Gọi Quỷ Đêm Trăng - Chapter 02

Gọi Quỷ Đêm Trăng - Chapter 02



Thấy biểu hiện của Trầm như vậy Tiểu Ánh cũng chẳng nói gì mà lắc đầu một cái.

Lát sau, bọn họ dừng chân trước một ngôi nhà cổ, hai bên cổng là bức tường vây cao sừng sững, cánh cổng to loang lổ đóng kín mít, trên hai tấm gỗ có một chiếc vòng đồng to.

Khi cô vẫn chưa kịp phản ứng lại, Tiểu Ánh đã đẩy cánh cổng màu đen, cô ấy bước một bước rộng tiến vào, quay đầu lại nói.

"Vào đi".

Đối diện với cánh cổng cao to này, Trầm lập cà lập cập đứng trước ngưỡng cửa nói.

"Đây là đâu?"

"Nhà tôi".

Cô ngớ người ra, sau đó cẩn thận bước vào trong ngưỡng cửa, nói nhỏ.

"Nhà cô sao. Rộng thật đấy."

"Ừm. Tại ông nội tôi trước đây có làm quan, được triều đình cất cho căn nhà này. Cũng đã 60 năm rồi."

Cô ấy thản nhiên trả lời.

Trầm dụi dụi mắt nhìn lên giếng trời của ngôi nhà cổ này, hai bên là những căn phòng xiêu vẹo đang trực đổ ập xuống, đối diện với cửa chính là một gian sảnh đường cấu trúc mái vòm. Ánh sáng mờ ảo từ mái hiên nhà rớt xuống khiến ngôi nhà cổ này càng trở nên âm u.

Tiểu Ánh không đưa cô vào sảnh đường mà đi vào cánh cửa bên cạnh, Trầm bám theo sau đi vào sân thứ hai bên trong. Giếng trời ở đây còn nhỏ hơn, ba mặt đông, tây, bắc đều là những dãy nhà gỗ hai tầng vây quanh, những lầu gỗ ba mặt đều là mái vòm trông rất cổ kính.

Bỗng nhiên, sau lưng cô chợt vang lên giọng nói ồm ồm.

"Cô là ai. ?"

Giọng nói này làm Trầm giật bắn mình, cô lắc lắc lư lư quay đầu lại, chỉ nhìn thấy một bóng người vừa gầy vừa cao đứng trong cửa sổ gỗ đang mở ở căn phòng đối diện nhìn ra.

Tiểu Ánh vội vàng nói với người đó.

"Cha, cô ấy lần đầu đến thôn tạm thời không có chỗ nghỉ. Liệu có thể cho cô ấy ở đây vài hôm không. ?"

Hóa ra người này là cha của Tiểu Ánh, ông ấy mở cửa phòng đi tới, Trầm lúc này mới nhìn kĩ khuôn mặt của ông.

Đó là một người đàn ông trung niên cao gầy, khuôn mặt gầy gò tiều tụy, hố mắt trũng sâu xuống. Nhưng da dẻ của ông ấy lại rất trắng. Phải nói là đặc biệt trắng.

Ông tới trước mặt cô rồi mỉm cười nói.

"Xin chào. Tôi là thầy đồ dạy học trong thôn Duy Tiên, cô cứ gọi tôi là lão Đồ hay ông Đồ gì cũng được. Nếu như cô không chê thì mời cô ở lại nhà chúng tôi vài hôm, cũng đã lâu thôn Duy Tiên chưa có khách đến."

Trầm lấy làm ngạc nhiên với sự niềm nở của cha con nhà này, thật là kì lạ. Nhìn cô quần áo mặt mày nhem nhuốc dính đầy bùn đất với lọ than khắp người, trông chẳng khác gì ăn xin, đáng lẽ người bình thường sẽ xua đuổi cô như đuổi tà chứ. Làm sao có chuyện họ tiếp cô như khách quý như vậy. Hơn nữa là cô cũng chưa bao giờ gặp họ.

