Biểu cảm trên mặt anh ta tỏ ra vẻ thận trọng, Trầm cũng vậy, từ những sự kiện xảy ra cô cũng thầm đoán được ông Đồ dường như là vẫn đang che giấu điều gì đó.
Trong trí óc cô một suy nghĩ vội xoẹt qua.
"Có khi nào là ông ấy là hung thủ gây ra cái chết của hai cô gái kia không. Mấy ngày ở đây tôi thấy người này có nhiều biểu hiện khác người lắm."
Tiêu Vân hơi suy nghĩ, sau đấy lắc đầu.
"Không. Ông ta không phải hung thủ. Nhưng mà ta thấy người này có liên quan tới gia tộc họ Mã."
Trầm ngạc nhiên.
"Tại sao anh lại nói vậy. ?"
Tiêu Vân từ tốn giải thích.
"Nàng không thử động não xem, nếu một kẻ có đạo hạnh như lão ta sao lại không ra tay cứu con gái từ nhà họ Mã mà phải đợi ta ra tay, chuyện này dư sức lão làm được. Hơn nữa, người dân ở đây vốn rất sợ mấy thứ như ta, không có lí do nào họ lại mạnh dạn truy đuổi ta như vậy, trừ khi có kẻ nào đó chống lưng. Còn nữa, vùng núi này vốn là nơi giấu xác, cho dù ông ta có bản đồ thì cũng không thành thạo lối đi ở đây như vậy, huống chi là vào ban đêm không thấy đường."
Cô đưa hai tay bịt mấy miệng.
"Ý anh là... ông ấy cố tình đưa chúng ta đến đây. Mục đích là gì."
Tiêu Vân nhíu mày gật nhẹ đầu.
"Đó cũng chỉ là suy đoán. Có vài điều ta vẫn chưa nghĩ thông, thật sự là lúc nãy cô gái kia đã gặp nguy hiểm đến tính mạng. Nếu ta không tiêu hao quỷ khí kịp thời ra tay thì có lẽ cô ta đã chết. Nếu là cái bẫy do ông ta tạo ra thì thật sự người này một là quá thâm độc. Hai là lão đã tính không sai một li. Có thể nói không thể xem thường tâm cơ người này được, ngay cả ta cũng có cảm giác bất an. Nhưng ta có thể cam đoan, vụ việc lần này không hề có liên quan tới hai cái chết lúc trước, bởi ta không cảm thấy mùi của kẻ kia ở chỗ lão đã giăng bẫy. Hung thủ thật sự vẫn chưa lộ diện."
"Kẻ anh nói là ai. ?"
Cô cũng bắt đầu thấy rối loạn, thật sự khó mà nuốt trôi những thông tin này vào đầu, cô vừa dứt lời thì anh ta lại thở dài.
"Ta biết thì còn điều tra làm gì. Nhưng mà kẻ này không phải là người, cái mùi này là mùi của quỷ. Còn việc lão Đồ và nhà họ Mã có liên quan tới con quỷ này hay không, hay là chúng ta đang nghi ngờ oan cho ông ấy thì vẫn là một ẩn số."
Trầm đưa tay xoa xoa lấy hai bên thái dương tỏ vẻ mệt mỏi, mọi chuyện thật là rối rắm với cô.
Tiêu Vân thở dài.
"Đặt chuyện này sang một bên đi. Bây giờ chúng ta cần tìm cách ra khỏi nơi này trong đêm nay."
Cô khó hiểu đáp.
"Cứ đi theo đường cũ mà ra sao lại phải tìm."
Anh ta hơi nhướng mày.
"Đồ ngốc. Đơn giản như vậy thì nói làm gì. Cả ngọn núi này đều bị phủ một đại trận Bát Môn Độn Giáp, tám cửa đều vào được, nhưng ra chỉ có một đường ra thế nên mới cần phải tìm. Với lại nơi này không tốt đối với ta. Nếu ở lâu e rằng sẽ hồn phi phách tán."
Cô nói.
"Không tốt chỗ nào, tôi thấy anh hồi phục nhanh vậy cơ mà."
Tiêu Vân đáp.
"Nếu ta đoán không nhầm thì căn phòng chúng ta đang ở chính là trung tâm của trận pháp, hơn nữa đại trận này hoạt động rất đặc biệt, những thứ tồn tại như ta khi đặt chân vào ngọn núi này sẽ bị trận pháp hút cạn quỷ khí, tất cả đều đổ dồn về căn phòng này. Thế nên ta không thể ra ngoài quá lâu, nếu nói đúng thì là ta đang bị giam lỏng. Ra sẽ chết."
