Gọi Quỷ Đêm Trăng - Chapter 09

Gọi Quỷ Đêm Trăng - Chapter 09

 


Càng nghĩ càng sợ, Trầm không dám cử động cứ nằm im tại chỗ cảm nhận từng làn gió cắt da cắt thịt ùa vào.

Nhưng mà đợi cả nửa tiếng vẫn không thấy gì bất thường.

Có lẽ cô đã suy nghĩ nhiều rồi chăng.

Cuối cùng Trầm chẳng chịu được nữa đứng dậy đi lại đóng cửa sổ. Từng cái nhắc chân lên cô cũng có thể cảm nhận được quả tim mình đang đập như trống.

Đóng cửa xong, cô vừa quay đầu thì cảm thấy mặt hơi ướt. Trầm chạm tay vào nó theo bản năng rồi soi dưới ánh đèn dầu.

"Á..."

Giây tiếp theo cô gào đến rách cả cổ họng.

Dưới ánh sáng mờ, cô nhìn thấy tay mình dính máu đỏ tươi.

Là máu! Máu đang nhỏ xuống từ trần nhà.

"Tí tách."

Lúc này, một giọt chất lỏng khác lại nhỏ xuống mặt cô.

Cuối cùng cô không nhịn được nữa, ngước đầu nhìn lên. Nhưng vừa nhìn cô đã thấy hối hận.

Bởi vì cô thấy một cái bóng trắng đang đu đưa trên trần nhà. Mặt nó be bét máu thịt, cơ thể vặn vẹo, tròng mắt rớt ra ngoài.

Là hồn ma của hài cốt trong rừng. Cô lạnh cả sống lưng nhưng đồng thời cũng tự trách bản thân không nên dậy khỏi giường. Chẳng hiểu sao cơ thể cô cứ như cục nam châm thu hút ma quỷ, hết lần này đến lần khác gặp chuyện xui xẻo.

Tiếp theo cô luống cuống chạy lại cánh cửa chính.

Đột nhiên, một tiếng vang lớn phát ra từ đằng sau.

Cô hèn nhát quay đầu lại thì thấy ả ta đã nhảy xuống đất và đang chạy ào ào về phía cô.

Xương của cô ta đã bị gãy gần hết, cơ thể biến dạng nhưng tốc độ lại nhanh đến mức đáng kinh ngạc.

Chỉ trong chớp mắt, cô ta đã sắp đuổi kịp cô!

'Khặc khặc..."

Trong cơ thể vụn nát của cô ta phát ra một âm thanh kỳ lạ nghe như tiếng cười man rợ. Một giây sau, cô ta đột nhiên nhảy vọt lên khỏi sàn nhà và nhào về phía cô.

"Aaa. ."

Trầm sợ đến nỗi mềm nhũn cả chân, xém ngất xỉu. Cơ bản là không thể né kịp với tốc độ này, chỉ có thể trơ mắt nhìn cơ thể be bét máu thịt của ả ta nhào về phía mình. Ngay thời điểm nghìn cân treo sợi tóc này, cô giơ tay ôm đầu theo bản năng nhắm mắt lại chờ đợi cơn đau ập tới.

Một giây, hai giây, ba giây.

Ba giây trôi qua, không có gì xảy ra.

Cô khẽ mở mắt thì lập tức hoảng sợ tới nỗi sắc mặt trắng bệch.

Cô ta đang ở ngay trước mắt đứng im như khúc gỗ không hề cử động. Trên cái miệng đầy thịt kia hai hàm răng dài tận mang tai đã ngoác ra thật rộng như đang muốn cắn nhưng không được.

Đột nhiên một luồng gió lạnh rít gào đột nhiên ùa tới thổi bung cửa sổ ra.

Dường như có một bàn tay vô hình đã bắt lấy ma nữ này, cô ta bị kéo ngược lại phía sau tách ra khỏi người cô, giống như một con rối đứt dây, cả người bị đập mạnh xuống sàn nhà.

Trầm sợ hãi ngẩng đầu nhìn ra cửa sổ thì thấy một bóng dáng cao lớn đang lướt gió chầm chậm bay tới.

Tà áo màu đen bị gió thổi bay bay, ôm quanh thân hình xuất chúng của hắn, bước đi trong gió bình thản, mang theo hơi thở của bậc đế vương, khiến cho người ta vô tình sinh lòng kính sợ.

Đúng vậy. Kẻ này không ai khác chính là Tiêu Vân.

Hắn ta đi xuyên qua tường đứng chắn ngang trước mặt cô, đôi mắt rũ xuống. Khi nhìn tới khuôn mặt sợ sệt không còn giọt máu của cô, đôi mắt đen của hắn trở nên lạnh lẽo.

