Chapter 71: Phiên ngoại 1

Chapter 71: Phiên ngoại 1

“Cô giáo Bạch, còn chưa về sao?” Cô giáo Triệu vừa quàng chiếc khăn len và đội mũ len lên, vừa di chuyển ánh mắt về phía Bạch Uyển Uyển đang ngồi bên cạnh cửa sổ.


Bạch Uyển Uyển nở một nụ cười, giọng nói nhẹ nhàng vang lên: “Một lúc nữa ạ. Cô Triệu cô về trước đi.”


Triệu Âm bật cười: “Cô giáo Bạch đang chờ chồng đến đón à, vậy tôi đi trước nha.”


Cô ấy nhẹ nhàng bước ra cửa, trước khi đi còn liếc nhìn Bạch Uyển Uyển đang ngồi ngay ngắn trên ghế. Trong văn phòng hành chính to lớn chỉ còn lại một mình cô, vào một buổi chiều mùa đông hiu quạnh, nhìn qua có vài phần cô đơn.


Với tư cách là giảng viên trẻ tuổi nhất vừa gia nhập đại học C, cho nên gout thẩm mỹ của Triệu Âm rất khắt khe. Nhưng ánh mắt của cô ấy hà khắc đến đâu, cũng phải công nhận Bạch Uyển Uyển là một mỹ nhân xinh đẹp.


Mặt trứng ngỗng, đôi mắt hạnh nhân, đôi môi anh đào, làn da tuyết trắng cùng dáng người đẹp, chỉ với vẻ bề ngoài cũng đủ khiến mọi người phải lóa mắt.


Ngoại trừ những thứ bên ngoài, điều khiến Bạch Uyển Uyển khác xa người bình thường chính là khí chất của cô, trên người có phong độ của người trí thức, nói chuyện cũng nhẹ nhàng dịu dàng, đối nhân xử thế vô cùng nhã nhặn lễ phép, hiển nhiên là một dáng vẻ của tiểu thư khuê các.


Tại đại học C, không ai không biết hoa khôi của khoa lịch sử không phải là sinh viên nào đó, mà chính là giảng viên Bạch Uyển Uyển dạy môn [Lịch sử Trung Quốc hiện đại].


Kể từ khi bọn họ đảm nhiệm chức vụ giảng viên ở đại học C cho đến nay, cô vẫn luôn giữ vững vị trí này trong gần 4 năm.


Tuy đã gần 30 tuổi, nhưng cô vẫn xinh đẹp như thiếu nữ đôi mươi. Dịu dàng mảnh mai, giống như một bông hoa quý được nâng niu cẩn thận, xinh đẹp thanh cao, chỉ có thể nhìn từ xa không thể nào chạm vào.


Ai cũng biết chủ nhân của bông hoa xinh đẹp này tên là Hoắc Chi An.


— Là con trai lớn của nhà họ Hoắc, có thể làm mưa làm gió ở Nam Thành.


Bốn năm trước, Hoắc Chi An kết hôn, trên dưới tập đoàn Hoắc thị ai nấy đều gửi lời chúc mừng. Khi đó bách hóa Đông Tân dưới trướng của Hoắc thị giảm giá sốc ba ngày liên tục là kỷ lục mà cho đến tận bây giờ ở Nam Thành chưa có tập đoàn nào phá vỡ được.


Mãi cho đến hôm nay, Hoắc Chi An từ một vị công tử đào hoa chuyển mình thành người đàn ông ổn trọng biết kiềm chế quản lý tập đoàn Hoắc thị, vẫn là chủ đề được nhiều người bàn tán.


Năm đó Triệu Âm vẫn còn là một thiếu nữ xinh đẹp, ở trên mạng không ngừng đăng tin tức liên quan đến Hoắc Chi An,trong giờ ăn cô ấy cùng đám bạn mê trai luôn nói đến đề tài này.


Lúc ấy ai cũng không ngờ được, sau khi công tử đào hoa Hoắc Chi An gặp được Bạch Uyển Uyển, cứ như biến thành một người bạn trai nhị thập tứ hiếu vậy.


