Sau khi leo núi thêm nửa tiếng nữa, bọn họ dường như cũng đến được nơi cần đến. Đó là một ngôi nhà cổ kính đứng giữa núi rừng rậm rạp, vắng ngåt, trông không giống như nơi ở của người sống.
Đó là một căn nhà lớn mang phong cách kiến trúc thời Tiền Lê, trông vô cùng hùng vĩ tráng lệ, tấm biển treo trên cửa dính đầy mạng nhện và được viết với nét mạnh mẽ đanh thép.
"Tới rồi."
Ông Đồ dừng lại và khẽ nói.
"Chúng ta sẽ tạm thời ở chỗ này."
Ngôi nhà trước mắt cực kỳ lớn, nó được bảo tồn khá tốt.
"Lạ thật. ."
Tiêu Vân đứng bên cạnh cô, vừa thấy tòa nhà này bèn khẽ thì thầm.
"Có gì lạ?"
"Không có gì."
Đám người bọn cô thầm nghi ngờ trong lòng và theo chân ông Đồ chậm rãi vào trong tòa nhà.
Xung quanh mảnh sân, cỏ dại đã mọc sắp cao bằng cô, cảnh vật lại yên tĩnh đến đáng sợ và dường như không có bất kỳ vật sống nào ở đây, ngay cả côn trùng cũng không có. .
Nhưng có vẻ như ông Đồ lại biết nơi này khá rõ. Ông ấy nhanh chóng đi vào sân sau một mình trước, như thế đang tìm kiếm thứ gì đó. Còn họ cố sức gạt cỏ dại ra và đi theo. Chỉ chốc lát, cả bốn người đã bước vào một căn phòng ở sân sau.
Căn phòng đó cực kỳ rộng, nhưng điều làm cô sốc là nó trống rỗng, không có gì cả.
Từ lúc vào cửa, Tiêu Vân ở bên cạnh cô đã nghiêm túc quan sát căn phòng này. Bỗng dưng, anh ta khẽ nói.
"Căn phòng này có vấn đề."
"Vấn đề gì?"
Ông Đồ đáp thay.
"Những căn phòng chúng ta thường ở đều hướng về phía nam để lấy ánh sáng, nhưng căn phòng này hướng về phía bắc. Không chỉ thế, các cửa số của nó đều đóng kín, cứ như sợ ánh mặt trời chiếu vào vậy."
Sau khi nghe ông ấy nói Trầm mới phát hiện đúng là như vậy. Không khí trong phòng rất tệ, bốn phía u ám vô cùng.
Tiêu Vân cũng gật đầu, sau đấy kéo tay Trầm lại cạnh mình dặn dò.
"Hai người ở đây một lúc, ta và ông ấy sẽ kiểm tra nơi này một vòng. Nếu không có gì thì hôm nay sẽ ở tạm đây."
Ông Đồ cũng đồng ý, sau đấy đem trong người ra một túi vải mở nó ra. Bên trong là là một thứ bột màu trắng trông như vôi đâm nhuyễn bốc mùi thôi thối, ông bốc lấy một nắm rồi rải thành một vòng tròn nhỏ. Tiêu Vân khi thấy cái thứ bột này khuôn mặt cũng ra vẻ khó chịu thấy rõ. Anh ta bước lùi một bước rồi nhìn ông ấy kiểu nghi ngờ.
"Hai đứa bước vào trong vòng này đi."
Ông vừa nói vừa đem cái túi đó cho Tiểu Ánh.
"Đây là một ít bột vôi trừ tà mà ta đã chuẩn bị, hai đứa ở yên trong này ma quỷ sẽ không dám lại gần."
Mặc dù không muốn ở lại, nhưng hai người họ vốn không làm được gì, đi theo chỉ mất công họ bảo vệ.
Một lúc sau khi dặn dò xong xuôi, Tiêu Vân và ông Đồ cũng bước ra ngoài đi mất.
Đêm cực kỳ yên lặng.
Cũng khoảng gần một tiếng mà hai người họ chưa có trở về. Trầm và Tiểu Ánh đang ngồi sệt dưới sàn nhà chờ đợi, đột nhiên có tiếng bước chân bỗng vang lên ngoài cửa.
Lộc cộc, lộc cộc.
"Họ về rồi."
Tiểu Ánh vui mừng đứng dậy định đi ra cửa nhưng Trầm vốn cẩn thận, cô lập tức kéo tay Tiểu Ánh lại.
"Từ từ đã. Cứ ngồi ở trong này đợi thôi."
Tiếng bước chân đó ngày càng to hơn và dừng lại khi đến cửa phòng.
"Hihi."
