Gọi Quỷ Đêm Trăng - Chapter 03
Trầm sửng sốt vài giây rồi mới phản ứng lại.
Hóa ra là nằm mơ...
Cô lắc lắc đầu tự nhủ.
"Trầm ơi là Trầm, có phải mày thèm đàn ông tới phát điên rồi không!"
Tuy nói vậy nhưng trên mặt cô vẫn thoáng ửng hồng, sau đấy cô hít dài một hơi muốn xuống giường chuẩn bị rửa mặt, nhưng vừa đứng dậy thì suýt chút nữa đã mất thăng bằng ngã nhào xuống đất.
Một cơn đau giữa hai đùi ập tới, đau tới nỗi khiến cô ngã ngồi lại giường.
"Cảm giác này... ? Có chuyện gì xảy ra vậy? Không phải chỉ là nằm mơ thôi sao? Chẳng lẽ làm chuyện kia trong giấc mơ thì thực tế cũng sẽ bị đau? Làm sao có thể như vậy?"
Dường như để muốn chứng thực lời cô vừa nói, Trầm nghiêng mình kéo lấy tấm chăn bông bên cạnh sang một bên. Giây tiếp theo lại làm cô giật mình hoảng sợ.
Bởi... trên tấm ga giường đó có một vệt máu màu đỏ.
Cô lập tức ngồi đờ ra, cảm giác này rất là chân thật. Nhưng cô nhanh chóng gạt bỏ cái ý nghĩ kia, có thể ngày đèn đỏ của cô đến sớm hay chăng, nhưng dù sao cũng rất là lạ.
-
Một lát sau, trong tiền sảnh ngôi nhà cổ, Trầm chậm rãi đi đến thì đã thấy Tiểu Ánh đang bê mâm cơm trở ra. Vừa thấy Trầm cô ấy đã nói.
"Cô dậy rồi."
Trầm gật đầu mệt mỏi ngồi xuống cạnh bàn, hay tay chống cằm nhìn về phía xa xăm, Tiểu Ánh đặt mâm cơm xuống bàn nhìn cô một lúc rồi mở lời.
"Trông sắc mặt cô không được tốt. Sao vậy, đêm qua cô ngủ không có ngon hay sao. ?"
Trầm thở dài.
"Chắc tại giường chiếu không quen, với lại mấy ngày nay lạc trong rừng tôi có chút mệt mỏi."
Chợt Trầm ngẩng đầu nhìn Ánh, đôi mày hương nhướng lại.
"Mà cô họ Dương, Dương Tiểu Ánh à."
Nghe đến đây, khuôn mặt của Tiểu Ánh khẽ nhíu lại, cô ấy chậm rãi lắc đầu, sau đấy cẩn thận quan sát xung quanh rồi mới nói nhỏ.
"Không. Tôi họ Lê, là Lê Tiểu Ánh. Nhưng mà sao cô lại hỏi vậy."
"À không có gì. Chỉ là tôi vô tình nghe thấy cái họ này nên đoán cô cũng mang họ Dương."
Trầm vẫn chưa dám kể cho Tiểu Ánh nghe về người giấc mơ tối đêm qua, chỉ là một câu hỏi thăm dò mà thôi. Dù sao cô cũng nghe rất rõ người trong mơ bảo nhà họ Dương đem cô về, bây giờ biết không phải cũng làm cô phần nào yên tâm.
"Suỵt... nói nhỏ thôi."
Nhưng giây tiếp theo, nhìn điệu bộ của Tiểu Ánh như đang sắp bịt miệng Trầm lại, cô ấy vừa ra hiệu nói nhỏ vừa ngẩng đầu nhìn theo hướng lối ra.
Trầm hơi khó hiểu đáp.
"Cô sợ ai nghe thấy sao. Ở đây có mỗi cô với tôi thôi mà."
Tiểu Ánh không nói thẳng, dường như cô ấy đang rất khiếp sợ.
"Tôi chẳng biết nói thế nào. Nhưng ở đây có một điều cấm kị, cô nên nhớ cho dù thế nào cũng đừng nhắc tới nhà họ Dương cho một ai hết."
"Sao vậy. Cái họ Dương kia có gì lạ sao."
"Khụ khụ..."
Đột nhiên một tiếng ho nhẹ từ cửa sau truyền đến, tiếp theo là dáng người cao gầy của thầy Đồ đi tới. Ông đi đến cạnh bàn chậm rãi ngồi xuống, đôi mắt đục ngầu bởi thời gian lại nhìn Trầm đăm đăm. Đột nhiên ông ấy lắc đầu thở dài một tiếng.
"Cô là người mới đến, sao cô biết nhà bọn họ. ?"
Nghe cha nói vậy làm Tiểu Ánh hơi nhíu mày, Trầm cũng nhìn ông Đồ không chớp, dường như cuộc nói chuyện vừa rồi ông có nghe qua.
