Gọi Quỷ Đêm Trăng - Chapter 05

Gọi Quỷ Đêm Trăng - Chapter 05



Cô liên tục nhích ra sau dè dặt mở miệng.

"Anh là ai. ?"

Hồn ma người đàn ông kia sau khi nghe câu hỏi của cô vẻ mặt vốn đang bình thường bỗng nhiên trở nên lạnh lùng.

Hắn nhíu mày, giọng nói của con ma kia trầm trầm êm tai, nhưng lạnh lẽo như băng giá, không hề ấm áp chút nào.

"Là phu quân của cô."

Trầm sợ hãi đổ mồ hôi ròng ròng.

"Tôi... tôi chưa có chồng. Anh anh nhận nhầm người rồi."

"Nhận nhầm người?"

Hồn ma nam kia cười vẻ giêu cợt.

"Người hôm qua, người ở trên giường mây mưa với ta, là ai hả?"

"Cái gì mà mây mưa..."

Đầu cô nổ bùm một tiếng.

"Tối hôm qua... đó không phải là mơ... vậy, vậy là sự thật sao?"

Trầm trợn tròn đôi mắt, buột miệng hỏi.

Khóe miệng hồn ma kia cong lên, hắn đáp lại với giọng nói lạnh lùng.

"Cũng không ngu ngốc lắm."

Cả người cô như bị sét đánh, mặt cắt không còn giọt máu. Vết máu trên giường và sự đau đớn sáng nay, lẽ ra cô phải biết nó là thật từ lâu... Nhưng cô vẫn tự lừa mình dối mình, không muốn đối mặt với sự thật...

Cô vừa xấu hổ và giận dữ muốn phản bác, nhưng mà giây tiếp theo hắn ta đã quay lưng nói.

"Ta phải đi bây giờ. Giờ thì đem chôn bộ hài cốt này rồi về nghỉ đi. Vài ngày nữa ta sẽ trở lại, thời gian này ban đêm tuyệt đối ở trong phòng đừng đi đâu. Nếu không có chuyện gì thì đừng có gọi ta."

Trầm bây giờ đã không còn suy nghĩ được nhiều, cô không nói chỉ đứng im như khúc gỗ. Cô bị một con ma cưỡng bức mất lần đầu tiên, ký ức tối hôm qua ùa về mãnh liệt, rõ ràng và đáng xấu hổ.

Không biết có phải do tức giận quá không mà nỗi sợ với hồn ma này gần như biến mất, cô buột miệng mắng hắn.

"Đồ dâm tặc."

Hắn ta dừng lại, vốn dĩ đang bình thường thì vừa nghe câu này thì hai hàng lông mày bỗng nheo lại, chỉ trong một giây ngắn ngủi hắn đã xuất hiện trước mặt cô. Bàn tay lạnh lẽo như băng của hắn duỗi ra, đặt ngay vào cuống họng của Trầm rồi bóp chặt, từng lời nói tức giận từ miệng hắn tuôn ra mang theo sự lạnh lẽo khó tả.

"Dâm tặc. ? Từ lúc còn sống đến lúc chết đi ta chưa từng nghe ai nói ta như vậy. Chẳng lẽ cô muốn chết. ?"

"Giết tôi đi... có ai mà chịu được cảnh mình bị làm nhục bởi một con ma chứ. ?"

Sắc mặt cô tái nhợt vì đau đớn, nhưng vẫn buộc mình phải trừng mắt nhìn chằm chằm vào hồn ma trước mặt.

Mặt hắn ở rất gần, cô thậm chí có thể thấy được hình ảnh mình phản chiếu trong đôi mắt lạnh lùng của hắn.

" Được thành thân với ta là phúc phận của cô, ta không phải là cái thứ cô nói. Nếu còn nhắc lại hai chữ ấy một lần nữa thì đừng trách ta."

Giọng nói của hắn đầy kiêu ngạo, từ trong ánh mắt hắn cô có thể cảm nhận được sự tức giận cực điểm.

Bây giờ đôi mắt Trầm đã nhòe đi sắp ngất vì không thở nổi thì bàn tay hắn mới dần buông lỏng ra.

"Hừ. Lần sau phải dạy dỗ lại cô."

Hắn vừa nói vừa nhìn về hướng Bắc, sau đấy tuyệt đối buông cô ra, bóng hắn cũng đang dần mờ đi trong đêm như sắp biến mất.

