"Không... không được. Mau cút xuống nếu không Tiêu Vân sẽ không tha cho ma nữ cô đâu. ."
Trầm liên tục lắc lắc đầu, mong rằng ả ta cũng biết đến tên quỷ kia mà tha cho cô. Quả như cô mong muốn, ma nữ hành động chậm lại, kèm theo đó là giọng nói đầy ngạc nhiên.
"Tiêu Vân... mày đang nói tới quỷ chủ. ?"
Cô nuốt nước bọt, vội vàng gật đầu.
"Đúng... đúng. Anh ấy rất lợi hại. Nếu cô dám làm gì tôi thì anh ta nhất định khiến cô hồn phi phách tán."
Ả ta trong lời nói có chút e dè.
"Vậy mày là gì với ngài ấy. ?"
Bây giờ Trầm cũng chẳng nghĩ ngợi sâu xa nữa, cô thẳng thắn đáp ngay.
"Là... là vợ của anh ta. ?"
Hồn ma kia khó tin hỏi.
"Vợ... không thể nào... sao mày lại là vợ của ngài ấy được. . ?"
"Là thật..."
Câu trả lời này của cô rất dứt khoát, cứ ngỡ là nó sẽ buông tha cho mình nhưng không. Ma nữ kia đột nhiên buông tay cô ra, nhảy từ trên lưng xuống đất.
Bây giờ cô mới có thể nhìn thấy rõ thân hình ghê tởm kia, cô ta mặc trên người một bộ váy dài màu trắng từ đầu tới chân. Mái tóc dài che đi nửa khuôn mặt chỉ để lộ hai hốc mắt đen xì. Đặc biệt hình như... hình như từ dưới đầu trở xuống thì ma nữ không hề có một tí thịt nào, mà hoàn toàn là một bộ xương di động.
Nó đột ngột đưa tay ôm lấy đầu, từ cái miệng toác tận mang tai ấy phát ra những âm thanh đáng sợ.
"Không... không thể nào. Mày lừa tao. Mày lừa tao đúng không. ?"
Trầm sợ hãi không thốt nên thành lời, cô liên tục lắc đầu ra hiệu mình nói thật. Nhưng như thế dường như lại càng làm cho ả thêm tức giận.
Nó bỗng nhào tới cô đè chặt vào vách đất.
"Mày... mày không lừa tao. Là thật sao. Ngài ấy có vợ rồi."
Hơi lạnh từ ma nữ phà đến người làm cô rét run lên, cô cực kì khó hiểu sao nó lại kích động như vậy. Rốt cuộc nó với Tiêu Vân có mối quan hệ gì.
Nhưng không để cô phải chờ đợi lâu, nó liền há cái miệng đầy máu mà gằn lên.
"Tất cả chúng tao ở đây đã gần 500 năm thắp sáng mộ cho ngài ấy, vì ngài ấy mà chịu chôn sống cùng, bỏ đi nhục thể cũng chỉ mong quỷ chủ để mắt tới. Mà mày chỉ là một đứa đàn bà phàm tục, sao ngài ấy lại thành hôn với một đứa như mày. Hả... hả..."
Trời.
Thì ra đây lại là một con ma nữ đổ điếu Tiêu Vân, chẳng trách mà khi cô nói là vợ hắn thì ả lại trở nên hung dữ như vậy. Tên Tiêu Vân này rốt cuộc có sức hấp dẫn thế nào mà khiến ả chịu chôn sống cùng như vậy, trong khi cô lại không hề có bất cứ cảm giác gì với tên quỷ này.
Nhưng...
Khoan đã, hình như nó nói là tất cả chúng tao.
Vậy ở đây, ngoài nó ra còn có những hồn ma khác hay sao. Tại sao nãy giờ cô chỉ trông thấy mỗi nữ quỷ này.
