Gọi Quỷ Đêm Trăng - Chapter 22

Gọi Quỷ Đêm Trăng - Chapter 22

 Trời...

Đây là giọng của Tiêu Vân.

Cái xác này vẫn nói được, vẫn cử động được... Rõ ràng đây chỉ là cái xác thôi mà.

Hơn nữa, đã 500 năm trôi qua mà bàn tay đang nắm lấy cô tuy lạnh nhưng vẫn còn nguyên da thịt, đáng lẽ theo thời gian nó phải phân hủy, giữ được xương cốt đã là kì tích lắm rồi. Nhưng đằng này thi thể của anh ta lại không hề bị tổn hại chút nào.

Đúng thật là vô lí.

Cô rùng mình, tạm thời không cử động, âm thanh kia cứ lặp đi lặp lại chỉ đúng một từ cứu.

Chắc có lẽ là trước lúc chết Tiêu Vân từng tuyệt vọng oan ức lắm nên mới tạo thành hiện tượng này làm cho anh ta dù chỉ là một cái xác mà vẫn muốn sống đến mức này. Có lẽ những đống xương chất đầy ngoài kia là để nuôi sống cái xác không hồn này, hoặc... hoặc có thể... vốn dĩ Tiêu Vân trước giờ vẫn chưa chết.

Anh ta chỉ ngủ chờ ngày tỉnh lại mà thôi.

Phân tích đến đây, cô cảm thấy rất có lý, ở đây những gì cô từng chứng kiến lại rất phi khoa học. Chuyện này không phải không có thể xảy ra.

"Á..."

Bỗng nhiên cổ tay cô truyền đến một cơn đau, cảm giác như là có gì đó vừa chích vào.

"Tách..."

"Tách..."

Từng giọt máu nhỏ xuống, trong sự yên tĩnh đến đáng sợ này âm thanh này như hối thúc sự hốt hoảng của cô. Trầm lập tức dùng sức rụt tay lại, nhưng nó đang bị giữ lấy chặt cứng khiến cô chẳng thể nhúc nhích nổi.

Cô lại tiếp tục cảm thấy tay mình có gì đó mềm mềm lạnh lạnh chạm vào. Thứ lạnh ngắt như băng đó rất linh hoạt, nhẹ nhàng xẹt qua chỗ vừa chảy máu của cô. Mặc dù đang ở trong quan tài tối nhưng cô cũng có thể nhận ra đó là một bờ môi. Máu từ vết thương từ lúc cái miệng ấy chạm vào lại bị rút đi nhanh với tốc độ chính mặt, cô bắt đầu thấy không ổn.

Bởi vì cái xác đang hút máu trong người của cô, với tốc độ thế này cô sẽ chết vì mất máu mất.

Trầm lập tức quay người sang, dùng cánh tay còn lại đẩy xác Tiêu Vân ra.

Nhưng cái đầu anh ta đang áp vào tay cô lại cứng như tảng đá, cho dù dùng sức thế nào nó cũng không hề nhúc nhích nửa phân.

"Thả ra. Thả tôi ra. Đừng mà... là tôi. . Tiêu Vân... anh không được làm vậy."

Cô hét lên trong tuyệt vọng, dù biết chừng đó cũng chỉ là vô ích. Ta trí cô bắt đầu mơ màng, hít thở càng lúc càng dồn dập, quay cuồng như sắp ngất.

Nhưng cô vẫn đủ tỉnh táo để nhận ra điều bất thường, từ khi máu của cô bị cái xác của Tiêu Vân hút đi thì da thịt anh ta cũng dần có cảm giác hơi ấm lên chứ không hề lạnh lẽo như lúc đầu.

Thật là kì lạ.

Đúng lúc cô đang tuyệt vọng, bất ngờ nắp quan tài bị thứ gì đó hất tung ra, tiếp theo một bàn tay rắn chắc bất ngờ thò vào, nắm chặt lấy cổ áo cô giật mạnh một cái. Sau đấy trực tiếp kéo ra bên ngoài, cũng giải thoát khỏi xác chết của Tiêu Vân.

Cơ thể Trầm loạng choạng đứng trên mặt đất, xay xẩm mặt mày, choáng váng không hiểu chuyện gì đang xảy ra với mình thì giọng nói có chút quen tai bỗng vang lên.

"Cô không sao chứ. May mà tôi đến kịp."

Trầm ôm chặt lấy cổ tay đang chảy máu, khó khăn nhìn lên.

"Bảo Lâm. Sao anh ở đây. ?"

Người vừa cứu cô chính là con trai của ông Đồ, anh hai của Tiểu Ánh. Sự xuất hiện đột ngột này khiến cô vô cùng ngạc nhiên, nhưng nhớ tới những ma quỷ lúc nãy vẫn còn lởn vởn ở trong hang động này khiến cô phải lập tức quan sát xung quanh.

