Gọi Quỷ Đêm Trăng - Chapter 07

Gọi Quỷ Đêm Trăng - Chapter 07

 Ở dưới đất, hai mắt từ cái đầu người đáng sợ đó đang trợn ngược nhìn chăm chăm về phía cô. Nhưng chẳng hiểu sao cô cứ có cảm nhận khác lạ, đó không giống như ánh mắt đầy sát khí mà ngược lại có vẻ như cái đầu đang sợ hãi, nói chung cô vẫn mông lung khó hiểu.

Trầm tự nhủ với lòng phải mau mau nhìn đi chỗ khác, nhưng cơ thể lại giống như bị cố định, không thể cử động được.

Ở phía trước bàn, thân người không đầu kia cũng bắt đầu cử động đứng dậy một cách đột ngột, nhưng giây tiếp theo nó lại ngã bịch xuống đất vang lên một tiếng, bởi nhìn kĩ thì sẽ phát hiện nó không hề có nửa chân dưới nên không thể đứng được.

Cứ tưởng như vậy là nó không thể di chuyển, nhưng tiếp theo sau, cánh tay trắng bệch như bôi vôi của thân người không đầu kia vươn ra bám chặt lên nền gỗ, nó dùng sức kéo cả nửa người sau kéo lên. Tiếng ma sát giữa người và nền nhà tạo nên âm thanh kin kít đến ghê tai.

Hình như là nó đang cố gắng bò lại chỗ cái đầu của mình, nó bò đến đâu đều để lại một vệt máu dài đến đó, nhưng do không có tầm nhìn nên thành ra lại bò một cách loạn xạ, bên phải, bên trái, bên phải bên trái... mãi một lúc sau nó mới trườn đến được lại chỗ cái đầu ngay ở dưới chân Trầm.

Nó chợt dừng lại, vươn hai cánh tay chụp lấy cái đầu đã đứt, sau đấy gắn lại vào trên cổ. Nhưng mà vị trí đầu được đặt lên có vẻ bị ngược, khuôn mặt không được đặt ở phía trước mà lại hướng về phía sau lưng.

Thật là một cảnh tượng đáng sợ, nó khiến Trầm mấy lần suýt ngất xỉu, trái tim trong lồng ngực cứ nảy liên hồi theo từng cử động của hồn ma kia.

Đột nhiên, trên cái khuôn mặt đáng sợ đầy máu me ấy, đôi mắt nó lại lần nữa nhìn chăm chăm vào cô, khóe miệng đầy máu mấp máy phát ra cái thứ âm thanh lạnh băng.

"Cứu... cứu tôi với."

Bây giờ, tâm tình Trầm vốn không thể bình tĩnh nổi thì mắt cá chân bên trái lại bỗng lạnh toát, cô bị một bàn tay lạnh tanh, cứng ngắc tóm lấy.

Trầm run rẩy dãy dụa, ánh đèn dầu trong phòng cũng bị một ngọn gió lạ thổi tắt ngủm. Cả căn phòng bây giờ tràn ngập bóng tối tĩnh mịch. Cô liên tục lùi lại phía sau nhưng bàn tay kia giống như móng sắt vậy, nó gim chặt khiến chân cô không vùng vẫy ra được.

Cái cảm giác đáng sợ ấy ăn sâu vào tận xương tủy. Cô cố gắng giãy giụa, hai tay vẫn không ngừng đập cửa kêu cứu.

"A... a... cứu tôi với."

Ngay lúc ấy, tràng âm thanh rợn tóc gáy của ma nữ kia lại vang lên. Lần này, âm thanh ấy lại ở sát gần ngay bên tai cô, phà đến từng hơi thở lạnh lẽo. !!!

Hoảng sợ đạt tới cực điểm sẽ thành tức giận, cô cũng hét lên theo y như ma nữ kia.

"A... Cứu tôi với. !"

Cô vừa hét vừa dùng hai tay đánh loạn xạ lên phía trước như phát điên vậy, nhưng mà cô có đánh trúng nó đâu, toàn bộ sức lực dồn ra như đều đánh vào không khí.

Không biết bao lâu sau, người cô ngã nhào về phía sau, cơ thể dựa vào cánh cửa gỗ, nhưng kì lạ là cánh cửa lần này lại không hề đóng chặt như lúc trước.

"Cạch."

