"Tiêu... Tiêu Vân..."
Cỗ hẵng giọng, thận trọng gọi hắn.
Giây phút Tiêu Vân nhìn thấy cô thì vẻ mặt hắn có hơi mơ màng. Qua một lúc lâu, màu đỏ tươi trong đôi mắt hắn cuối cùng cũng tan đi.
"Sao lại gọi ta dậy."
Một lát sau, Tiêu Vân từ từ mở miệng, giọng nói hơi khàn khàn.
"Có chuyện gì xảy ra sao. ?"
Cô không biết nên nói thế nào, do dự một lát rồi đáp.
"Không... Tôi thấy anh có vẻ bị tẩu hỏa nhập ma nên..."
Cuối cùng cô vẫn không nhắc tới chuyện hắn nói mớ để tránh rắc rối không cần thiết, khi nhìn Tiêu Vân trở lại bình thường cũng làm cô thờ phào ra một hơi. Ít ra bây giờ hắn cũng bớt đáng sợ hơn lúc nãy.
Tiêu Vân sau đấy không nói gì, thân người uể oải đứng dậy, rồi chậm rãi đi lại tiến về chỗ hai người.
Trầm trông thấy vậy tâm tình có chút hốt hoảng.
"Tiêu Vân. Anh định..."
Cô còn chưa nói xong câu thì Tiêu Vân đã thoắt ẩn thoắt hiện xuất hiện ngay phía trước mặt cô, ánh mắt đen sâu không thấy đáy ấy lạnh băng nhìn cô không chớp làm Trầm cả người bắt đầu vã mồ hôi hột.
Lúc này Tiêu Vân chỉ nhướng mày, nhanh chóng đặt một tay lên trán của cô, cái giác cái lạnh băng từ bán tay hắn truyền đến như xâm chiếm cơ thể cô, chạy dọc từ đỉnh đầu xông tới tận gót chân làm Trầm liên tục rùng mình.
Những cơn đau đầu theo đó ập tới bất ngờ, như hàng vạn con kiến đang không ngừng cắn lấy trong đầu. Nó. khiến cô choáng váng quay cuồng sắp ngất.
Cô bắt đầu có ý chống cự lại nhưng hoàn toàn chỉ là vô ích, ngay cả một tiếng hét cũng không thể thoát ra khỏi cổ họng.
"Mình sắp sắp bị giết sao."
Bây giờ cô đang tuyệt vọng, lời của Tiểu Ánh nói ra có lẽ đúng, có lẽ ngay lúc này chính là thời điểm hắn ra tay với cô.
Đang lúc chờ đợi cái chết thì cái cảm giác lạnh lẽo đấy cùng cơn đau đầu cũng dừng lại, giọng nói lạnh băng của Tiêu Vân theo đó vang lên trong đầu cô.
"Đừng lo lắng như vậy. Ta giúp nàng trừ đi một chút tử khí của người chết mà thôi."
Cô chầm chậm mở mắt, nhìn thấy Tiêu Vân đã đi lại chỗ lúc nãy thì mới thở phào nhẹ nhõm một hơi. Còn chưa kịp nói gì thì giọng của Tiêu Vân lại vang lên lần nữa.
"Thể chất của nàng rất đặc biệt. Một nửa là người sống, một nửa lại là người chết, từ lúc ta gặp nàng đến giờ thì hai bên âm dương trong người nàng vốn rất cân bằng đến đáng ngạc nhiên. Nhưng giờ hình như nó đã bị phá vỡ cân bằng, tử khí đang dần xâm thực cơ thể, nãy là ta chỉ triệu tiêu một chút, nhưng cũng chỉ là cách tạm thời. Một khi tử khí mất kiểm soát mà ăn mòn, đồng nghĩa nàng sẽ chết. Lúc nãy vẫn bình thường, nhưng lúc nàng trở về thì nó đã bắt đầu xâm chiếm. Có thể là nàng bị kẻ nào đó động tay động chân rồi."
Cô thoáng giật mình, qua ngữ điệu này thì có thể nhận ra Tiêu Vân không hề giống nói đùa. Đúng là cô bị xe tông chết mới xuyên tới thời đại này, cũng có thể nói là cô đã chết một lần. Nhưng trước giờ Tiêu Vân không hề đề cập đến chuyện này.