Trầm mắng.
"Anh cũng thật ngu ngốc."
Trên khuôn mặt Tiêu Vân thoáng chút tức giận.
"Nàng nói gì. ?"
Cô khinh thường đáp.
"Chẳng phải ngu ngốc sao. Nếu biết vậy anh còn đi theo họ vào đây làm gì. ?"
Trên khóe miệng anh ta thoáng nở nụ cười xảo trá.
"Ta có mục đích riêng. Giờ không thể nói cho nàng được. Cứ tin ở ta."
Nhìn hắn như vậy càng làm cô có chút hoài nghi về mục đích của hắn.
"Có quỷ mới tin anh. Nếu anh chắc chắn vào được ra được như vậy thì chúng ta phải làm gì tiếp theo."
"Đi cướp đồ."
Tiêu Vân cười quái dị khiến cô giật mình.
"Cướp... anh định cướp bản đồ của ông Đồ để tìm lối ra. ? Sao nãy anh không cướp đi mà phải chờ tới giờ."
Anh ta tỏ vẻ hài lòng.
"Cũng hiểu ý ta."
Sau đấy anh ta nói tiếp.
"Nàng không thấy nãy ta suy yếu đến mức nào sao. Hơn nữa đám đạo sĩ ta từng gặp thì kẻ nào chẳng có ngón đòn riêng. Cướp lúc nãy e là ta đã tan phách sớm hơn nàng nghĩ đấy. Lão già này nhìn vậy chứ không đơn giản đâu."
Nói xong Tiêu Vân xoay người đứng dậy chậm rãi đi về phía lối ra, Trầm cũng lững thững đi theo sau. Nhưng khi tay của anh ta vừa chạm vào cánh cửa thì đột nhiên thân người bỗng bất động.
"Sao vậy. Mở cửa ra đi."
Trầm lấy làm ngạc nhiên.
Tiêu Vân không trả lời mà hoàn toàn bảo trì tư thế đó. Cô tò mò nghiêng cái đầu lên phía trước, đưa tay vung vẩy trước mắt anh ta mấy lần nhưng Tiêu Vân vẫn không hề có phản ứng lại.
"Anh... anh sao vậy. Đừng dọa tôi."
Cô hoảng hốt lên tiếng nhưng anh ta vẫn vậy.
Chuyện gì đang xảy ra thế này. ?
Bỗng ngay lúc này, cơ thể Tiêu Vân đột nhiên rung lên như bị điện giật, sau đấy cả người như diều đứt dây bắn ngược ra phía sau va vào cây cột gỗ giữa nhà.
Trong thời gian ngắn ngủi có vài giây, linh hồn anh ta lần nữa mờ đi như lúc trước.
Cô hốt hoảng chạy lại, nhìn khuôn mặt trắng bệch mờ nhạt phía dưới không khỏi lo lắng.
"Tiêu Vân... Tiêu Vân."
"Ta không sao..."
Giọng nói của anh ta vang lên nhưng lại tỏ ra yếu ớt vô cùng, Tiêu Vân gượng người ngồi dậy xếp bằng tại chỗ, khuôn mặt hiện lên vẻ khó tin cùng với tức giận.
"Bên ngoài đã bị kết trận để nhốt chúng ta trong này."
Trầm lo lắng.
"Là ông ấy làm."
Anh ta gật đầu, sau đấy nhắm nghiền mắt, mãi một lúc sau linh hồn mới rõ ràng trở lại. Khoảng hơn một tiếng trôi qua, đã mấy lần Tiêu Vân thử phá cửa nhưng hoàn toàn vô ích.
Có vẻ như đây là âm mưu của lão Đồ đã sắp đặt sẵn, mục đích là gì thì hai người hoàn toàn không biết, nhưng chắc chắn không phải việc tốt lành gì.
Trong lúc Tiêu Vân đang cần thời gian để hồi phục quỷ khí, Trầm chán nản đứng dậy đi về phía cánh cửa đó. Thấy vậy Tiêu Vân khẽ nhướng mày lên.
"Nàng đang định làm gì vậy."
"Thử mở cửa."
Cô đáp lại ngắn gọn, Tiêu Vân nghe vậy khinh thường nói.
"Ngay cả ta cũng không..."
"Cạch."
Anh ta còn chưa nói dứt câu thì cánh cửa phòng đã được cô mở toang ra, thật sự là rất nhẹ nhàng giống như là mở một cánh cửa bình thường vậy. Trên khuôn mặt cô khẽ thoáng chút vui mừng, sau đấy nhìn lên dáng vẻ ngây ngốc của Tiêu Vân mà nói.