Trước kia Triệu Âm cũng cảm thấy khó hiểu, mãi cho đến khi Bạch Uyển Uyển bước vào đại học C, được nhìn thấy người thật, cố ấy đột nhiên hiểu ra tại sao Hoắc Chi An phải tốn công phí sức lớn như vậy để mang người về nhà.


Một mỹ nhân mảnh mai như Bạch Uyển Uyển, nên được đặt trong lòng bàn tay nâng niu chiều chuộng.


Triệu Âm vừa nhớ lại chuyện năm đó vừa đi xuống lầu, dưới lầu xuất hiện một chiếc xe màu đen sang trọng rất hiếm khi nhìn thấy. Cô ấy liếc nhìn một cái đã nhận ra ngay, đó chính là chiếc xe đến đón Bạch Uyển Uyển.


Khoảng thời gian gần đây, tần suất xuất hiện của chiếc xe này ngày càng cao, cao đến mức sinh viên trong trường cũng phải chú ý đến nó.


Cô ấy không khỏi quay đầu lại nhìn thoáng qua cửa văn phòng, có thể mơ hồ nhìn thấy được bóng lưng của Bạch Uyển Uyển.


Kỳ lạ thật, xe đã đến rồi, tại sao cô giáo Bạch vẫn không có động tĩnh gì?


Trong nội tâm Triệu Âm có chút nghi hoặc, rất nhanh đã biến mất.


Có lẽ cô giáo Bạch thực sự có chuyện gì đó, cho nên cô cứ cố kỳ kèo mãi không chịu về nhà?


*


Các đồng nghiệp trong văn phòng đều đã về hết, cuối cùng Bạch Uyển Uyển cũng tháo xuống vẻ mặt bình tĩnh dịu dàng.


Cô dựa vào ghế, thở dài một hơi.


Cô đã không nhớ rõ đây là ngày thứ mấy mình và Hoắc Chi An chiến tranh lạnh với nhau.


Thời điểm quen Hoắc Chi An, cô chỉ mới 21 tuổi, vẫn còn học đại học ở phương Bắc.


Năm đó Hoắc Chi An đã gần 26 tuổi là nhân vật tiếng tăm lẫy lừng, trên mạng có rất nhiêu tin đồn về anh. Cái gì mà còn học đại học đã tiếp quản bất động sản của Hoắc thị, rồi đầu tư vào miếng đất nào đó kiếm về hàng trăm triệu đô la, cái gì mà thành công thu mua được một công ty….


Ngoài những vấn đề thương mại này ra, càng làm mọi người cảm thấy hứng thú hơn, chính là ngoại hình nổi bật cùng các tin tức ngoài lề khiến cho người ta phải suy nghĩ xa xôi.


Không sai, với tư cách là một phú nhị đại có ngoại hình và năng lực xuất chúng, Hoắc Chi An cũng như những gì dân chúng đã dự đoán, rõ ràng là một công tử phong lưu từ đầu xuống chân.


Bóng dáng của anh thường xuất hiện trên chuyên mục giải trí cùng kinh tế tài chính. Nghe nói vị thiếu gia này thay bạn gái — có lẽ tốc độ còn nhanh hơn cả thay quần áo. Bạn khó có thể nhìn thấy một người phụ nữ nào ở bên cạnh anh được hơn một tháng.


Nói một cách chính xác hơn, hẳn là không có.


Bản thân Hoắc Chi An lớn lên phong lưu phóng khoáng, lại vung tay rất hào phóng, mặc dù cho đến bây giờ anh vẫn chỉ vui đùa một chút không mấy để tâm, nhưng có rất nhiều cô gái không ngừng lao đầu vào anh.


Hôm nay là nữ minh tinh nào đó, ngày mai lại là hot girl mạng nào đấy. Nói tóm lại, dù một người không mấy quan tâm đến tin tức giải trí như Bạch Uyển Uyển, cũng bị danh tiếng của vị thiếu gia đào hoa này như sấm đánh bên tai.


Bọn họ một Nam một Bắc, vốn không có cơ hội chạm mặt nhau, nhưng anh lại quen biết với một người bạn tại đại học mà Bạch Uyển Uyển học.


