Gọi Quỷ Đêm Trăng - Chapter 04
"Mẹ nó. Không biết ai lại đem cho ta con đàn bà ngu ngốc vậy..."
Giọng người kia nói đến đây nhỏ dần rồi tan đi mất. Trầm sợ hãi bật người dậy khỏi giường, cô quan sát khắp phòng nhưng lại chẳng có ai, xung quanh vẫn là căn phòng trống lạnh lẽo.
Điều cô bận tâm bây giờ là kẻ này ngữ điệu lại không hề có ác ý với cô, hắn chỉ như thúc dục mà thôi. Với lại không phải cô không muốn chôn cất bộ hài cốt này sớm mà cả ngày nay cô vẫn chưa có cơ hội rời khỏi nhà này một mình, bởi Tiểu Ánh cứ ở bên cô mãi giờ mới được ở một mình.
Bây giờ Trầm lại không thể kìm nén được sự kích động của mình, cô cũng không nghĩ nhiều bèn xách cái bọc xương người ấy, rồi cầm đèn dầu lặng lẽ đi ra phía sau nhà kho chọn một cây quốc rồi ra khỏi nhà Tiểu Ánh.
Thôn Kim Mã nửa đêm mang một bầu không khí chết chóc, giờ này nhà nào nhà nấy đều đã tắt đèn, những con đường làng đều vắng tanh không một bóng người, chỉ có tiếng gió rít lạnh buốt từ trên núi truyền xuống làm cô rùng mình.
Cô đi ra khỏi cổng thôn, đứng dưới tấm bia nhìn ngó xung quanh, những dãy núi liên miên trong bóng đêm giống như một tòa lâu đài nghiêm ngặt bao phủ nơi đây. Cô nhằm thẳng hướng nghĩa trang của thôn mà mình thấy lúc sáng khi cùng Tiểu Ánh đi dạo mà xách đèn dầu chạy về hướng đó.
Đi được một lúc, khi cô đã đến địa phận của nghĩa địa, đột nhiên lẩn khuất trong bóng tối tĩnh mịch đó, ngay phía trước hướng cô đi, cô mơ màng thấy bóng dáng của một người phụ nữ hiện ra, cô ta cũng cất bước đi lại phía Trầm. Cũng bởi do trời quá tối nên cô chỉ có thể nhìn được dáng người chữ không nhìn được rõ khuôn mặt, người kia càng lúc càng đi lại gần.
Trầm lúc này trong lòng cũng có chút rùng mình, không biết nửa đêm nửa hôm lại có ai đi từ trong này ra. Đây là nghĩa địa mà, hơn nữa Tiểu Ánh cũng nói bình thường giờ này có ai ra đường đâu.
Cô cứ suy nghĩ vẩn vơ, thật sự không biết là người hay là ma nữa, nhưng suy cho cùng nên cẩn thận một chút vẫn hơn.
Nghĩ vậy cô liền cúi gầm đầu xuống mà rẽ sang hướng khác, bước chân càng lúc càng nhanh càng gấp gáp. Khi đã đi vào sâu bên trong nghĩa trang Trầm mới bình tĩnh đi một chút, cô chọn một chỗ đất trống rồi dừng lại. Tay đặt đèn dầu và bọc hài cốt xuống, sau đấy dùng sức mà vung quốc xuống nền đất mềm ven biển.
"Bộp"
"Bộp"
Tiếng đầu quốc cắm xuống đất vang lên truyền vào tai cô. Nhưng... nhưng nó lại khiến Trầm đột nhiên dừng tay lại, chẳng hiểu sao cô cứ cảm thấy có gì đó lạ lắm. Rõ ràng cô vung một nhát xuống tại sao lại có hai tiếng vang. Một ý nghĩ kì lạ xoẹt qua trong đầu, Trầm rùng mình một cái sau đấy lắc lắc cái đầu tự trấn tĩnh bản thân.
"Ảo giác... nhất định là ảo giác. Mình nghĩ nhiều rồi."
Cô nhất định phủ quyết ý nghĩ đó mà vung quốc một lần nữa, nhưng lần này vẫn vậy, lại là hai tiếng vang, cô dừng lại thì âm thanh đó cũng biến mất.
Quả nhiên, tiếng quốc kì dị càng lúc càng rõ, xem ra là ở nghĩa địa trơ trọi này không chỉ có mình cô. Cô lại nhớ tới người phụ nữ lúc nãy, liệu có phải cô ta cũng đang đào gì đó hay không.
Trăng lên, ánh trăng lạnh lẽo đang đâm thủng mây đen trong bóng đêm, rắc lên thân người cô làm cô rùng mình.
Bỗng nhiên, cô cảm thấy hình như tiếng cười nhẹ lên từ phía sau lưng, cô vội vàng nhìn ra đằng sau, chỉ thấy dưới ánh trăng bàng bạc đó, cách chỗ cô không xa có một bóng trắng đang đứng.
"Maa... Maa..."
