"Trầm... sao cô lại ở đây... cha tôi... cha tôi đâu."
Tiểu Ánh vẫn nức nở nói ngắt quãng, Trầm lắc đầu nhìn xác ông Đồ nằm dưới đất, cô nhanh tìm ra lí do rồi nói.
"Ông ấy... ông ấy ở chỗ Tiêu Vân."
Tiểu Ánh trên mặt lộ vẻ lo âu.
"Cha tôi không sao chứ. Mau đem tôi đến đó..."
Trầm gật đầu, sau đấy một mạch dẫn Tiểu Ánh chạy khỏi nơi này.
Cũng thật là kì lạ, từ khi cô rắc cái thứ bột xương ấy lên người Tiểu Ánh thì người đàn ông kia cũng biến mất không chút tăm hơi không hề xuất hiện ngăn cản họ. Cô tuy không biết lí do ra làm sao, nhưng mà bây giờ cũng không có thời gian để suy nghĩ nữa mà lập tức đem Tiểu Ánh, gấp gáp men theo hành lang gỗ nhanh chóng trở về chỗ Tiêu Vân đang đợi.
Trong phòng tối.
Tiêu Vân thấy sắc mặt Trầm tái nhợt, trở về lại đem theo Tiểu Ánh mà không khỏi cau mày nói.
"Có chuyện gì. ?"
"Cha ơi... Cha..."
Đôi mắt Tiểu Ánh vẫn nhắm tịt, cô ấy liên tục gọi cha làm cho Tiêu Vân thoáng chút khó hiểu. Đang định hỏi thì Trầm đã nhanh chóng dìu Tiểu Ánh ngồi xuống nền nhà, còn mình thì chủ động kéo tay Tiêu Vân đi ra một góc, ghé sát người hắn nói nhỏ chỉ hai người nghe được.
"Ông... ông đồ chết rồi."
Đôi mày Tiêu Vân thoáng lên vẻ khó tin.
"Chết. Nàng giết ông ta. Không thể nào. ?"
Trầm lắc đầu, sau đấy kể lại toàn bộ sự việc mình đã chứng kiến lúc rời khỏi đây cho Tiêu Vân nghe.
Khi đã hiểu ra mọi chuyện, Tiêu Vân vẫn không tỏ thái độ gì quá đáng, trên khuôn mặt ấy vẫn luôn tỏ ra bình tĩnh lạnh lùng, nhưng Trầm có thể nhận ra ngay dường như trong ánh mắt đấy đang ánh lên một tia sợ hãi.
"Kẻ này cũng biết sợ sao. ?"
Cô đang nghĩ thầm trong lòng thì giọng nói của Tiểu Ánh vang lên.
"Trầm ơi. Cha tôi đâu. Cô bảo cha tôi ở đây cơ mà."
Cô lúng túng vừa nói vừa nhìn lấy Tiêu Vân dáng bộ gấp gáp.
"Cái này... ''
Chưa nói dứt câu thì anh ta đã lên tiếng nói trực tiếp với Tiểu Ánh.
"Cha cô vừa mới ra ngoài. Lát nữa sẽ trở về."
Đôi tay cô khẽ giật lấy Tiêu Vân một cái có ý trách móc.
"Chẳng lẽ anh ta không thể tìm cái lý do nào tốt hơn được sao. Giờ nói ông ấy sẽ trở về thì phải ăn nói với cô ấy như thế nào."
Như đọc được suy nghĩ của cô, vẻ mặt anh ta vẫn bình thản như vậy chẳng có dấu hiệu gì là đang lo lắng. Tiêu Vân đưa bàn tay lạnh băng của mình chạm vào vai cô vỗ nhẹ một cái.
"Có nàng ở đây ông ấy sẽ đến. Giờ thì lại hỏi cô ấy xem chuyện gì xảy ra."
Cô hiểu ý của hắn, cũng chẳng lấy làm lạ, bởi vì cô tự biết bản thân mình như cục nam châm thu hút ma quỷ. Nếu cô ở đây, linh hồn ông Đồ sẽ trở lại như hai hồn ma trước kia.
Cứ vậy, cô đi tới chỗ Tiểu Ánh, còn Tiêu Vân thì đi tới giữa phòng ngồi xếp bằng dưới sàn nhà, mấy ngón tay thì liên tục vẽ gì đó dưới đất. Sau khi xong xuôi, anh ta mới ngẩng đầu nhìn hai người họ cất giọng.
