Gọi Quỷ Đêm Trăng - Chapter 19

Gọi Quỷ Đêm Trăng - Chapter 19

 Cô ngập ngừng một lát rồi vẫn đi lại cái hố, Tiêu Vân ôm ngang eo cô rồi kéo cô nhảy xuống.

Gió vù vù bên tai, tốc độ rơi của cô ngày càng nhanh hơn, ngay lúc cô cảm thấy tim mình sắp nhảy ra khỏi cổ họng thì chân đã chạm đất.

Cô nén lại sự sợ hãi của mình trong vòng tay Tiêu Vân rồi từ từ mở mắt ra.

Thật không ngờ là dưới này lại là một hang động khổng lồ. Trên trần động lại dính những khối đá hoa cương nhọn hoắt phát sáng chĩa xuống. Thật là kì lạ, cô chưa từng thấy thứ đá nào như thế bao giờ.

Đây cũng là nguồn sáng duy nhất khiến cô có thể quan sát xung quanh, nhưng nhiều khối nhọn như vậy cứ chỉa chỉa trên đầu làm cô hơi ngợp, thử tưởng tượng nó mà rơi xuống đâm vào người thì...

Càng nghĩ càng thấy đáng sợ, đúng lúc này, âm thanh của gã đàn ông kia từ phía trên lại vang xuống.

"Tốt hơn hết là đừng chạy. Mau lên."

Tiêu Vân hừ lên một tiếng, sau đấy dặn dò với cô.

"Hắn nói không sai. Nơi này không còn như xưa nữa, ta và hắn sẽ giải quyết ân oán trên đấy, có thể gây ra nhiều địa chấn khiến mấy khối đá này lung lay rơi xuống sẽ nguy hiểm cho nàng. Tốt hơn hết là nàng nên đi tiếp đến chỗ nào cảm thấy an toàn thì đợi ta. Nhanh thôi ta sẽ trở lại. ''

Nói xong, Tiêu Vân dẫm chân một cái lập tức nhảy lên phía trên, nơi này cuối cùng chỉ còn lại mình cô mà thôi. Lời của Tiêu Vân nói ra không phải cho vui, cô thừa biết điều đó nên cũng gạt bỏ đi nỗi sợ bóng tối nương theo ánh sáng tiếp tục đi thẳng.

Khi dần dần đi sâu vào, cô phát hiện đường đi dưới chân ngày càng lầy lội. Cô nhìn xuống mặt đất thì thấy trên đất đầy một thứ hỗn hợp sền sệt màu đen như bùn nhão trộn lẫn với nhựa đường, chỉ nhìn qua thôi cũng khiến người khác phải buồn nôn.

Mỗi một bước đi Trầm đều có thể cảm nhận được rõ chân mình đang đạp lên thứ sền sệt đó, có nhiều chỗ muốn nhấc chân lên để đi cũng phải tốn rất nhiều sức. Tuy vậy cô vẫn cảnh giác động tĩnh ở xung quanh bởi vì nơi này nó cho cô cảm giác nguy hiểm.

Trầm đi mãi vào bên trong, trừ thứ chất lỏng khiến người ta buồn nôn ở dưới chân ra thì chỉ còn có một vài loại côn trùng nhỏ chuyên sống trong bóng tối, ngoại trừ những thứ đó ra thì không còn gì nữa.

Lối đi càng ngày càng hẹp, bùn ở dưới chân cũng dày hơn rất nhiều khiến cô di chuyển ngày càng khó khăn. Ánh sáng từ những khối đá hoa cương trên trần động càng đi sâu càng yếu ớt, đến một đoạn thì không thấy gì nữa. Xung quanh tràn ngập một màu đen hun hút không thấy điểm dừng. Bây giờ Trầm cũng đã thấm mệt, không biết có nên đi tiếp hay không.

Đang trong lúc nghĩ ngợi miên man, đột nhiên cô thấy ở phía trước, khuất sau vách đá có một thứ ánh sáng màu xanh yếu ớt tỏa ra.

Trầm nhíu mày không biết thứ đó là gì, nhưng tốt hơn vẫn nên cẩn thận, mấy thứ ở đây chắc hẳn là không tốt lành gì.

"Bõm..."

Một âm thanh lạ lùng như ai đang dẫm trên bùn đột ngột vang lên phá tan không gian yên tĩnh nơi này, làm Trầm giật mình đến đổ mồ hôi lạnh. Rõ ràng là tiếng kêu đó phát ra ở ngay phía sau lưng cô, liệu có khi nào là Tiêu Vân trở lại. Nhưng sao có thể nhanh như thế được, cô mới đi được một lát thôi mà.

"Bõm Bõm..."

Tiếng bước chân đó ngày càng gần, Trầm nhíu mày cố bình tĩnh kêu lại.

"Tiêu... Tiêu Vân... có phải anh không. ?"

Không có câu trả lời đáp lại, Trầm biết đó chắc không phải là Tiêu Vân rồi, bởi vì anh ta sẽ không thần bí với cô như vậy. Nuốt nước bọt một hơi, cô đành cắn răng nhấc chân đi tiếp về phía trước.

Khi đi qua vách đá kia, cô tò mò ngoái đầu xem rốt cuộc cái thứ màu vàng kia chính là gì.

"Á"

Cô sợ tới mức hét toáng lên và tí nữa ngã nhào xuống đất.

Trời ạ.

Cô rùng mình, bởi vì phía trước mặt cô, ngay trên vách lối đi lại có một đầu lâu được găm vào vách tường. Thứ ánh sáng cô thấy lại là những đốm lửa ma trơi lập lòe trong hốc mắt này tỏa ra.

