Gọi Quỷ Đêm Trăng - Chapter 01

Gọi Quỷ Đêm Trăng - Chapter 01


Trong giấc mơ cô thấy bà cụ ấy. Bà cụ mà cô từng cứu sống, bà đứng trước mặt cô, miệng lẩm bẩm.

"Ân thì đền oán phải trả, hãy sống cho thật tốt cuộc đời thứ hai này."

"Bà gì ơi... sao lại nói như vậy. Đau... Đau quá... Đau đầu quá. Giấc mơ này..."

Trong khu rừng nguyên sinh rậm rạp, giọng nói yếu ớt của một cô gái trẻ vang lên phá tan sự yên tĩnh nơi này. Dưới đám lá cây khô dưới mặt đất, cô gái đó cố lết thân người ngồi dậy.

Mặt mày cô gái tái nhợt không còn giọt máu, tóc tai bị dính đầy bởi bùn đất. Cô gái đứng dậy đưa tay chống vào một gốc cây bên cạnh yếu ớt nhìn xung quanh rồi ngạc nhiên cất lời.

"Chuyện gì thế này. Chẳng phải mình bị xe tông chết rồi sao. Sao lại ở đây. Đây là đâu. ?"

Từng câu hỏi được thốt ra từ miệng cô nhưng chẳng có câu trả lời nào đáp lại. Cô lại nhìn xuống bản thân mình rồi lại ngạc nhiên, hoàn toàn không bị làm sao hết, không gãy tay gãy chân, cũng không hề có cảm giác đau đớn tổn thương nào.

-

Cô gái này tên là Trầm.

Là một cô gái trẻ xinh đẹp, cô làm nhân viên bán hàng tại một siêu thị nhỏ trong thủ đô Hà Nội. Trầm vốn là trẻ mồ côi không cha không mẹ, lớn lên ở một cô nhi viện nên bản tính rất lương thiện thương người.

Chuyện chẳng có gì để nói nếu không có ngày hôm ấy.

Vẫn giống như thường lệ, giờ tan làm Trầm lại trở về phòng ở ngoại ô thành phố. Trên con đường quốc lộ chạy qua, cô lại vô tình trông thấy một bà cụ mù lòa đứng ngay bên lề đường, dường như cụ bà muốn đi qua nhưng lại không dám. Thấy vậy Trầm dừng lại, cô dắt bà cụ đi qua, nhưng vừa đi được vài bước thì một chiếc xe bán tải ở ngã tư lại lao vụt tới bất ngờ.

Trong lúc hỗn loạn Trầm đã dùng hết sức đẩy bà ấy ra, còn mình thì trơ mắt nhìn chiếc xe đang dần đâm tới.

Và sau đó. Tất nhiên là không còn sau đó nữa rồi. Cô ấy vẫn chưa chết, bằng một cách nào đó mà Trầm lại xuất hiện ở đây. Ở trong một cánh rừng hoang vu bạt ngàn.

-

Bất ngờ này đến bất ngờ khác làm Trầm nhất thời không thể bình tĩnh nổi, cô tạm thời gạt bỏ những thắc mắc của mình mà khập khiễng bước về phía trước.

Ngay lúc này, từ trong không khí thoang thoảng truyền đến một mùi thịt nướng thơm lừng. Trầm thấy hoài nghi, tuy cô không biết hiện tại đang ở địa phương nào, nhưng khắp nơi đều là cây cối rậm rạp không có lối đi như thế này thì mùi thịt nướng chính là một cái la bàn chỉ đường cho cô. Nơi ấy có thể sẽ có người.

Chỉ cần gặp con người cô mới có thể tìm ra nguyên nhân mình lại nằm ở đây.

Nghĩ vậy cô cố gắng di chuyển thật nhanh, vượt qua những bụi cây gai chằng chịt, hay những cây cỏ mọc cao bằng nửa thân người, chẳng mấy chốc đã đến nơi mà cái mùi thịt nướng kia bốc ra.

Nhưng vừa đến nơi lại làm cô có chút thất vọng, ở phía trước là một vùng khói dày đặc bốc ra nghi ngút phủ trắng cả một vùng rộng lớn, bên trong đều là những thân cây đã chết cháy, ở dưới đất đều có những vụn than vương vãi khắp nơi, có nhiều cái còn đang cháy hồng đỏ lửa.