"Hai người tạm thời ở yên trong phòng này, ta cần điều chỉnh lại thể trạng một chút. Nếu có chuyện gì thì nhắc tên ta ba lần ta sẽ tỉnh lại còn không thì đừng quấy rầy ta."
Nói xong đôi mắt của Tiêu Vân nhắm chặt lại, cả người bất động như đang ngủ.
-
Ở phía này, Tiểu Ánh nãy giờ vốn không nghe hai người bọn họ nói chuyện gì, Trầm vừa ngồi xuống thì cô ấy đã vội hỏi.
"Anh ta nói sao. Cha tôi đi đâu. ?"
Trầm cố tỏ ra tự nhiên, đưa tay nắm chặt lấy tay cô ấy, nhẹ giọng nói.
"Tôi không biết, nhưng yên tâm, ông ấy sẽ trở lại. Cơ mà, lúc nãy có chuyện gì xảy ra với cô. Tại sao cô lại nằm ở trong cái rương ấy."
Được Trầm an ủi, Tiểu Ánh cũng bớt lo âu, cô ấy nhớ lại lúc trước kể.
"Lúc tới căn phòng kia không lâu. Cha con tôi có nói chuyện với nhau một lúc thì bên ngoài có tiếng sáo vọng tới.
Trầm vội hỏi.
"Tiếng sáo. ? Nhưng tôi có nghe thấy đâu. Sau đấy thế nào. ?"
Tiểu Ánh gật đầu đáp.
"Đúng là có tiếng sáo. Nhưng khi nghe thấy âm thanh ấy thì cha tôi trở nên lạ lắm, ông ấy chẳng giải thích gì mà bảo tôi nằm vào cái rương kia. Sau đấy... ông ấy bảo đi kiểm tra một thứ, dặn tôi có việc gì cũng không được ra ngoài. Nhưng tôi đợi mãi vẫn không thấy ông ấy trở về, đến khi không chịu được tôi mới đẩy nắp rương ra thì..."
"Thì sao..."
"Thì tôi thấy hai người đàn ông đang đứng giữa phòng nhưng không thấy cha đâu. Bọn họ quay lưng về phía tôi nên tôi không nhìn rõ mặt. Chỉ thấy sau lưng áo của một người có thêu hình một cái quan tài. Nhưng mà cái hình này quái lạ lắm, khi tôi nhìn nó thì cả linh hồn như bị hút vào vậy. . Sau đấy tôi không nhớ gì nữa hết, đến khi tôi tỉnh lại thì được cô đem tới đây. Nhưng cha tôi... ông ấy thật sự không sao chứ."
"Không... cha cô không sao. . ?"
Trầm cắn nhẹ môi, sao lại có tới hai người đàn ông xuất hiện. Theo cô đoán thì có lẽ một trong số đó chính là kẻ nói chuyện sau lưng cô.
Tiểu Ánh bên cạnh bỗng nói tiếp.
"À. Trước khi đi, cha có nói với tôi một số chuyện bí mật. Dù cô có muốn hay không tôi vẫn phải nói với cô."
Tiểu Ánh nói đến đây thì kéo sát cô lại, sau đấy thì thầm.
"Cẩn thận với người đàn ông kia. Anh ta chỉ đang lợi dụng cô làm gì đó. ."
Người mà Tiểu Ánh ám chỉ là ai. Là gã lúc nãy nói chuyện sau lưng cô, hay là... hay là Tiêu Vân.
Cô ngẩn người.
"Người cô nói là Tiêu Vân. ?"
Tiểu Ánh gật nhẹ đầu, sau đấy nhỏ giọng nói cho mình Trầm nghe.
"Anh ta... anh ta chính là Dương Tiêu Vân. Là... là thần giữ của của nhà họ Dương. Nếu tính đúng thì... anh ta đã tồn tại hơn 500 năm."
"Cái gì. Thần giữ của. ? Đàn ông cũng được sao. ?"
Cô chợt nhớ những câu chuyện về thần giữ của mình đọc trong mấy trang báo ở kiếp trước, theo cô được biết thì thần giữ của đều dùng trinh nữ vừa tròn 18 tuổi chôn sống. Nhưng mà đây là đàn ông sao có thể làm thần giữ của.