Cô hét lên một tiếng thất thanh. Bóng trắng kia không hề chuyển động, nó đứng im tại chỗ như một cái cây. Đôi chân cô lập tức mềm nhũn lại, toan quay người chạy đi thì vô tình vấp phải cục đá ngã lăn xuống đất.
Bóng trắng đó cũng bắt đầu cử động, nó quay người bước dần lại chỗ cô.
Trầm hoảng sợ tay cầm cây đèn dầu, tay kia vớ lấy cái quốc run rẩy trong sợ hãi.
"Đừng... đừng lại đây... nếu không..."
Nhưng không ngờ lời nói này lại có hiệu quả, nó chợt đứng lại thật. Trầm lò mò đứng dậy, tay run run giơ đèn dầu lên soi, dưới ánh đèn mờ ảo, khuôn mặt đáng sợ kia chợt hiện ra làm cô như muốn ngất xỉu tại chỗ.
Đó là một người đàn bà với mái tóc đen dài che đi phân nửa khuôn mặt be bét máu thịt, toàn bộ lớp da trên mặt đều đã bị bong ra, nó cháy đen một mảng để lộ từng lớp thịt đỏ sẫm kèm theo một lớp chất nhầy màu vàng bên trong, một con mắt rơi ra từ trong hốc mắt treo ngay tại giữa má, bờ môi đã mất để lộ ra nguyên một hàm răng vàng khè kéo tới tận mang tai, cơ thể dưới ánh trăng cũng hơi mờ ảo.
Cô ta không phải người.
Mà là ma quỷ.
Tiếp đó, một giọng nói từ trong cái miệng đó vang lên nghe lạnh lẽo đến đáng sợ.
"Là... tôi... đây... Đừng sợ."
Trầm ớn lạnh cả người từ lòng bàn chân lên thẳng tới đỉnh đầu.
"Tôi... Tôi không quen cô..."
Cô cố gắng khiến giọng nói của mình đỡ run rẩy.
"Cô là ai?"
Giọng nói kia lại vang lên lần nữa.
"Trầm, cô... làm sao vậy? Là tôi... đây mà... Bạn của cô đây mà."
Lần này Trầm cảm thấy như máu nóng toàn thân đều đông cứng lại. Mẹ nó, chuyện gì đang xảy ra vậy trời, con ma mày còn biết tên cô, còn nhận nó là bạn cô nữa chứ.
Trầm run rẩy nhắc lại.
"Tôi... tôi không có quen cô. Cô nhận nhầm người rồi."
Vừa nói cô vừa bước lùi, chỉ cần có cơ hội sẽ chạy ngay lập tức, nhưng đột nhiên người đàn bà kia bỗng nhấc tay lên chỉ ngay vào cái bọc xương người đang nằm dưới đất.
"Tôi đó... Cô quên tôi thật rồi. Thật đáng giận."
Trầm kinh ngạc há miệng nhìn theo thì lại giật mình. Trời ạ, lần này thì không sai được nữa, rõ ràng là ma, cô ta chính là hồn ma của người chết cháy trong rừng. Từ nhỏ tới lớn cô chưa từng gặp ma, thỉnh thoảng cô vẫn nghĩ ngẩn ngơ ma trông hình dạng như thế nào, đôi lúc còn muốn gặp một lần. Ai dè cái suy nghĩ đó lại thành hiện thực, nhưng điều này thật quá đáng sợ ngoài tưởng tượng của cô.
Bây giờ trong đầu cô không thể suy nghĩ thêm được gì nữa lập tức quay đầu mà chạy.
"Rắc."
Tiếng răng rắc giòn tan bất ngờ vang lên. Không biết trời xui đất khiến khiến như thế nào mà Trầm lại vô tình dẫm phải cái bọc đựng hài cốt, xương vốn đã bị đốt giòn, chỉ một cái dẫm chân đã có tiếng gãy vang lên.
Đúng lúc này, người đàn bà váy trắng kia đột nhiên ôm lấy mái tóc bù xù dính đầy thịt nát hét lên, từ trên đỉnh đầu xuất hiện vết rạn kéo xuống hốc mắt. Con mắt đang treo lủng lẳng trong cái hốc tối om ấy bất ngờ rơi độp xuống đất lập tức vỡ ra.
Cô thầm than một tiếng.
"Mẹ ơi. Tiêu rồi."
Cô hoảng hốt với lấy đèn dầu, muốn mau mau lao ra, nhưng ả ta bỗng nhiên vồ tới rất nhanh và túm lấy cánh tay của cô.
Tay người đàn bà đó rất lạnh làm cô rét cóng đến run rẩy, cô cố gắng thoát ra, nhưng gương mặt ả càng trở nên dữ tợn hơn rồi đột ngột vọt tới trước mặt cô.
Một mùi máu tươi tanh hôi xộc thẳng vào mũi khiến người ta buồn nôn.
"Trầm. Sao mày lại làm vậy. Tao cho mày ăn, tao cứu sống mày, sao mày lại dẫm vỡ đầu tao. !"
