Tối hôm đó.
Mặt trời đã lặn từ lâu, trong căn phòng trống Trầm cứ đi đi lại lại, chẳng hiểu sao tâm trạng cô lại cực kì lo âu khó tả. Cả ngày nay trừ lúc Tiểu Ánh đưa đồ ăn sáng đến thì không thấy cô ấy đâu.
"Cạch."
Trong lúc còn đang suy nghĩ vẩn vơ thì cánh cửa đột nhiên bị đẩy ra, một cơn gió lạnh ùa vào, bên ngoài lại trống không không một bóng người.
Cô nhanh chóng quay trở lại giường đắp chăn lên người, nhưng đúng ngay lúc này, một giọng nói trong trẻo lạnh lùng đột nhiên vang lên từ phía trước.
"Đi thôi. Thời gian đã đến rồi."
Đó là giọng nói quen thuộc của Tiêu Vân.
"Đi bây giờ. Nhưng... nhưng còn chưa hết ngày. Cơ mà anh đang ở đâu, tôi không thấy anh."
Trầm thận trọng đáp lại bởi phía trước cô không hề có bóng dáng của một người nào hết.
"Chúng ta không có nhiều thời gian đâu."
Giọng nói của Tiêu Vân mang theo giọng điệu thúc dục, cuối cùng cô cũng chẳng nhịn được nữa đánh cược một lần bước ra ngoài khỏi cánh cửa.
Ở phía dưới bậc thang, Tiêu Vân lưng tựa vào vách tường, khuôn mặt đẹp trai hiện lên dưới ánh trăng mờ. Đột nhiên, cô phát hiện ra cơ thể của Tiêu Vân trong suốt hơn rất nhiều so với lúc sáng.
"Trông anh mờ thế. Có lẽ nào... có lẽ nào anh sắp hồn phi phách tán."
Cô không khỏi ngạc nhiên hỏi.
Đôi mắt của Tiêu Vân bất chợt mở ra, trợn lên nhìn cô.
"Nàng đang mong ta chết. ?"
Trầm bị dọa cho sợ, cô sợ hắn tức giận sẽ lại làm chuyện như lúc sáng nên liên tục lắc đầu.
"Không... tôi không có ý đó. Nhưng mà anh sao lại bị như vậy."
"Không có việc gì, chỉ là vì cô mà tiêu hao rất nhiều quỷ khí mà thôi."
Tiêu Vân thản nhiên đáp, nhưng sắc mặt hắn lại tái nhợt tới đáng sợ. Trầm tuy biết hắn rất lợi hại, nhưng dù sao hắn cũng là quỷ hồn, nếu bị mất quỷ khí thì cũng như con người bị thương nặng vậy. Từ đấy cô cũng có thể đoán ra ngày hôm nay hắn thật sự gặp nguy hiểm.
Nhưng chẳng lẽ có ma quỷ nào lại lợi hại hơn Tiêu Vân hay sao.
Tiêu Vân như đoán được những gì cô nghĩ, hắn liền lắc đầu.
"Là có kẻ muốn giết ta. Lần này là do ta sơ xuất bị dính bẫy bọn chúng, cũng gọi là may mắn thoát được. Nhưng ta cũng cứu được người cần cứu."
"Mau vào đi. Hắn chạy về phía trong này."
Tiêu Vân vừa mới dứt lời thì ở phía ngoài cổng có mấy tiếng la ó vang lên, ở trên lầu hai Trầm có thể nhìn thấy rất nhiều ánh đuốc rực sáng đang ùa vào nhà.
Chuyện gì vậy, tên quỷ này lại làm ra chuyện gì.
Còn chưa kịp nói anh ta đã lập tức vòng tay ra phía trước, bế nổi cô lên ôm vào trước lồng ngực, trên khuôn mặt ấy biểu lộ sự lo lắng hiếm thấy.
"Anh... anh thả tôi xuống. Tôi tự đi được."
Trầm cố giãy giụa nhưng Tiêu Vân lại càng ôm chặt hơn.
"Nghe lời đi. Nếu không hôm nay ta với cô không toàn mạng trở ra đâu."
Nói xong anh ta phi người như bay về phía vách tường phía sau, chỉ một cái dẫm chân đã nhảy qua hàng rào lao vút đi trong gió.
Nằm gọn trong cái thơ thể lạnh băng ấy khiến cô toàn thân run rẩy vì lạnh, anh ta lao đi rất nhanh, cũng không có dừng lại một nhịp nào, thấy vậy Trầm nhíu mày.