Chắc có lẽ nơi này vừa xảy ra cháy rừng chứ không hề có dấu tích của con người như cô nghĩ. Nhưng cô vẫn đứng ngoài dùng sức hô to hi vọng mình không đen đủi đến vậy.

"Có ai không. Có ai ở đây không. ?"

Cô cứ gọi mãi nhưng rất lâu chẳng có ai đáp lại, Trầm thất vọng vô cùng, có lẽ chỉ là cháy rừng tự nhiên, còn mùi thịt kia là của một con vật xấu số nào đó không chạy thoát được chăng.

Nghĩ ngợi một lúc cô cũng không có bỏ đi mà quyết định chờ thêm chút nữa, dù sao ở đây cũng là rừng sâu thăm thẳm, cô lại không biết lối ra. Hơn nữa bây giờ cô đang rất đói, nếu muốn sống ắt phải có lương thực.

Cô sẽ chờ đến khi lửa thật sự tắt sẽ đi vào trong tìm xác con vật xấu số đó, nó sẽ cho cô thức ăn để cầm cự đến khi tìm được đường ra.

Ông trời như đọc được nỗi lòng của cô, không lâu sau, một cơn mưa rào bất chợt đổ xuống nơi này.

Khi nhiệt độ trong không khí đã giảm đáng kể, lửa cũng đã tắt hẳn Trầm mới nhặt một cành cây khô cầm trên tay rồi miễn cưỡng đi vào trong vùng bị cháy này.

Sau một lúc tìm tòi cuối cùng Trầm cũng đến nơi mùi thịt tỏa ra. Cô nhanh chóng dùng cành cây tươi khều lớp than đã cháy đen bên trên. Để lộ phía dưới là một tảng thịt lớn dài bằng cánh tay, hình như là chân của con gì đó.

Cô nhặt nó lên cạo đi lớp cháy xén bên ngoài làm lộ lớp thịt vàng om còn nóng bên trong, chẳng nghĩ ngợi thêm gì nữa, Trầm liền xé một mảng lớn mặc kệ vị đắng khét mà nhai lấy nhai để.

Vừa ăn được mấy miếng thì Trầm đột ngột dừng lại. Dưới ánh sáng mặt trời ít ỏi, cô nhìn thấy có một thứ gì đó lấp ló dưới lớp than bên cạnh.

Trầm run rẩy khêu đống than sang một bên thì phát hiện ở bên dưới lại là cái đầu của một người bị đốt cháy đen.

"Aaa. . Mẹ ơi..."

Cô hét lên một tiếng thất thanh, cả người run lẩy bẩy ngã nhào về phía sau. Trầm kinh hãi nhìn xuống tay mình, sau đấy lạp tức vứt khúc thịt kia xuống đất.

Bởi... bởi cái thứ cô đang ăn là một cánh tay người... !

Nhưng mà cái xác người này chỉ có nửa thân trên, còn nửa thân dưới ở đâu. Càng nghĩ càng làm cô bủn rủn cả tay chân suýt nữa ngất xỉu ngay tại chỗ.

Bây giờ Trầm đã triệt để bị dọa cho sợ hãi, cô chống tay dưới đất dựng người dậy, lúc này trong đầu cô chỉ có một chữ là Chạy và Chạy.

Nhưng dường như cái vận đen này vẫn không có bỏ qua cho cô, một lần nữa cảm giác mềm mại lầy lụa từ lòng bàn tay truyền đến. Trầm liền nhấc mạnh tay lên lại lần nữa hét toáng lên, bởi cái thứ được kéo theo tay cô lại là một sợi ruột non bị úa màu vàng đen được bao bọc bởi lớp mỡ người trắng phễu.

Trời ạ, vừa nãy là cô chống tay lên bụng nửa cái xác còn lại.

Mọi thứ thật là kinh tởm, chưa bao giờ Trầm nghĩ mình sẽ rơi vào cái hoàn cảnh đáng chết này. .

Cô hít dài mấy hơi, nhắm mắt lại tự trấn tĩnh bản thân.

"Bình tĩnh... bình tĩnh..."

