Gọi Quỷ Đêm Trăng - Chapter 15

Gọi Quỷ Đêm Trăng - Chapter 15

 


Ánh nến xuyên qua cửa sổ.

Tuy đoán được có người ở bên trong nhưng cô vẫn không kìm chế được mình. Thật sự chuyện ăn trộm này trước nay cô chưa từng nghĩ đến. Sau một lúc lấy can đảm, trước tiên cô mút ướt ngón tay nhẹ nhàng chọc thủng một lỗ nhỏ trên ô cửa sổ được bọc bằng giấy.

Khuôn mặt cô từ từ áp sát cửa sổ, dán mắt lên chiếc lỗ nhỏ đó. Kích cỡ chiếc lỗ vừa vặn để cô có thể nhìn thấy cảnh tượng trong phòng.

Cô trông thấy ở dưới sàn nhà có một người đang nằm, vì ánh sáng quá yếu nên cô không thể nhìn rõ mặt mũi ra sao, nhưng cô cũng nhìn ra được đây là một người đàn ông, có lẽ là ông Đồ. Còn lại thì không thấy thêm ai nữa.

"Chẳng lẽ Tiểu Ánh lại ở phòng khác. ? Nhưng nơi này rất nguy hiểm sao ông Đồ lại mạo hiểm để con gái một mình như vậy."

Càng nghĩ cô càng có cảm giác không đúng. Nhưng theo lời Tiêu Vân nói ông ấy không phải hạng tầm thường, nếu đã nhốt được cả con quỷ háo sắc kia một chỗ thì chắc sẽ lo được cho con gái mình an toàn.

Sau một lúc đắn đo, cuối cùng cô cũng mạnh dạn đẩy nhẹ cửa đi vào.

Trong phòng hoàn toàn trống không, vừa bước vào cô bỗng cảm nhận được có luồng gió lạnh ập tới. Mồ hôi trên người vừa tuôn ra đều bị luồng gió lạnh thổi bay hết, cảm giác như mình vừa đi vào động băng vậy.

Nương theo ánh sáng chiếu rọi từ cây đuốc cắm trên tường, cô nhìn thấy cái túi vải lúc trước ông Đồ đưa cho Tiểu Ánh bị rơi dưới đất, cô cẩn thận nhặt nó lên. Lần này cô mới yên tâm, đây chính xác là nơi cô cần đến.

Trong căn phòng trống huơ trống hoắc, cô nhìn sang phía góc tường gần đấy nơi ông Đồ đang nằm ngủ. Ông ấy nằm nghiêng dưới đất, khom người về phía trong.

Cô rón rén bước lại gần, lo lắng run rẩy đưa tay ra, khoảnh khắc tay cô chạm vào vai của ông ấy thì cả người cô giống như là bị điện giật. Cô lập rụt tay lại rồi hối hả lùi lại phía sau tận mấy bước.

Cơ thể của ông Đồ... vừa lạnh vừa cứng... y như là... là xác chết. Từ cơ thể ấy còn tỏa ra một mùi tanh tưởi y như mùi thối rữa với máu vậy.

Nhưng cô nhớ tới lời dặn của Tiêu Vân, có lẽ bây giờ ông ấy đang trong trạng thái giả chết để mở mắt âm dương. Cho dù là vậy vẫn khiến trái tim cô run lẩy bẩy. Nhưng thời gian không còn nhiều, cô đành phải cắn răng tiếp tục.

Nhưng khi kiểm tra một nửa người phía trên cô vẫn không hề tìm thấy thứ gì, có lẽ ông ấy giấu nó nằm ở phía dưới, muốn tìm thì cô phải lật ông ấy nằm ngửa trở lại, nhưng lỡ ông Đồ có tỉnh giấc thì cô biết giải thích thế nào.

Suy đi tính lại cô vẫn không còn sự lựa chọn mà đành mạnh dạn dùng tay kéo nhẹ lấy vai ông ấy.

"Bịch."

Cô mới kéo nhẹ một cái mà cả người ông ấy đã đổ ngược xuống đất và trong tư thế nằm ngửa, nhưng điều đó khiến cho Trầm cực kì sợ hãi không kiềm chế được mà hét toáng lên.

"Aaaaa..."

Đập vào mắt cô là một cỗ thi thể dập nát, nửa đầu bên trái đã bị đập nát bét đến biến dạng, dưới ánh sáng trong phòng cô có thể nhìn thấy rõ từng mảng xương và não đang trộn vào nhau đang không ngừng theo máu nhỏ từng đợt xuống nền nhà. Thân thể cũng không còn nguyên vẹn như trước, bụng dưới cũng bị rạch một đường dài kéo nội tạng ra ngoài, ruột non bị xếp lại thành hình chữ Dương.