"Chẳng phải anh lợi hại lắm sao. Bọn họ cũng chỉ là người thường mà có thể dọa anh tới mức này."
Tiêu Vân khẽ cúi đầu xuống, khuôn mặt không góc chết ánh lên vẻ khinh thường nhìn cô.
"Không phải là ta đang bảo vệ nàng mới thành ra thế này hay sao. Nhất định sau này phải trừng phạt nàng."
Trong ánh mắt ấy thoáng lên một tia dâm đãng. Trầm không thể nhìn tiếp được nữa mà đỏ mặt cúi đầu nhìn ra hướng khác.
Một lát sau, Tiêu Vân đã đưa cô ra khỏi thôn mới thả cô xuống, trước mắt họ bây giờ là một cảnh rừng núi rậm rạp hoang vu, nó cũng giống một ngọn núi bình thường, cây cối tươi tốt, trông khá là dễ chịu.
Tiêu Vân bước lên trước, bất chợt cất giọng.
"Hai người ra đi."
"Hai người nào. ?"
Trong lúc Trầm đang còn khó hiểu thì ở phía sau rặng cây có một ông lão và một cô gái trẻ bước ra.
Trầm ngạc nhiên tột độ, bởi dưới ánh trăng mờ ấy cô có thể nhìn rõ hình dạng của hai người này. Không sai, họ rất quen thuộc với cô, đó là ông Đồ và Tiểu Ánh.
Nhưng... nhưng tại sao cha con họ lại ở đây lúc này.
Cô còn chưa kịp hỏi thì ông Đồ đã chắp lấy hai tay cúi đầu về phía trước.
"Cảm... cảm ơn đã cứu cha con tôi."
"Tôi có làm gì đâu. Mà sao hai người lại ở đây. ?"
Trầm đáp lại ngay nhưng tên quỷ Tiêu Vân đã chen ngang.
"Thứ yếu đuối như cô thì làm được gì. Là ta đã hao không ít quỷ khí cứu lấy họ."
Cô nghi hoặc nhìn cha con họ thì thấy Tiểu Ánh gật đầu, cô lại nhíu mắt nhìn Tiêu Vân.
"Cô ấy nghe thấy anh nói sao."
Tiêu Vân đáp nhẹ.
"Đúng. Chỉ cần ta muốn thì ai cũng có thể nhìn thấy."
"Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra."
Đầu của cô giờ vẫn chưa tiêu hóa được lượng thông tin này khó mà nuốt trôi nổi. Lúc này, Tiểu Ánh từ phía sau ông Đồ đi ra, cô ấy cúi đầu, nước mắt ầng ậng, vẻ mặt vẫn tỏ ra một nỗi khiếp sợ.
"Tôi bị người nhà họ Mã gọi đi. Ai ngờ bọn người ấy lại muốn giết tôi, may có vị đại nhân này..."
Cô ấy còn chưa nói xong thì tiếng rầm rà đã từ phía xa truyền đến kèm theo đèn đuốc sáng rực cả một vùng. Tiêu Vân nhíu mày bảo với họ.
"Tạm thời cứ lánh vào rừng đã. Có chuyện gì nói sau."
"Cha. Cha cùng với họ đi trước đi, con sẽ lẻn về tìm anh hai."
Tiểu Ánh nhìn cha mình nói, nhưng Tiêu Vân nhanh chóng hừ lên một tiếng.
"Ta phí phạm không ít quỷ khí cứu cô không phải cho vui..."
"Nhưng..."
Cô ấy muốn nói nhưng lại thôi, ông Đồ có vẻ cũng không lo lắng quá, khuyên nhủ con gái một hồi sau cùng bốn người mới tiến nhập vào rừng.
Trên đường đi, không biết có phải do ảo giác của cô hay không, mà cô cứ cảm thấy Tiều Ánh luôn liếc nhìn Tiêu Vân. Thực ra cô ấy liếc rất kín đáo, nếu không phải Trầm được hắn kéo theo bên cạnh e là cô cũng sẽ không phát hiện.
Trầm không khỏi cảm thấy kỳ lạ.
Chẳng lẽ Tiểu Ánh lại nhìn trúng cái con quỷ Tiêu Vân này ư. Thật là sốc.
-
Con đường trên núi chưa được khai phá, trời lại tối, ba người chỉ có một ngọn đuốc sáng do ông Đồ làm nên đi lên rất khó khăn, mới đi mấy tiếng mà Trầm đã phải thở hổn hển.
Trái lại, mặc dù cha con nhà họ thân người nhỏ nhắn nhưng lại rất nhanh nhẹn.