Nhưng cho dù cô có nói như vậy bao nhiêu lần nữa cũng chẳng thể thay đổi được tình hình lúc này. Tất nhiên cho dù thế nào Trầm cũng không thể nán lại, cô liền bật dậy thật nhanh chạy khỏi cái vùng đất đáng sợ này mà không bao giờ quay trở lại.

Khi đã chạy thật xa khỏi phạm vi vụ cháy, Trầm mới dừng lại tựa lưng vào một gốc cây mà thở hổn hển, nhưng cứ nghĩ tới cái cảnh mình ăn phải thịt người thì cổ họng lại lờm lợm, nó khiến cô không ngừng nôn thốc nôn tháo. Vốn dĩ đã mệt nay càng đuối sức.

Thời gian cứ vậy trôi qua, mới đó mà đã hai ngày sau, Trầm bây giờ trông tiều tụy vô cùng, có vẻ cô ấy đã bị lạc ở trong rừng, cơ thể đã hoàn toàn suy kiệt, mấy ngày qua cô chỉ ăn côn trùng, quả dại, uống sương đọng trên lá cô mới cầm cự được đến lúc này. .

Quần áo đều đã bị gai rừng xé rách tả tươm, trên người Trầm cũng không ít vết thương lớn nhỏ. Tâm trí cũng dần xuất hiện ảo giác, có vẻ cô sắp không thể cầm cự thêm được nữa rồi.

Nhưng trớ trêu thay, định mệnh lại lần nữa đem cô ấy đến chỗ hai hôm trước, nơi mà cô lỡ ăn phải thịt người.

Trầm đã mấy lần định quay đầu bỏ đi cuối cùng cô vẫn gạt bỏ sợ hãi tiến về chỗ cái xác.

Cô đứng trước nó, cái cảm giác sợ hãi đã vơi đi không ít, thay vào đó con mắt của cô cứ nhìn chằm chằm vào cái xác không biết định làm gì.

Đột nhiên Trầm bất chợt quỳ rụp xuống đất, cô bỗng dập đầu một cái, âm thanh yếu ớt từ miệng cô cất lên.

"Xin... Xin lỗi. Tôi không còn cách nào khác, mong cô tha thứ cho. Nhất định tôi sẽ... chôn cất hài cốt cô tử tế."

Nói xong Trầm cởi áo dài bên ngoài ra đặt xuống đất, rồi nhặt từng mảnh xác đặt vào trong. Những phần thịt cháy xém cô đều dùng tay gỡ ra đặt vào một vũng đất trũng bên cạnh rồi lấp lá cây lại, còn phần thịt còn dùng được thì Trầm đắn đo một chút rồi cũng quyết định ăn nó.

Khi đã có cảm giác no cô mới dừng lại, hai hàng nước mắt đã chảy nhòe khuôn mặt xanh xao, tuy cô không muốn như vậy nhưng cô lại không có lựa chọn. Vì mạng sống của mình cô phải làm liều.

Sau khi ăn xong, Trầm cẩn thận lóc thịt và xương ra làm hai phần, phần thịt để dùng khi cần còn phần xương cốt nếu có cơ hội trở ra Trầm sẽ mai táng chu đáo cho người ta xem như trả ơn cứu mạng cô.

Nhưng trong lúc làm cái công việc đáng sợ này, Trầm vô tình phát hiện ra hai thứ đồ trang sức bằng vàng bị cái xác đè dưới đất.

Đó là một cái lệnh bài, bên trên khắc hai chữ, nhưng lại nho hay chữ nôm gì đó mà cô không đọc được. Còn cái còn lại là một cái vòng tay, trên mặt có đính một viên đá màu xanh lục.

Không phải Trầm tham lam, nhưng dù sao cũng là đồ của người ta, lúc mai táng sẽ chôn cùng cái xác. Nghĩ vậy cô treo cái vòng vào tay, còn lệnh bài thì treo bên hông. Khi chuẩn bị xong xuôi cô mới gói lại thành một cái túi mang theo bên mình cất bước.

Đến xế chiều ngày thứ sáu.

Cuối cùng cô ấy cũng phát hiện ra một con đường mòn, cô men theo đó mà đi ra. Mất thêm gần tiếng đồng hồ nữa nữa cuối cùng cô cũng đi ra khỏi cánh rừng rậm.