Bây giờ dưới ánh sáng mặt trời, Trầm mới để ý thấy sắc mặt ông đồ trắng bệch y như xác chết, rõ ràng so với tối qua dường như là trắng hơn rất nhiều. Quần áo và giày dép cũng lấm đầy bùn đất, giống như là vừa đi làm đồng về vậy.
Cô cũng tò mò hỏi lại.
"Bọn họ mà ông nói đến là gia tộc họ Dương gì đó phải không. ?"
Ông ấy gật đầu.
"Là bọn họ. ? Nhưng sao cô biết?"
Cô lúng túng đáp.
"Tôi nghe có người nói. ?"
Ông thẳng thừng đáp lại.
"Ai nói. ?"
Trầm bây giờ cảm thấy rất khó xử, cô đang phân vân có nên nói thật hay không. Nhưng nhìn sắc mặt hai người này nghiêm trọng như vậy làm cô không yên tâm cho lắm, cuối cùng cô vẫn quyết định giữ bí mật.
"Là... là một người đàn ông tôi vô tình gặp trên đường."
Nghe đến đây tâm trạng ông Đồ có chút kích động, ông bỗng đứng bật dậy nói lớn.
"Là ai. Hắn tên gì, mặt mũi như thế nào. Hắn có đi cùng cô vào thôn. ?"
"Cha..."
Tiểu Ánh thấy thái độ cha mình hơi quá đáng nên cố ý nhắc nhở, ông Đồ cũng ý thức được hành động của mình, ông thở dài liên tục mấy hơi rồi ngồi xuống trầm mặc. Trầm bị ông ấy dọa cho giật mình, nhưng cô vẫn nói.
"Tôi chỉ vô tình biết đến cái tên này thôi. Có chuyện gì xảy ra, ông có thể nói..."
Ông Đồ xua tay, bình tĩnh một chút bỗng trả lời.
"Chuyện cũng xảy ra lâu lắm rồi, cách đây hai mươi năm trước. Khi ấy thôn Kim Mã này là chốn giao thương của mấy phủ, người ra kẻ vào tấp nập sầm uất. Ở đây có một gia tộc lớn, tổ tiên từng có công giúp vua Lê đánh giặc, vốn dĩ nhà họ Dương sau này sẽ được hưởng vinh hoa phú quý nhưng chuyện lạ lại xảy đến vào một đêm rằm. Khi mặt trăng bị bao phủ bởi một màu đỏ của máu. Đây là lần đầu điều này xảy ra, nhưng nó lại khiến tất cả người trong thôn đều sợ hãi, bởi theo sách cổ lưu truyền trăng máu là điềm báo của ma quỷ sẽ đến đòi mạng. Cũng vào đêm hôm ấy, hàng loạt âm thanh lạ như tiếng quỷ tru, thú dữ gầm gừ, tiếng người la hét thất thanh dồn dập bao phủ khắp nơi này. Nhưng chẳng ai dám ra khỏi nhà, họ chỉ biết nỗi sợ của họ đã thành sự thật."
Trầm nhướng mày lẩm bẩm.
"Trăng máu. Đây là một hiện tượng của nguyệt thực toàn phần thì liên quan gì đến ma quỷ."
Tiểu Ánh nghe thấy khó hiểu.
"Cô nói gì vậy."
Trầm thở dài không đáp chỉ lắc nhẹ đầu, bởi ở thời đại này người ta làm sao có thể biết đó là một hiện tượng tự nhiên, có giải thích thì họ cũng không hiểu.
Bởi vậy cô bỏ qua Tiểu Ánh tiếp tục hỏi ông Đồ.
" Chuyện gì xảy ra tiếp theo. ?"
Ông lặng lẽ nhìn ra hướng bắc, thở dài nói tiếp.
"Sau đêm hôm ấy tất cả người nhà họ Dương đều đã chết. Còn người trong thôn lại không ai bị làm sao."
"Đã chết?"
"Đúng vậy. Trên dưới trăm người trong phủ đều chết. Toàn bộ đều bị cắt đầu moi ruột, toàn thân đều có vết vuốt sắc nhọn như của dã thú, xác bọn họ đều được thứ gì đó xếp lại ở giữa sân tạo thành một chữ... chữ Oán. Bởi vậy ai ai cũng cho rằng nhà họ ăn ở thế nào, đắc tội với âm binh nên bị ma quỷ giết sạch. Sau đấy vụ này bị loan đi khắp mọi nơi, vua có mấy lần cử quan đến điều ra nhưng đều bị rơi vào ngõ cụt. Điều đáng sợ hơn là mấy người dính líu đến nhà họ về sau cũng chết bất đắc kì tử. Bởi vậy nên cái chữ họ Dương là điều xui xẻo bị cấm ở thôn này. Tại ở đây vẫn có nhiều người sợ chết, họ sợ ma quỷ sẽ nghe thấy, sẽ tức giận mà trở lại đây lần nữa. Nếu ai đó nhắc đến nhà họ Dương bị phát hiện thì theo luật một là bị đuổi khỏi thôn, hai là... hai là bị thiêu sống hiến tế cho ma quỷ. Thế nên nếu cô muốn sống thì đừng để người khác nghe thấy."
