Hai bàn tay Tiêu Vân nắm chặt.
"Đúng. Là một tên cương khi hút cạn máu của ông ta. Cái quan tài kia là chỗ ngủ của nó, theo như ta biết, ban ngày thì cương thi thường nằm trong quan tài hoặc ẩn nấp tại những nơi tối tăm như hang động, đến đêm thì đi lại lang thang và giết chết mọi sinh vật sống sau đấy hút máu để hấp thụ dương khí, thường thì cương thi rất dốt, chỉ hành động theo bản năng mà thôi. Nhưng theo lời nàng kể thì có vẻ tên này đã xuất hiện linh trí như con người, vậy thì thời gian tồn tại của hắn cũng không thua kém ta là bao."
Nghe những lời Tiêu Vân nói làm cô bắt đầu có cảm giác lạnh sống lưng, cô ấp úng nói.
"Nhưng... nhưng tôi biết cương thi không thể tự do hoạt động mà phải nhờ tới các đạo sĩ ra hiệu lệnh. Vậy có khi nào là có kẻ điều khiển tên cương thi anh nói."
Tiêu Vân gật nhẹ đầu.
"Cũng có thể. Không phải cô ta nói với nàng có tới hai người cùng xuất hiện sao. Không ngoại trừ khả năng kẻ còn lại là người ra lệnh. Nhưng mà cương thi cỡ này không phải ai cũng điều khiển được. Nói chung bây giờ mọi chuyện vẫn quá mờ mịt, chúng ta cần phải nhanh tay hơn bọn chúng."
Trầm đồng ý với Tiêu Vân, nhưng cô vẫn khó hiểu nói.
"Nhưng sao lúc ông Đồ dặn Tiểu Ánh nấp vào trong ấy lại không hề xuất hiện tên cương thi kia. Mà ông ấy là đạo sĩ, chẳng lẽ lại không nhận ra đó là chỗ ngủ của yêu ma."
Tiêu Vân gật đầu.
"Có thể từ khi chúng ta đặt chân đến đây nó đã tỉnh dậy. Còn việc ông Đồ bảo con gái mình ở trong là có nguyên do, một là ở trong quan tài âm khí rất nặng hoàn toàn có thể che đi mùi dương khí của Tiểu Ánh, hai là cương thi bình thường sau khi tỉnh dậy sẽ đi săn mồi ba đến mười ngày, khi nào đủ tinh khí nó sẽ trở về ngủ. Vậy nên ông ấy mới để con gái mình trong quan tài, có thể nói là đã tính toán nhưng vẫn sai một nước. Bởi vì tên này hoàn toàn khác với đồng loại."
Dừng lại một hơi anh ta lại nói tiếp.
"Chỉ có điều làm ta thắc mắc là tại sao nó lại không bắt nàng ngay lập tức mà để nàng chạy về với ta. Mục đích là gì."
Bỗng nhiên, Trầm bỗng nhiên nghe thấy từ nơi xa xăm có một tiếng sáo truyền đến tai. Cô giật mình nhảy thót lên như bị kim châm, lắc đầu lia lịa, hy vọng rằng tiếng sáo này là ảo giác.
Sau đấy cô vội vàng nhìn ra đằng sau không quên mở lời.
"Tiêu Vân... anh nghe thấy không."
Ở bên cạnh Tiêu Vân nhẹ nhướng mày, gật đầu.
"Đi."
Hai người lập tức phi ra phía ngoài, anh ta mở đường nắm chặt lấy tay cô chạy qua đám cỏ cao hơn thân người mọc giữa sân rồi lao ra khỏi căn nhà cổ.
Tiếng sáo vẫn đang tiếp tục. Ngoài căn nhà này khắp nơi đều là một mảnh rừng núi hoang vu rậm rạp, khắp nơi đều mang một bầu không khí chết chóc, chỉ có tiếng sáo trên núi đang du dương bay bổng.