Suy đoán của cô có vẻ đúng, bởi nãy giờ đi qua đường hầm, hai bên phải gắn tới trên dưới trăm cái đầu lâu. Những người này cũng vì hắn mà chôn sống. ?
"Tao phải giết mày. Tao phải giết mày..."
Chưa kịp suy nghĩ gì nhiều thì nữ quỷ kia đã hét lên mổ tiếng, cái miệng đầy máu há ra như hàm cá mập, đột ngột hướng cổ cô mà ngoạm tới.
"Á..."
Trầm hốt hoảng hét lên, thân người cứng đờ lại cơ bản không thể phản kháng.
"Đốt."
Khi cô đã tuyệt vọng, trong đầu đã nghĩ tới cái chết thì độ nhiên một tiếng hét từ phía trước đường hầm vọng tới, âm thanh rất nhỏ lại khàn khàn khiến cô không biết là ai.
Tiếp theo sau đó là một lá bùa màu vàng rất nhanh bay tới rất nhanh, khi cái miệng của nữ quỷ đã chạm vào làn da cô thì lá bùa đó cũng vừa lúc dính ngay trên trán ả ta.
Dưới sự ngơ ngác của Trầm, cả cơ thể của nữ quỷ cũng đình chỉ hoạt động. Lá bùa chú theo đó cũng bén lên một ngọn lửa, sau đấy lập tức bén ra người ả. Trong vài giây ngắn ngủi, cả người nữ quỷ đã bị đốt thành tro rồi theo gió tán đi.
Trống tim Trầm vẫn đập thình thịch, rốt cuộc đến lúc quan trọng mình vẫn chưa bị giết. Người vừa ra tay cứu cô là ai thì cô không biết, nhưng cô có thể chắc chắn không phải là Tiêu Vân hay kẻ nãy giờ vẫn bám theo cô ở phía sau. Bởi vì âm thanh này và lá bùa lại bay ra từ phía trước.
Không để cô phải chờ lâu, từ phía trước mảng không gian lờ lờ, một bóng người màu trắng hiện ra càng lúc càng đi lại gần về phía cô. Do ánh sáng không đủ nên cô không hề nhìn rõ mặt người này, nhưng nhìn dáng người thì hình như cô đã gặp ở đâu rồi.
Người này di chuyển rất linh hoạt, đôi chân như dẫm lên mặt bùn mà bước vậy.
Khi khoảng cách chỉ còn khoảng 5 mét, Trầm mới giật mình thốt lên.
"Ông... ông Đồ. !"
Bóng trắng đó dần rõ ràng trước mặt, không sai, đây chính là linh hồn của ông Đồ mà cô và Tiêu Vân muốn tìm kiếm.
Ông ấy nhìn cô vẻ mặt ngạc nhiên, giọng nói vẫn như xưa nhưng lại có thêm phần ma mị.
"Mau trở lại bảo Tiêu Vân cứu con gái tôi. Nó đang nằm ở trong chiếc quan tài ở căn phòng thứ 3 ngoài cửa chính đi vào. !"
Cô thờ dài nhẹ nhõm một hơi, tuy cô sợ ma nhưng nhìn ông ấy vẫn bình thường làm cô yên tâm hơn không ít. Thấy ông lo lắng cho con gái của mình, Trầm mới lên tiếng.
"Tôi cứu Tiểu Ánh ra khỏi đó rồi. Tiêu Vân đang ở cùng cô ấy."
"Nó ở cùng Tiêu Vân. Thế thì tốt... thế thì tốt. Ở đó cậu ta sẽ bảo vệ được nó."
Khuôn mặt ông giãn ra tỏ vẻ yên tâm, nhưng giây sau lại nhăn lại.
"Khoan đã. Ta đã phong tỏa căn phòng đó, kết hợp với âm khí nồng đậm, cho dù cậu ta có đáng sợ như thế nào về cơ bản cũng không thể thoát khỏi, vậy thì ai đem cô đến đây. ? Cô đang nói dối."