Những suy nghĩ này cứ nhảy trong đầu cô làm Trầm bắt đầu có chút đề phòng cha con nhà này.

Dường như Tiểu Ánh cũng cảm nhận được sự đề phòng của Trầm, cô ấy bỗng mỉm cười mà nói.

"Đừng suy nghĩ nhiều. Có lẽ cô thấy lạ với cha con tôi nhưng mà yên tâm, tôi không có ý xấu. Gần đây ngoài đại ngàn có vụ cháy rừng, tôi nghĩ là cô ở trong ấy đi ra mới bị hành đến mức này. Tôi và anh trai cũng rời nhà mấy ngày nay vào đấy giờ mới trở về."

Trầm ngạc nhiên hỏi.

"Cái người thanh niên đó là anh trai cô. Mà hai người vào đấy làm gì vậy. ?"

Nói đến đây thì sắc mặt Tiểu Ánh có chút thất vọng. Ông Đồ kế bên liền nói thay con gái. .

"À... À Hai đứa nó vào xem có con hươu con nai nào chết không đấy mà. Nơi đây gần biển hải sản thì nhiều nhưng thịt thì ít... Cô hiểu cho."

Tuy ông Đồ giải thích như vậy nhưng Trầm nghe ra giọng nói không được tự nhiên là mấy. Chắc chắn là bọn họ đang có điều gì che dấu, nhưng giờ Trầm cũng đã rơi vào tình trạng kiệt sức, với lại trời cũng đã tối cô cần nghỉ ngơi nên cũng chẳng nói thêm gì.

Sau đấy Tiểu Ánh dẫn cô đến phòng tắm. Sau khi gột rửa hết bụi bẩn mấy ngày nay Trầm mới thoải mái hơn một chút. Cô khoác trên người bộ váy lụa mà Tiểu Ánh chuẩn bị sẵn, nó thật đẹp, lần đầu tiên cô được mặc cổ phục, cảm giác như là mình không còn là người hiện đại nữa rồi.

Trầm bước ra cửa thì Tiểu Ánh đã đợi sẵn ở đó, vừa trông thấy thì cô ấy đã ngạc nhiên nhìn Trầm từ đầu đến chân không chớp.

Mái tóc Trầm bồng bềnh như mây nhẹ bay, da thịt trơn bóng nhẵn không chút tì vết, mày liễu tế như làn nước tháng ba mùa xuân, con ngươi đen thăm thẳm khác nào bầu trời sao vô tận, môi nhỏ đỏ tươi như son, đôi má trắng nõn tựa ngọc. Thân hình đấy dịu dàng, uyển chuyển đứng giữa ánh trăng đêm trông còn xinh đẹp hơn Tiểu Ánh mấy phần. Đứng trước người này Tiểu Ánh còn cảm thấy bản thân mình tự ti không ít.

Một lúc sau Trầm mới miễn cưỡng mở lời.

"Mặt tôi còn dính lọ sao."

Tiểu Ánh giật mình, sau đấy mỉm cười.

"Không. Cô thật là đẹp. Không ngờ cô lại đẹp đến vậy. Suýt nữa là không nhận ra luôn. Hihi."

Trầm đỏ mặt gật đầu, đây chẳng phải lần đầu người ta khen cô. Ở kiếp trước cô đã đẹp nổi tiếng, trai theo không hết nhưng cô vẫn chưa vừa lòng một ai. Để phá tan cái không khí ngượng ngùng này. Tiểu Ánh cất tiếng.

"Cô chưa ăn gì đúng không. Đi theo tôi."

Màn đêm lạnh giá đã dần dần bao trùm lên thôn, Tiểu Ánh dẫn cô tới sảnh trước.

Trong phòng trống huơ trống hoắc, chỉ có trên chính giữa chiếc bàn hình bầu dục là bày biện bữa tối thịnh soạn.