Khi đó Hoắc Chi An đến phương Bắc bàn chuyện làm ăn, thuận tiện tìm người bạn ở Bắc Thành ôn lại chuyện xưa. Hết lần này đến lần khác, người bạn tốt kia lại là phụ đạo viên của Bạch Uyển Uyển.


Dưới tình huống âm soa dương thác*, lúc Bạch Uyển Uyển đến văn phòng tìm phụ đạo viên bàn bạc chuyện thi nghiên cứu sinh, cứ như thế mà quen biết Hoắc Chi An.


(*Âm soa dương thác: ý chỉ vì sai thời điểm, sai địa điểm mà hiểu lầm nọ nối tiếp hiểu lầm kia. Nguồn GG.)


Về sau cả hai gặp mặt nhau vài lần. Mỗi lần gặp mặt, Hoắc Chi An đều chủ động bắt chuyện với cô.


Mặc dù Bạch Uyển Uyển đối với loại thiếu gia đào hoa này luôn thể hiện thái độ xin miễn thứ cho kẻ bất tài, nhưng thân là thục nữ được dạy dỗ từ nhỏ khiến cho cô không thể làm ra hành động đóng sập cửa, chỉ có thể lịch sự trả lời anh vài câu.


Sau khi Hoắc Chi An quay trở về Nam Thành, anh vẫn gọi điện thoại liên lạc với cô, tần suất không nhiều không ít.


Lúc ấy, Bạch Uyển Uyển vẫn chưa ý thức được điều gì, mãi đến một ngày bạn cùng phòng của cô đột nhiên nói một câu: “Tớ phát hiện gần đây con trai lớn nhà họ Hoắc giống như đang tu tâm dưỡng tính vậy.”


Bạn cùng phòng khác cười nói: “Làm sao phát hiện ra?”


“Đã lâu rồi anh ta không xuất hiện trên tin tức giải trí. Cũng không thấy ảnh chụp chung cùng với bất kỳ cô gái nào.”


“Có lẽ người ta cải tà quy chánh đó ha ha ha.”


Tiếng cười nói vui vẻ của những người bạn cùng phòng lọt vào tai Bạch Uyển Uyển, bàn tay đang cầm điện thoại chợt cứng đờ.


Trên màn hình điện thoại, đang hiển thị tin nhắn của Hoắc Chi An, thời gian gửi đến là hai phút trước.


Trong lòng bàn tay đột nhiên như bị bỏng, Bạch Uyển Uyển vội vàng ném điện thoại đi.


Thân là một mỹ nữ, tuy cô vì thân thể yếu ớt nên không tiếp xúc nhiều với người bên ngoài, nhưng từ nhỏ đến lớn người theo đuổi cô cũng không ít.


Bạch Uyển Uyển mơ hồ nhận ra, Hoắc Chi An đối với mình dường như có chút hứng thú.


Từ đó về sau, thái độ của cô đối với Hoắc Chi An lập tức lạnh nhạt hơn. Đây là cách mà cô luôn dùng để từ chối tình cảm của người khác.


Trong tình huống bình thường, người đàn ông có năng lực quan sát sẽ biết mà lùi bước.


Nhưng hết lần này đến lần khác, Hoắc Chi An không phải là một người bình thường. Ngược lại anh theo đuổi càng táo bạo và rõ ràng hơn.


Việc tặng hoa và quà là điều không thể tránh khỏi, cũng không biết anh đi đâu mà tìm ra được những quyển sách cổ gần như đã tuyệt chủng tặng cho cô, đây thực sự là những thứ cô đang cần.


Bạch Uyển Uyển vẫn luôn nghiên cứu chúng, tất nhiên cô biết rõ những quyển sách cổ này có giá trị như thế nào.


Có một lần Hoắc Chi An hẹn gặp riêng cô, cô đã đồng ý.


Cô còn nhớ rõ ở trong nhà hàng cao cấp ấy, cô cẩn thận dè dặt mà trả lại những quyển sách cổ đó cho anh, còn nói mình không thể nhận món quà quý giá như vậy.


Khoảnh khắc nhìn thấy quyển sách cổ này, nụ cười trên mặt Hoắc Chi An lập tức lạnh xuống.


Thật lâu sau, anh mới nhàn nhạt lên tiếng.


