"Không được..."
Lời hắn nói ra mang hàm ý rất rõ ràng làm cô quả quyết từ chối ngay.
"Cô đầu óc đang nghĩ chuyện gì đó. Ta không có hứng thú vào buổi sáng."
Ở phía trước, Tiêu Vân vừa nói vừa bước xuống giường, lặng lẽ ngồi trước tấm gương trang điểm của cô. Từ phía sau, cô có thể nhìn thấy rõ không hề có hình ảnh phản chiếu nào của hắn. Cô ngạc nhiên lắm, bởi vì ở thế giới trước, người ta thường nói nếu muốn thấy ma quỷ thì hãy nhìn qua gương, nhưng ngay cả gương bây giờ cũng không soi thấy hắn. Thật là lạ lùng.
Bỗng nhiên, Tiểu Vân vẫy vẫy nhẹ tay bảo Trầm ngồi xuống cạnh ghế, cô biết hắn không có ý định ấy nên cũng nghe theo.
Trong lúc cô còn chưa kịp mở lời thì bất ngờ Tiêu Vân đã đặt xuống bàn một cái hộp màu đỏ đẩy về phía cô.
Cô khó hiểu.
"Đây là..."
"Đây là đồ cưới chuẩn bị sẵn."
Hắn ta ghé sát nói nhỏ bên tai cô, cô vội vàng né tránh đẩy ngược hộp gỗ lại nói.
"Tôi... tôi không thể nhận. Tôi với anh không có bất hề quan hệ gì. Không thể có hôn lễ nào xảy ra được."
Nói xong, cô cố gắng tránh khỏi hắn, vội vàng ngồi lùi ra xa.
Lần này, Lâm Vân không ngăn cản cô, anh ta thản nhiên đứng dậy đi về hướng cửa sổ.
"Không cần né tránh như vậy. Tự ta sẽ đi."
Cô thở hắt một hơi, cuối cùng thì tên khốn nạn này cũng chịu bỏ đi rồi. Nhưng giây tiếp theo cô chợt nghĩ tới điều gì liền đứng dậy theo.
"Khoan đã. Anh không được đi."
Khuôn mặt của Tiêu Vân thoáng chút ngạc nhiên, anh ta hơi nghiêng đầu nhíu mày.
"Sao vậy. Có phải là nàng bị vẻ đẹp của ta hút hồn rồi nên không muốn xa ta phải không. Phụ nữ các người thật là giống nhau..."
Cô nghe thế thì lại tức giận, cái gì mà đẹp trai, cái gì mà hút hồn. Trong đầu cô không hề có cảm giác gì với hồn ma này, nếu có thì cũng chỉ là tức giận căm ghét mà thôi. Cô lạnh lùng châm chọc.
"Anh tự tin như thế sao không tìm người khác mà cứ quanh quẩn bên tôi làm gì. Tôi gọi anh lại là muốn hỏi anh một chuyện."
Đôi mắt Tiêu Vân thoáng chút bối rối.
"Nếu không phải vậy cô muốn hỏi ta chuyện gì. ?"
Trầm nhanh chóng đáp lại.
"Anh đi giết người phải không. ? Có phải ba người họ là do anh giết. ?"
"Cô nghi ngờ ta là hung thủ. ?"
Giọng nói của Tiêu Vân đầy giận dữ, đôi mắt lộ vẻ kiêu ngạo không ai bì được.
"Cô không tin phu quân của mình. ? Dù sao ta cũng từng là một..."
Nói đến đây giọng nói của Tiêu Vân chợt dừng lại, Trầm nhân lấy cơ hội hỏi ngay.
"Anh từng là gì. ?"
Tiêu Vân ý thức được mình lỡ lời nhanh chóng xua tay.
"Cô không cần hỏi. Tóm lại là là ta không làm mấy chuyện này. Cô cần phải tin ta bởi vì ta là phu quân của cô."
Cô nhíu mày, tên này cứ một câu là phu quân, hai câu là phu quân thật làm cô tức đến muốn phát điên, nỗi uất ức kìm nén trong lòng bỗng chốc bộc phát ra khỏi miệng.
"Sao tôi tin được con quỷ háo sắc như anh chứ. Tôi mới gặp anh có ba lần thì một lần bị anh cưỡng bức. Thử hỏi tôi phải tin kẻ đã lấy đi sự trong trắng của tôi ư. ?"
