"Dương. ? Hai người không nhìn nhầm chứ."
Trầm cực kì khó hiểu, sao lại là chữ Dương. Chữ này có liên quan gì đến nhà họ Dương không hay chỉ là một con chữ thông thường. ?
Tiểu Ánh chắc nịch đáp lại.
"Đúng là chữ Dương không thể sai được."
Bên cạnh, Lê Bảo Lâm cũng lên tiếng.
"Thực ra vụ giết người này không phải là lần đầu tiên xảy ra ở đây. Trước nay đã có hai người chết rồi, cô ấy là người thứ ba. Nhưng mà..."
"Nhưng mà sao. ?"
Trầm hồi hộp hỏi, anh ta cũng không dài dòng mà trả lời ngay.
"Mấy hôm nay tôi không ở nhà là bận điều tra mấy vụ án này. Tôi có thể nhìn thấy ma nên muốn tìm manh mối về hai cái chết kia bằng việc tìm linh hồn của họ, nhưng mà họ chết linh hồn hai người trước cũng biến mất không tăm hơi, không thấy luẩn quẩn ở quanh thôn này. Cho dù tôi có tìm thế nào cũng không thể gặp được, nhưng với linh hồn Trần Liên thì lại khác, thật ngạc nhiên là nó không biến mất như hai người trước mà lại tới tận đây tìm cô. Vậy thì chuyện này xảy ra không hề trùng hợp chắc chắn có nguyên do. Còn về cái chữ này có thể là nhắc đến nhà họ Dương... còn lí do vì sao thì tôi tạm thời không rõ."
Tiểu Ánh đáp vội.
"Anh hai. Có khi nào nhà họ chết oan quá nên... nên về báo thù cả thôn hay không. ?"
Bảo Lâm lắc đầu.
"Cũng có thể. Nhưng anh lại nghĩ do con người làm thì nhiều khả năng xảy ra hơn, bởi ba vụ giết người này ba ngày mới xảy ra một vụ, nạn nhân đều bị chặt đầu moi ruột, đặc biệt chân của họ đều bị cắt đi rồi biến mất. Em không thấy lạ sao, nhà họ Dương chết trên dưới trăm mạng người, nếu họ hóa thành ma thành quỷ hết để báo thù thì có cần phải giết người rườm rà, lẻ tẻ từng vụ như vậy không. Anh nghĩ là do 1 kẻ làm, còn kẻ này là người hay ma quỷ thì không rõ. Nhưng mà em nên nhớ, nhà họ Dương vẫn còn người sống."
Trầm kinh ngạc nói khẽ.
"Ý anh là cái chữ Dương này là để ám chỉ người kia. ?"
"Hỏi hay lắm."
Bảo Lâm bỗng mỉm cười, đôi tay đập mạnh xuống bàn nhìn cô chằm chằm.
Cô giật mình nhíu mày.
"Anh... anh làm gì vậy. ?"
Đột nhiên anh ta hô lên.
"Tiểu Ánh, khóa cửa lại."
Tiểu Ánh kinh ngạc.
"Anh hai. ? Là sao."
"Anh bảo đóng thì đóng mau lên."
Nãy giờ thái độ của anh ta vẫn ôn hòa điềm tĩnh nay lại trở nên hung dữ làm Tiểu Ánh giật mình, cô gái vẫn không hiểu anh trai mình nghĩ gì nhưng vẫn một mực làm theo. Khi cửa phòng đã được đóng lại, dưới ánh đèn dầu mờ ảo, Bảo Lâm bây giờ mới cất giọng lạnh nhạt với cô.
"Cô định qua mặt chúng tôi sao. Nói đi, là cô giết ba người họ phải không. ?"
Trầm giật mình thon thót, cô liên tục lắc đầu kêu oan, nhưng cuối cùng cô vẫn nhận ra anh ta đang ám chỉ điều gì. Cô cau mày nó.
"Anh... anh nghĩ tôi là người đó. Anh bị điên rồi. Tôi không phải họ Dương."
Anh ta cười nhạt thản nhiên nói.
"Đừng lừa người dối mình, nếu không phải thì cô là ai, từ đâu đến, đến đây với mục đích gì. ?"
Tiểu Ánh kế cạnh cũng bịt miệng ngạc nhiên.
"Anh hai. Không phải đâu. Cô ấy... cô ấy hôm qua còn tưởng em họ Dương cơ mà."
