Cô chỉ có thể trơ mắt nhìn mình sắp đụng vào nền gạch và cũng đã nhắm mắt lại để chuẩn bị đón chào cơn đau.
Nhưng ngạc nhiên là cơn đau trong tưởng tượng cũng không đến.
"Đủ rồi..."
Cô khiếp sợ mở mắt ra và thấy một bàn tay trắng nõn thon dài đang che trên trán cô. Nhìn theo bàn tay đó lên trên, cô thấy một bộ trường bào hoa văn chìm màu đen quen thuộc.
Trường bào khẽ phất lên trong bóng đêm, phác họa ra một thân hình cao ráo, gương mặt khôi ngô đến mức khiến người ta nghẹt thở dần hiện ra.
Chỉ có điều, lúc này trên khuôn mặt ấy đầy vẻ tức giận, anh ta rũ mắt nhìn cô, đôi mắt đen như sắp phun ra lửa.
Anh ta nói giọng lạnh lùng mỉa mai, vẫn cao ngạo ngông cuồng như cũ.
"Nàng không biết tự bảo vệ mình sao. ?"
"Tôi..."
Cô ấp úng không nói thành lời, tự bảo vệ thế nào được chứ, cuối cùng cô cũng chỉ là một con người mà thôi. Rốt cuộc cũng phải nhờ tới anh ta cứu giúp.
Mặc dù cô cực kỳ sợ hãi tên ma này, nhưng không thể không thừa nhận rằng khi nhìn thấy anh ta vào lúc này lại làm cô bất giác thở phào nhẹ nhõm.
Bởi vì cô biết, nếu có anh ta ở đây chắc chắn không có con ma quỷ nào có thể làm tổn thương cô.
Lúc này, khi vừa thấy Tiêu Vân, hai ma nữ ở đẳng sau đã không còn hung ác như ban nãy mà lại tỏ ra sợ hãi đến nỗi kêu khóc om sòm, sau đấy thì vội vàng buông cô và Tiểu Ánh ra, định chạy vụt về phía cửa chính chạy trốn.
Nhưng Tiêu Vân lại không có phản ứng gì để mặc hai kẻ này bỏ đi. Trầm lấy làm lạ, tại sao năm lần bảy lượt anh ta không ra tay, nhưng cô đã nhầm.
Ngay khi hai ma nữ kia vừa lao ra thì ngay lập tức va phải thứ gì đó khiến cơ thể bật ngửa ra phía sau ngã lăn mấy vòng dưới đất.
Trầm nhìn theo thì ngạc nhiên vô cùng, bởi vì lối đi vẫn rộng mở tại sao họ lại bị bắn ngược trở lại. Hai ma nữ này như va phải một bức tường vô hình trong không khí vậy.
Không để cô phải chờ đợi lâu, từ phía vách tường bên ngoài, ông Đồ hai tay chắp sau lưng từ tốn bước vào.
"Tiểu Ánh. Con không sao chứ. ?"
Ông nhìn con gái, vẻ mặt lo lắng hỏi thăm, cô ấy lắc đầu rồi nhanh chóng chạy về phía ông, tâm tình vẫn còn run rẩy nói.
"Con không sao. Nhưng cha... cái này không có tác dụng."
Vẻ mặt ông ấy hơi nhăn.
"Cha xin lỗi... cái này không phải để trừ tà mà là để dụ hai ma nữ này đên. Cha..."
"Ông lấy chúng tôi ra làm mồi nhử. Ông không hỏi ý kiến chúng tôi... Nếu..."
Trầm còn chưa kịp hỏi xong thì tiếng thét chói tai của ma nữ đã làm cho cô giật mình. Cô lập tức quay đầu nhìn xuống thì đã thấy vô số ngọn lửa màu xanh bay ra bao vây lấy hai hồn ma kia.
Bên cạnh, Tiêu Vân vẫn tỏ ra thản nhiên, miệng không ngừng lẩm bẩm gì đó khó hiểu.
"Anh đang làm gì vậy!"
Cô cuống cuồng nói.
"Ta đang trừ tà. Đừng quấy rầy ta. ?"
Lúc này Tiêu Vân thân hình vốn đã mờ nay càng thêm trong suốt.
"Trừ tà. ? Không được, đừng làm vậy."
Lòng Trầm nóng như lửa đốt, anh ta muốn làm cho hai hồn ma này hồn phi phách tán. ?
"Hừ. Tránh ra."