"Ta đã tha cho một lần đi đầu thai mà dám đến đây làm loạn. ?"

Hắn lạnh lùng thốt ra vài chữ, cô chỉ thấy Tiêu Vân vung ống tay áo lên thì cô ta bỗng nhiên lại hét lên thảm thiết.

Sắc mặt Trầm thay đổi, vội vàng chạy tới giữ chặt tay áo của Tiêu Vân.

"Anh muốn làm cái gì?"

"Cô ta làm tổn thương người phụ nữ của ta, đương nhiên phải hồn bay phách tán."

Tiêu Vân mặt không biến sắc đáp lại.

Cô thấy hoảng sợ trong lòng. Hai kẻ này suy cho cùng thì đều là ma quỷ cả, có thể tính là đồng loại. Nay hắn muốn người ta hồn phi phách tán thì cũng khác gì người sống giết người sống. Hơn nữa, nhìn thái độ nhất quyết không chớp mắt của hắn làm cho cô thêm phần run sợ.

"Đừng mà"

Nhìn thấy dáng vẻ đau khổ của cô ta, Trầm vội vàng mở miệng.

"Cô ấy là ân nhân của tôi. Dù sao mạng này cũng do thân xác cô ấy cứu, tôi không thể làm kẻ lấy oán báo ân được."

Tiêu Vân liếc nhìn cô một cái.

"Tha cho ma nữ cô. Lần sau đừng để ta thấy mặt."

Một lát sau, hắn phất tay lên, cô ta cuối cùng cũng ngừng giãy giụa, nhưng không dám đứng lại thêm một giây nào nữa mà chạy vụt đi ngay.

Trầm thở dài một hơi. Cô dựa vào bờ tường, cảm thấy sức cùng lực kiệt như vừa chạy đua đường dài xong. Nhưng cô còn chưa kịp lấy lại nhịp thở thì bên má đột nhiên lạnh ngắt.

Trầm vừa ngẩng đầu liền thấy ngón tay mảnh khảnh của Tiêu Vân đã chạm lấy giọt máu trên má cô vuốt nhẹ.

Hắn chạm tay tới đâu, vết máu biến mất tới đó.

"Cảm ơn"

Cô cúi đầu nói.

Từ trước đến nay cô vẫn luôn ân oán rõ ràng, mặc dù cực kỳ chán ghét con quỷ này, nhưng việc hắn cứu cô hai lần vẫn là sự thật.

Đáp lại lời cô là dưới cằm lại truyền đến cảm giác lạnh buốt, hắn nâng cằm cô lên buộc cô phải nhìn thẳng vào hắn.

"Chỉ cảm ơn thôi sao."

Giọng điệu của hắn mờ ám, vừa dứt lời liền nghiêng người tới và ép cô vào cánh cửa, đôi môi mỏng dần dần áp sát.

"Không được!"

Cô vội vàng quay đầu né tránh nhưng lại bất gặp ánh mắt tức giận của hắn.

Lúc này đây, cô biết cho dù mình chống cự cỡ nào cũng vô ích, chỉ mong hắn đột nhiên mất hứng thú mà thôi.

"Cạch. . Cạch."

Ông trời như nghe thấy tiếng gọi lòng cô, tiếng mở cửa như phá tan đi cái khung cảnh đáng giận này. Tiếp theo sau là giọng nói của Tiểu Ánh vang lên bên ngoài.

"Trầm. Cô có sao không. Lại gặp ma sao."

Tiêu Vân lắc đầu nhìn ánh mắt giải thoát của Trầm, hân ta từ từ lùi lại khỏi cô. Trầm thở phào một hơi, nhưng giây tiếp theo lại làm cô tức giận suýt nữa văng tục.

Bởi cô cứ nghĩ hắn sẽ đi như lần trước, nhưng không, tên ma khốn nạn này lại leo lên giường đặt lưng nằm nghiêng xuống, đưa tay gối đầu miệng cười quái dị.

Thấy cô như vậy hắn càng đắc ý.

"Nhìn gì. Để đảm bảo tính mạng cho cô nên ta quyết định sẽ ở đây khi đêm xuống."

"Anh..."

Cô chẳng thể nói dứt câu thì Tiểu Ánh đã đẩy cửa đi vào, cô ấy nhìn Trầm sau đấy dùng ánh mắt quét khắp phòng, tất nhiên là có nhìn lên giường nơi Tiêu Vân nằm đó, nhưng mà hình như Tiểu Ánh không có thấy hắn nên lướt qua rất nhanh.

Sau đấy cô ấy bảo.

"Sao vậy. Nãy tôi nghe thấy tiếng hét."

Trầm chợt nghĩ tới điều gì liền vội vàng ôm chặt cánh tay Tiểu Ánh mà đáp.