"Em thật ngây thơ chẳng trách bị cô ta qua mặt. Chỉ một câu nói thì lấy gì chứng minh."
Tuy vừa nói với em gái nhưng ánh mắt anh ta vẫn dán chặt lên người cô, Trầm bây giờ thật khó giải thích nguồn cơn, cho dù nói cô từ khoảng thời gian khác đến đây bọn họ cũng không tin mà ngược lại càng thêm nghi ngờ.
Cô bỗng nhớ tới khi anh ta giải thích việc cô có thể nhìn thấy ma có nhắc tới tên quỷ Tiêu Vân mà hỏi ngược.
"Mà... mà sao anh biết hắn... hắn làm chuyện ấy với..."
"Đoán. Theo ta biết để nhìn thấy ma quỷ thì một là bẩm sinh, hai là bị nhiễm quỷ khí. Hôm trước chính ta thấy hắn vào phòng cô còn nghe thấy mấy cái âm thanh nam nữ... hừ."
Bảo Lâm giải thích, nhưng Trầm lại hỏi tiếp với giọng điệu căm tức.
"Tôi bị ép... tôi cũng chẳng biết tại sao hắn lại làm vậy. Nhưng mà chính anh không ngăn cản hắn... nếu không tôi cũng không bị."
Câu hỏi này khiến anh ta hơi chững lại, nhưng sau cũng lắc đầu.
"Hắn cũng thấy tôi. Nhưng hắn rất mạnh, chỉ một cái liếc mắt cả người tôi tứ chi như mất cảm giác thử hỏi làm được gì. Nhưng mà, sao cô lại trở thành người chất vấn tôi. Đáng lẽ tôi phải hỏi cô mới đúng. Hắn là ai. ? Còn cái xác cô chôn đêm qua, nó là hài cốt của người bị giết đầu tiên. Cô giải thích thế nào."
"Đêm qua anh đi theo tôi. ?"
Bây giờ cô mới nhận ra anh ta luôn theo dõi cô mấy ngày này, nhưng chẳng lẽ nói là cô được cái xác đó cứu sống nên hậu tạ bằng việc chôn cất. Chưa kịp nghĩ trả lời như thế nào thì Bảo Lâm đã đi lại, chỉ ngay vào bên trong lớp áo dài của cô.
"Từ khi cô đặt chân đến đây tôi luôn theo dõi cô. Còn cái lệnh bài kia nữa. ?"
"Lệnh bài."
Anh ta cũng biết cô có nó, nhưng nó là thứ gì thì cô không biết. Trầm tuy có hơi giật mình nhưng cô vẫn lấy nó ra cho họ xem.
Mẹ nó. Sao lại trùng hợp đến như vậy.
Khi cô đặt cái lệnh bài xuống bàn, cái chữ khốn nạn nổi trên đó đập vào mắt cô.
"Chết tiệt. Nó... nó cũng là chữ Dương."
Lần này thì Trầm có nhảy xuống sông cũng không kêu oan được, chẳng hiểu sao cô lại bị đẩy vào cái cảnh oái ăm như thế này cơ chứ.
Tiểu Ánh quan sát nãy giờ cũng tỏ ra vô cùng thất vọng, cô ấy nói.
"Tôi... tôi không ngờ cô lại..."
"Hai người thật sự hiểu nhầm rồi... Đúng... tôi qua giờ ở cả ngày với cô, thời gian đâu mà giết người. Còn bây giờ tôi nói, tôi bị lạc trong rừng vô tình gặp được cái xác kia bị chết cháy nên đem hài cốt về đây an táng, lệnh bài cũng là do tôi nhặt được, anh có tin không."
Thở dài trong nỗi bất lực, Trầm thất vọng nói, nhưng Bảo Lâm lại đáp.
"Đêm qua tôi đi theo cô, còn trông thấy hồn ma ấy hiện về bóp cổ cô. Nhưng không biết từ lúc nào, tên kia đã xuất hiện đánh ngất tôi thì lấy gì chứng minh thời gian sau đó cô không làm việc ác. ? Nếu cô muốn tôi tin ít nhất cũng phải nó ra danh tính về người đàn ông đó. Nếu không, ngay bây giờ tôi sẽ đem cô đi trước mặt toàn bộ thôn dân nói hết mọi chuyện."
Cô nhíu mày nói.
"Trời ạ. Tôi với hắn thật sự không liên quan tới nhau. Chỉ biết hắn tên Tiêu Vân mà thôi."