“Không nhận à?” Anh dựa vào ghế, trên môi nở một nụ cười lười biếng.


Bạch Uyển Uyển kiên trì lắc đầu, “Không thể nhận, xin anh thu lại đi.”


Lúc đó hai người ngồi cạnh cửa sổ ven sông, gió đêm mùa thu thổi nhẹ qua mặt sông êm đềm, lần lượt tạo nên những gợn sóng.


Hoắc Chi An gật đầu, vươn tay kẹp quyển sách giữa ngón cái và ngón trỏ.


Giọng nói trong trẻo tựa như sắp bay mất trong gió, “Vậy thì ném đi. Không biết cá trong sông có hứng thú với chúng không?”


Bạch Uyển Uyển thoáng chốc mở to hai mắt, bên trong tràn ngập không dám tin.


Mắt thấy cánh tay của anh nâng lên cao rồi nhẹ nghiêng ra ngoài cửa sổ, cô vội vàng lên tiếng ngăn cản: “Không! Đừng ném!”


Hoắc Chi An không hề hành động, chẳng qua là anh chỉ bá đạo kiêu ngạo mà nhìn chằm chằm vào cô: “Vậy Bạch tiểu thư có nguyện lòng nhận lấy không?”


Bạch Uyển Uyển mím môi, khẽ gật đầu.


Hoắc Chi An thu hồi cánh tay, đẩy sách lại cho Bạch Uyển Uyển, cười vô cùng vui vẻ: “Dùng cơm thôi.”


*


Từ đó về sau, Hoắc Chi An liên tiếp gửi rất nhiều thứ đến đây, có ngọc thạch, báu vật cổ đại cũng như những bức tranh, thư pháp nổi tiếng quý giá. Ngoài ra còn có một số quyển sách cổ mà cô quan tâm, chúng gần như không còn tồn tại trên thế gian này.


Bạch Uyển Uyển cũng biết những thứ này không thể trả lại, chỉ có thể lo lắng không yên mà cất kỹ những bảo vật quý giá này, với hy vọng có một ngày nào đó Hoắc Chi An tìm được mục tiêu mới, cô sẽ trả lại những thứ này cho anh.


Ai ngờ, Hoắc Chi An đúng là quyết tâm có được cô, năm lần bảy lượt chạy đến Bắc Thành, thậm chí còn đến tận trường học tìm cô.


Không thể không nói, ngoài trừ những tin tức viền hoa kia, bản thân Hoắc Chi An là một người vô cùng có mị lực.


Một người đàn ông tốn công tốn sức chỉ để lấy lòng một cô gái đúng là không khó.


Bạch Uyển Uyển không thể né tránh mãi, trong quá trình chung đụng cũng bắt đầu sinh ra một chút hảo cảm đối với Hoắc Chi An.


Nhưng mà, với tư cách là một thục nữ được giáo dục truyền thống từ nhỏ, trước mắt cô không có cách nào tiếp nhận những chuyện phong lưu trong quá khứ của Hoắc Chi An.


Cũng giống như những người khác, cô không tin vào chuyện “Lãng tử quay đầu” này, trên thực tế cái vị lãng tử đó lại là Hoắc Chi An đỉnh đỉnh đại danh.


Hoắc Chi An phải bỏ ra năm năm thời gian mới khiến cho cô tin tưởng, anh đối với mình là thật lòng.


Vì vậy, năm 26 tuổi cô đã gả cho anh, còn gả rất nở mày nở mặt.


Tất cả mọi người đều nói, Bạch Uyển Uyển thực sự là có phúc khí tốt. Một con ma ốm yếu bệnh tật liên miên của nhà họ Bạch lại có thể gả cho con trai lớn danh tiếng lẫy lừng của nhà họ Hoắc.


Lúc ấy cô cũng nghĩ như vậy.


Đêm tân hôn, Hoắc Chi An quả thực rất dịu dàng không gì sánh bằng.


Cho đến bây giờ Bạch Uyển Uyển vẫn không thể tin, một đại thiếu gia như anh lại có thể vì mình mà ân ái nhẹ nhàng đến như vậy.


Cô đã cho anh ăn chay năm năm, nhưng dưới sự dịu dàng và kiên nhẫn an ủi của anh, cô gần như không có cảm giác đau đớn gì, ngược lại rất nhanh cảm nhận được một loại cảnh giới khác.