Ở phía trước cũng thế, trong tầm mắt cô lại hiện ra vô số ánh sáng xanh như vậy. Cô thầm ớn lạnh, bởi những cái sọ người này có vẻ không phải ngẫu nhiên được treo trên tường, dường như là do ai đó đặt nên để lấy ánh sáng làm lối dẫn đi.

Nơi này thật là quái dị.

Tuy nhiên, ngay sau đó!

Hình như có một thứ gì đó từ dưới lớp bùn bất chợt nắm lấy chân cô.

"Á..."

Cô hít vào một hơi, cơn ớn lạnh rùng mình bò dọc từ dưới chân lên tới sống lưng khiến cô nổi da gà khắp người.

"Thứ gì vậy?"

Trầm nhanh chóng nhấc chân khỏi mặt đất, cả người run lẩy bẩy vì sợ hãi, gương mặt ngập tràn hoảng hốt. Dưới ánh sáng xanh lập lòe, cô thấy có một bàn tay người bằng xương đang còn mắc trên giày, cô nhanh chóng dùng sức hất nó ra rồi hoảng hốt chạy đi thật nhanh.

Nhưng cô không biết là, ngay giây phút mình nhấc chân lên, từ phía cái đầu lâu phát sáng dần hiện ra một bóng người phụ nữ với khuôn mặt trắng bệch, đột nhiên đưa đôi tay trắng nhợt rợn người của mình xuyên qua vách đất.

Nụ cười quái dị trên khóe miệng ả ta mỗi lúc một rộng, ngoác đến tận mang tai. Ả cúi đầu rất thấp, khiến mái tóc đen dài chặn ngang trước mặt, trông càng thêm gớm ghiếc.

Sau đó... hai tay ả ôm lấy ngực của mình, tựa ngay vào lưng của Trầm.

Mới nhìn, trông khá giống với một trò chơi của con nít, lưng tựa lưng...

Cô không biết đến hiện diện của hồn ma này mà tiếp tục tiến về phía trước.

Nhưng dần dần, Trầm cũng cảm thấy cơ thể của mình ngày càng nặng nề, tốc độ buộc phải chậm lại.

Cô cảm thấy rất khó chịu, cả người như bị thứ gì đó kéo về phía sau. Thậm chí cô còn cảm thấy, nhiệt độ cơ thể mình dường như mỗi lúc một thấp, cùng với tiếng bước chân đã rất gần từ phía sau làm tâm lí cô dần rơi vào tình trạng biến đổi theo chiều hướng xấu...

Đi được một đoạn, chân cô bắt đầu cảm thấy đau, ở phía sau cổ bỗng thấy ngứa ngứa rất khó chịu.

Nghiêm trọng nhất là phần lưng, cô cứ có cảm giác nhớp nháp, lạnh lẽo, ẩm ướt. Cô mấy lần đưa tay ra sau sờ xem có gì không nhưng hoàn toàn không phát hiện ra hồn ma ấy.

Cô mới đi một đoạn ngắn mà thể lực đã gần như cạn kiệt, giống như vác vật nặng chạy cả km. Với lại cơn đau ở dưới chân càng lúc càng nặng buộc cô phải dừng lại kiểm tra xem.

Cô dựa vào vách tường, vừa cúi thấp người xắn ống quần đã dính bùn lên, nhưng hiện tượng tiếp theo làm cô cảm thấy sợ hãi, bởi vì trên mắt cá ở chân phải lại có vết bầm, hình một bàn tay màu đen khá mờ nhạt in lên da thịt.

"Chuyện quái quỷ đang xảy ra thế này. !"

Cô càng thêm hoảng sợ, trước mắt chỉ toàn là bóng đen âm u, gần như phá nát mọi cảm xúc của cô. Bỗng nhiên, từ bên tai cô lại vọng lên một giọng nói the thé.

"Mệt chưa... giờ đổi lại nhé, để tao cõng mày."

Cô giật mình la lên.

"Ai... ai đó."

Xung quanh không hề có ai, cô đang tự hỏi liệu có phải mình suy nghĩ nhiều quá nên sinh ra ảo giác hay không thì cái giọng chết tiệt đó lại vang lên.

"Đừng tìm... đừng tìm nữa. Tao ở đây này. Hihi."

Ngay lập tức Trầm thấy cơ thể mình nhẹ đi, từ phía sau lưng cô, một khuôn mặt đầy tóc bỗng vươn ra phía trước, nó thè cái lưỡi dài bất chợt liếm nhẹ vào vành tai cô. Một hơi thở lạnh băng kèm theo mùi hôi thối bốc ra.

Trầm chầm chậm ngoái đầu, vừa nhìn thấy khuôn mặt lạ ấy làm trống tim cô như muốn nhảy ra khỏi ngực, tiếp theo là một tiếng hét vang lên đầy sợ hãi.

"Aaa... Ma... Cút... cút khỏi người tôi."

Bây giờ cô ấy mới ý thức được thì ra mình có cảm giác nặng nãy giờ là do cõng phải hồn ma này sau lưng. Tiếp theo, cô vội đưa tay theo bản năng đánh mạnh về phía sau ót nhằm đuổi cái hồn ma kia xuống khỏi mình, nhưng chỉ một giây ngắn ngủi, một bàn tay xương trắng đã bắt lấy cánh tay cô, rồi giữ chặt lại.

Còn bàn tay còn lại của nó thì vòng quanh cổ cô, từng đốt xương chậm rãi sờ lên mặt của Trầm, giọng nói đầy thích thú.

"Mùi vị của mày thật là ngon miệng... yên tâm... tao đã đánh dấu lên người của mày rồi. Hihi. Không có ai có thể cướp mày khỏi tao đâu... toàn bộ dương khí của mày tao sẽ ăn sạch."

Danh Sách Chương

Nhận xét Box