất lời thì Tiêu Vân đã quát lên đầy giận dữ, hắn càng ngày càng dùng sức lên năm đầu ngón tay. Nhưng Bảo Lâm vẫn lặp lại như vậy.
Khi cậu ta sắp không chịu được nữa thì đột nhiên Tiêu Vân hừ lên một tiếng, dùng lực ném Bảo Lâm xuống đất một cái thật mạnh.
Trầm và Tiểu Ánh nhanh chóng lại đỡ lấy cậu ta, Bảo Lâm ôm lấy cổ mình, gấp gáp hít thở rồi nhìn lên Tiêu Vân đang đứng tại chỗ.
"Là thật... tôi đã đắn do rất nhiều. Nếu ngài... muốn trả thù chuyện kiếp trước mà giết trăm mạng nhà họ Dương thì ắt sẽ diệt cỏ tận gốc, đã có thể giết tôi và nó ngay khi ngài biết thật hư. Nhưng ngài không làm... bởi lẽ ngài không phải hung thủ. Tôi có linh cảm như vậy bởi dù sang dòng máu chảy trong người tôi cũng giống ngài. Tôi muốn hồi sinh ngài là đề tìm ra hung thủ thật sự..."
Tiêu Vân không nói, anh ta lặng lẽ quay lưng rồi chầm chậm bước tới quan tài của mình, sau đấy không cảm xúc nói.
''Thật hay cho cái thứ gọi là linh cảm kia. Nhưng các người vẫn chưa biết một chuyện. Ta được gọi dậy cách đây hai mươi năm trước, cũng vào lúc cả nhà họ Dương bị thảm sát. Thực sự ta không hề chắc chắn có phải mình là hung thủ hay không, bởi ta không hề nhớ tới đoạn kí ức đó. Lời của ông Đồ cũng có thể là thật. Bây giờ, chỉ cần thi thể của ta bị hủy thì linh hồn cũng sẽ tan biến mãi mãi không thể siêu sinh. Ta đã nằm đây hơn năm trăm năm, tuy thân xác đã chết nhưng linh hồn lại bị người khác giam cầm. Hàng ngày ta đều nhớ tới cảnh tượng trước lúc chết của mình mà không làm gì được. Ha ha. Đó một sự tra tấn, nó đã lặp đi lặp lại 500 năm, thật là nhàm chán."
"Tiêu Vân..."
Trầm nhỏ giọng, cô có thể nghe thấy sự buồn bã trong lời nói này. Tiếp theo Tiêu Vân phất tay, trước sự chứng kiến của ba người, tám cái quan tài và bảy cái đầu người bỗng vỡ nát ra thành từng mảnh. Từ trong quan tài của mình, thân xác Tiêu Vân được nhấc bổng ra phía bên ngoài. Anh ta lắc đầu, chầm chậm bước tới rồi nhanh chóng nhập vào xác của mình.
Ngay lúc ấy một luồng gió lạnh thổi đến, Bảo Lâm đột nhiên đứng bật dậy kéo hai người sang một bên rồi, hét lên.
"Cẩn thận..."
Cô cứ tưởng là có chuyện gì xảy ra với Tiêu Vân, nhưng ngay lúc này...
Một tia lo lắng chợt lóe qua trên khuôn mặt tái nhợt của anh ta. Ngay sau đó, một bóng đen từ ngoài lối vào bất ngờ nhanh nhanh như cắt bay vào, gào thét nhào về phía ba người.
Bảo Lâm cũng rất bất ngờ, hoàn toàn không phòng bị, chỉ kịp kéo lấy Tiểu Ánh sang cạnh mình. Nhưng hình như cái bóng người đấy không để ý đến hai người bọn họ mà lại hướng Trầm mà nhào tới.
Mọi thứ đến quá nhanh, cô chưa kịp phản ứng đã bị bóng đen đó đứng ngay sau lưng, đưa tay đặt ngang cổ cô.
Trong lúc giãy giụa, cô nhìn thấy trong mắt Tiêu Vân hiện lên vẻ hoảng loạn, anh ta đang định lách mình đi qua...
Nhưng lúc này, bóng đen đó rất nhanh lôi cô ra sau và siết chặt tay hơn khiến mặt cô trở nên tím tái.
Tiêu Vân lập tức dừng lại.
"Thả cô ấy ra."
Khi bóng đen đó nhìn thấy phản ứng của Tiêu Vân thì lập tức nở nụ cười đắc ý. Giọng nói trầm trầm vang lên.
"Sao vậy, em trai. ? Tại sao không tiếp tục?"
Là tên cương thi kia, hắn chưa bị Tiêu Vân giết hay sao. ?
Hắn ta tiếp tục mỉa mai.
"Haha. Là mày sợ tao giết đứa con gái này à? Không ngờ mày lại quan tâm nó vậy cơ đấy. ? Mày đúng là không hề thay đổi chút nào."
Nhận xét Box