Bạch Uyển Uyển nghĩ đến đêm tân hôn hai người nhu tình mật ý, lại nghĩ đến việc về nhà nói chuyện với Hoắc Chi An, ánh mắt trở nên ảm đạm, trên mặt cũng thoáng hiện lên nét u sầu.


Cô sững sờ nhìn chằm chằm vào giáo án trên bàn, thực ra một chữ cũng không xem vào.


“Cạch, cạch, cạch…”


Bên ngoài hành lang văn phòng, vang lên tiếng bước chân rất có tiết tấu.


Tiếng bước chân này quá quen thuộc, quen thuộc đến mức Bạch Uyển Uyển dường như một giây đã có thể nhận ra người đến là ai.


Tiếng bước chân càng ngày càng đến gần mình, trong nội tâm Bạch Uyển Uyển đột nhiên xông lên một sự khẩn trương không thể nói thành lời cùng cảm giác ức chế.


—- Hình ảnh mấy năm trước đột nhiên xông vào trong đầu của cô.


Khi đó Hoắc Chi An đôi mắt đỏ ngầu, ném một cái máy tính bảng lên ghế sô pha, giọng nói run rẩy kịch liệt: “Em chính là quan tâm những quá khứ kia của anh phải không? Không chịu tin tưởng anh đối với em là thật lòng đúng không?”


Cô ngồi ở đó cúi thấp đầu không nói lời nào.


Điều này hiển nhiên trong mắt Hoắc Chi Châu chính là chấp nhận.


“Được, được lắm!” Giọng nói của anh khàn khàn, đứt quãng, “Bây giờ em hãy kiểm tra ngay đi! Kiểm tra xem anh có lên tin tức với người phụ nữ nào hay không! Chỉ có duy nhất một người phụ nữ là em dám đâm anh một dao, như vậy chưa đủ đau đớn sao? Chưa đủ chứng minh à?”


…..


Hồi ức kết thúc, tiếng bước chân cũng dừng lại trước cửa.


Cánh cửa mở ra, một đôi giày da màu nâu sáng bóng sạch sẽ đập vào mắt Bạch Uyển Uyển.


Đôi giày da thủ công của hãng thời trang cao cấp Ý, đó là món quà cô tặng cho anh.


“Uyển Uyển, về nhà thôi.” Một giọng nam trầm thấp đầy từ tính vang lên bên tai.



Chapter 72: Phiên ngoại 2


Hoắc Chi An rũ mắt, nhìn khuôn mặt trong sáng thuần khiết của Bạch Uyển Uyển.


Cô có khuôn mặt được thời gian ưu ái, vài năm trôi qua cô vẫn trẻ tuổi xinh đẹp như thế, trước sau như một – khiến mình mê muội.


Từ nhỏ anh đã biết tình cảm của ba mẹ không tốt, hai người luôn có cuộc chơi của riêng mình.


Anh còn tận mắt nhìn thấy, dáng vẻ yêu đương vụng trộm của mẹ mình và tình nhân ở trong nhà.


Anh chạy ngay vào nhà vệ sinh, ói ra sạch sẽ những thứ trong dạ dày.


Về sau chuyện ngoại tình của mẹ bị bại lộ, cả nhà họ trở thành trò cười trong giới. Ai có thể ngờ đến, phu nhân của nhà họ Hoắc không chịu an phận làm một phu nhân giới thượng lưu, mà lại vừa ý một người vệ sĩ. Điều này cũng thôi đi, nhưng việc đáng xấu hổ nhất chính là chuyện bí mật vụng trộm của hai người đã bị truyền đi trong một phạm vi không nhỏ.


Chỉ trong một đêm, quý phu nhân biến thành dâm phụ khiến tất cả mọi người phỉ nhổ.


Ba mẹ cứ như thế mà ly hôn, anh và em trai trở thành những đứa trẻ không có mẹ.


Lúc ấy em trai còn nhỏ, nhưng anh đã hiểu chuyện từ sớm.


Anh có thể cảm giác được có người ở sau lưng đang bàn tán xì xào, nói xấu chế nhạo mình.