Khi đến sườn núi, Tiêu Vân đưa tay phất nhẹ một cái, đám cây dại trước mắt đã bị cắt ngang, sau đấy bọn họ đột nhiên thấy một con đường đất ở phía trước dẫn lên phía trên đỉnh núi.
Ông Đồ gật đầu.
"Chúng ta đi hướng này."
Tiêu Vân lạnh lùng đáp.
"Tấm bản đồ ấy sao ông có được. Nó chẳng phải nằm ở mật thất nhà họ Dương hay sao. ?"
"Tiêu đại nhân. Chuyện này chúng ta có thể nói riêng với nhau được không. Cứ đến đó trước rồi tính."
Ông ho khan một tiếng, Trầm bên cạnh khó hiểu hỏi.
"Hai người đang nói chuyện gì vậy. ?"
Cả hai đều không có trả lời làm cô thêm phần tò mò, rốt cuộc hai người bọn họ đang nói về chuyện gì. Lúc bốn người vừa định rời đi, Trầm đột nhiên cảm thấy có ai đó vỗ bên vai.
Cô tưởng là Tiêu Vân làm nên ngoái đầu nhìn lại.
"Aaaaa..."
Kết quả làm cô sợ hết hồn mà hét lên.
Ở phía sau, có một cái xác đang treo ngược lủng lẳng trên cái cây bên cạnh, vừa nãy là cánh tay nó chạm vào vai cô.
Cái xác này coi chừng đã chết được một khoảng thời gian rồi, toàn thân nó bốc mùi, vô số con ruồi bay xung quanh, sắc mặt nó tái mét, lưỡi lè ra ngoài, hai mắt trợn tròn nhìn chằm chằm vào cô mặt đầy u oán!
Cô hét lên rồi ngã xấp xuống nhưng Tiêu Vân lập tức kéo cô lại.
"Đừng sợ. Chỉ là một cái xác."
Cả ông Đồ và Tiểu Ánh cũng đột ngột nhìn sang, duy chỉ có Tiểu Ánh là sợ hãi còn sắc mặt ông Đồ thì không tỏ vẻ ngạc nhiên lắm.
"Đây là xác của người trong thôn."
Trầm lần này không nhịn được nữa mà hỏi.
"Xác người trong thôn. ? Đây là nơi nào. ?"
Ông gật đầu đáp lại.
"Đây là một nơi bí mật của nhà họ Mã. Suốt mấy năm qua nơi này là nơi phi tang xác chết của những người muốn ra ngoài thôn. Chẳng ai đi mà có thể trở về bởi tất cả đều bị giết sạch, rồi nhà họ lại tung tin đồn là do ma quỷ làm hù dọa người dân. Đó là cách nhà họ từ một gia tộc nhỏ có thể ngoi lên vị trí như bây giờ. Mà tất cả đều phải trả bằng máu."
Tiêu Vân đột nhiên hít lấy cái mùi trong không khí, hắn lập tức nhíu mày lại.
"Nơi này thật là bí ẩn. Ngay cả ta cũng cảm thấy có gì đó đáng sợ đang luẩn quẩn đâu đây."
Để cho tên quỷ này cảm thấy sợ. ? Thật sự nơi này lại có thứ gì. ?
Ông Đồ gật đầu nói tiếp.
"Đây cũng là lần đầu tôi đi sâu đến vậy. Mọi thứ vẫn quá mù mờ. Nếu có chuyện gì không hay, xin ngài... xin ngài bảo vệ con gái lão."
Tiêu Vân đột nhiên xoay người nhìn ông ấy. Ánh mắt của hắn lạnh đến nỗi khiến ông Đồ sợ hãi không nói nên lời.
"Cái này phải tùy thuộc vào ông có thành thật hay không."
Nghe hai người nói chuyện Trầm tuy khó hiểu, nhưng cũng làm cô bắt đầu thấy rùng mình với ngọn núi này, nếu chỉ nhìn thấy xác chết cô chắc chắn sẽ không sợ hãi như vậy.
Điều thực sự làm cô cảm thấy kỳ lạ là khi cô vừa đi qua thì không thấy bất kỳ cái xác nào treo trên cây, tại sao cô vừa xoay người, cái xác lại đột nhiên xuất hiện?
Cô nhận ra sâu sắc rằng ông Đồ la xa vậy là không sai...
Ngọn núi này hoàn toàn không chỉ đơn giản là nơi phi tang thi thể, mà ở đây thực sự rất quỷ quái.
Nhận xét Box