Đôi mắt đen của Tiêu Vân vẫn không có chút độ ấm, theo tốc độ niệm chú của anh ta, ngọn lửa xanh càng lúc cháy càng lớn đến nỗi che khuất đi linh hồn bên trong, tiếng hét ngày càng lớn. Trầm có ngăn cản thế nào cũng không được, cho đến khi một làn khói đen bốc lên thì tiếng hét mới dừng lại.
Lúc này có lẽ là hai hồn ma kia xem như xong đời rồi. Tiêu Vân dừng niệm, ngọn lửa cũng tan đi trong bóng đêm, nhưng... hai hồn ma này vẫn nguyên vẹn, không hề có dấu hiệu bị tan phách.
Cô lấy làm lạ, chẳng lẽ lửa này của anh ta không có tác dụng.
Nhưng trông mặt của Tiêu Vân vẫn bình thản như vậy, không có gì là ngạc nhiên. Bỗng anh ta ngồi xổm bên cạnh hai ma nữ đang trông rất yếu ớt và hỏi.
"Hai người có nhớ là ai hại mình hay không. ?"
Dưới sự ngạc nhiên của cô, hai ma nữ kia lại không hề mất bình tĩnh, dường như trong mắt họ lúc này lại ánh lên một tia thần trí, không vô hồn như mấy lần cô gặp.
Hai hồn ma kia không trả lời ngay mà đã dùng đầu gối quỳ rụp xuống đất không ngừng dập đầu về phía Tiêu Vân.
"Cảm ơn... Cảm ơn Quỷ vương đại nhân."
"Nói việc chính đi."
Tiêu Vân nhíu mày lạnh nhạt đáp.
"Quỷ vương. ?"
Trầm kinh ngạc trong lòng, cô biết anh ta là quỷ còn rất lợi hại nhưng cái danh xưng Quỷ Vương này quả thực không hề đơn giản. Có thể nói anh ta là vương trong loài quỷ, nó định nghĩa theo tên gọi thì cô có thể hiểu như vậy.
Ở phía dưới, bọn họ bắt đầu trả lời.
"Đó là..."
Vừa nói đến đây bọn họ đột nhiên run rẩy lắc đầu liên tục, sau đó hai tay ôm chặt lấy đầu mà la hét thảm thiết. .
"Không nhớ... Aaaa... Không... không nhớ."
"Chết tiệt. Kẻ bí ẩn này rốt cuộc là ai."
Tiêu Vân bắt đầu trở nên nóng nảy.
Cô lên tiếng hỏi.
"Hai bọn họ làm sao. ?"
Anh ta lắc đầu đứng dậy, chỉ nhìn lấy hai người không ngừng lăn lộn dưới đất, chán nản nói.
"Bọn họ sau khi chết đã bị kẻ nào đó luyện hồn. Ta tạm thời không thể làm được gì."
Đúng lúc này, ông Đồ mới từ phía sau bước lên nói.
"Là thuật Huyết Hồn. Thuật này đã thất truyền cả ngàn năm rồi. Muốn giải e là không thể."
Tiêu Vân lạnh nhạt gật đầu, trong ánh mắt vẫn ánh lên vẻ bực tức, sau đấy anh ta dang hai tay ra bất ngờ ấn lên trán hai ma nữ kia. Chỉ thấy hai người này ngừng dãy dụa, cơ thể cũng dần trong suốt rồi dần tan đi.
"Anh đang làm gì vậy."
"Đưa hai người này trở về cõi âm để tiếp tục đầu thai mà thôi. Giữ họ ở đây sẽ nguy hiểm đến cô, thuật Huyết Hồn ta không biết giải. Có hỏi gì họ cũng vô ích."
Tiêu Vân từ tốn giải thích, lúc này trong lòng cô mới yên tâm, dù sao đó cũng là cách tốt nhất bây giờ. Ít ra họ còn có thể đi đầu thai, không chịu sự khống chế của kẻ khác, và tất nhiên là sẽ không còn đến dọa ma cô nữa.
Sau đấy anh ta quay sang nói với ông Đồ và Tiểu Ánh.
"Hai người tùy ý chọn đại một phòng mà nghỉ ngơi. Nơi này tạm thời an toàn."
"Tôi cũng..."
Trầm vừa lên tiếng thì đã bị Tiêu Vân cắt ngang.
"Nàng ở đây với ta. Ta có chuyện cần nói."