Không thể thay đổi được người khác, chỉ có thể khiến bản thân mình trở nên bất khả chiến bại mà thôi.


Chính vào lúc ấy, Hoắc Chi An học cách hút thuốc uống rượu tán gái đánh nhau một loạt những việc mà thiếu gia ăn chơi sẽ làm.


Anh vốn rất thông minh, rất nhanh đối với những chuyện này thuận buồm xuôi gió.


Chỉ trong hai tháng, anh đã nổi danh trong giới này khi chưa đầy 20 tuổi.


Ai cũng biết, Hoắc Chi An của nhà họ Hoắc là một nhân vật lợi hại không dễ đụng vào.


Người ta tổn thương anh một phần, anh sẽ trả lại cho người đó năm phần.


Anh sống tùy hứng quái đản trong vài năm, tuổi trẻ khinh cuồng, không xem ai ra gì.


Tiền tài địa vị phụ nữ hay quyền thế, dường như không có thứ gì mà anh không chiếm được.


Mãi đến năm 26 tuổi, lần đầu tiên gặp Bạch Uyển Uyển.


Mọi người trong cuộc điều biết, Hoắc Chi An thích mỹ nữ dáng người mảnh khảnh tóc dài. Những người phụ nữ bị chụp được, không có một ai sở hữu eo thon và tóc dài.


Nhưng không ai biết rằng, anh thích nhất chính là thiếu nữ mặc sườn xám trong bức tranh ở nhà.


Bức tranh đó là trong lúc anh tham gia một buổi đấu giá từ thiện ngẫu nhiên đoạt được.


Cô gái trong tranh mặc một bộ sườn xám màu trắng, eo thon nhỏ. Ngũ quan trên khuôn măt trứng ngỗng xinh đẹp nhu hòa, hai hàng chân mày nhỏ hơi chau lại, một đôi mắt hạnh trong veo yên tĩnh, dưới chiếc cằm nhọn nhỏ nhắn là một cần cổ thiên nga thon dài.


Có vẻ như cô gái trong tranh vẫn còn đang đi học. Cô đứng trước cửa trường học, dường như đang đợi ai đó, đeo cặp trước người. Mái tóc dài đen nhánh xõa trên vai bị gió thổi bay trên không trung tao thành một vòng cung đẹp mắt. Tựa như một đóa hoa bách hợp lặng lẽ nở rộ, không hiểu vì sao lại khiến cho người ta không thể rời mắt.


Bức tranh này được treo trong thư phòng của anh. Có đôi khi gặp chuyện phiền phức trên phương diện làm ăn, anh sẽ ngắm nhìn nó, tâm trạng bực bội thô bạo cũng bình tĩnh lại vài phần.


Hoắc Chi An vẫn luôn cho rằng cô gái trong bức tranh hẳn là một vị tiểu thư thời dân quốc nào đó. Nhưng sau khi nhìn thấy Bạch Uyển Uyển, anh mới giật mình phát hiện ra cô và người trong tranh giống y như đúc.


Ngày đó, vào một buổi chiều tháng chín ánh mặt trời rực rỡ, ánh sáng xuyên qua ô cửa sổ chiếu lên hàng lông mi dài của cô. Cô gái mặc chiếc áo màu trắng váy xanh cúi đầu đưa tờ đơn trong tay cho giáo sư, nhẹ giọng nói mình có ý định thi nghiên cứu sinh.


Anh dù bận vẫn ung dung ngồi một bên, nghịch cây bút trên bàn của bạn mình, cứ như vậy nhìn cô và bạn của cô trao đổi việc thi nghiên cứu sinh, ánh mắt nhìn chăm chú lại không biết kiềm chế, trong nội tâm anh có chút hưng phấn, ngay cả bản thân anh cũng không dễ dàng phát hiện ra.


Lần gặp mặt đó, bạn của anh đã giới thiệu để bọn họ quen nhau.


Bạch Uyển Uyển đi rồi, bạn của anh thấy anh cứ nhìn chằm chằm vào bóng lưng của người ta không rời mắt, nhíu mày nhắc nhở: “Cô gái này không giống với mấy người bạn gái cậu từng quen đâu, không nên trêu chọc người ta.”