Ông Đồ đã ở đấy sẵn, lộ ra nụ cười hiền hậu của một người cha, ông nói biết hôm nay hai người con ông về nên cố ý chuẩn bị một bữa ăn thịnh soạn. Thôn này ở cạnh biển, đương nhiên là nhiều hải sản, rất hợp với khẩu vị của Trầm.

Ông Đồ vốn kiệm lời, lặng lẽ xới cơm. Trầm thấy hình như vẫn thiếu thiếu gì đó bèn hỏi Tiểu Ánh.

"Anh trai cô đâu. Sao không đến dùng bữa. ?"

Cô ấy đáp.

"Kệ đi. Anh ấy không thích hải sản. Chắc đã đi nghỉ rồi. !"

Trầm gật đầu sau đấy dùng bữa, trong bữa ăn cô phát hiện ông Đồ ăn rất ít, gần như chẳng mấy động đũa, hải sản không dụng tới một con chỉ ăn cơm với mấy hạt muối trắng. Sắc mặt ông trắng bệch dưới ánh đèn sáng vàng vọt như có tâm tư gì đó, quả là hình ảnh ông thầy thanh bần ở thôn quê.

Sau bữa tối, Tiểu Ánh dẫn cô lên căn gác hướng bắc ở gian phía sau. Cô lập cập theo sau cô ấy leo lên những bậc cầu thang gỗ dốc ngược, giống người mù dò dẫm lên tới căn phòng trên gác hai.

Trầm được sắp xếp ở lại đây, Tiểu Ánh còn ôm theo một cuộn chăn dày, sau đó thắp chiếc đèn dầu lên bàn gỗ, khiến Trầm gần như có thể nhìn rõ căn phòng này.

Căn phòng thực chất rất to, ở giữa còn có một tấm gỗ chắn ngang, phía sau có một chiếc giường ngủ.

Kỳ lạ ở chỗ, trong phòng vốn không có quá nhiều bụi bẩn, xem ra rất sạch sẽ, không giống như lâu rồi không có người ở. Tiểu Ánh nói.

"Cha tôi thích sạch sẽ, thế nên ông đã quét dọn một lượt mười mấy phòng trống này".

Trầm ngạc nhiên.

"Quả nhiên nhà quan có khác. Nhiều phòng vậy nhà chắc nhiều người lắm."

Tiểu Ánh lắc đầu đứng dậy đi ra khỏi phòng rồi nói.

"Đó là chuyện của sáu mươi năm trước. Từ đời ông nội thì không còn ai làm quan, giờ chỉ có ba người nhà chúng tôi thôi. Mà cô nghỉ ngơi đi, tôi ở căn phòng phía Bắc, có gì thì cứ gọi tôi sẽ đến."

Nói xong thì cô ấy rời đi.

Lúc này, cả căn gác gỗ chỉ còn lại mỗi mình Trầm, cô giấu lấy đống hài cốt của người chết cháy dưới gầm giường, sau đấy mới an tâm lấy chăn bông trải lên giường, tức tối chui vào đó. Đây là đêm đầu tiên cô ở thôn tinh thần và cơ thể mấy ngày nay đều mệt mỏi cực độ, chẳng mấy chốc đã ngủ thiếp đi.

Sau nửa đêm, trong phòng tối om, tĩnh lặng như đã chết. Trầm phát hiện toàn thân mình đang run rẩy, mồ hôi hột lấm tấm trên trán. Dự cảm kỳ lạ xâm chiếm đầu óc và tâm trí cô, nhịp tim thình thịch dường như khiến cô nức nở. Không biết có phải do tâm lý bị hoảng sợ hay không mà ngọn đèn trong phòng thoáng chốc như tối đi, nhiệt độ trong phòng ngày càng lạnh khiến cô khó chịu.

Trong lúc mơ mơ màng màng, bên tai cô đột nhiên vang lên một giọng nói lạnh lùng mà trong trẻo, trầm trầm êm tai, ngữ điệu lại lộ rõ vẻ không vui.

"Người nhà họ Dương đang đùa với ta sao? Sao lại tìm về một con nhỏ sặc mùi xác chết thế này. ?"