Tuy toàn bộ thi thể đã biến dạng, nhưng nhìn nửa đầu còn lại vẫn nguyên vẹn, cô có thể nhận ra đây chính xác là ông Đồ.

Ông ấy đã chết. !

Hơn nữa còn chết một cách thê thảm, cách thức y như cái xác chết ở chợ mấy ngày trước vậy. .

Rốt cuộc là ai làm, chẳng phải ông ấy là một người có đạo hạnh cao thâm hay sao. Chẳng lẽ như lời Tiêu Vân nói, là Quỷ.

Nghĩ đến đây cô càng cảm thấy rùng mình, cô chắp hai tay vái mấy vái trước thi thể ông ấy, rồi vội vàng lấy hết can đảm kiểm tra cái xác một lần nữa.

Nhưng ngoài sự mong đợi của cô, trên người ông Đồ không còn bất cứ thứ gì, tấm bản đồ cần tìm cũng không cánh mà bay. Bây giờ cô có thể đoán là kẻ giết ông ấy chắc chắn đã lấy nó đi rồi.

"Việc cần làm bây giờ là tìm ra Tiểu Ánh. Ông Đồ, tuy không biết chân tướng như thế nào nhưng con gái ông là một cô gái tốt. Hi vọng cô ấy không làm sao."

Lẩm bẩm một mình xong cô nhanh chóng dời mắt đi chỗ khác tránh phải nhìn cái thi thể đáng sợ thêm một lần nào nữa. Nhưng lúc này cô lại lần nữa giật mình, bởi lúc bước vào thì cô thấy căn phòng hoàn toàn trống không, nay ở trong góc tường, trước mắt cô từ bao giờ lại xuất hiện một cái rương gỗ dài gần bằng thân người.

À không, trông qua thì nó có vẻ giống một chiếc quan tài hơn.

Nó nằm khuất trong bóng tối, nếu không phải là cô không để ý tới hoàn toàn sẽ không phát hiện ra. Trầm rất hiếu kì, cô đi đến bên cạnh chiếc quan tài gỗ, dùng sức đẩy chiếc nắp quan tài ra, một mùi ẩm mốc phả vào mặt khiến cô khó chịu.

"Tiểu Ánh."

Nhưng khi nhìn vào bên trong thì làm cô giật mình, bởi người năm bên trong chính là Tiểu Ánh. Cô ấy nằm im bất động, cơ thể không hề có vết thương nào, cơ bản là hoàn toàn lành lặn.

Tuy vậy Trầm vẫn không thể chắc chắn là cô ấy có giống cha mình đã chết hay còn sống.

Cô hít sâu một hơi rồi lên tiếng gọi.

"Tiểu Ánh. Cô... cô nghe tôi nói không. ?''

Cô ấy vẫn vậy, không có dấu hiệu gì. Bây giờ tâm lí của Trầm vô cùng hoảng hốt, cô đưa bàn tay run run thò vào bên trong đặt ngay cạnh mũi Tiểu Ánh.

"Còn thở. Cô ấy còn thở."

Trầm nhất thời vui mừng mà kêu lên, sau đấy khom người kéo Tiểu Ánh ra khỏi quan tài. Tuy cô ấy vẫn còn sống nhưng hơi thở rất yếu ớt, cho dù Trầm có hô hấp nhân tạo hay làm mọi cách vẫn không thể làm cho Tiểu Ánh tỉnh lại.

Cùng lúc ấy, cô nhìn thấy trên nền đất trống bên cạnh, bỗng nhiên có thêm một bóng đen in hằn phía dưới.

Cái bóng đó cao lớn mảnh khảnh, rõ ràng là một người đàn ông trưởng thành. Điều đáng sợ hơn cả là bóng đen đó ở ngay bên cạnh chiếc bóng của cô, rõ ràng là hắn đang đứng sau lưng cô.

Trầm cảm thấy ngay cả nhịp tim của mình cũng loạn mất rồi.

Là ai. Ai đang đứng sau lưng cô.

Một ý nghĩ thoáng qua trong đầu, nếu là ma quỷ thì không thể nào có bóng đổ xuống được. Một lát sau, cô lại bỗng dưng thấy mặt mình lạnh như băng.

Dường như có người đang chạm vào mặt của cô. Chốc chốc lại chạm nhẹ, dịu dàng như đang ve vuốt người yêu.

Giọng nói trầm trầm kia lại vang lên bên tai cô.