Đứng trên dốc núi nhìn xuống dưới là một thung lũng lớn, bên trong hình như là có một thôn trang nhỏ, xung quanh nó đều là những dãy núi miên man.

Trầm lúc này cực kì phấn khích, cuối cùng cô cũng đặt chân đến nơi có con người sinh sống. Cô ấy cất bước đi đến.

Theo đường núi lên dốc, cảnh sắc xung quanh càng lúc càng tiêu điều, ngoài những phiến đá lớn ven đường là những bụi cây thấp lè tè đang không ngừng run rẩy trong gió rét. Cô không rời mắt với cảnh quan xung quanh, so với thành phố Hà Nội thì ở đây giống như một thế giới khác vậy.

"Biển."

Trầm bỗng reo lên.

Cô nhìn thấy bờ biển ở xa xa. Trầm đã rất nhiều lần nhìn thấy biển, nhưng ở nơi hoang vắng này, biển cho người ta một cảm giác hoàn toàn khác lạ. Khó mà có thể hình dung bằng lời, dưới bóng mây đen trong ánh hoàng hôn, đường mặt biển phía xa xăm mờ ảo giống một bức tranh sơn dầu u uất.

Sau hơn nửa tiếng đi đường, con đường trước mắt cô bỗng chốc rộng mở thênh thang.

Một tấm bia đá khổng lồ được dựng ngay phía trước cổng thôn.

Cô ngửa mặt chiêm ngưỡng tấm bia đá khiến người ta nhìn là đã thấy sợ hãi. Tấm bia đá ít nhất cũng cao mười mấy mét, khắc rất nhiều những hình thù phức tạp, ở chính giữa có ba chữ cổ. Không biết ba chữ này có nghĩa gì, nhưng đặt lên tấm bia đá to lớn này lại làm người ta có cảm giác sợ hãi rúm ró.

Trời đã sẩm tối, bóng của tấm bia đá đổ lên người khiến cô sững sờ. Trầm thò tay ra sau ôm lấy cái túi đựng xương cốt của người kia cất giọng.

"Yên tâm. Tôi nhất định sẽ chôn cất chu đáo."

Là cô tự nói một mình, thật ra mấy ngày hôm nay ở trong rừng sâu cô đã không còn cảm thấy sợ hãi nó nữa, mà ngược lại cô lại xem bộ hài cốt như người bạn, cô kể cho nó hết những chuyện cô đã từng trải qua trong cuộc đời. Cũng vì nói chuyện với nó mà làm cô bớt hiu quạnh hơn chút.

Chợt cơn gió biển ào tới, kèm theo đó là tiếng vó ngựa từ sau vọng lại.

"Đừng xem nữa, nhanh vào trong thôn. Trời sắp tối rồi, ở ngoài nguy hiểm."

Cô chậm rãi quay đầu lại, đó là một thanh niên tuấn tú, tóc dài buộc gọn phía sau, ăn mặc cực kì lạ lùng y như mấy diễn viên cổ trang cô hay xem trên phim. Anh ta cưỡi một con ngựa trắng, bên hông còn đeo một thanh kiếm sáng lóe.

Anh ta chỉ nhắc nhở cô như vậy, cũng chẳng để ý gì đến cô mà thúc ngựa thẳng vào trong thôn.

Trầm lấy làm lạ bởi cách ăn mặc của người này mà tự nhủ.

"Ở đây là phim trường hay sao... Công nhận nhìn đẹp thật."

Sau đấy cô chẳng chờ đợi thêm được nữa mà đi ngang qua tấm bia đá cao to đó.

Nhưng khi vào trong thôn lại làm cô cảm thấy choáng ngợp, khắp nơi là những ngôi nhà cổ kính lác đác, kiến trúc hầu như được xây dựng bằng gỗ, nhà nào nhà nấy đều có mái vòm y như kiến trúc cổ đại. Sắc trời u ám soi rọi lên những mái ngói làm cả thôn xóm tăng thêm phần lạnh lẽo.

Đang lúc thất thần thì ở phía trước, có một cô gái trẻ rất xinh đẹp, ăn mặc cũng rất kì lạ y như tiểu thư nhà nào đó thời xưa cũng thúc ngựa từ phía sau băng qua. Dường như là đi cùng thanh niên vừa nãy, lần này Trầm không muốn bỏ qua liền gọi lớn. .