Là ai? Là ai đang nói chuyện bên tai cô?

Trầm giãy giụa mở mắt, nhưng cơ thể giống như không phải của mình nữa, không thể cử động được, giường như bị sức mạnh thần bí nào đó khống chế mất cơ thể.

"Cũng tốt. Tuy mùi tử khí hơi nặng nhưng miễn cưỡng có thể nuốt trôi miệng. Haiz. Dù sao cũng không còn nhiều thời gian nữa, không thể cứ mãi kén cá chọn canh như thế này được."

Tiếng nói kia vang lên lần nữa, lần này lại làm Trầm trực tiếp run rẩy. Tuy không rõ ý nghĩa của câu nói này là gì nhưng cô lại tưởng tượng đến lời của Tiểu Ánh lúc tối. Có lẽ nào đây là con quỷ ăn thịt người mà cô ấy nhắc đến, càng nghĩ tâm thần cô càng khẩn trương, cô muốn cử động chạy thật nhanh khỏi nơi này.

Nhưng cô còn chưa kịp làm gì thì đột nhiên thấy môi lạnh đi. Trầm hơi hé miệng muốn kêu lên, không ngờ khi cô há miệng, một thứ lành lạnh đã đột nhiên xâm nhập vào trong khoang miệng.

Thứ lạnh ngắt như băng đó rất linh hoạt, nhẹ nhàng xet qua đầu lưỡi của cô. Bỗng nhiên, Trầm lại cảm thấy bên hông mình cũng lành lạnh. Cảm giác này, hình như là một bàn tay đang đặt đến.

Trầm muốn buột miệng chửi thề, rõ ràng con quỷ này không phải quỷ bình thường mà là Sắc quỷ thì đúng hơn. Có khi nào nó chơi bời cô xong rồi mới ăn thịt hay không. Càng nghĩ càng làm Trầm thấy kinh tởm.

Cô khẽ giấy giụa, hắn lại càng giữ chặt hơn khiến cô bỗng chốc không thể cử động nữa.

Ngay sau đó, bàn tay kia càng suông sã di chuyển khắp người, kể ra cũng thật kỳ quái, rõ ràng là vô bị cưỡng ép không hề có cảm giác gì, nhưng cô lại cảm thấy nhiệt độ cơ thể mình không ngừng tăng lên...

"A..."

Cô không chịu nổi nữa, khẽ rên lên một tiếng, cảm thấy bàn tay băng giá trên người hơi chậm lại.

Một giây sau, sự cướp đoạt ngang ngược kéo tới như giông bão, hệt như ngọn lửa lạnh băng thiêu đốt lấy cô đau đớn lại có chút khoái cảm vô cùng.

Đêm dài đằng đẵng.

Không biết trải qua bao lâu, sự cướp đoạt này cuối cùng cũng kết thúc.

Trong lúc đang thở hổn hển, cô cảm thấy cái người lạnh như băng kia hôn nhẹ lên môi, giọng nói trầm trầm lại vang lên lần nữa.

"Nàng thật dại dột. Ta đã đốt cô ta chết trong rừng mà nàng lại đem ả về đây làm gì. Haiz. Rách việc thật mà. Nhớ kỹ, ngày mai tỉnh dậy, hãy tìm một nơi nào đấy đốt đống xương dưới gầm giường này thành tro rồi đem ra bờ biển vứt đi. Chậm trễ ngày nào thì ngày ấy nàng còn gặp họa. Đợi ta xử lý xong chuyện quan trọng sẽ đến gặp nàng."

"A..."

Cô hét lên một tiếng và nhảy dựng khỏi giường, nhưng vẫn là căn phòng trống ấy, cửa sổ và cửa chính vẫn đóng, rõ ràng là không có ai ở đây. Chỉ khác là trời đã sáng.

Trầm lau đi mồ hôi trên trán, cô thì thầm tự nhủ.

"Là mơ... chắc chắn là mơ. Không thể là sự thật."

Danh Sách Chương

Nhận xét Box