Không biết có phải do lời nói của cô quá chối tai hay không, trong đôi mắt quỷ Tiêu Vân dâng trào sự tức giận.
"Cưỡng bức. Người phụ nữ này, nàng không biết hay sao, cho dù là khi ta còn sống hay sau khi chết đi, có biết bao nhiêu thiếu nữ, nữ quỷ cạnh tranh giành giật chỉ vì muốn lấy ta đó? Vậy mà cô có phúc mà không biết hưởng. Cưỡng bức. ? Cô lại dám nói ta như vậy. Đáng giận."
Giọng nói của Tiêu Vân kia đây giận dữ, đôi mắt lộ vẻ kiêu ngạo không ai bì được.
"Không phải cưỡng bức thì là gì. Anh giỏi giang như vậy sao không đi tìm đi tìm bọn họ mà lại ép buộc một người phụ nữ không có chút hứng thú nào với mình, khoan... anh muốn làm gì..."
Lời của cô lập tức bị đôi môi của Tiêu Vân chặn lại. Cô liều mạng giãy giụa, nhưng ở trước mặt hồn ma này, sức lực của cô quả thực chỉ giống như con kiến mà thôi.
Đầu lưỡi lạnh như băng của hắn mạnh mẽ tiến vào, khiêu khích đảo qua môi cô. Cô tuy thấy ghê tởm tới buồn nôn, nhưng cơ thể vẫn không kìm được mà hơi run rẩy dưới nụ hôn khêu gợi như thế. Dù sao trước nay cô vẫn chưa từng cảm nhận nụ hôn là như thế nào.
Tiêu Vân dường như cảm nhận được phản ứng của cô, hắn liền buông cô ra, miệng ở nụ cười cợt nhả.
"Được. Nếu nàng thích hai từ cưỡng bức kia như vậy ta sẽ cho nàng toại nguyện."
Dứt lời, hắn lại ngậm môi cô, bàn tay lạnh như băng lần vào trong áo cô mà tùy tiện lang thang khắp cơ thể.
Không giống như hôm nọ, lúc này cô đang rất tỉnh táo.
Những cảm xúc căm tức, nhục nhã và bối rối gân như nuốt chửng lấy cô. Nước mắt cô cứ vậy mà tuôn ra, từng tế bào trên người đều muốn vùng vẫy, nhưng cơ thể vẫn không cách nào cử động được.
Bàn tay tên hồn ma kia đã không biết thân biết phận bắt đầu di chuyển tới hông của cô.
"Buông tôi ra! Mau thả... a..."
Khó khăn lắm miệng cô mới được giải thoát, cô lập tức gào lên giận dữ, nhưng rất nhanh nó lại bị hắn chắn lại.
Roẹt.
Toàn bộ đồ cô đang mặc bị hắn xé nát. Cô cố gắng chống cự, nhưng làm sao cô có thể chống lại một con ma được.
Cô nhanh chóng bị hắn chiếm lấy lần nữa.
Sau khi tiến vào bên trong cô, đôi môi và hàm răng lạnh buốt của hắn cắn lên tai cô thì thầm.
"Hôn lễ này nhất định phải hoàn thành. Nàng không thể thoát được khỏi ta. Như ta đã nói, nhân duyên này đã được định sẵn. Nàng càng chống cự nó sẽ càng xảy ra sớm thôi... lần sau, nếu nàng còn gọi ta bằng dâm tặc hay cưỡng bức ta sẽ trừng phạt nàng như thế này."
Nghe hắn nói vậy sự xấu hổ giận dữ đan xen với niềm khoái cảm lạ ùa tới, khiến cho cô không thể tiếp tục suy nghĩ nữa.
Cô bị hắn giày vò tới bủn rủn cả người, từ lâu đã không còn sức lực phản kháng, chỉ có thể để mặc hắn rong ruổi trên người thích làm gì thì làm. Tới khi hắn xong việc thì người cô cũng đã mệt lử đi, đôi mắt đã ướt nhòe bởi nước mắt trong sự bất lực.
Chỉ thấy hắn đứng dậy nhìn cô với vẻ hài lòng, sau đấy quay lưng đi xuyên qua vách tường biến mất, chỉ còn âm thanh của hắn vẫn vang vọng.