Trầm hai tay ôm lấy ngực thở từng hơi gấp gáp nói.

"Đi đi. Đừng trở lại, tôi không muốn gặp anh thêm một lần nào nữa. ."

Hắn ta nghiêng đầu để lộ nửa không mặt không góc chết, môi mỏng khẽ nhếch.

"Số mệnh đã nối liền cô với ta, muốn tránh cũng không được. Thời gian sau này cô sẽ phải cảm ơn ông trời khi se duyên ta với cô. Mà nhớ kĩ, đừng làm rơi cái lệnh bài cô nhặt được, nếu không cô có mười cái đầu cũng không đủ chết đâu. Còn ma nữ kia ả không quay lại sớm, nhưng mà để đề phòng cô nên nhanh tay rồi về nghỉ ngơi thì hơn. Mà chuyện của ta với cô cũng nên kín miệng kẻo mang họa không cần thiết. Cô muốn hỏi gì không, nếu không ta đi đây. !"

"Không."

Trầm thẳng thừng đáp lại. Hắn ta nhíu mày lạnh lùng nói.

"Thật cứng đầu. Phu quân của cô tên là..."

"Không cần biết..."

Cô đáp lại thẳng thừng, nhưng hắn chỉ cười ha hả một tiếng, cả thân người cũng dần mờ ảo rồi tan đi trong đêm. Mấy giây sau cái giọng nói của hắn lại vang vọng vào tai cô.

"Ta tên là Tiêu Vân."

-

Sáng hôm sau.

"Cô tỉnh chưa. Tôi vào được chứ. ?"

Từ phía ngoài cánh cửa, tiếng của Tiểu Ánh vọng vào làm Trầm tỉnh giấc.

"Đợi... đợi tôi chút."

Sau một đêm dài đằng đẵng, toàn thân cô bây giờ đều truyền đến cảm giác đau nhức. Cô gượng người dậy, sửa sang lại tóc tai rồi mở cửa cho Tiểu Ánh đi vào.

Vừa trông thấy cô thì Tiểu Ánh đã ngạc nhiên cất giọng.

"Tối qua cô đi đâu à. Sao cả người dính toàn bùn đất thế kia. ?"

Trầm nhìn xuống bộ dạng hiện tại của mình thì gãi nhẹ đầu.

"Tôi... à, tôi hay bị mộng du. Cứ thỉnh thoảng nằm ngủ là cứ dậy đi đây đi đó, sáng mai lại chẳng nhớ gì."

Tiểu Ánh dường như không biết căn bệnh này là gì nên lo lắng hỏi.

"Mộng du. ? Căn bệnh này có nặng không. ?"

Trầm cười cho qua chuyện.

"Không sao đâu. Tôi quen rồi. À sáng sớm cô đến tìm tôi có chuyện gì vậy. ?"

Đột nhiên, Tiểu Ánh đưa tay gõ vào đầu mình rồi nở nụ cười.

"Tí nữa quên mất. Hôm nay cha tôi đi dạy đám trẻ đến tối mới về. Tôi đến rủ cô đi mua ít đồ, hôm nay ngoài chợ Đình có mở phiên. Có hàng ở ngoài phủ khác đem về, tiện thể mua cho cô vài bộ xiêm y."

Trầm lắc đầu.

"Không cần đâu. Cô có bộ nào cũ cũ tôi mặc tạm cũng được. Tôi sợ không ở đây lâu, lại làm phiền cha con cô."

Tiểu Ánh cười đáp.

"Không cần khách sáo như vậy. Sau này có tiền trả tôi cũng được."

Mặc kệ cho Trầm từ chối, Tiểu Ánh vẫn một mực kéo cô đi ra khỏi nhà. Không biết vì sao hôm nay cô ấy lại tự nhiên như vậy, chắc có lẽ là do ông Đồ đi dạy. Trầm vẫn thắc mắc là đêm qua cha con họ cãi nhau vì chuyện gì, với lại bây giờ trong đầu cô cứ bị ám ảnh chuyện tối hôm qua, tâm trạng bây giờ không hề thoải mái chút nào.