Tiểu Ánh cũng lắc đầu.
"Tôi cũng không biết. Nhưng cha bảo là theo những ghi chép trong sách cổ cha tôi tìm được thì Dương Tiêu Vân chính là con trai thứ hai của tộc trưởng nhà họ Dương khi đến vùng quê này định cư. Chính là Tiêu Vân vì phản bội gia tộc nên bị cha đẻ và người trong nhà thuê một thầy pháp người Hán đến để chôn sống anh ta, ép làm thần giữ của, linh hồn bị giam cầm tại một nơi bí mật, phải trông coi của cải cho nhà họ. Còn lý do vì sao lại phản bội thì không có ghi rõ. Nhưng mà cha cũng nói, có thể Tiêu Vân đã thoát ra khỏi nơi giam giữ cách đây 20 năm, và chính là hung thủ giết chết hơn trăm người nhà họ Dương trước đây."
Nghe Tiểu Ánh nói xong làm cô hoàn toàn chết lặng, Tiêu Vân từng bị chôn sống. Trời ơi, rốt cuộc anh ta đã làm những gì để phải chịu hình phạt như vậy. Nhưng kể ra nhà họ Dương cũng quá là độc ác, ai lại nỡ kêu người chôn sống cả con đẻ của mình. Nếu vậy Tiêu Vân cũng rất có thể là hung thủ giết cả đời sau, hai vụ án người phụ nữ ở chợ và ông Đồ cũng có thể là anh ta ra tay...
Trầm có lí do để nghi ngờ như vậy, bởi hai lần có người chết Tiêu Vân lại không ở bên cạnh cô. Có thể là bây giờ anh ta đang giả vờ, thực chất có thể rời khỏi căn phòng này bất cứ lúc nào.
Càng suy đoán khiến cô càng cảm thấy rùng mình.
Suy cho cùng Tiêu Vân vẫn là một con quỷ, nhưng hắn cũng từng là con người. Dù gì người càng chết thảm, càng nhiều hận thù thì khi chết đi quỷ khí càng mạnh, Tiêu Vân có thể là một trường hợp như vậy.
Cô đang ngồi đó suy nghĩ miên man thì đột nhiên, thân thể Tiêu Vân hơi rung lên.
"Tiêu Vân?"
Cô tưởng hắn đã tỉnh lại, liền giật mình kéo lấy Tiểu Ánh lùi lại.
Nhưng cô lại phát hiện đôi mắt Tiêu Vân vẫn khép chặt như trước, chỉ có hàng lông mày đẹp đang chau lại.
"Cha... Mẹ... Đừng giết con... Con không làm... con không làm..."
Bồng nhiên, Tiêu Vân lẩm bẩm một tiếng, giọng hắn trầm trầm, giống như đang chịu đựng nỗi đau khổ rất lớn.
Cô sửng sốt.
"Cha... Mẹ... Sao hai người không tin con. Không phải con... cha... mẹ."
Tiêu Vân không ngừng thì thầm lẩm bẩm như đang nói mơ, có điều sắc mặt hắn đau khổ lạ thường, cơ thể khẽ run lên, mồ hôi lạnh thậm chí còn túa ra trên thái dương.
Cô đột nhiên ý thức được có điều gì không ổn.
Tình trạng này của Tiêu Vân không khác gì cảnh tẩu hỏa nhập ma trong phim truyền hình. Có khi nào hắn phát khùng lên rồi sẽ giết chết hai người ở đây không.
"Cha Mẹ... tại sao hai người lại đối xử với con như vậy!"
Tiêu Vân đột nhiên lớn tiếng, giọng nói đầy sự giận dữ, quỷ khí đặc đen từ cơ thể hắn như khói cứ không ngừng bốc lên, khiến không khí vốn đã lạnh nay lại càng thấu xương. .
Lần này thì cô đã thật sự hoảng sợ, lập tức gọi tên hắn ba lần mà chẳng thèm quan tâm điều gì nữa.
Khoảnh khắc lời cô vừa dứt cũng là lúc Tiêu Vân mở to đôi mắt. Trong con ngươi đen như mực lại có một màu đỏ tươi.
Nhận xét Box