Ông nói đến đây thì ngừng lại.
Trầm bắt đầu thấy ớn lạnh theo lời kể của ông, vậy nhà họ Dương là có thật, còn giấc mơ đêm qua phải chăng nó cũng là thật. ?
Chuyện gì đang xảy ra vậy, tại sao cô tỉnh lại ở nơi này, tại sao cô lại liên quan đến nhà họ Dương, và người đàn ông kia là ai. ? Rõ ràng ông ấy bảo nhà họ chết hết rồi cơ mà, sao gã kia lại bảo là nhà họ Dương đem cô đến đây. ?
Chuyện này thật là phức tạp, nó khiến Trầm đang dần dần hình thành tâm lí sợ hãi thì ông Đồ lại nói tiếp.
"Chuyện tôi nói với cô đừng đem kể với ai. Còn về người đàn ông đó... nếu cô biết thông tin gì xin hãy nói cho tôi. Chuyện này rất quan trọng."
Tiểu Ánh cất lời.
"Cha. Cô ấy mới đến, cha đừng dọa vậy chứ. Thôi để con gọi anh hai xuống rồi mình ăn cơm. !"
Ông Đồ buồn bã đứng dậy ho vài tiếng mệt mỏi.
"Cha không đói. Hai đứa cứ dùng đi, ta đi nghỉ ngơi chút xíu. Khụ khụ."
Nói xong ông quay người đi vào trong, lúc này Trầm vẫn rơi vào suy tư, cũng chả biết Tiểu Ánh rời đi lúc nào, một lúc sau cô ấy quay lại nhưng chỉ lắc đầu. Anh trai cô ấy không muốn dùng bữa, bởi vậy bữa sáng chỉ có hai người dùng cơm.
Sau khi ăn xong, Trầm muốn đi lòng vòng gặp gỡ những thôn dân nhưng bị Tiểu Ánh dứt khoát ngăn lại. Cô ấy dẫn Trầm ra khỏi thôn bằng một con đường nhỏ, không ai phát hiện ra bọn họ.
Cả một buổi sáng, họ đều đi dạo trên những ngọn núi hoang vu không một bóng người gần đó. Từ trên cao, thôn nhỏ dần hiện ra trong tầm mắt, nơi này có rất nhiều nhà dân nhưng nhìn những người ra đường làm việc thì trông có vẻ ít.
Nhưng điều làm Trầm chú ý đến là ở hướng Bắc, cách nhà Tiểu Ánh khoảng hai cây số có một khu nhà rất lớn lưng tựa vào rừng, phải nói là rộng hơn nhà của cô ấy gấp mấy lần . Nếu Trầm đoán không nhầm thì đây chính là nhà của họ Dương mà ông Đồ nhắc tới.
Còn lại nơi này cũng không có gì đặc biệt ngoài cảnh hoang vu cổ kính với những rừng cây bạt ngàn như bức tường tự nhiên che chắn bên này, phía đông là bờ biển trải dài, cảnh sắc có thể nói đẹp vô cùng.
-
Sau bữa tối hôm đó, Trầm trở về phòng mình thì nghe thấy Tiểu Ánh và cha cô ấy nói chuyện trong phòng, họ hình như không vui vẻ lắm. Ông Đồ từ phòng Tiểu Ánh đi ra, dáng ông bước đi trong đêm tối thật giống một xác chết.
Cô lặng lẽ lên cầu thang đẩy cửa phòng cô ấy.
"Ngại quá, cha cô... Xảy ra chuyện gì vậy? Có phải cha cô cảm thấy tôi đã quấy nhiễu cuộc sống yên bình của gia đình cô không. ?"
Tiểu Ánh không trả lời, không khí trong phòng càng lúc càng bối rối nên Trầm đành vội vã rời khỏi.
Trở về phòng mình, cô không dám ngủ, chỉ có thể thắp ngọn đèn dầu, rồi cuộn tròn trên giường. Dưới ngọn đèn dầu cô độc, cô cứ nằm trằn trọc mãi không ngủ được.
"Mẹ kiếp. Đem chôn nó đi. Ta đã dặn nàng rồi."
Bỗng nhiên, từ nơi xa xăm, một giọng nói đột ngột truyền thẳng đến tai cô. Cô lập nhảy thót lên như bị kim châm, lắc đầu lia lịa, hy vọng rằng giọng nói này là ảo giác.
"Mau đi đi. Đừng để qua ngày mai."
Giọng nói này lại vang lên lần nữa. Trầm không thể kìm nén được sự kích động của mình bèn hô lên trong sợ hãi.
"Là... là... ai. . !"
Nhận xét Box