Lúc này, cô gượng người đứng dậy đi ra chỗ hai người bọn họ, nhưng mới đi được ba bước thì lập tức nhận ra được điều bất thường, bởi hình như cô lại nghe thấy âm thanh lạ như tiếng thứ gì đó lăn dưới đất mỗi khi mình nhấc chân.
Trầm mạnh dạn bước thêm bước nữa, cặp mắt thì luôn nhìn xuống dưới.
Trời ạ, âm thanh này lại là của mấy cái đầu kia, bọn nó có thể tự lăn. ?
Cô cứ di chuyển đến đâu thì mấy cái đầu ở dưới đất cũng lăn lông lốc theo đến đó, vẫn giữ lấy cô làm trung tâm.
"Chuyện gì đang xảy ra thế này. ? Bảo Lâm. Sao mấy cái đầu này lại lăn theo tôi. ?"
Nghe cô gọi, cậu ta quay đầu lại, vẻ mặt không hề ngạc nhiên, nhưng đôi mày lại khẽ cau lại như đã biết trước chuyện này sẽ xảy ra.
"Tôi... tôi xin lỗi."
Tự nhiên Bảo Lâm lại xin lỗi cô, làm Tầm cực kì khó hiểu, một cảm giác bất an xông lên tận não.
"Sao lại xin lỗi tôi. Anh đang giấu tôi chuyện gì. ?"
"Tôi không muốn như vậy. Nhưng hiện tại chỉ còn cách này thôi. Mong cô hiểu cho."
Bảo Lâm đáp lại đầy áy náy. Bên cạnh, Tiểu Ánh cũng chú ý đến Trầm, ánh mắt đầy lạnh lẽo, giọng nói phát ra tràn ngập vẻ tức giận.
"Sao cô... sao cô lừa tôi. Cha tôi... cha tôi đã..."
Trầm cúi đầu, có vẻ Tiểu Ánh đã gặp lại linh hồn của cha nên cô cố gắng giải thích.
"Tôi... tôi không cố ý. Tôi sợ cô bị sốc nên mới làm như vậy."
Tiểu Ánh không lạnh không nhạt đáp lại.
"Thi thể... thi thể ông ấy ở đâu."
Cô thở dài.
"Ở trong căn phòng hai người trú chân. Tôi đến thì ông ấy đã chết rồi. Nhưng lúc nãy, tôi có gặp ông ấy ở đây. Cha cô bảo tôi phải đem cô ra ngoài."
"Không cần. Tiểu Ánh sẽ được tôi đưa đi. Cô cứ yên tâm mà ở lại đây."
Bảo Lâm đột nhiên lên tiếng, nhưng lời nói ra lại đầy ẩn ý, tất nhiên Trầm cũng nhận ra ngay.
''Ở lại đây. Anh... anh muốn gì. ?"
Anh ta lắc đầu.
"Cô từ đầu đã được chọn làm vật hiến tế cho đại nhân Tiêu Vân, thế nên... muốn ngài ấy sống lại phải hi sinh mạng sống của cô. Xin lỗi, cô hãy hiểu cho tôi."
"Anh bị điên rồi. Chúng ta phải hủy xác anh ta chứ không phải giúp Tiêu Vân sống..."
Nhưng lời còn chưa nói xong thì Trầm đã phải phải dừng lại, không biết từ lúc nào, từ phía trước mặt cô đã xuất hiện một bóng người.
Cô thấy một bộ trường bào màu đen quen thuộc khẽ phất lên trong bóng đêm, phác họa ra một thân hình cao ráo. Một gương mặt khôi ngô đến mức khiến người ta nghẹt thở hiện lên dưới ánh sáng mờ nhạt.
Chỉ có điều, lúc này trên khuôn mặt khôi ngô ấy đầy vẻ tức giận, anh ta nghiêng đầu rũ mắt nhìn cô, đôi mắt đen như sắp phun ra lửa.
Là Tiêu Vân.
"Nàng định giết phu quân của mình hay sao. ?"
Giọng điệu của anh ta vẫn cao ngạo ngông cuồng như cũ, nhưng lần này lại tỏ ra đáng sợ.
"Tôi... tôi..."
Trầm chẳng biết phải nói thế nào cho đúng thì Tiêu Vân đã lắc đầu, trên miệng bất chợt nở ra nụ cười nhạt.
"Dù sao cũng không thể trách được đứa ngốc như nàng. Chắc ta lại bị kẻ khác vu oan rồi, lão già hồ đồ, đến lúc chết rồi còn không biệt được đúng sai, lại nói gì tầm bậy với nàng rồi."
Trầm nín lặng không đáp, cô lặng lẽ cúi đầu lùi lại phía sau, nhưng mấy cái đầu kia vẫn cứ di chuyển theo làm cô cảm thấy bất tiện.
Ở phía trước, khi vừa thấy Tiêu Vân, Bảo Lâm ở đằng sau lại tỏ vẻ cung kính cúi đầu, dè dặt mở miệng.
"Đại nhân. Ngài đến rồi."
Tiêu Vân chẳng thèm để ý tới cậu ta mà quay lưng đi lại về phía Trầm. Khi đã đến gần, anh ra đột nhiên nhắc chân, bất ngờ đá văng một cái đầu người đang vây lấy cô.
