Giờ cô mới hiểu, thì ra Tiêu Vân đi theo ông ấy đến đây là muốn tìm lại xác của mình. Chẳng trách hắn lại chấp nhận mạo hiểm đến vậy, nhưng tìm xác để làm gì, chết rồi thì sao có thể sống lại. ?
Từng câu hỏi cứ hiện hữu trong đầu cô.
Ông Đồ lại cất giọng.
"Thảm án nhà họ Dương hai mươi năm trước tôi kể có đến 9 phần là cậu ta gây nên. Nhưng tôi nghi ngờ hình như là Tiêu Vân bị người khác cố tình gọi hồn ra khỏi hầm mộ, dùng trăng máu điều khiển cậu ta tàn sát cả nhà họ. Ta từng bói một quẻ rất hung. . Trăng máu... nó sẽ... xuất hiện một lần nữa... rất nhanh..."
Lời nói của ông Đồ vô cùng rời rạc, Trầm gấp gáp hỏi.
"Nếu như vậy sao ông lại dẫn hắn đến đây. ?"
Giọng nói của ông vô cùng gấp gáp.
"Tất nhiên là muốn nhốt cậu ta ở trong ngọn núi này không thể trở ra nữa. Mà cô bây giờ hầu như đã thuộc làu lối đi. Một khi hủy xác của Tiêu Vân cô phải nhất định dẫn Tiểu Ánh rời khỏi, nhưng cấm đưa hắn ra ngoài. Nhớ kĩ..."
"Nhưng tôi phải làm sao hủy xác của anh ta. ? Với lại đã 500 năm chắc giờ chỉ còn một bộ xương thôi."
Cô thắc mắc.
Ông ấy nói tiếp.
"Vấn đề này tôi không chắc chắn lắm. Nhưng dù chỉ là một bộ xương cũng phải hủy nó. Trong hầm mộ có cách hủy xác, cô phải..."
Khi đã sắp nói ra trọng điểm, nhưng đúng lúc này, khuôn mặt của ông ấy đột ngột nhìn lên phía vách đất như cảm nhận được điều gì, sau đấy lập tức bay xuyên qua đấy rồi tan biến trong bóng đêm.
"Ông Đồ. Ông chưa nói xong mà."
Trầm hét lên một tiếng, rồi nhìn lại xung quanh. Rốt cuộc ông ấy cũng bỏ đi, nơi lạnh lẽo đáng sợ này chỉ còn lại một mình cô. Quỷ ấn trên gót chân cũng đang mờ đi nhanh chóng, cô không suy nghĩ nhiều nữa mà lập tức chạy đi.
Đi được một đoạn nữa thì đường hầm cũng bắt đầu xuất hiện những ngã ba, ngã tư, nếu người bình thường đi vào đây chắc chắn sẽ bị lạc, nhưng sau khi có được tấm bản đồ trong đầu Trầm đã nhanh chóng tìm được lối đi thích hợp.
Sau đó trên đường đi cô luôn cẩn thận quan sát dưới quỷ ấn dưới chân và xung quanh đầu lâu treo trên tường để giữ an toàn.
Không biết cô đã đi sâu vào bên trong được bao lâu, mãi cho đến khi nhiệt độ xung quanh ngày càng cao lên, thì trong đầu cô bắt đầu vang lên những tiếng ong ong...
Cô ấy đứng im lại, từ phía trước bất ngờ truyền đến tiếng rên rỉ của một người đàn ông.
Cô lấy bình tĩnh hít dài một hơi, sau đó chậm rãi bước về phía trước, bởi vì theo bản đồ thì phía trước là nơi cô cần đến.
Khi cô đi thêm khoảng mười mấy mét nữa thì con đường hẹp dài đang đi bỗng đột nhiên xuất hiện một cái động lớn.
Bề mặt vách động giống như bị thứ gì đó ăn mòn mà không phải do thiên nhiên hình hành nên, đi sâu vào trong, cô lại bắt gặp rất nhiều đống xương lóe ánh sáng xanh chắn ở ngay trước mặt.
Sắc mặt cô rất kém, bởi vì nếu so với mấy cái đầu lâu bên ngoài thì từng ấy vẫn chưa ăn thua gì với trong này. Cô đoán trong này ít phải có tới vài ngàn bộ xương chồng chất lên nhau xếp dàn sang hai bên chỉ chừa có một lối đi nhỏ mà thôi.
Hương vị trong động rất khó ngửi, một mùi tanh hôi nồng đậm bốc lên. Nhiệt độ của nơi này ít nhất cũng phải hơn ba mươi độ khác hẳn với cái lạnh rét buốt nên ngoài, người có lực chịu đựng kém một chút chắc có lẽ sẽ nôn ngay tại chỗ.
Lúc cô đang khó xử không biết phải làm thế nào, có nên đi vào hay không, thì lại nghe thấy được ở bên trong động phát ra tiếng rên của một người đàn ông, tiếng rên này khiến cô sợ hãi đến mức đổ cả mồ hôi!
"Tại sao lại có người ở trong này. ?"
Cô chăm chú nhìn tới nhưng đều không thấy người đang rên rỉ ở đâu. Trong tình trạng thiếu sáng như thế này, muốn thấy rõ là vô cùng khó khăn.