Chủ một cái chạm nhẹ cánh cửa đó đã bung ra một cách dễ dàng, cô không biết lí do tại sao, nhưng trong đầu lại chẳng gì được thêm gì nữa cấp tốc chạy ra ngoài hành lang. Vừa chạy ra thì cánh cửa phòng lại lần nữa đóng sầm lại một tiếng thật kêu. Trong đêm đông lạnh giá nhưng mà cơ thể cô nay đã ướt đẫm mồ hôi bởi căng thẳng. Vừa định thở phào một hơi, bỗng một cánh tay lạ đặt lên vai cô, kéo ra sau làm cô giật mình.

Bỗng một giọng nói xa lạ dễ nghe vang lên bên tai.

"Bình tĩnh."

Cô lập tức quay đầu, liền nhìn thấy một người đàn ông cao ráo, khá đẹp trai đang đứng ở bên cạnh mình.

"Anh hai. Có ma sao. ?"

Cũng ngay lúc đó, giọng của Tiểu Ánh cũng vang lên.

"Anh hai. ?"

Người này chính là anh trai của Tiểu Ánh, là người cô từng gặp ở cổng thôn hai ngày trước. Mấy ngày nay cô không gặp anh ta ở đây, nhưng hiện giờ cô không có tâm trạng hỏi han, cố gắng trấn tĩnh lại tâm trạng kinh hoàng, hạ thấp giọng nói.

"Anh, anh, anh cũng nhìn thấy nó... nó sao?"

"Ừm"

Anh ta đáp lại nhẹ nhàng đơn giản, Tiểu Ánh bên cạnh cũng nhíu mày.

"Anh hai tôi tên Bảo Lâm, anh ấy có thể nhìn thấy ma. Chuyện lúc sáng tôi có kể cho anh hai..."

Bảo Lâm gật đầu đầy bình tĩnh.

"Đúng vậy. Tôi có mắt âm dương, vừa nãy vừa về nhà đã thấy nó đi vào nên đến đây ngay. Mà chuyện này nói sau, đi khỏi đây nhanh, nó sẽ ra sớm thôi."

Cô sững sờ đi theo hai người xuống cầu thang.

Người có mắt âm dương sẽ nhìn thấy hồn ma.

Nhưng cô đâu có nó.

Suốt hai mươi mấy năm qua, cô chưa từng nhìn thấy vật kỳ quái gì cả, nhưng tại sao bắt đầu từ đêm hôm trước, cô lại có thể nhìn thấy những thứ đáng sợ này?

"Rốt cuộc là cái gì vậy... Sao tôi cũng có thể nhìn thấy."

Cô nhịn không được run rẩy hỏi.

"Là hồn ma của Trần Liên xóm dưới."

Khác với sự hốt hoảng của cô, Bảo Lâm lại rất bình tĩnh.

"Còn việc cô nhìn thấy ma là sau khi cô làm chuyện ấy với hắn thì đã bị nhiễm quỷ khí của hắn, nó cũng giống như việc có được con mắt âm dương, bởi vậy nên có thể nhìn thấy ma quỷ."

Bây giờ cô mới hiểu ra, tất cả mọi chuyện đều là tên dâm tặc kia làm, đang định cảm ơn Bảo Lâm đã nói cho cô biết những thứ này, nhưng đột nhiên cô lại nhận ra có gì đó không đúng.

"Làm sao anh biết tôi..."

Cô nhìn chằm chằm vào anh ta, một dự cảm kì lạ xâm chiếm đầu óc cô. Bảo Lâm lại tỏ ra lúng túng, giống như anh ta vừa lỡ lời vậy, vừa định giải thích thì ngay lúc này, đằng sau người cô bỗng truyền tới âm thanh mở cửa.

"Cạch..."

Vừa bước chân xuống bậc thang gỗ cuối cùng thì âm thanh đáng sợ ấy lại vang lên. Cô không quay đầu lại, mồ hôi trên người lại tuôn ra. Bảo Lâm vừa thấy cửa mở thì vội quay đầu, kéo theo cô và Tiểu Ánh bỏ chạy về phía cánh cổng nối sân sau với sân trước.

Vừa chạy được vài bước thì nghe thấy thêm tiếng cạch nửa, cánh cổng ở trước mặt nối giữa hai sân cũng bị thứ gì đó vô hình đóng lại.