Ông Đồ dường như cũng hiểu ý nên nhanh chóng dẫn Tiểu Ánh rời đi. Tiêu Vân nhẹ nhàng khoát tay, cánh cửa đã phòng liền bị đóng chặt lại. Không khí bây giờ trong phòng trở nên vô cùng im lặng, anh ta không hề nói chuyện, Trầm đành phải ấp úng lên tiếng. .
"Anh... anh muốn nói với tôi chuyện gì."
Nhưng ngay lúc này, Tiêu Vân bỗng nhiên ngã ngửa xuống sàn nhà. Đôi mắt lạnh lùng đã nhắm lại, có vẻ anh ta đang bị hao quỷ khí rất nặng.
Cô biết cho dù Tiêu Vân rất lợi hại, nhưng âm khí trong người vốn đã hao đi không ít, nay lại giúp hai ma nữ kia trở về âm phủ chắc chắn đã dùng không ít sức. Linh hồn bây giờ có lẽ đang suy kiệt đến cực độ.
Nghĩ tới đây, lòng cô lại có cảm giác kì lạ. Xem ra tên hồn ma này cũng không lạnh lùng ác nghiệt như cô vẫn tưởng.
Cô thở dài ngồi sát bên cạnh hắn, cúi đầu nhìn gương mặt đẹp đẽ của Tiêu Vân, chỉ thấy hắn như đang ngủ, vẻ mặt yên bình. Dưới ánh trăng non chiếu rọi vào phòng, vẻ tuấn tú của hắn giống như một tác phẩm nghệ thuật hoàn hảo, từng đường nét đều khiến người ta không thể tìm ra nổi một chút khuyết điểm nào.
Cô bỗng dưng thấy bộ mặt của tên hồn ma này xem chừng đã không còn đáng ghét như ngày trước nữa. Nói cho cùng thì những chuyện xảy ra ngày hôm nay đã làm thay đổi không ít cái nhìn của cô đối với hắn.
Chẳng biết sau bao lâu, Trầm cũng bắt đầu cảm thấy buồn ngủ, cô ngáp đai một hơi dựa lưng vào góc tường rồi thiếp đi.
Khi đã chìm vào giấc ngủ say, toàn thân cô lại có cảm giác run rẩy, lạnh, rất là lạnh.
Chợt, một giọng nói khẽ vang lên bên tai.
''Dậy đi. Ta đưa nàng đi. ''
Cô khẽ mở mắt thì đã giật mình, khuôn mặt Tiêu Vân ở ngay phía trước, anh ta đã tỉnh dậy từ lúc nào. Cơ thể cũng không còn mờ ảo như trước, trông qua hình như đã hồi phục hoàn toàn, còn cô đang gối trên đùi hắn mà ngủ.
Cô nhanh chóng ngồi dậy thoát khỏi hắn rồi bảo.
"Mà anh đã bình phục rồi. ?"
Tiêu Vân gật đầu.
"Chỉ là ta tốn hơi nhiều sức, bây giờ đã hoàn toàn như trước."
Cô khó hiểu.
"Sao nhanh vậy được."
Tiêu Vân giải thích.
"Ở đây âm khí rất nặng. Bởi vậy ta có thể dễ dàng hấp thu, điều này không có gì là lạ."
Thì ra là vậy, cái này cô cũng không biết nhiều lắm, hắn nói sao thì cứ tin vậy đi. Bỗng cô liền hỏi.
"Nãy anh bảo đi đâu. Chúng ta mới đến đây mà."
"Tất nhiên là đem cô đi trốn rồi. Cô không thấy có gì lạ sao."
Anh ta thản nhiên trả lời.
"Ý anh là ông Đồ. ?"
Trầm đáp ngay, bởi theo cô biết ông ấy chỉ là một thầy giáo bình thường, sao lại biết dùng mấy thứ trừ tà như vậy. Tiêu Vân như đọc được suy nghĩ của cô nhướng mày đáp.
"Ông ta là một thầy pháp. Đạo hạnh của ông lão này cũng không tệ, ở tuổi này có thể xem là một cao thủ của giới đạo sĩ rồi. Là ông ta cố tình dụ hai ma nữ kia đến để ta xử lí, cái thứ bột ấy chính là mồi nhử. Nhưng điều làm ta thắc mắc là tại sao ông ta lại có được hai thứ đó."
"Thứ gì."
"Là tấm bản đồ đến đây và một bộ xương cốt của một người nhà họ Dương."
Nhận xét Box