Hai người đứng trước lối ra nhìn ngó xung quanh nhìn những dãy núi liên miên trong bóng đêm giống như một tòa lâu đài nghiêm ngặt. Tiêu Vân nhằm thẳng vào phía bắc sau đó chạy về hướng đó. Quả nhiên, tiếng sáo kì dị càng lúc càng rõ, xem ra anh ta đã tìm đúng hướng rồi.
Tiêu Vân dẫn cô tiếp tục đi xuyên qua rừng cây.
Sau hơn một tiếng đồng hồ đi bộ, bọn họ lại đột nhiên bước vào một bãi đất trống. Tiếng sáo cũng đột ngột dừng lại.
Trên bãi đất trống đó lại có một tòa nhà cũ nát giống hệt với tòa nhà mà ông Đồ đem bọn họ tới, song nhìn có vẻ đổ nát hơn, nhưng vẫn giống y hệt nhau.
Cô giật mình.
"Tiêu Vân. Chúng ta lạc đường rồi sao."
Trái ngược với thái độ hốt hoảng của cô, Tiêu Vân chỉ lắc đầu cười khẽ.
"Thì ra nó ở đây. Thật không ngờ lại tìm được."
"Tìm được gì. Nó có khác gì căn nhà cũ đâu. ?"
Cô ấy khó hiểu hỏi, Tiêu Vân đáp.
"Đây là lí do ta chấp nhận mạo hiểm đi theo cha con họ đến đây. Căn nhà này chính là chỗ nghỉ ngơi của ta năm xưa. Thứ ta cần tìm ở trong này, nhưng nàng cũng phải cẩn thận bởi hai kẻ đó cũng đang ở đây, phải ở bên cạnh ta nửa bước cũng không được rời. ."
Sau đấy Tiêu Vân không nói thêm gì nữa mà kéo cô bước vào bên trong, cô phát hiện cỏ dại ở nơi này mọc um tùm, gần như nửa bước cũng khó đi. Dường như còn hoang vu hơn căn nhà lúc trước.
Cô đii theo sau Tiêu Vân, vốn dĩ cô cho rằng hắn sẽ đi tìm thứ gì đó trong một căn phòng, nhưng không ngờ, hắn lại dẫn cô đi thẳng tới sân sau.
Điều khiến cô vô cùng ngạc nhiên là, khác với khoảnh sân trước cỏ mọc um tùm, khoảnh sân sau này không có một ngọn cỏ nào.
Trong khoảnh sân vắng vẻ, chỉ có một cái cây lớn mà thôi.
Tiêu Vân dừng lại trước cái cây, ánh mắt hắn nhìn chằm chằm vào đó có vẻ trầm tư. Cô nhìn lên khuôn mặt đó, bỗng nhiên lại sững sờ.
Từ đôi mắt đen, một hàng nước mắt vô tình chảy xuống gò má.
Hắn đang khóc. ?
Trời ạ. Đúng thật là Tiêu Vân đang khóc.
Điều này làm Trầm thật sự sốc, mặc dù quen biết tên này chưa lâu nhưng cô cũng phần nào hiểu được tính cách của Tiêu Vân. Cô chưa bao giờ nghĩ hắn sec lại khóc, mà còn đang khóc với một cái cây nữa chứ. .
Chẳng lẽ đầu óc Tiêu Vân có vấn đề.
Đột nhiên, trong cái không gian tĩnh lặng này, tiếng sáo vốn đã tắt nay bất chợt vang lên, kèm theo đó là một tiếng cười khe khẽ.
Còn chưa kịp phản ứng gì thì một giây sau, đầu của Trầm đột ngột bị thứ gì đó kéo lấy, hình như còn có cái gì đó nhọn hoắt đang ngoạm vào vào động mạnh cổ của cô. ! Toàn thân cô như va phải vào thứ gì đấy lạnh toát như băng vậy.
"Thả cô ấy ra."
Đúng lúc này, Tiêu Vân đột ngột quay người, nắm đấm nhanh như chớp xoẹt qua mặt cô đánh về phía sau. Cái cảm giác bị ngoạm cũng biến mất, cô lần nữa được Tiêu Vân kéo lại bên mình.