Là kẻ sau lưng cô làm sao. Lúc nãy quả thật là hắn có đánh cô một cái.
Lời của Tiêu Vân lại vang lên.
"Đừng nói chuyện, hãy nghe ta nói. Tuy ta không biết kẻ kia đã làm gì, nhưng thể chất của nàng lại có một sức hấp dẫn riêng với ma quỷ bọn ta, vậy nên ta chắc chắn có kẻ nào đó đã có kế hoạch nhắm tới nàng từ trước. ."
Dừng lại một hơi Tiêu Vân nói tiếp.
"Còn chuyện này nữa, ông Đồ vốn là một thầy pháp, linh hồn ắt sẽ mạnh mẽ hơn người bình thường gấp nhiều lần, có lẽ sau khi bị giết linh hồn ông ấy đã chạy thoát chưa bị hung thủ bắt lại. Bởi vì nãy trong lúc điều chỉnh lại thể trạng, ta đã nhìn thấy linh hồn ông ấy ở gần đây nhưng không hề có ý định đến tìm con gái. Việc cần làm bây giờ là chúng ta phải tìm ra linh hồn ông ta trước kẻ đó. Để tìm được ta cần nhập vào xác của một người để đi ra khỏi trận pháp. Nhưng chuyện này sẽ làm hao tổn dương khí của người cho mượn thân thể, ta lại không thể mạo hiểm với nàng bởi nó sẽ phá vỡ mất đi cân bằng âm dương nàng sẽ chết. ."
Lời này của hắn có hàm ý, rõ ràng là muốn mượn xác của Tiểu Ánh. Nhưng sao hắn lại nói chuyện này với cô, hắn mạnh như vậy chẳng phải cứ trực tiếp cưỡng chế chẳng phải nhanh hơn sao.
Tiêu Vân như đọc được suy nghĩ của cô mà nói.
"Quá trình nhập xác rất nguy hiểm. Cũng dễ hiểu thôi, chẳng ai lại nguyện ý cho người khác nhập vào thân thể mình hết, huống chi ta và cô ta lại không quen nhau. Hơn nữa, việc này ta cần sự đồng thuận của cô ta như lập một khế ước, nếu ta cưỡng chế thì trong quá trình nhập hồn, mà linh hồn cô gái này phản kháng một chút thôi ắt cô ta sẽ hồn phi phách tán. Vì vậy cần sự đồng thuận từ hai bên, mà việc này phải nhờ nàng giúp rồi."
Lời của Tiêu Vân có vẻ rất chân thành, tên này dù là quỷ nhưng rất biết trước sau, muốn nhập xác còn lo cho tính mạng của người khác. Đáng lẽ hắn phải máu lạnh như cô nghĩ chứ. .
Rốt cuộc Tiêu Vân là kẻ xấu hay tốt. ?
Tuy giờ cô chưa thể đánh giá được nhưng suy đi nghĩ lại mình vẫn nên chủ động thì hơn. Dù sao căn phòng này có vẻ là an toàn, nhưng về lâu về dài không thể ở mãi ở đây được, nếu cô muốn ra ngoài thuận lợi phải có sự bảo vệ của Tiêu Vân.
Hơn nữa Tiểu Ánh hiện tại vẫn chưa thể mở mắt, đến khi cô ấy nhìn thấy được ắt sẽ đi tìm cha. Nếu cô ấy phát hiện ra cha mình đã chết thì Trầm sẽ không biết phải ăn nói như thế nào cho đúng.
Nhưng dù sao chuyện Tiêu Vân nói vẫn là quá nguy hiểm, cô tạm thời chưa thể đồng ý ngay.
Tiêu Vân cũng nhìn ra, giọng hắn lại vang lên.
"Nếu chấp nhận ta đảm bảo sẽ giữ an toàn tuyệt đối tính mạng cho cô ta. Yên tâm, ta không nói suông đâu. Nàng mau làm đi, nếu không sẽ không kịp mất."
Thấy hắn chắc chắn như vậy Trầm đã có quyết định của mình, cô đắn đo rồi ngập ngừng nhìn sang Tiểu Ánh, mở lời dè dặt.
