Nhẹ nhàng nhíu mày, Trầm lắc đầu rồi bảo.
"À... không có gì. Chúng ta đi thôi."
Theo chỉ dẫn của Tiểu Ánh, bọn họ cũng đã chậm rãi tiến vào trung tâm của khu buôn bán. Trên đường đi hai người cũng nhận được vô số ánh mắt dán lên, không phải vì sắc đẹp mà là sự xuất hiện kì lạ của Trầm làm người ở đây chú ý.
Cũng không ít người đến bắt chuyện nhưng Tiểu Ánh cũng trả lời y chang như tên gác cổng. Nhưng mà sự chú ý này vẫn không ngừng giảm xuống mà ngày càng thu hút nhiều người để ý, bởi Trầm là vị khách mà mười mấy năm nay đặt chân vào đây, vì thế ai ai cũng tò mò cô đến bằng cách nào.
Nhưng Tiểu Ánh cũng nhanh trí, để không bị làm phiền, cô liền kéo Trầm đi thật nhanh, thoáng chốc đã đưa cô đến một cửa hàng sạch sẽ bán y phục.
Bàn tay trắng nõn mềm mại của cô ấy cầm lên một chiếc váy dài màu xanh nhạt, chất liệu cái áo này cũng không có gì đặc biệt, chỉ là trông rất dày rất thích hợp mặc vào mùa đông. Tuy chất liệu bình thường, bất quá nhìn cũng rất thanh nhã.
Tùy ý chọn một chút, Tiểu Ánh gật đầu.
"Cái này bán bao nhiêu. ?"
Người bán hàng là một người đàn ông trung niên, mặt mũi đen xạm đáp.
"Hai quan tiền. Nó nhìn rất hợp với cô."
Cô ấy ngạc nhiên.
"Hai quan. Gì đắt vậy, năm ngoái tôi cũng mua mấy bộ mà chỉ có hai quan. Sao giờ..."
Ông ta giải thích.
"Cô xem, năm nay ra ngoài không mua được nhiều hàng. Ở tiệm cũng chỉ có mấy bộ thôi, cái này là tốt nhất ở đây rồi. Cô không mua thì để người khác, thôn này có phải mỗi mình cô là con gái đâu. Thế tóm lại có mua không, không mua đi chỗ khác cho tôi còn bán hàng."
"Ông..."
Lời này nói ra quả thật không đúng, nhưng nhìn Tiểu Ánh lại chẳng có ý bỏ đi, cuối cùng cô ấy thở dài một tiếng rút ra hai quan đưa cho người kia. Trầm bên cạnh cũng chẳng biết tiền tệ ở đây như thế nào nên cũng chẳng bận tâm lắm.
Khi tấm áo được gói ghém cẩn thận, Tiểu Ánh mới đưa nó cho cô.
"Của cô này."
Trầm nhận lấy chiếc váy, sau đấy nói.
"Cảm ơn cô. Sau này tôi nhất định sẽ trả lại. Nhưng mà..."
"Aaaa..."
Trầm còn chưa kịp nói xong câu thì ở phía một con hẻm nhỏ gần đấy bỗng vang lên tiếng hét thất thanh của một người.
Trầm bất giác hỏi.
"Có chuyện gì vậy. ?"
Tiểu Ánh lắc đầu.
"Không biết. Đi lại xem sao."
Tiếp theo hai người cùng những người dân tò mò đều đổ xô về hướng đó. Trước mặt họ là một người phụ nữ, cô ta đang tỏ ra sợ hãi, mặt mũi tái mét không còn giọt máu như vừa trông thấy gì khủng khiếp lắm.
Thấy mọi người đi lại, cô ta liền lập tức chạy lại miệng lẩm bẩm.
"Quỷ... quỷ đến rồi. Chạy. . Chạy đi."
Mấy người xung quanh cũng kinh hoảng.
"Là... là sao. Cô thấy gì."
Người phụ nữ ngoái đầu lại nhìn về phía góc hẻm, bàn tay run chỉ về hướng đó, sau đấy không nói thêm gì nữa mà dứt khoát chạy thật nhanh khỏi chợ.
Tuy không biết cô ta chỉ như vậy là có ý gì nhưng mà cũng có nhiều người nhát gan cũng bỏ về, dường như là họ không cần biết có quỷ thật hay không, tính mạng mới là ưu tiên hàng đầu. Cũng không trách họ được, gần hai mươi năm sống trong nơm nớp sợ hãi, ai mà chẳng bị ảnh hưởng tới tâm lí.
Thế nên bây giờ nơi này giờ còn có mấy người, hầu như là mấy tên bảo kê chợ mà chủ mấy sạp hàng, bọn hắn đều là người họ Mã.
Nán lại một chút Tiểu Ánh cũng bảo.