Mải suy nghĩ họ đã đi đến cổng chợ, hôm nay dân thường ra ngoài đông hơn hôm qua rất nhiều khiến cổng Đình thêm phần tấp nập. Chợt nhớ lời của Tiểu Ánh hôm trước, cô liền mở miệng hỏi.

"Chẳng phải cô bảo là không có người ngoài vào thôn ư. Sao lại có hàng hóa bên ngoài đưa vào."

Nghe vậy Tiểu Ánh kéo cô vào sát lề đường nói nhỏ.

"Quên nói với cô ở thôn này có một gia tộc nữa là nhà họ Mã. Từ sau biến cố ấy nhà họ được cả thôn cử mỗi năm ra ngoài một lần đi mua hàng hóa. Nhưng bọn họ mua bên ngoài 1 về thôn lại bán giá gấp ba gấp bốn lần."

Trầm đáp.

"Vậy dân còn mua làm gì. Cứ để cho ế kiểu gì chẳng phải giảm giá."

Tiểu Ánh lắc đầu.

"Thử rồi nhưng không được, vẫn phải mua. Bởi vì nơi này hẻo lánh, lại bị bao quanh bởi rừng, đi phải mấy trăm dặm mới ra ngoài được. Trong rừng lại nhiều thú dữ, không ít người thử ra mà đều không trở về. Chỉ có nhà họ là đi được thôi."

Cô ấy dừng một chút rồi nói tiếp.

"Cô thấy mấy người ở trước cổng chợ không, bọn họ đều là người nhà họ Mã. Toàn bộ an ninh ở chợ đều là do họ quản lí, thôn này không có binh lính trú quân, nên có thể nói là bây giờ họ nắm giữ thôn này cũng không ngoa. Mỗi lần vào chợ đều phải nạp thuế cho họ."

Trầm khinh bỉ nói một câu.

"Nói đi nói lại là họ lợi dụng vụ án ấy để lên nắm quyền. Đúng là lũ gian thương du côn ở đời nào cũng có."

"Suỵt. Nói nhỏ thôi kẻo họ nghe thấy."

Tiểu Ánh ra hiệu cho Trầm nói nhỏ sau đấy kéo cô đến khu buôn bán. Trước cổng có hai hộ vệ của Mã gia, bọn họ hiển nhiên cũng biết Tiểu Ánh, nhìn hai cô gái xinh đẹp này đến, bọ chúng đều là ngẩn ra, sau đó lập tức nở nụ cười nhạt.

"Tiểu Ánh. Lâu không gặp cô càng ngày càng xinh nha. Không biết đã có mối nào..."

Tiểu Ánh nhíu mày, cô chẳng nói gì liền rút ra hai đồng bạc đưa cho tên kia, sau đấy kéo Trầm đi vào. Vừa đi được một bước thì một tên khẽ quát.

"Đứng lại."

Hắn nói xong thì bước lên chắn ngang hai người, hai con mắt liên tục đảo qua chỗ của Trầm từ trên xuống dưới.

"Cô ta là ai. Hình như không phải người của thôn Kim Mã này. ?"

Tiểu Ánh nhăn mặt đáp.

"Là chị họ tôi từ bên ngoài đến. Anh tránh ra cho."

Hắn đáp.

"Người ngoài đến. Làm gì có ai đến được đây. ? Chẳng phải ở..."

Nói đến đây tên còn lại bỗng kéo lấy hắn nói gì thì thầm vào tai, sắc mặt tên này đột nhiên biến đổi, sau đấy xua tay.

"Không... không có gì. Đi đi."

Trầm và Tiểu Ánh đưa mắt nhìn nhau khó hiểu, nhưng bọn họ cũng chẳng quản mà cất bước đi tiếp. Đột nhiên, từ bên tai Trầm bỗng vang lên giọng nói của hồn ma lúc tối, nhưng trông nó không được tự nhiên, lại có vẻ ngắt quãng yếu ớt vô cùng.

"Cẩn... Cẩn thận... Ở đây có..."

"Có gì."

Trầm giật mình buột miệng một cái, quay đầu đi mấy người nhìn xung quanh nhưng chẳng thấy bóng dáng anh ta đâu, giọng nói ấy cũng im lặng không hề đáp lại.

Tiểu Ánh bên cạnh cũng tỏ vẻ ngạc nhiên.

"Cô nói gì vậy. Cô tìm gì sao."

Danh Sách Chương

Nhận xét Box