"Tiểu Ánh... tôi có chuyện này muốn hỏi ý kiến cô."
Cô ấy gật đầu.
"Có chuyện gì cô cứ nói."
Trầm đáp.
"Chuyện là... chuyện là Tiêu Vân, anh ta... anh ta muốn nhập vào người cô để đi tìm ông Đồ."
Thấy Tiểu Ánh hơi ngạc nhiên, Trầm bên cạnh vội vàng nói tiếp. .
"Cô đừng hiểu nhầm. Nơi này theo lời anh ta thì đã bị ai đó bố trí trận pháp khiến Tiêu Vân không thể ra khỏi đây được. Nếu muốn ra cần có thân thể con người. Mà tôi lại không hợp mệnh với anh ta nên không được, chỉ còn mỗi cô mà thôi... Tại cha cô ra ngoài đã lâu, anh ta sợ ông ấy có chuyện gì nên muốn đi tìm..."
"Tôi đồng ý."
Bất ngờ là Tiểu Ánh lại trả lời vô cùng dứt khoát khiến cho hai người kia đều kinh ngạc, bên kia, Tiêu Vân gật đầu, mở lời.
"Được. Đỡ cô ấy lại đây."
Sau đấy Trầm đỡ Tiểu Ánh lại, Tiêu Vân bảo cô ấy ngồi xuống đất, nơi những hình vẽ được anh ta tạo nên lúc trước.
"Hãy thả lỏng cơ thể, khi ta nhập hồn thì đừng phản kháng."
Tiểu Ánh gật đầu. Tiếp theo Tiêu Vân duỗi bàn tay trắng bệch của mình ra nắm lấy cổ tay cô ấy, móng tay nhẹ cắm vào da khiến Tiểu Ánh kêu lên một tiếng nhỏ.
Từng giọt máu theo đó nhỏ xuống in lên nền đất chảy dọc trên những hình vẽ kì dị, Tiêu Vân bắt đầu lẩm bẩm. Linh hồn của hắn cũng bắt đầu mờ đi, chỉ một thoáng sau là tan mất.
Lúc này, Tiểu Ánh bỗng nhiên mở mắt ra rồi đứng thẳng người dậy.
Trầm nhíu mày hỏi.
"Thành công không. ?"
Tiểu Ánh gật đầu, sau đấy là giọng của Tiêu Vân từ miệng cô ấy phát ra.
"Ngạc nhiên thật. Không ngờ khi ta nhập xác lại vô tình phát hiện ra một bí mật. Lão già này chết rồi rốt cuộc còn che dấu việc gì nữa đây."
Ở bên cạnh Trầm hơi khó hiểu nói.
"Anh phát hiện ra chuyện gì. ?"
Tiêu Vân mỉm cười, sau đấy quay lưng bước ra khỏi cửa.
"Có cơ hội ta sẽ nói. Đi thôi."
-
Hai người lặng lẽ rời khỏi căn phòng đó, Tiêu Vân bảo cô đem tới chỗ phát hiện ra xác chết của ông Đồ. Trên đường đi Trầm có kể lại diễn biến chuyện xảy ra mà Tiểu Ánh nói lại, cũng kể về hai kẻ lạ mặt kia. Nhưng tuyệt nhiêt không hề nhắc đến thân phận của Tiêu Vân.
Khi vào phòng, Tiêu Vân kiểm ra xác chết một lượt, sau đấy rồi xem qua cái rương mà Tiểu Ánh nằm bên trong.
Sau khi quan sát Tiêu Vân mới thở dài ra một tiếng.
"Ông ấy bị giết ở chỗ khác rồi mới đem xác đến đây."
Trầm nói.
"Nhưng quanh chỗ này không có vết máu nào. Nếu vận chuyển xác đến đây ắt phải có dấu vết chứ."
Tiêu Vân gật đầu, sau đấy đưa tay rạch một đường nơi cổ tay ông Đồ rồi nói.
"Nàng nhìn xem không hề có máu chảy ra, cho dù là ông ta đã chết nhưng máu trong người cũng không thể đông lại nhanh như vậy. Nàng có biết tới cương thi không."
Trầm nhíu mày.
"Cương thi... Ý anh là một cương thi làm."
Nhận xét Box