Lực sút rất mạnh, y như anh ta đang đá quả bóng vậy, chỉ nghe một tiếng cốp vang lên, cái đầu đấy đã vỡ ra như quả dưa hấu trực tiếp nát bét.
Sau đấy Tiêu Vân tiến tới rất nhanh, dùng bàn tay lạnh lẽo của mình bất chợt nắm lấy tay cô kéo ra bên ngoài. 7 cái đầu còn lại cũng không lăn theo nữa.
Thấy vậy, Bảo Lâm mày hơi nhăn lại.
"Đại nhân... Mấy cái đầu này là để dùng cho ngài, sao lại... ''
Đột nhiên Tiêu Vân hừ lạnh, anh ta trực tiếp nhìn thẳng vào Bảo Lâm với vẻ mặt không có thiện chí.
''Ta không thể để nàng ấy phải bỏ mạng. Nhưng mà có phải cậu là người hiến tế nàng ấy cho ta. ?"
Lời nói của Tiêu Vân tuy bình thản, nhưng lại chứa rất nhiều sát khí khiến cho tâm thần Bảo Lâm hơi run rẩy. Cậu ta hít sâu một hơi, lấy lại bình tĩnh.
"Không phải là tôi. Nhưng cho dù là ai hiến tế cô ấy cho ngài thì bây giờ cũng không quan trọng nữa. Nhiệm vụ của cô ấy vốn dĩ đến đây là để ngài nhập lại xác... nhưng giờ... cái đầu kia bị ngài đá nát rồi e là phải thay cái mới. Mà bây giờ lại không có thời gian nữa."
"Có vẻ cậu biết không ít nhỉ. Nếu ta đoán không nhầm thì cậu là người gọi anh trai ta dậy. ?"
Tiêu Vân lạnh lùng nói làm cô đứng một bên nghe mà hoang mang. Chẳng lẽ hai người Tiểu Ánh nhìn thấy trong căn phòng kia lại là Bảo Lâm và tên cương thi đó.
Vậy... anh ta đã giết ông Đồ. ?
Nhưng thái độ của Bảo Lâm lại hoàn toàn khác, anh ta lắc đầu, nhìn dáng vẻ lại rất thành thật.
"Anh trai ngài... là bộ cương thi đó sao. ? Chẳng trách tôi nhìn thấy rất giống. Nhưng tôi không phải người ngài nói."
Tiêu Vân vẫn nhìn chăm chăm Bảo Lâm, một lúc sau mới khó hiểu nói.
"Đây là hầm mộ của ta. Bất kì kẻ nào nói dối ta đều biết, chỉ cần giấu diếm điều gì ắt ta sẽ khiến cậu sống không bằng chết. Vậy nói cho ta biết, tại sao cậu lại có vẻ như biết hết mọi chuyện. ''
Ngừng lại một chút Bảo Lâm nhìn sang Trầm rồi thở dài.
"Thực ra tôi và cha đã điều tra được mấy năm nay về ngài, nhưng mọi việc lại khởi nguồn vào bốn ngày trước. Sau khi nghe Trầm nhắc đến tên ngài thì tôi có đi tìm cha để thông báo. Nhưng tôi vô tình phát hiện ra ông ấy lại lén lén lút lút đi cùng một người áo đen trùm kín mặt, trên tay hắn còn cầm một chiếc sáo... ''
Tiêu Vân đột ngột ngắt lời.
''Dáng vẻ hắn như thế nào. ? Cậu nhìn rõ mặt không. ?"
Bảo Lâm lắc đầu.
"Người này cao gầy, nhưng bịt kín mặt nên tôi không thể nhìn được dung mạo."
Tiêu Vân thở dài xua tay.
"Kể tiếp đi."
Bảo Lâm tiếp tục.
"Sau đấy cha và kẻ đó cùng nhau đi vào ngọn núi này, tôi có âm thầm bám theo thì vô tình đến được hầm mộ này. Nhưng cũng mất dấu họ từ đây, bị kẹt trong này bốn ngày. Nhưng lúc nãy, cách đây khoảng hai canh giờ. Cha và người ấy có trở lại đây kèm theo tên cương thi mà ngài nói, cũng vì đó tôi... tôi cũng vô tình nghe họ nói với nhau một số chuyện..."
Nói đến đây giọng của Bảo Lâm có hơi ngập ngừng, Tiêu Vân lạnh lùng hỏi.
"Chuyện gì. Nếu nói dối ta nửa câu thì cậu nên biết hậu quả."
Nhìn sang Tiểu Ánh, Bảo Lâm bất đắc dĩ trả lời.
"Chuyện về thân thế của hai anh em tôi. Chúng tôi không phải họ Lê mà... mà là mang họ Dương... Cha... cha... ông ấy không phải người sinh ra chúng tôi."
Khi nghe thấy thế Tiểu Ánh đờ người ra, cô ấy lắc nhẹ đầu thái độ giống như mình vừa nghe nhầm. .
"Anh Hai. Anh đang nói cái gì vậy. ?."
Giọng nói Tiêu Vân đột ngột vang lên, như càng khẳng định lời của Bảo Lâm là thật.
''Cậu thì ta không biết nhưng cô gái này quả là mang huyết thống của nhà họ Dương."
Nhận xét Box