Ngoài cửa đột nhiên vang lên một tiếng cười kỳ dị, ồ ô như đang bị người khác bóp cổ.
Hơn ai hết Trầm biết, đây là tiếng cười của ma nữ chết cháy. Thật là rắc rối, sao nó lại cứ bám theo cô vậy chứ.
Lần này dường như Tiểu Ánh cũng nghe thấy, cô ấy lập tức run lẩy bẩy ôm chặt cánh tay của Trầm. Hai người co rúm lại với nhau, ngay cả thở mạnh cũng không dám, chỉ có thể cầu nguyện là thứ bột này của ông Đồ có tác dụng.
Ầm ầm!
Chẳng mấy chốc, ma nữ ở ngoài cửa lại bắt đầu đập cửa hết lần này tới lần khác, cánh cửa rất nhanh đã bị đập nứt một vết.
Kế tiếp lại ầm một tiếng, cửa đã bị phá bung ra.
Ở phía trước, trong cái bóng đêm đen đặc đó, ngay trước ngưỡng cửa lại có một bóng trắng lướt qua rất nhanh.
Tóc gáy trên người họ dựng đứng cả lên.
"Cứu... cứu với... cứu với."
Bỗng nhiên có một tiếng rên rỉ phát ra, nó rất nhỏ nhưng khi lọt vào tai hai cô gái lại nghe rõ ràng đến kì lạ.
Nhưng nó không phải phát ra từ ngoài cửa mà là từ đằng sau lưng họ. Trầm run cầm cập quay đầu.
Nhưng giây tiếp theo thì cô thực sự con mẹ nó hối hận đến xanh ruột.
Bởi trên mặt sàn đầy ẩm mốc này, phía xa xa có một cái đầu người nằm nghiêng đang trợn mắt nhìn cô. Chính... chính từ trong miệng nó phát ra âm thanh vừa nãy. Bên cạnh nó là cả thân người không đầu đang bò quằn quại dưới nền nhà, đôi tay không ngừng vung vẩy phía trước như đang tìm đầu của mình.
Không sai, đó là hồn ma cô gái chết ở chợ.
Trầm nín nhịn cố gắng không cho bản thân hét lên, bàn tay vã đầy mồ hôi nắm Tiểu Ánh chặt hơn.
Tiểu Ánh cũng vì phản ứng này của cô mà giật mình, cô ấy cũng nheo mắt nhìn theo.
"Aaa... Ma... Là hồn ma Trần Liên."
Hai người hoảng cả hồn, vừa la hét vừa liên tục thụt lùi. Bỗng nhiên, bên cạnh cái xác không đầu đó, từ từ có một bóng trắng hiện lên, một khuôn mặt nát bét đầy máu me đầy vết bỏng nước đen xì.
Chết tiệt, lại là ma nữ kia.
Ngay sau đó, nắm tay trắng nhợt của cô ta vươn dài xuống, tức khắc nắm chặt cái đầu của hồn ma Trần Liên. Hai người đang khó hiểu cô ta đang định làm gì thì ma nữ kia bỗng cười khạch một tiếng, từng bước chậm rãi đi tới nửa thân dưới của Trần Liên kéo thẳng dậy, rồi đặt cái đầu đó lên cổ.
Trong căn phòng tối, hai cái bóng trắng mờ đang ở cạnh nhau, từng đôi mắt đục ngầu màu máu dán lên người hai thiếu nữ.
Bây giờ lại xuất hiện tới hai con ma... nhưng tại sao bọn nó lại cùng nhau xuất hiện, điều này chẳng ai giải thích được.
"Tiêu Vân cứu chúng tôi..."
"Cha... cha..."
Họ liều mạng hét lên cầu cứu, nhưng hình như cả hai đều phát hiện ra một điều. Là cho dù họ hét rất to nhưng âm thanh phát ra ngoài lại rất nhỏ, y như tiếng muỗi kêu vậy.
Lúc này, hồn ma Trần Liên xiêu vẹo bò tới họ. Ma nữ chết cháy cũng từng bước áp sát.
Đôi mắt độc ác của cô ta nhìn chằm chằm vào Trầm, bàn tay lạnh lẽo đưa về phía cô, miệng gào thét.
"Là tao cứu mày. Mày lại đạp vỡ đầu tao. Mày phải trả nợ cho tao. Mày phải làm cho tao một việc..."
Trầm trong lòng phát hoảng. Thì ra cô ta năm lần bảy lượt cứ bám theo cô không phải cho vui mà có mục đích, cô gân cổ hét to lên.
"Tôi... tôi không cố ý... là... là cô dọa tôi nên mới..."