Lần này, Trầm hoàn toàn hoảng loạn rồi, cô nhíu mày căng thẳng nói với Bảo Lâm.

"Anh... anh đuổi nó đi."

Bảo Lâm khó xử nói.

"Không đuổi được. Tuy cô ta mới chết nhưng âm khí rất mạnh, nó không giống ma quỷ thông thường. Kiểu như là bị thứ gì không phải người giết chết. Với lại tôi cũng như cô, có phải thần thánh gì đâu."

Nói xong anh anh quay đầu hướng về phía phòng cô nói lên.

"Trần Liên, chúng tôi không làm hại cô, mong cô rời khỏi đây cho."

Trầm cũng nhìn tới, mặc dù cửa phòng mở rồi nhưng không có ai đi ra. Trong sân, ngoại trừ tiếng kêu của Bảo Lâm thì không có bất kỳ âm thanh nào khác.

Cô hít sâu một hơi, từ từ bình tĩnh lại. Rất rõ ràng là ba người bọn họ đều không dính dáng gì tới cái chết của cô gái này, nhưng hồn ma cô ta lại đến chắc chắn có uẩn khúc gì đó.

"Cô ấy dường như muốn cầu cứu mình. Nhưng tại sao. ?"

Nghĩ đến đây, cô nói với Tiểu Ánh và Bảo Lâm.

"Nãy hồn ma đó nói với tôi là cứu nó."

Tiểu Ánh đáp lại.

"Cứu. Là sao. ?"

Bảo Lâm ngạc nhiên, sau đấy bảo.

"Giờ có chạy cũng không được. Hi vọng là như cô nói, nếu không chúng ta đêm nay chỉ sợ..."

Tiểu Ánh lại nói.

"Anh Hai. Hay là gọi cha..."

"Không được. Nhất định không thể để ông ấy biết chuyện này. Đi, đến đó xem sao."

Sau một lúc bàn bạc, họ tiến tới gần căn phòng của Trầm. Vừa đến gần cô lại bỗng cảm nhận được có luồng gió lạnh ập tới. Mồ hôi trên người vừa tuôn ra đều bị luồng gió lạnh thổi bay hết, cảm giác như mình vừa đi vào động băng vậy. Nương theo ánh trăng chiếu rọi, bọn họ lặng lẽ tiến vào căn phòng đang mở.

Căn phòng bên trong trống huơ trống hoắc, người phụ nữ cũng không còn ngồi ở bàn nữa. Bảo Lâm lặng lẽ thắp lên ngọn đèn dầu đã tắt trong phòng sau đấy cẩn thận quan sát xung quanh.

Trầm cũng không có mất tập trung, nhưng nhìn mãi vẫn chẳng thấy cô gái ấy đâu. Cô khó hiểu hỏi.

"Anh... anh có thấy không."

Anh ta lắc đầu. .

"Không. Kì lạ thật, đáng lẽ cô ta phải ở đây chứ. Sao lại không có. ?"

"Mọi người. Ở đây có thứ gì này."

Trong lúc Trầm và Bảo Lâm vẫn đang tìm kiếm thì Tiểu Ánh bỗng chỉ tay xuống dưới đất. Hai người dừng lại, cầm đèn dầu soi xuống thì phát hiện những đường màu ngoằn ngoèo. Đó là do lúc nãy hồn ma kia bò dưới nền nhà tạo thành.

Trời ạ, thì ra hồn ma kia nãy trườn loạn xạ như vậy không phải là do cô ta không thấy mà dường như cố tình tạo nên.

Những vệt máu dài đó tạo thành một kí tự đặc biệt, hình như là chữ nôm, nó giống y như cái chữ mà đống ruột non được móc từ bụng cô gái xếp thành ở chợ.

Trầm vốn không biết chữ cổ nên tò mò hỏi.

"Nó... Nó là chữ gì... Hai người biết không."

Bảo Lâm nhíu mày.

"Chết tiệt."

Tiểu Ánh cũng hốt hoảng bịt lấy miệng.

"Sao... sao có thể như vậy chứ. ?"

Trầm cực kì gấp gáp hỏi thêm lần nữa.

"Là gì. Hai người nói cho tôi biết đi."

Cả hai cùng sợ hãi.

"Chữ... Chữ Dương. ."

Danh Sách Chương

Nhận xét Box