"Chúng ta đi ra phía ngoài mua thêm ít đồ rồi về thôi."
Nhưng chẳng hiểu sao Trầm lại có chút tò mò, cô lắc đầu bảo.
"Từ đã. Tôi muốn xem đằng kia có gì."
Thấy Trầm kiên quyết như vậy Tiểu Ánh cũng đành bất lực, bọn họ đi theo mấy người phía trước đi đến chỗ đó.
Vừa đến gần, một mùi ẩm mốc lập tức phả vào mặt. Đập vào mắt Trầm bây giờ là một cỗ thi thể dập nát của một cô gái, đầu của cô gái này đã bị tách lìa với thân như bị ai đó chặt ra, nửa người dưới lại là một đống thịt nát bầy nhầy với nhiều vết cắt sắc lẹm, Trầm còn hoàn toàn không nhìn thấy phần chân của cái xác, ở đó chỉ có một mớ thịt nát mà thôi.
Không chỉ vậy, phần bụng cô ấy đã bị moi ra, nội tạng lại được xếp bên cạnh trông rất có trật tự, giống như chữ Nôm cổ, hình như là cô lại trông thấy chữ này ở đâu rồi mà bây giờ không nhớ.
Đột nhiên Tiểu Ánh bên cạnh đã hét lên một tiếng, sau đó nhanh chóng kéo lấy tay Trầm chạy ra vòng ngoài. Cô ấy chống tay vào một gốc cây bên cạnh mà không ngừng nôn thốc nôn tháo, có vẻ Tiểu Ánh đã bị cảnh tượng ấy dọa sợ.
Còn với Trầm dù sao nó cũng kinh dị, nhưng đối với cái xác chết cháy trong rừng mà cô ăn thịt thì từng này vẫn chưa đủ. Nó cũng chỉ làm Trầm cảm thấy hơn rợn người mà thôi.
Cô liền vỗ lấy lưng Tiểu Ánh mấy cái.
"Bình tĩnh... hít sâu vào."
Tiểu Ánh lau lấy miệng, ngẩng đầu lên, nhìn Trầm với con mắt ngạc nhiên.
"Cô không sợ sao. Trời ơi, lần đầu tôi thấy... Ọe... Ọe"
Mời nói được hai câu Tiểu Ánh lại tiếp tục nôn, Trầm nói.
"Tôi từng gặp cảnh đáng sợ hơn thế này. Đi, chúng ta về thôi."
Sau khi Tiểu Ánh bình tĩnh được một chút, bọn họ cũng chẳng còn tâm trạng đi dạo chợ nữa liền quay trở về.
Một ngày trôi qua rất nhanh, mới đó mà trời đã tối.
Sau khi tắm rửa thay quần áo mới, Trầm lấy chăn bông trải lên giường, tức tối chui vào đó. Hai ngày hôm nay chẳng hiểu sao cô lại liên tục gặp mấy chuyện đáng sợ, thần kinh và cơ thể của cô đều đã mệt mỏi cực độ, chẳng mấy chốc đã ngủ thiếp đi...
Sau nửa đêm cô lại tỉnh dậy, phát hiện toàn thân mình đang run rẩy, mồ hôi hột lấm tấm trên trán. Dự cảm kỳ lạ xâm chiếm đầu óc và tâm trí cô, nhịp tim thình thịch dường như khiến cô nức nở.
"Sao lại thế này?"
"Cốc."
"Cốc."
Đột nhiên tiếng gõ cửa nhè nhẹ vang lên làm Trầm giật mình. Cô nói vọng ra.
"Ai đấy. Tiểu Ánh phải không."
"Ừm."
Một tiếng ừm nhẹ vang lên.
Cô bò dậy trên chiếc giường gỗ, trong phòng tối om, tĩnh lặng như đã chết. Cô khoác quần áo lên, cẩn thận rón rén bước ra khỏi phòng. Ngoài cửa phòng là dãy hành lang được làm từ gỗ, đêm đông lạnh giá mông lung, cô chỉ có thể lờ mờ thấy tường rào bao quanh của nhà Tiểu Ánh, nhưng nhìn mãi mà chẳng thấy cô ấy đâu. Điều này làm Trầm bỗng chốc có dự cảm chẳng lành.
Bỗng nhiên, cô cảm thấy một luồng hơi thở kì dị, Trầm run rẩy quay đầu lại, dồn mắt về phía căn phòng của mình.
Ánh nến xuyên qua cửa sổ.