Hoắc Chi An mỉm cười, “Vậy sao?”


Người bạn ấy muốn nói nhưng lại thôi, cuối cùng nói với anh rằng cô gái Bạch Uyển Uyển này là con gái thứ hai của nhà họ Bạch ở Bắc Thành, từ nhỏ thân yếu ớt, trong nhà không ai coi trọng. Anh không nên đùa giỡn với tình cảm của con gái nhà người ta, khiến con gái nhà người ta tổn thương thì phải làm sao? Kiểu người nhỏ nhắn xinh xắn này, vẫn ít chọc vào thì tốt hơn.


Hoắc Chi An nhướng mày, không thèm quan tâm.


Quay trở về Nam Thành, anh đi tìm vị họa sĩ kia, sau khi xác nhận thời gian và địa điểm, anh vô cùng chắc chắn người trong tranh chính là Bạch Uyển Uyển.


Kể từ đó, anh bắt đầu kế hoạch quyết liệt theo đuổi người ta….


Nghĩ đến lần đầu tiên hai người gặp mặt nhau, sắc mặt của Hoắc Chi An dịu dàng hơn vài phần, giọng nói cũng nhẹ nhàng hơn.


“Uyển Uyển, cùng anh về nhà thôi.”


Bạch Uyển Uyển một thân váy dài màu xanh đậm, chiếc cổ dài nhỏ trắng nõn lộ ra.


Cô dừng một chút, đóng giáo án lại, yên lặng thu dọn đồ đạc.


Sau khi thu dọn đồ đạc trên bàn xong, cô đứng dậy.


Một giây sau, cầm lấy chiếc áo khoác len phủ lên người.


Bàn tay to lớn của người đàn ông lướt qua quần áo cô, trong giọng nói lộ ra vui sướng nhàn nhạt: “Đây là món đồ lần trước anh mua ở Paris phải không?”


Bạch Uyển Uyển thuận thế mặc áo khoác vào, trầm thấp lên tiếng, xách túi lên cùng anh rời khỏi văn phòng.


Hai người quen nhau hơn 8 năm, anh vẫn như trước rất thích tặng quà cho cô.


Quần áo túi xách, chỉ cần anh cảm thấy thích thú và xinh đẹp, anh sẽ ôm nó đến trước mặt cô.


Trên thực tế anh rất thích mua quần áo giày dép hay đồ trang sức cho cô, nếu như ngày nào cô dùng món đồ anh tặng, anh sẽ vô cùng vui vẻ.


— Giống như hiện giờ.


Nghĩ đến lời sắp nói ra, Bạch Uyển Uyển một đường nỗi lòng nặng nề quay trở về nhà.


Cũng may Hoắc Chi An không mấy để ý, chỉ cho rằng cô vẫn còn đang giận dỗi chiến tranh lạnh với mình.


Trong lúc Bạch Uyển Uyển dạy học ở đây, hai người sống trong một khu dân cư cao cấp trong nội thành không xa đại học C lắm, là một căn hộ hơn 200 mét vuông, toàn bộ vách tường đều được thiết kế thành cửa sổ sát đất. Từ tầng 26 nhìn xuống, cả khu Nam Thành phồn hoa nằm dưới chân.


Lúc này, cô quay lưng về phía cửa sổ, dùng khăn giấy lau mồ hôi trong lòng bàn tay.


“Hoắc Chi An.” Cô nhẹ giọng kêu tên anh.


Trước kia tình cảm tốt đẹp, nếu cô gọi cả họ và tên anh như vậy, tất nhiên sẽ nhận một nụ hôn mãnh liệt từ anh, nói miệng cô không ngoan.


Thậm chí còn trực tiếp đè cô xuống giường, buộc cô gọi vài tiếng “Chi An” mới thỏa mãn.


Nhưng hôm nay đi đến bước này, dường như cách xưng hô không còn quan trọng nữa.


Hoắc Chi An nghe thế, thân thể cứng đờ.


Anh chậm rãi quay đầu, nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Bạch Uyển Uyển.


“Uyển Uyển –” Anh lên tiếng, vừa mới nói hai chữ đã bị cắt ngang.