"Ta không giết họ, nàng tin hay không thì tùy. Ta không có lí do gì để lừa nàng hết, ta đang điều tra là kẻ nào làm mà lại cố tình giết người rồi vu oan cho gia tộc họ Dương. Nàng cứ ở đây, hôm nay chắc chắn kẻ đó sẽ tiếp tục ra tay, ta sẽ ngăn cản hắn, thế nên hôm nay sẽ không có vụ giết người nào xảy ra. Nhưng mà chắc chắn tên họ Lê kia sẽ bảo nàng chính là hung thủ, chưa biết hắn sẽ làm gì. Ta lại không thể vô cớ làm hại người thường, thế nên để cho an toàn, nàng nên nên chuẩn bị đồ đạc trước. Đến giờ ta sẽ đến đón."
Cô cắn chặt răng không đáp lại, chỉ chui rúc trong chăn mà khóc một mình. Thật sự là cô không thể thoát khỏi hắn, có lẽ nào lời hắn nói là thật, số mệnh đã ràng buộc lấy cô.
Trầm đầu óc bây giờ hoàn toàn hỗn loạn, cô nằm thêm một lát mới uể oải ngồi dậy, lấy cuộn chăn dày quàng qua người. Tấm áo mới mà Tiểu Ánh mua cho cô đã bị xé nát, bây giờ cô lấy gì để mặc đây.
Vô tình cô nhìn thấy hộp gỗ trên bàn, đắn đo một chút rồi cũng quyết định mở ra.
Bên trong là ấy được chia làm hai phần riêng biệt. Bên trái là hai xấp vải đỏ, một đĩnh vàng thỏi óng ánh. Bên phải là một bộ y phục màu đỏ kèm đai lưng, trâm cài vòng tay mỗi thứ một cái.
Cô không còn lựa chọn, đành phải mặc cái bộ váy đỏ kia vào, còn thứ khác trong rương lại không hề động đến.
Sau khi chỉnh sửa xong, cô thở dài nhặt mấy mảnh áo bên dưới đất lên thì giọng Tiểu Ánh bên ngoài vọng tới.
"Tôi đem thức ăn đến."
Trầm nhìn bộ váy màu đỏ trên người mình một lần, cô biết nếu để Tiểu Ánh trông thấy bộ dạng này ắt sẽ nghi ngờ thế nên cô nhanh chóng giấu đống vải vụn và cái rương đó đi, sau đấy cấp tốc chui vào giường lấy chăn che đi hết người chỉ để lộ mỗi cái đầu ra ngoài rồi giả vờ nằm ngủ.
Gọi mãi không thấy trả lời, Tiểu Ánh cũng mạnh dạn mở cửa ra, thấy Trầm đang nằm ngủ cô ấy cũng không có đánh thức mà đặt khay cơm giữa bàn, sau đấy đi lại chỗ cô.
"Chắc đêm qua cô ấy không ngủ ngon."
Nói xong, Tiểu Ánh lắc đầu một cái mỉm cười.
"Mình tin cô ấy không phải hung thủ. Anh hai có lẽ đã hiểu nhầm."
Cô tự nói nhỏ một tiếng sau cùng cũng quay người rời đi. Lúc này, Trầm mới ngồi dậy khỏi giường, nhìn căn phòng trống huơ trống hoắc làm cô thấy cô đơn. Dù sao, từ khi đến đây chỉ có mỗi Tiểu Ánh là tốt với cô nhất, đến bây giờ cô ấy vẫn không nghi ngờ Trầm, thật là một cô gái tốt bụng.
"Cảm ơn cô. Nhất định có ngày tôi sẽ báo đáp."
Trầm thở dài đặt mấy mảnh áo đã bị xé vào trong hộp gỗ rồi đặt nén vàng kia lên. Cô thừa biết bản thân sẽ phải đi trong ngày hôm nay. Mọi nỗ lực của cô đã bị con quỷ khốn nạn kia phá hỏng, với bộ váy này đang mặc, nếu cho dù bên ngoài có người bị giết thì Bảo Lâm cũng sẽ vu cho cô là đã trốn ra. Còn không ai bị giết thì cũng vậy, cô chính là hung thủ.
Càng nghĩ cô càng sôi máu với Tiêu Vân, chẳng biết hắn làm vậy là cố tình hay vô ý. Nhưng nghĩ tới cảnh ngày đêm phải bên hắn làm cô không thể chịu nổi.
Trầm nghiến răng nắm chặt hai tay nghiến từng chữ.
"Tên khốn nạn kia..."
Nhận xét Box