"Chị gì ơi. Cho em hỏi thăm xíu được không. ?"

Cô gái kia dừng lại, mặt mày nhăn nhó nhìn Trầm từ trên xuống dưới một chút rồi bảo.

"Cô hỏi gì. ?"

"Nơi này là ở tỉnh nào vậy chị. Nơi này xe buýt nội tỉnh chạy qua không, em muốn về Hà Nội nhưng lại bị lạc đường... ?"

Trầm ngây thơ hỏi, vốn dĩ cô muốn thật nhanh trở về nhà, với lại cô cũng muốn biết đây là đâu, có thời gian sẽ quay lại du lịch. Nhưng mà sau câu hỏi của Trầm thì cô gái kia lại tỏ vẻ ngạc nhiên nhìn cô y như gặp phải người ngoài hành tinh vậy.

"Xe buýt là gì. Hà Nội là ở đâu. ? Chưa bao giờ tôi nghe thấy. Đây là thôn Kim Mã, huyện Duy Tiên phủ Lý Nhân..."

"Duy Tiên, Lý Nhân... cái này hình như mình có nghe qua ở đâu đó."

Trầm nghe xong thì tự lẩm bẩm, bởi hai địa danh này cô nghe rất quen tai. Chợt, cả người cô bỗng cứng đờ lại

"Hình như Lý Nhân là tên gọi của tỉnh Hà Nam thời Lê."

Cùng lúc này cô gái kia lên tiếng.

"Hà Nam thì tôi không biết. Nhưng đúng là phủ Lý Nhân là một phủ thuộc triều Lê. Mà cô hỏi kì vậy, chẳng cô ở trong núi mới ra hay sao."

Trầm giật mình kinh ngạc.

"Chuyện quái gì vậy. Bọn cô không phải đang đóng phim hay sao. Thời Lê cái gì chứ. Cô đùa tôi đúng không. ?''

Cô gái nhướng mày đáp.

"Đùa gì. Thật sự cô ở trên núi xuống thật. Mà đêm sắp xuống rồi đừng lang thang như vậy."

Có vẻ cô gái kia không hề nói dối. Trầm dần dần hiểu ra, cái giọng nói của bà cụ kia trong lúc cô nằm mơ lại là sự thật. Chẳng lẽ cô đã chết thật, còn đây là cuộc đời thứ hai mà cô phải sống. ?

Bỗng lúc này, cô gái kia chợt nói.

"Chắc cô từ nơi khác mới đến đây. Ở thôn Kim Mã này vốn rất khép kín với bên ngoài, đã mấy năm rồi không có người lạ đến nên không có chỗ ở trọ đâu. Nếu cô không chê có thể về nhà tôi ở tạm."

Trầm tạm thời gạt bỏ những nghi hoặc của mình, cô ngạc nhiên hỏi.

"Tôi với cô có quen biết gì nhau đâu."

Cô gái mỉm cười đáp lại.

"Đúng là không quen biết. Nhưng tôi cảm thấy cô rất đặc biệt, hơn nữa nơi này đã lâu không có người ngoài tới nên tôi rất tò mò sao cô lại đến đây. Yên tâm tôi sẽ không có ý gì xấu với cô đâu. Tôi tên Tiểu Ánh."

"Tôi... Tôi là Trầm."

Sau đấy Tiểu Ánh đưa Trầm tới một con ngõ nhỏ hẹp trong thôn, hai bên đều là những ngôi nhà cổ, hầu như không thấy bóng dáng người nào cả.

Cô cúi đầu bước đi, dường như đem cả sự xa lạ bước vào trong thôn. Trầm bắt đầu thấp thỏm không yên, khẽ hỏi.

"Sao giờ này không có ai qua lại vậy."

Tiểu Ánh hơi nhướng mày, cô ấy quan sát xung quanh một lát, sau đấy mới dè dặt nói.

"Gần đây có tin đồn xuất hiện quỷ ăn thịt người, nên dân làng ban đêm chẳng ai dám ra đường. Đã có hai người mất tích rồi. Dù sao họ cẩn thận chút vẫn hơn."

Trầm bật cười, đáp lại.

"Quỷ ư. ? Trên đời này làm gì có quỷ. Đúng là người xưa mê tín."

Danh Sách Chương

Nhận xét Box