Lập tức trong đầu cô lại đặt ra một câu hỏi.

"Sao giờ lại không có bóng dáng con ma nào ở trong này. ?"

Thấy vẻ mặt cô như vậy Bảo Lâm liền giải thích, nhân tiện chỉ tay về phía khu đất nằm chính giữa chín cái quan tài. .

"Chuyện này rất dài có cơ hội tôi sẽ giải thích sau. Giờ cô ngồi xuống đây nghỉ ngơi đi, để tôi lo chuyện này."

Cô vẫn khó hiểu hỏi.

"Anh đến đây mà không gặp nguy hiểm gì sao. ? Những hồn ma ở đây..."

Bảo Lâm lắc đầu.

"Tôi giải quyết hết rồi. Nãy trong đường hầm tôi có thấy cô nên đuổi theo, nhưng trên đường lại bị hai, ba nữ quỷ chặn lại nên không kịp. May mà trên bùn của cô vẫn còn in lại dấu chân nên tôi mới đi được đến đây."

Thì ra tiếng bước chân ở phía sau cứ bám theo cô lại là của Bảo Lâm. Nếu biết trước là anh ta thì cô đã không phải mạo hiểm bỏ chạy trối chết như vậy.

Nhưng dù sao bây giờ cũng đã an toàn rồi, với lại cô cũng đã gần như kiệt sức, cần phải nghỉ ngơi nên tạm thời không hỏi thêm gì nữa. .

Sau đấy, Bảo Lâm đỡ lấy tay cô dìu lại chỗ bãi đất trống đặt cô ngồi xuống.

Trầm thuật lại lời căn dặn của ông Đồ với anh ta.

"Cha anh bảo phải hủy đi xác chết của Tiêu Vân. Nhưng mà ông ấy không nói rõ cách, chỉ nói là ở đây có cách mà thôi."

Anh ta gật đầu, thái độ không lấy gì làm ngạc nhiên, giống như đã biết hết mọi chuyện vậy.

"Yên tâm. Tôi có cách."

Sau đấy Bảo Lâm không nói thêm gì nữa mà chầm chậm đi lại mỗi cái quan tài, trừ cái mà Tiêu Vân đang nằm ra thì mỗi cái đều được anh ta vỗ nhẹ lên đó ba cái.

Lập tức có chuyện lạ lùng xảy ra.

Tám cái quan tài đột nhiên xoay tròn, chầm chậm rồi nhanh dần.

"Bộp..."

"Bộp..."

Từng cái thay nhau bật nắp, rồi lại có tám cái đầu người ở trong đó bị hất bay ra ngoài, trực tiếp rơi xuống xung quanh cô theo thứ tự rất đặc biệt. Nó giống như là đang cố tình rơi vây lấy cô vào trong, nhưng lúc này cô không hề để ý tới điều đó, mà lại nhìn chăm chăm vào cái đầu bên cạnh.

Nếu đó chỉ là cái đầu bình thường thì sẽ không làm cô phải sợ hãi và ngạc nhiên đến mức này, mà cái đầu cô đang nhìn lại là của cô gái chết ở chợ mấy hôm trước.

Cô lập tức dời ánh mắt đi chỗ khác thì lần nữa kinh hãi. Bởi bên cạnh cái đầu đó lại là một hộp sọ cháy đen thui, trên đỉnh lại có vết nứt chạy dọc. Không sai, chính cô đã vô tình tạo ra vết nứt này khi đem chôn, nói chính xác thì nó cũng là hộp sọ của người chết cháy trong rừng.

"Sao lại vậy. Tại sao đầu họ lại xuất hiện trong quan tài."

Cô sợ hãi run rẩy, chẳng lẽ là do Tiêu Vân ra tay sát hại họ... không đúng, tám cái quan tài này là do người khác bố trí thêm mà...

Lúc này, Bảo Lâm ở phía trước lại đứng nghiêng người nhìn về phía lối ra. Anh ta không giải thích mà như đang chờ đợi điều gì đó.

Không lâu sau, từ phía lối vào một bóng người xuất hiện.

Bảo Lâm vừa thấy người này thì lập tức chạy ra, vẻ mặt lo âu cất giọng.

"Tiểu Ánh. Em không sao chứ."

"Anh Hai... Anh Hai... cha... cha..."

Giọng nói của cô ấy đáp lại nghẹn ngào, sau đấy bật khóc nức nở ôm chầm lấy người anh trai mình. Trầm ở phía trong cũng nghe thấy, nhưng giọng nói này đúng là của Tiểu Ánh chứ không phải của Tiêu Vân.

Có lẽ anh ta đã rời khỏi xác của Tiểu Ánh.

Vậy thì Tiêu Vân ở đâu. ?

Danh Sách Chương

Nhận xét Box