Ả ta gào thét với cô như đang lên cơn điên, cơ thể Trầm lại càng rung lắc mạnh hơn.
"Tao phải giết chết mày! Giết chết mày!"
Cô ta rú lên một tiếng, hai tay lập tức bóp lấy cổ Trầm, sức lực này mạnh tới đáng sợ, Trầm bị bóp tới tím tái mặt mày. Cô có liều mạng giãy giụa nhưng vẫn không thể thoát khỏi ả ta.
Người đàn bà đó nhìn trừng trừng cô, một hốc mắt trống rỗng như lỗ máu, bên còn lại là một tròng mắt màu đỏ tươi.
Trong đầu chỉ còn duy nhất một ý nghĩ.
"Cứu tôi... Ai đó làm ơn cứu..."
Dường như nghe thấy tiếng hét gọi trong lòng cô, ngay lúc cô sắp ngất lịm vì ngạt thở, một cơn gió lành lạnh bỗng chốc thổi tới từ đằng sau.
Giây tiếp theo, khuôn mặt đáng sợ của người đàn bà kia đầy vẻ sợ hãi, cánh tay bóp cổ cô cũng buông lỏng ra.
Tranh thủ cơ hội này, Trầm nhanh chóng vùng ra thoát khỏi ả, vừa định chạy thì bả vai đột nhiên thấy lành lạnh.
Trầm run lên, cơ thể còn chưa kịp phản ứng đã ngã nhào về phía sau, cả người rơi vào trong một lồng ngực lạnh lẽo như băng.
"Đồ vô dụng. Làm ta phải bỏ dở việc quan trọng để tới đây. Không biết nhà họ Dương có bị mù mắt hết hay không mà lại chọn cô."
Một giọng nói lạnh lùng nhưng trong trẻo bên tai cô vang lên.
Trầm nín thở, quay đầu lại nhìn. Phía sau lưng cô, từ khi nào có một người đàn ông đang đứng.
Mái tóc hắn đen dài như mực, mặc một bộ áo dài hoa văn chìm màu đen, hắn cao hơn cô rất nhiều. Cô ngẩng đầu, dưới ánh trăng mờ, cô thấy sắc mặt hắn có vẻ hơi nhợt nhạt nhưng rất trắng, đường nét anh tuấn đủ để khiến người ta phải ngừng thở. Đôi mắt hắn đen như mặt hồ lạnh lẽo sâu không thấy đáy, nó chăm chú nhìn thẳng vào mắt cô.
Cô chỉ thấy sóng cuộn gió gào trong lòng mình. Một dòng suy nghĩ chạy vọt qua.
"Giọng nói này... Là hắn, kẻ đến phòng mình hôm qua... Hắn là ai... ?"
Cô nhìn chằm chằm người đàn ông đó, nhưng hắn chỉ cau mày, không tiếp tục nhìn cô nữa mà đưa mắt nhìn lấy người đàn bà ở phía trước với đôi mắt lạnh lùng.
"Cút. !"
Một chữ cụt ngủn thốt ra từ bờ môi mỏng của hắn, một luồng hơi lạnh ập vào mặt, người đàn bà kia đột nhiên hú lên quái dị rồi hốt hoảng bước lùi thật nhanh. Thoáng chốc tan đi trong bóng đêm tĩnh mịch.
Bỗng chốc, trước cái nghĩa địa trống rỗng này chỉ còn lại cô và người đàn ông mặc cổ phục này.
Thấy cô vẫn đang nhìn mình, người đàn ông kia hơi cúi tâm mắt, môi khẽ nhếch lên, nét mặt lạnh lùng có phần cợt nhả.
"Bây giờ đã qua ngày mới. Cô không biết canh thời gian hả, nếu ta không đến kịp thì cô chắc chắn không toàn mạng rồi. Cô đã hài lòng chưa, giờ thì mọi việc đã trở nên rắc rối rồi đấy. Đúng thật là ngu ngốc. !"
Cơ thể của cô run rẩy đến mất kiểm soát. Cô không quen hắn, nhưng hắn cứ mở miệng một câu là bảo cô ngu ngốc, hai câu là ngu ngốc khiến Trầm cảm thấy bực dọc.
Nhưng lúc này cô cũng mới nhận ra là mình vẫn còn ở trong lông ngực người đàn ông kia. Trầm liền vội vàng vùng thoát khỏi hắn, lùi về phía sau vài bước và nhìn hắn cảnh giác.
Vừa nhìn hắn, cả người cô lại lần nữa run rẩy mất kiểm soát.
Cô thấy dưới ánh trăng, thân thể của người đàn ông này cũng hơi mờ ảo trong suốt, giống y như là người phụ nữ kia. Nhớ lại cảm giác lạnh lẽo như băng khi ngã vào người hắn ban nãy, cô lập tức nhận ra một sự thật đáng sợ.
Người đàn ông này cũng là ma. !
Nhận xét Box