Trái tim cô đập thình thịch liên hồi, cảm giác sợ hãi nhanh chóng xâm chiếm toàn thân. Cô đứng sau lưng Tiêu Vân, run rẩy nhìn lên phía trước.
Thật ngạc nhiên, đó là một người đàn ông.
Hắn đang đứng trước mặt Tiêu Vân, người này từ trên xuống dưới mặc đồ đen, khuôn mặt cũng khá là tuấn tú. Đặc biệt là da hắn rất trắng, lại nhợt nhạt giống người chết vô cùng. Nhưng... nhưng nhìn thế nào cô vẫn thấy kẻ này quen quen...
Không. Không phải quen quen mà hắn lại rất giống một người. Mà người này lại là Tiêu Vân...
Cô sửng sốt, chưa hiểu mô tê ra làm sao thì kẻ kia lại mỉm cười, lưỡi hắn liếm nhẹ môi cất giọng khàn khàn. Đó là kẻ đứng sau lưng cô lúc trước.
"Em trai. Vận khí của mày đúng là không tệ. Lúc nào cũng đi trước ta một bước."
"Em... em trai. ?"
Cô liếc mắt nhìn Tiêu Vân, chẳng trách cô lại thấy giống như vậy.
chỉ thấy sắc mặt anh ta tỏ ra giận dữ vô cùng, đôi bàn tay siết chặt lại, đôi mắt đen trợn trừng nhìn kẻ trước mắt. Sau đấy quay sang, nhẹ nhàng bảo cô.
"Nàng đi trước đi. Chuyện ở đây để ta giải quyết."
"Đi... đi đâu. ?"
Cô sợ hãi trả lời, Tiêu Vân không đáp, bàn tay vươn ra đấm một cái vào cái cây trong vườn. Quỷ khí từ cánh tay đó tỏa ra bao bọc lấy cái cây, chỉ nghe rắc rắc vài tiếng thân cây đã xuất hiện vết nứt rồi bật cả gốc lên đổ sang một bên va vào căn phòng bên cạnh khiến nó đổ sụp xuống.
Điều ngạc nhiên là, ở dưới gốc cây này lại xuất hiện một miệng hố nhỏ chỉ to bằng hai thân người.
Quá là khinh khủng, chỉ một cú đấm vào không khí mà đã khiến một gốc cây cổ thụ bật rễ. Tiêu Vân đáng sợ đến như vậy sao. ?
Sau đấy cô vội vàng ngoái đầu nhìn xuống, nhưng chỉ nhìn thấy một màu đen tuyền, dường như cái hố này rất là sâu.
Cô lo lắng nói.
"Anh bảo tôi đi xuống."
Tiếp theo là câu trả lời bình tĩnh của Tiêu Vân.
"Đúng vậy. Xuống đó trước đi. Ta không thể vừa bảo vệ nàng vừa giữ thân thể cho cô gái này nguyên vẹn được."
Kẻ kia vẫn không có ý ngăn cản, hắn vẫn đứng đấy quan sát bọn họ. Tiêu Vân liếc mắt nhìn cô, nhưng Trầm vẫn chần chừ, không dám nhảy.
Tiêu Vân đương nhiên biết nỗi sợ hãi của cô, bèn nói.
"Xuống dưới đi, tin ta."
Cô ngập ngừng một lát rồi vẫn đi tới miệng hố. Lúc này người đàn ông kia mới cất giọng chế giễu.
" Em trai, chỗ nghỉ ngơi này của mày đã không còn như xưa đâu. Để người đàn bà này đi một mình không phải quá nguy hiểm hay sao. Ha ha. Mà thôi. Đường nào tao cũng sẽ giải quyết mày nhanh thôi. Hi vọng là cô ta có thể sống tới lúc đó, ta không cần một người chết."
"Tiêu Vân. !"
Nghe vậy cô hơi sợ hãi, nhưng Tiêu Vân vẫn chỉ gật đầu.
"Ta giúp nàng xuống. . !"
Nhận xét Box