"Nãy... nãy tôi mơ thấy cô ấy."

"Cô ta lại đến sao. Nhưng tôi..."

Tiểu Ánh nghe đến đó cũng khiếp sợ, cả người cũng bắt đầu run rẩy. Trầm chớp cơ hội lắc đầu.

"Không rõ. Hình như là mơ... nhưng tôi sợ... Đêm nay, đêm nay tôi sang phòng cô ngủ được không. ? Cô yên tâm, tôi không phải người như anh hai cô nói."

Tiểu Ánh vốn chỉ là một cô gái bình thường, nghe mấy chuyện ma này cô ấy cũng sợ lắm chứ. Nhưng mà cô ấy vẫn có chút chần chừ, bởi nếu Trầm là kẻ sát nhân thì tính mạng cô ấy khó dữ. Biết được suy nghĩ này Trầm nói ngay.

"Nếu cô nghĩ tôi muốn làm hại cô thì bây giờ tôi đã ra tay rồi. Yên tâm, ngày mai sẽ có kết quả mà. Hơn nữa... lỡ hồn ma kia đến..."

"Thôi. Cô đừng nói nữa. . Đi sang phòng tôi."

Tiểu Ánh cắt ngang lời Trầm, sau đấy kéo cô ra khỏi phòng.

Ở trên giường, Tiêu Vân nhìn cô với cặp mắt sâu không thấy đáy, nó khiến cô chẳng thể nhìn ra hắn đang suy nghĩ điều gì.

Khi cô đã đi khuất khóe miệng của Tiêu Vân mới nở nụ cười.

"Thật là. Không ngờ nàng lại trốn được ta bằng cách này. Cũng có chút thông minh. Nhưng lần sau đừng hòng thoát."

Hắn nói như cố tình cho Trầm nghe thấy vậy, cô rùng mình một cái rồi đi theo Tiểu Ánh về phòng, trong lòng tràn lên một cảm xúc khó tả.

-

Sáng ngày hôm sau, Tiểu Ánh đã dậy từ sớm chuẩn bị bữa sáng, Trầm cũng mắt nhắm mắt mở đi về phòng. Nhưng vừa mở cửa ra được một chút thì cô đã dứt khoát đóng ngay nó lại, trái tim hoảng sợ đập rộn từng nhịp.

"Mở rồi sao không vào."

Là giọng của Tiêu Vân, anh ta vẫn đang nằm trên giường của cô.

"Chết tiệt. Sao hắn vẫn chưa đi."

Cô thầm than một câu, nhưng quyết định vẫn không vào, tiếp theo giọng Tiêu Vân lại cất lên.

"Cô đứng ngoài kia thì tên nhóc ấy trở về mà thấy kiểu gì cũng vu cho cô là kẻ giết người. Nếu đầu cô không chỉ chưng cho đẹp thì nên động não một chút."

Trầm cuối cùng không nhịn được nữa mà dứt khoát đi vào, cô đứng ngay trước cửa phòng đóng cửa lại, dùng ắt mắt tức giận nhìn hắn.

"Anh có thể ngừng bảo tôi ngu được không."

"Ủa. Tai nào cô nghe thấy ta nói vậy."

Hắn làm bộ ngạc nhiên làm Trầm thêm giận tím mặt, cô nuốt cơn bực tức xuống sau đấy hỏi.

"Nhưng sao anh biết chuyện này. Lúc ấy chẳng phải anh không ở đây sao. ? Hơn nữa, lần anh nói chuyện ở chợ..."

Tiêu Vân ngáp dài một hơi uể oải ngồi dậy, anh ta đáp.

"Đó là lí do ta bảo cô luôn mang theo lệnh bài đấy trên người. Nhưng giờ nó đã bị tên nhóc họ Lê đó lấy đi rồi nên ta lo cho cô mới cất công trở lại đây bảo vệ cô. Cô thấy phu quân của mình tốt không."

Trầm xùy nhẹ một tiếng.

"Ai cần anh bảo vệ chứ. Thật sự tôi không hiểu tôi có gì mà lại hấp dẫn đám ma quỷ như anh vậy. ?"

Tiêu Vân đi lại chỗ cô, lạnh băng nói.

"Không phải cô hấp dẫn ma quỷ. Mà là số mạng đã treo lên cổ cô, muốn tránh cũng không được. Cô phải cùng ta giải quyết mọi khúc mắc này."

Cô khó hiểu đáp.

"Khúc mắc gì."

Anh ta thản nhiên đáp.

"Không cần biết sớm. Cứ chuẩn bị sẵn tinh thần đi, vài hôm nữa ta sẽ đem cô đi một nơi. Còn bây giờ..."

Danh Sách Chương

Nhận xét Box