Cô cẩn thận đi qua hướng phát ra tiếng rên thì thấy ngay chính giữa hang động này đặt rất nhiều quan tài bằng gỗ trầm, hơn nữa chỉ cần nhìn thoáng qua cũng nhận ra dường như chúng được xếp theo một thứ tự nào đó, nhưng không phải là xếp chỉnh tề theo hàng.
Cô lục lọi trong đầu óc, nhưng mà trong tấm bản đồ lại chỉ vẽ có một cái quan tài mà thôi, chẳng lẽ cái ông Đồ biết lại là đồ giả. ?
Tiếng rên kia lại lần nữa phát ra, lần này thì nó rất rõ ràng hơn trước nhưng vẫn còn mơ hồ lắm, cô chỉ có thể nghe thấy rõ một từ mà thôi.
"Cứu..."
Tuy vậy nhưng cô có thể chắc chắn nó phát ra từ một trong chín cái quan tài này.
Lẽ nào là tiếng rên rỉ của Tiêu Vân. ?
Cô suy nghĩ vẩn vơ, không thể ngoại trừ khả năng này xảy ra. Nhưng hắn đã chết 500 năm, tại sao có mỗi cái xác lại có thể phát ra tiếng kêu. ?
Lần này rốt cuộc cô không có đắn đo nữa mà trực tiếp đi tới bên cạnh chiếc quan tài thứ nhất. Phía trên nó khắc đầy hoa văn, cô nhìn qua thì thấy một cái đuôi rồng được khắc lên đó.
Sau đấy cô lại nhìn hoa văn khắc trên mấy quan tài còn lại thì vô cùng bất ngờ, trên nắp quan tài đều khắc một bộ phận của con rồng. . Cô đếm đếm, tổng cộng có tới. chín cái, vừa hay xếp lại thành hình một con rồng đang uốn lượn.
Nhưng cái chứa xác của Tiêu Vân nằm ở đâu. ?
Cô chợt nhớ tới lời nhắc nhở của tên cương thi áo đen khi cô đi xuống, có lẽ ngôi mộ này đã bị sửa lại vậy có thể đoán được chỉ một trong chín cái này là thật, còn tám cái còn lại là giả. Hơn nữa nếu bị sửa lại thì bên trong chắc hẳn có nhốt yêu ma, hoặc một số cạm bẫy chết người nào đó, nếu cô mở nhầm thôi thì sẽ không biết chuyện gì xảy ra tiếp theo đây.
Càng nghĩ cô càng đắn đo không dám mở.
Cô nhíu mày, ánh mắt vô tình dán lên bức tường đối diện. Cô lập tức sợ hãi, vội nuốt nước bọt, cả người bất động như khúc gỗ. Bởi vì cô thấy ngoài cái bóng của cô ra, còn hiện lên rất nhiều cái bóng nữa đang đứng bên cạnh.
Cô cơ hồ như muốn khóc, mắt lập tức dời xuống chỗ gót chân.
Quỷ ấn của ma nữ kia đã mất. Đang vây quanh cô chắc chắn đang là những nữ quỷ khác, một con quỷ cô đã chẳng làm được gì, nay phải có tới gần trăm con thì sao cô sống nổi.
Cảm giác sợ hãi này thực sự không thể diễn tả bằng lời, cô cảm thấy da đầu mình tê dại hẳn đi, không kiềm chế được hét lên một tiếng.
"A... Có quỷ!"
Sau đấy cô chợt nhớ tới lời Tiêu Vân giải thích vì sao ông Đồ lại để Tiểu Ánh nằm trong quan tài. Lập tức mắt dán ngay vào chiếc quan tài bên cạnh, cô chẳng cần nghĩ nghĩ ngợi là có cạm bẫy gì không, dù sao ở ngoài còn đáng sợ hơn, đường nào sự sống bây giờ rất mỏng manh. Có chết cô cũng muốn chết mổ cách nhanh chóng chứ không muốn chịu sự tra tấn về cả linh hồn lẫn thể xác.
Cô cắn răng, đẩy mạnh nắp quan tài ra rồi chui lọt thỏm vào trong đấy mà nằm rồi đóng sầm lại.
Xung quanh cô bây giờ bị bao trùm bởi một màu đen sâu thẳm, Trầm hít thở thật nhẹ, cố gắng nghe ngóng động tĩnh bên ngoài.
Một phút.
Hai phút.
Mười phút.
Đã mười phút trôi qua, không có nguy hiểm nào ập đến. Rõ ràng là cách này tuy mạo hiểm lại có hiệu quả. Nhưng rồi sao, làm thế nào để ra ngoài đây.
"Lạnh... sao lạnh quá."
Một cảm giác buốt giá toàn thân ập tới từ phía bên cạnh, cô nhíu mày đưa tay sờ soạng trong bóng tối xem nó là thứ gì.
"Aaaa..."
Trong lúc bàn tay mềm mại đang di chuyển, đột nhiên lại bị một thứ gì đó lạnh mà cứng như tảng băng tóm lấy, nó giữ chặt lấy cô. Thanh âm rên rỉ đáng sợ lần nữa lọt tỏm vào tai.
"Cứu..."
Nhận xét Box