Nhưng ma nữ kia lại như không nghe thấy, và vẫn với vẻ mặt dữ tợn, cô ta trợn mắt nhìn xuống dưới nền nhà nơi cái vòng tròn bằng bột bao quanh mà cười sằng sặc.
"Là mùi này... làm tao thấy khoan khoái."
Nó bất ngờ xúi xuống nằm sấp dưới đất y như tư thế của Trần Liên, cả hai ma nữ tiếp theo lại làm điều không ngờ, bọn họ lại đưa mũi lại gần vòng tròn, không ngừng hít hà mùi hương thối hoắc từ đống bột kia tỏa ra, trên mặt lại tỏ vẻ khoan khoái.
Trầm lại càng hốt hoảng, cô run rẩy nói với Tiểu Ánh.
"Thứ... thứ cha cô đưa... hình như không có tác dụng."
Tiểu Ánh cũng sợ hãi không kém gì cô, cô ấy cầm túi vải cha đưa, lập cập nói.
"Không thể nào..."
Sau đấy, cô ấy mở nút thắt hét lên.
"Chết... đi."
Túi vải vung lên phía trước, bột từ trong ấy tán ra rắc lên người hai ma nữ. Khi tiếp xúc với thứ bột này, khuôn mặt đầy máu của ma nữ bỗng chốc nổi giận, cô ta hét lên một tiếng thê thảm, làn da vốn đã nổi đầy bọt nước như bị bỏng nay lại phát ra tiếng vỡ tom tỏm.
Tiểu Ánh thở hắt một hơi nhẹ nhõm.
"Thấy chưa. Nó có tác dụng."
Trầm buông lỏng người một chút nhưng cô lại bất ngờ chú ý tới hồn ma Trần Liên đang bò dưới đất rồi nhìn lên hồn ma chết cháy.
Chuyện gì vậy. Sao một ma nữ lại la hét thảm thiết, còn kẻ kia lại không hề có phản ứng nào. Lẽ nào thuốc cũng phân biệt đẳng cấp ma hay sao.
Nhưng chỉ sau một cái chớp mắt cô liền nhận ra có gì đó không đúng. Ở khớp nối giữa cổ và thân người Trần Liên hình như đang có dấu hiệu dính liền lại với nhau.
Cô lần nữa giật mình, bởi cái chân vốn đã mất nay lại mọc ra da thịt mới.
Cô lập tức lùi lại, kéo lấy Tiểu Ánh.
"Không đúng... nó thật không có tác dụng."
Hồn ma chết cháy đang quằn quại bỗng nhiên dừng lại, sau đấy đột ngột ngẩng đầu lên.
Trời ạ. Khuôn mặt cháy đen đầy bỏng nước đã không còn nữa, thay vào đó là một khuôn mặt xinh đẹp, nhưng nó lại trắng bệch nhợt nhạt như xác chết.
Rõ ràng thứ bột này không phải để trừ tà.
Cô không thể suy nghĩ thêm được nữa lập tức kéo lấy Tiểu Ánh bỏ chạy, nhưng ma nữ kia lại cười khành khạch tóm lấy mắt cá chân cô giật mạnh.
Cô ngã rầm xuống đất.
Tiểu Ánh hốt hoảng muốn kéo cô ra nhưng Trầm liền lắc đầu hét lên.
"Chạy đi. Gọi anh ta đến cứu tôi."
"Nhưng..."
Tiểu Ánh thốt lên, nhưng Trầm đã dứt khoát hất cô ấy ra, trong đôi mắt ánh lên sự kiên định."
"Đi đi... nếu không chúng ta sẽ chết hết."
Tiểu Ánh mắt đã rơm rớm nước, cô ấy không còn lựa chọn mà chạy vụt đi.
"Không ai thoát hết. Hihi"
Còn hồn ma Trần Liên kia cũng đã nhanh chóng tóm tấy chân Tiểu Ánh giữ chặt. Rốt cuộc là hai người vẫn không thể thoát được.
Mắt cá chân Trầm đau đến nỗi rên rỉ, cô lập cập van xin.
"Tha tôi... cô muốn tôi làm gì... tôi cũng làm cho cô."
Ma nữ nở nụ cười, trông đã bớt đáng sợ nhưng vẫn hung ác vô cùng.
"Chúng muốn ở chung thân xác với bọn mày có được không."
Trầm lạnh ngắt, chẳng lẽ mục đích của cô ta là muốn chiếm xác. Không được, chuyện này làm sao cô có thể chấp nhận.
Nhưng giờ cô có thể làm được gì, ma nữ kia đã túm lấy đầu Trầm mà đập mạnh xuống đất.
Nhận xét Box