"Thật là may mắn. Chờ đợi ở đây gần cả trăm năm cuối cùng cũng có người phù hợp. Tốt quá... tốt quá."

Lần này Trầm thật sự chắc chắn, phía sau cô thật sự có một gã đàn ông. Giọng nói này rất lạ cô chưa từng nghe qua bao giờ. Hình như người mà hắn nói ám chỉ Trầm.

Cô muốn quay đầu lại xem gã đàn ông phía sau rốt cuộc là kẻ nào, nhưng ngay lúc này, Tiểu Ánh nằm dưới đất bỗng nhiên mở mắt ra, nhưng nhìn sắc mặt cô ấy dường như không có chút lí tính nào, ánh mắt ấy hoàn toàn vô hồn làm Trầm thấy run rẩy.

Dự cảm không hay xâm chiếm đầu óc cô, chưa kịp phản ứng như thế nào thì một giây sau, hai tay Tiểu Ánh đã bất ngờ túm lấy cổ của cô.

Cô muốn giãy giụa, nhưng cả người giống như bị đóng băng, không thể nhúc nhích nổi một chút. Sức của Tiểu Ánh không hiểu sao lại rất mạnh, trong khoảnh khắc bị cô ấy túm lấy, cả người Trầm dường như không thể thở nổi.

Chẳng mấy chốc, đầu óc cô bắt đầu mơ màng do thiếu oxy, gần như sắp ngất lịm.

"Không! Không thể ngất được! Nếu ngất đi sẽ toi đời mất!"

Nghĩ tới đây, cô liều mạng trợn trừng đôi mắt, cố gắng khiến bản thân tỉnh táo. Ngay lúc đang chống cự lại Tiểu Ánh trong tuyệt vọng thì tiếng cười khẽ của kẻ kia lại vang lên sau lưng.

"Được rồi. Chỉ cần giữ nó lại như vậy là được, đừng mạnh tay quá không làm hỏng việc của ta."

Tiểu Ánh cũng không dùng sức nữa mà nới lỏng ra một chút, cô ấy hình như đang nghe lời kẻ này, nhìn hành động như đã bị hắn thôi miên vậy.

Phía sau lưng, hắn ta bất ngờ vỗ mạnh vào vai cô ba cái, sau đấy cái giọng nói kẻ kia lại vang lên lần nữa.

"Đừng nghĩ có thể thoát khỏi đây. ''

"Làm sao bây giờ? Rốt cuộc mình nên làm gì bây giờ?"

Cô ráng vận óc suy nghĩ, bỗng cô nhớ tới cái bao vải đựng bột của ông Đồ. Cô cố gắng đưa tay xuống ngang hông lấy nó, nhưng thân thể cô dường như nặng tới ngàn cân, chỉ một động tác nhấc tay mà đã khiến đầu cô mướt mồ hôi.

Cô cắn răng, với lấy túi vải, sau đấy hất vào người của Tiểu Ánh.

Lớp bụi trắng ấy bay ra lập tức bay thẳng vào mặt Tiểu Ánh chui vào trong mắt trong mũi.

Ngoài sự tưởng tượng của cô, Tiểu Ánh bất ngờ buông tay ôm lấy mặt mình mà hét lớn, có vẻ rất là đau đớn.

"Tại sao lại vậy, thứ này không phải để trừ tà cơ mà."

Nhưng cô không có thời gian để suy nghĩ, ngay khi cơ thể giành lại được sự tự do, cô nhanh chóng quay đầu.

Nhưng điều kì lạ là sau lưng cô lại trống không, làm gì có người đàn ông nào ở đó.

Cô bắt đầu cảm thấy lạnh cả sống lưng, sau đấy vội vã nhấc chân chạy thật nhanh ra ngoài căn phòng.

"Cha... Cha... Cha ở đâu. Con không nhìn thấy gì. Cha ơi. . Cha có sao không."

Giọng Tiểu Ánh vang lên kèm theo là tiếng nức nở. Trầm vốn đang định bỏ chạy thì nghe tiếng gọi, cô quay đầu thì thấy Tiểu Ánh đang nhắm tịt hai mắt, đôi tay không ngừng sờ soạng dưới sàn nhà.

Mặc dù biết nguy hiểm vẫn cận kề nhưng Trầm không hề có ý định bỏ mặc Tiểu Ánh. Mặc dù không biết có phải là một màn kịch hay không. Cô lấy hết can đảm quay người trở lại đỡ cô ấy đứng dậy.

"Đi... đi khỏi đây mau."

Danh Sách Chương

Nhận xét Box