"Thứ anh không làm được không có nghĩa là tôi không làm được. Đừng khinh thường phụ nữ chúng tôi. Bây giờ thì đi thôi."
Tiêu Vân kinh ngạc tạm thời không nói nên lời, anh ta cùng đứng dậy đi lại phía cô. Trầm bước ra ngoài, cứ ngỡ mọi chuyện đã xong nhưng không. Khi Tiêu Vân vừa đưa người qua ngưỡng cửa thì lần nữa bị đánh bật vào bên trong như va phải bức tường vô hình.
Cuối cùng Trầm cũng phát hiện ra, nãy hai ma nữ kia cũng va phải nó. Lúc trước là cô cứ tưởng là do Tiêu Vân làm, ai ngờ là do ông Đồ. Thực tế, trận pháp này được kết trước khi Tiêu Vân trở lại cứu cô và Tiểu Ánh.
Tiêu Vân cũng nhận ra, trên khuôn mặt đầy vẻ tức giận.
"Lão già chó chết. Nếu ta thoát được thì nhất định xé xác lão ra hàng ngàn mảnh."
"Chẳng trách cha con họ với tôi lại đi được. Còn anh với hai hồn ma kia thì không. Có vẻ là ông ta đã đề phòng anh rời đi khỏi đây. Nhưng... nếu vậy thì anh đi ra làm sao. ?"
Nhìn thấy điệu bộ tức giận ấy khiến cho cô không khỏi thốt lên. Tiêu Vân sau một lúc lấy bình tĩnh hắn cũng gật đầu.
"Thời gian không còn nhiều, ta thì không thể thoát được. Hay là..."
Trầm sốt ruột đáp.
"Anh nói liền đi."
Anh ta nói.
"Hay là nàng thay ta trộm đồ rồi đem đến cho ta."
Cô ngạc nhiên đưa tay chỉ về phía mình.
"Cái gì. Anh bảo tôi..."
Hắn ta nhún vai.
"Thì nàng cũng thấy đấy. Ta đâu có ra được, nàng không làm thì ai làm. Nếu phu quân của nàng bị giam ở đây mãi mãi thì nhất định nàng cũng không thể rời khỏi đây được. Sau này cũng không ai có thể bảo vệ nàng."
"Tên dâm tặc. Đã bảo tôi không phải vợ anh."
Cô tức giận mắng một tiếng. Nhưng trong lòng cũng có suy nghĩ của riêng mình, rốt cuộc thì tên này đã bị giam lỏng ở đây vậy nhiệm vụ này chắc chắn cô phải làm. Hơn nữa qua lời hắn nói thì tấm bản đồ này rất quan trọng, là cơ hội thoát của hai người, không ăn trộm cũng không xong. Chi bằng thử một lần, nhưng phải bắt đầu thế nào cô cũng không biết. Đang định hỏi thì Tiêu Vân ở phong phòng dường như đọc được suy nghĩ của cô mà nói.
"Đạo sĩ khi ngủ sẽ mở mắt âm dương đề phòng ma quỷ, lúc này mọi giác quan trên cơ thể sẽ ngừng hoạt động như người chết. Nàng chỉ việc kiếm ra phòng của lão và tìm kiếm thôi. Mà nhớ kĩ phải cẩn thận, nơi này không an toàn. Có việc gì phải chạy về đây ngay."
"Anh không lừa tôi chứ. ?"
Trầm nghi hoặc hỏi.
"Tất nhiên."
Tiêu Vân đáp lại cụt ngủn, sau đấy ra hiệu cho cô đi nhanh.
Trầm bước vội trên hành lang trong ngôi nhà cổ, khắp nơi tràn ngập một bầu không khí chết chóc, không một âm thanh, không một tiếng động. Mọi thứ yên tĩnh một cách đáng sợ.
Cô cẩn thận rón rén đi đến từng phòng. Bên ngoài là dãy hành lang được làm từ gỗ, đêm đông lạnh giá mông lung, cô chỉ có thể lờ mờ thấy đám cỏ dại bao quanh căn nhà này, cảm giác đây giống như một ngôi mộ cổ đại không được người ta dọn dẹp vậy.
Khi đi được một đoạn khá xa, bỗng nhiên, cô cảm thấy một luồng hơi thở kì dị, cô run rẩy quay đầu lại, dồn mắt về phía căn phòng bên cạnh. Bên trong có ánh sáng phát ra, nếu cô đoán không nhầm thì cha con họ đang ở trong này.
Nhận xét Box