"Cái gì... Tiêu... Tiêu Vân."
Vừa nghe cái tên này khuôn mặt của Bảo Lâm bỗng biến đổi đột ngột, giống như là anh ta vừa bị sét đánh vậy. Tiểu Ánh thấy bộ dáng anh hai như vậy cũng vô cùng lo lắng.
"Anh hai. Tiêu Vân là ai. Sao trông anh lại. ?"
Ý thức được bản thân mình biểu hiện hơi quá, Bảo Lâm hít một hơi thật dài lấy hết bình tĩnh nói.
"Không... không có gì."
Sau đấy anh ta nói với Trầm.
"Tạm thời tôi cần phải điều tra thêm. Ba ngày tiếp theo cô chỉ được ở trong phòng này không được đi đâu. Nếu không tôi sẽ không tha cho cô."
Trầm thật sự chẳng hiểu vì sao khi vừa nghe thấy cái tên Tiêu Vân thì thái độ của Bảo Lâm lại không hề gay gắt với cô như lúc trước, nhưng cô cũng đủ tỉnh táo để nhận ra là anh ta biết gì đó về hồn ma đã cưỡng bức cô. Còn thời gian ba ngày là đáp án duy nhất có thể chứng minh cô trong sạch hay không. Nếu không có người chết thì cô ắt sẽ bị anh ta quy chụp làm hung thủ. Nhưng giờ cô không còn lựa chọn đành phải nghe theo.
Sau đấy, anh ta uể oải đi ra mở cửa, quay đầu nói vọng vào với Tiểu Ánh.
"Đừng nói với cha chuyện này. Còn em dọn đến căn phòng bên cạnh giám sát cô ta. Nếu cô ta mà rời khỏi hẵng báo với cha, anh phải đi ba ngày rồi sẽ trở về. ''
Nói xong anh ta thở dài một hơi rồi theo lối hướng tới sân trước rời đi. Bây giờ trong phòng chỉ còn lại hai cô gái, Tiểu Ánh trông vô cùng thất vọng, nhưng cô ấy không nói gì rồi lắc đầu đi ra khỏi phòng khóa chặt cửa bên ngoài.
Đêm hôm ấy dài dằng dặc, từng sự kiện đáng sợ cứ chạy dọc trong đầu khiến cô trằn trọc không ngủ được.
Tại sao lại vậy, tại sao mọi chuyện lại trùng hợp đến như vậy. Mọi thứ dính dáng đến cô đều đem đến bất lợi cho cô. Thực hư chuyện này ra làm sao là ai làm thì cô không rõ.
Nhưng mà người làm cô để tâm tới chính là hồn ma nam kia. Hắn quá bí ẩn.
Thời gian cứ vậy chậm chạp trôi qua.
Tiểu Ánh cũng đã chuyển đến phòng bên cạnh, căn phòng của Trầm cũng bị khóa chặt từ bên ngoài.
Một ngày yên bình, thật sự quá đỗi yên bình, cô không hề bước chân ra khỏi phòng, Tiểu Ánh mỗi lần đưa cơm cũng không hề nói với cô câu nào.
Đêm đến cô cũng chẳng gặp ma, hắn ta cũng không đến quấy rầy cô. Nhưng cô biết đó chẳng qua là thời gian yên bình ngắn ngủi mà thôi.
Nhưng tai họa có lẽ đến sớm hơn cô tưởng tượng.
Đêm ngày thứ hai sau khi cô bị nhốt.
Khi bóng đêm đã che phủ mọi vật, Trầm không dám ngủ mà chỉ lủi thủi trèo trên giường lấy chăn trùm lấy hết cơ thể.
Nửa đêm.
Trầm lại có cảm giác lạ.
"Trời hôm nay hình như có vẻ rét hơn thường lệ. Sao lại lạnh quá đáng đến vậy."
Trầm cuộn tròn trong chăn mà người vẫn run lên cầm cập. Nếu bản thân cô nhớ không sai thì khoảng mười phút trước nhiệt độ cũng không thấp đến vậy, sao giờ lại...
Cuối cùng không kìm được sự tò mò cô liền hé mắt ra khỏi chăn, đôi mày cô lập tức nhíu lại.
Cánh cửa sổ cô nhớ trước khi ngủ đã đóng chặt rồi sao giờ lại bung ra thế này.
Chẳng lẽ...
Nhận xét Box