“Chúng ta ly hôn đi.” Dường như sợ chính mình đột nhiên nhụt chí, Bạch Uyển Uyển nhanh chóng nói một hơi cho xong, đưa tờ giấy thỏa thuận ly hôn trong tay ra.


Thời gian như dừng lại.


Thân thể Hoắc Chi An gần như không thể di chuyển được nữa, đứng yên ở nơi đó giống như một tác phẩm điêu khắc.


Thật lâu sau, anh mới run rẩy mở miệng, mang theo sự không dám tin nói: “Em nói cái gì?”


“Em nói, chúng ta ly –”


“Im ngay!” Hoắc Chi An lần đầu tiên rống lên với cô như vậy, vẻ mặt dữ tợn.


Anh một tay túm lấy bản thoả thuận trong tay cô, nhìn cũng không nhìn lập tức xé nát.


Chỉ trong mấy phút ngắn ngủi, ánh mắt anh đã hằn lên tơ máu, trên trán gân xanh cũng nổi lên, giọng nói vô cùng kiên quyết: “Không bao giờ, em đừng có mơ!”


Bạch Uyển Uyển nhìn thấy bản thỏa thuận trên tay anh dần dần biến thành những mảnh vụn màu trắng rơi xuống đất, trong nội tâm bình yên đến lạ thường.


Sống chung với nhau lâu như vậy, cô hiểu rất rõ Hoắc Chi An, cũng sớm đã đoán trước được kết cuộc này.


Chẳng qua là việc ấy không ảnh hưởng đến việc cô bày tỏ thái độ của mình.


*


Từ khi kết hôn cho đến nay, bọn họ không dùng biện pháp tránh thai.


Nhưng một năm trôi qua, bụng của Bạch Uyển Uyển không hề có động tĩnh gì.


Hai người cùng nhau đến bệnh viện khám bác sĩ. Bác sĩ không kiểm tra ra được vấn đề gì, chỉ nói bọn họ hãy thoải mái đi, thả lỏng tinh thần, loại chuyện này không thể nói trước được.


Cô đành phải gật đầu, tự nói với chính mình chuyện con cái là duyên phận, có thể chưa đến thời điểm mà thôi.


Nhưng hai năm qua đi, Bạch Uyển Uyển vẫn không có dấu hiệu mang thai. Cô không khỏi có chút gấp gáp.


Thể chất của cô vốn không quá tốt, mới nghĩ đến việc nhân cơ hội còn trẻ tuổi muốn sinh em bé. Nếu như đợi lớn tuổi, nguy hiểm khi mang thai sinh con sẽ tăng lên rất nhiều.


Tuy Hoắc Chi An vẫn luôn nói không có con cũng không sao. Nhưng cô vô cùng mong muốn nhìn thấy một đứa bé kết hợp những đặc điểm giữa hai người.


Hai người làm chuyện ấy tần suất rất cao, nếu như thân thể của bọn họ không có vấn đề gì, không có lý nào không thể hoài thai.


Hoắc Chi An chắp tay sau lưng, lại cùng cô đi khám Đông y.


Bác sĩ chuẩn đoán thể chất của cô quả thực không dễ thụ thai. Những lời này giống như gáo nước lạnh dội xuống, xối đến nội tâm cô một mảnh lạnh buốt.


Đêm đó Hoắc Chi An phải dỗ dành cô rất lâu.


Bạch Uyển Uyển gần như chết chìm trong sự dịu dàng của anh.


Cô nghĩ Hoắc Chi An đối xử tốt với mình như vậy, anh chưa bao giờ bởi vì chuyện thân thể mình suy nhược mà trách cứ điều gì. Cô thực sự không có lý do gì cứ mãi đặt tâm tư vào một đứa trẻ ngay cả bóng dáng cũng không thấy.


Sau ngày hôm đó, Bạch Uyển Uyển muốn cởi mở hơn một chút, nụ cười trên mặt cũng nhiều hơn trước, đối với Hoắc Chi An tốt đến cực điểm.


— Đương nhiên, đó là trước khi cô nhìn thấy thuốc tránh thai dành cho nam giới mà lúc trước Hoắc Chi An cất giấu trong tủ.



Danh Sách Chương

Nhận xét Box