Chapter 95: Con trai út cầu hôn 1
Phó Hành biết bé buồn ngủ liền bế bé lên và ra hiệu cho những người còn lại: "Tôi đưa Tinh Tinh về nghỉ ngơi trước."
"Ừ." Chỉ có Phó Hành mới dỗ được Tinh Tinh ngủ, điều này đã trở thành nhận thức chung giữa mấy người nên Cố Lan không ngăn cản.
Bách Kỳ Ngọc lại càng không thể nói gì, nói cho cùng thân phận bây giờ của anh cũng chỉ là bạn cũ của Cố Tinh Tinh, anh không đủ tư cách để thân thiết với cô như thế.
Nhìn ra sự mất mát vô hình của Bách Kỳ Ngọc, Cố Lan lặng lẽ vỗ vai anh.
Mấy người vẫn tiếp tục chơi, nhưng bây giờ không có trẻ con ở đây nên mọi người bắt đầu uống rượu.
Trong số đó Bách Kỳ Ngọc uống rượu dữ dội nhất, dù đã uống khá nhiều nhưng người này vẫn không say, làm cho người khác phải thán phục về tửu lượng của anh.
Rượu quá ba tuần, mọi người ai cũng say nên giải tán về phòng ngủ.
"Anh. . . nặng quá đấy!"
An Nhiên đỡ Phó Ti Thận say khướt vào thang máy, hai người nghiêng ngả lảo đảo suýt chút nữa ngã lăn ra đất, may là An Nhiên đỡ được.
"Uống nhiều rượu như vậy làm gì chứ, không sợ ngộ độc hả."
Cả người Phó Ti Thận nồng nặc mùi rượu làm cho An Nhiên hoa mắt chóng mặt, tức đến mức định ném tên đàn ông chó này ở trong thang máy luôn.
Cô ghét nhất là mùi rượu, hôi muốn chết!
Thang máy lên đến tầng chỉ định, đinh một tiếng mở ra, An Nhiên vội vàng đỡ Phó Ti Thận lảo đảo đi ra ngoài, suýt nữa thì đâm vào người đàn ông áo đen đứng bên ngoài.
Người đàn ông nhanh chóng tránh ra, An Nhiên cũng nhận ra mình suýt nữa đụng vào người ta nên vội vàng gật đầu xin lỗi: "Thật xin lỗi!"
"Không sao."Giọng nói khàn khàn đặc quánh, giống như là bị lửa đốt, không khó nghe nhưng lại tạo cho người ta cảm giác u ám.
An Nhiên hơi sửng sốt, vô thức quay đầu lại nhìn thì người đó đã bước vào thang máy, cánh cửa từ từ đóng lại ngăn cách tầm mắt hai bên.
"Người gì đâu mà kì lạ."
Cô nhún vai, lại nhìn sang Phó Ti Thận như một đống bùn nhão ở bên cạnh thở dài, cam chịu đỡ anh dậy, tiếp tục hành trình lôi con chó lớn này về phòng.
"Thật là, nhìn thì gầy mà sao lại nặng vậy chứ!" Cô tức đến nghiến răng.
Vất vả mới mang được người nào đó vào phòng, An Nhiên mệt mỏi không muốn nhúc nhích.
Cô buông tay để mặc Phó Ti Thận ngã vào ghế sô pha, vừa lau mồ hôi trên trán, vừa quay người đi vào phòng tắm tắm rửa sạch sẽ.
Chơi cả ngày nay, bây giờ người cô toàn mùi lửa than do nướng thịt, kèm theo mùi mồ hôi và vùi rượu, vô cùng khó chịu, người không có bệnh sạch sẽ cũng không thể chịu được.
Tắm rửa xong cô lại đi lau người cho Phó Ti Thận, bận bịu một hồi cuối cùng cả người An Nhiên cũng đầy mồ hôi, chật vật thu xếp ổn thỏa cho tên cẩu say xỉn xong cô lại vào phòng tắm tắm lại lần nữa.
Vô cùng tuyệt vọng.
Thời gian đã muộn mà người cũng mệt mỏi, phòng cô lại ở dưới tầng, An Nhiên lười đi lại, tiện tay cầm áo phông của Phó Ti Thận làm áo ngủ và thoải mái chiếm giường của anh.
Còn Phó Ti Thận?
Người đàn ông tội nghiệp nằm co ro trên chiếc ghế sô pha không vừa với dáng người, trên người được đắp một chiếc chăn dự phòng của khách sạn.
Nửa đêm, Phó Ti Thận ngủ không ngon tỉnh lại, đầu óc choáng váng mò mẫm lên giường nằm xuống và ngủ tiếp.
Sáng sớm hôm sau, một tiếng hét thê lương đột ngột vang lên, đánh thức An Nhiên đang trong mộng đẹp.
"Anh đang làm gì vậy?!" Tính khí lúc rời giường của An Nhiên rất táo bạo, trực tiếp đạp Phó Ti Thận xuống giường.
Phó Ti Thận ngã chổng vó trên mặt đất vẫn không quên quấn theo cái chăn, vẻ mặt hoảng sợ chỉ vào An Nhiên, lại chỉ vào bản thân mình: "Em em em. . . anh anh anh. . . Em đã làm gì anh?"
Dáng vẻ vừa tức giận vừa xấu hổ, giống như là thiếu nam nhà lành bị nữ lưu manh chơi đùa.
An Nhiên: ". . ."
Tỉnh đi anh bạn ơi, hai ta cầm lộn kịch bản rồi.
An Nhiên bất đắc dĩ che trán, vẫn phải thừa nhận việc bọn họ bên nhau nhiều năm vậy mà Phó Ti Thận vẫn còn là một tên xử nam ngây thơ chết tiệt.
Đương nhiên là cô cũng vậy.
Nhưng cô cho rằng sống trong xã hội hiện đại, dù không có kinh nghiệm thực tiễn thì mọi người ai cũng có lý thuyết phong phú và có thể lên cao tốc bất cứ lúc nào.
Hóa ra cô sai rồi, hoàn toàn sai.
Bé thỏ trắng này có thật là ông chủ lạnh lùng kiêu ngạo được ngoại giới công nhận không đây?
Nếu để những cô gái ngoài kia biết có phải sẽ vỡ mộng không.
Những suy nghĩ hỗn loạn chỉ kéo dài trong giây lát đã bị An Nhiên cưỡng chế dừng lại.
Bây giờ không phải lúc nghĩ đến những thứ này, điều cô nên nghĩ là làm sao để giải thích sự tình cho bé thỏ trắng đang hoảng sợ kia.
Nhận xét Box