Trầm lập tức lắc đầu.
"Là thật. Tại ông phong bế căn phòng nên Tiêu Vân đành phải nhập vào cơ thể của Tiểu Ánh để đi ra. Có điều..."
"Có điều như thế nào."
Ông ấy lo lắng hỏi, Trầm vội đáp ngay.
"Có điều là Tiêu Vân đang mượn thân thể của Tiểu Ánh đang đánh nhau với một tên cương thi ở bên trên mặt đất."
"Không hay. Tôi phải lên đó. Không thể để nó gặp nguy hiểm."
Bây giờ ông Đồ bỗng nhiên tỏ ra lo lắng vô cùng, lập tức bay lên đi xuyên vào lòng đất phía trên. Nhưng vài giây sau ông ấy lại trở ra, khuôn mặt như đang đắn đo điều gì, ông đứng trước mặt cô nói.
"Tiểu Ánh nó biết tôi chết chưa. ?"
Trầm lắc đầu.
"Chưa. Tôi lừa cô ấy rằng ông còn sống... Chúng tôi đến đây là để tìm ông. ?"
Ông ấy gật đầu hài lòng rồi bảo.
"Tên cương thi đó có đồng bọn chỉ sợ một mình Tiêu Vân không thể đối phó được. Ta cần lên giúp một tay, nhưng để cô một mình ở đây ta không yên tâm. Hơn nữa quỷ ấn trên chân cô sắp mất đi tác dụng nên cô cần nhanh chóng đến chỗ đặt quan tài."
"Quỷ ấn nào. ? Quan tài của ai. ? Ông nói gì vậy, sao tôi không hiểu. ?"
Cô khó hiểu hỏi thì linh hồn ông Đồ đã chỉ vào gót chân cô rồi nói.
"Ở đây có 101 bộ hài cốt trinh nữ. Tất cả bọn họ đều là người liên táng với Tiêu Vân, tất cả đều muốn làm quỷ mẫu nên tranh giành nhau dương khí rất ác liệt. Nhưng để không bị loạn, người xây mộ đã đặt ra một nguyên tắc. Nếu con mồi bị đánh dấu bởi một nữ quỷ thì 100 kẻ khác không được tranh nhau. Nhưng giờ nó vong phách rồi thì quỷ ấn sẽ tan đi, đến lúc đó sẽ lại có nữ quỷ khác đến ám cô, đến khi cô kiệt sức sẽ hút hết dương khí trên người."
Trầm giật mình, chẳng trách nó không trực tiếp giết cô luôn mà lại trêu đùa khiến cô kiệt sức. Nhưng, bây giờ cô cũng đã còn đâu sức nữa, nếu một nữ quỷ khác tới khác nào bảo cô tự nạp mạng.
Tất nhiên ông Đồ cũng biết được điều này nên mới chưa rời đi. Ông nói.
"Cô nhắm mắt lại đi. Dù sao ta cũng đã chết, giữ nó chẳng có ích gì. Chỉ mong là cô có cách cứu cả cái thôn này."
Trầm không biết ông ấy định làm gì nhưng vẫn nghe theo mà nhắm mắt, đột nhiên cô thấy trên đỉnh trán mình lành lạnh. Tiếp theo sau, lại một hình ảnh chảy dọc trong đầu cô...
"Đây là... đây là bản đồ."
Chỉ nghe tiếng ông ấy đáp lại.
"Đúng. Tấm bản đồ này là tôi ghi nhớ trong đầu. Bây giờ tôi phong ấn nó sang cho cô. Nhất định đến nơi phải tiêu hủy đi cái xác đấy."
Cô khó hiểu.
"Tôi thấy có một khu đất trống. Quan tài mà ông nói ở đó. ?"
Ông ấy đáp lại.
"Đúng. Trong cái quan tài ấy là xác của... của Tiêu Vân."
Nhận xét Box