Trời ơi, cô suýt nữa hét lên, cô vẫn không kìm chế được mình lùi lại một bước thật nhẹ. Đôi mắt dán chặt vào cái bàn tròn giữa phòng, bên ánh nến bập bùng đó có... có một người phụ nữ mặc áo trắng, cô ấy đang quay lưng lại phía cô, tuy trước bàn có chiếc gương để trang điểm nhưng đã bị đầu cô ta che mất, bởi vậy Trầm không có cách nào để nhìn thấy mặt người này. Từ hình thể sau lưng có thể thấy đó là một cô gái trẻ.
Tay cô ấy đang cầm một chiếc lược gỗ màu nâu của Trầm, đang từ từ chải tóc. Tóc cô ấy vừa dài vừa đen, lấp lánh dưới ánh nến. Cô ấy hơi nghiên người, tay phải cầm lược, tay trái đỡ tóc giống như thác nước đang đổ lên sườn. Cô ấy cứ ngồi như vậy trước bàn trang điểm, hình như tất cả tâm trí đều tập trung vào chải và chải...
Trầm thật sự rất sợ hãi nhưng nín nhịn để không hét lên. Cô khẽ khàng lui lại một bước thì mới phát hiện chân mình đã mềm nhũn ra. Nhưng tiếng bước chân này lại khiến người phụ nữ ngừng chải đầu, bây giờ Trầm mới biết là mình bị phát hiện rồi.
Nhưng cô vẫn tự an ủi bản thân, miệng mỏng khẽ nhướn lên nói khẽ.
"Tiểu... Tiểu Ánh phải... phải không. ?"
Cô gái đó gật nhẹ đầu, đôi tay trắng nõn khẽ vươn ra vẫy vẫy lấy Trầm ra hiệu đi vào. Trầm trông vậy thở hắt ra một hơi.
"Thì ra là Tiểu Ánh, cô ấy thật là... đầu óc mình giờ toàn tưởng tượng mấy thứ gì đâu. !"
Tự trách bản thân mình một chút, Trầm cũng nhanh chóng đi vào đóng cửa lại cho đỡ lạnh, cô mỉm cười nói với cô gái đang ngồi chải tóc.
"Trời ạ. Cô cứ làm tôi sợ, cô có chuyện gì sao, hay lại cãi nhau với ông Đồ. Nãy giờ làm tôi cứ tưởng là..."
Mới mấy giây trước thôi cô mới hoàn hồn lại, thì giây tiếp theo lại dọa cô sợ hãi muốn ngất đi. Bởi... bởi dưới ánh nến vàng vọt đổ lên thân người phụ nữ này lại không có bóng đổ xuống đất.
Rõ như ban ngày đây chẳng phải là Tiểu Ánh, nó là... nó là một con ma.
"Chết rồi. !"
Trầm đưa tay bịt lấy miệng mình cố gắng không để âm thanh nào phát ra, từng bước lùi chậm rãi tiến về sau áp sát lại cửa phòng. Sau đấy nhanh như điện quay đầu lại gỡ lấy thanh chốt ngang cố gắng thoát ra ngoài.
Nhưng vừa nãy tháo nó ra dễ dàng bao nhiêu thì nay lại khó khăn bấy nhiêu. Cái chốt vẫn không hề cử động cho dù cô đã dùng hết sức lực của mình, nó như bị một sức mạnh vô hình nào đó giữ lại ngăn cản cô thoát đi vậy.
"Cạch cạch cạch"
"Cạch cạch cạch"
Phía sau lưng cô bất ngờ vang lên âm thanh trầm đục của ngón tay gõ trên mặt bàn. Sự sợ hãi xông thẳng từ gót chân tới đỉnh đầu làm lỗ chân lông cô run lên, chẳng quản được nhiều cô hầu như là dùng toàn bộ sức lực còn lại để đập cửa, nhưng dù cô có đập thế nào cánh cửa vẫn không hề nhúc nhích.
"Mở cửa. Mở cửa ra. !Trời đất, có ai không, Tiểu Ánh... cứu tôi."
Cô cứ tiếp tục la to, dường như vẫn chưa từ bỏ ý định cầu cứu người bên ngoài, nhưng lúc này mọi thứ lại im lặng tựa như nghĩa trang, không một ai đáp lại, giống như là cô đang bị giam trong không gian tách biệt với bên ngoài, ở đây ngoài cô ra cũng chỉ có... ma nữ kia mà thôi.
Đột nhiên, một tiếng cộp mạnh từ đàng sau vang lên, kèm theo đó là âm thanh thứ gì đó lăn lông lốc dưới nền nhà.
Trầm bất giác quay đầu thì toàn thân cô đã dựng hết cả tóc gáy, bởi cái thứ mà cô trông thấy là một cái đầu người, nó vừa rơi khỏi cổ ma nữ kia xuống và đang lăn lại chỗ cô.
Hơn nữa, cái đầu này... chính là của cô gái vừa chết ở chợ.
Tại sao hồn ma cô ta lại đến đây. ?
Nhận xét Box