Chapter 70: Ăn cô ngon hơn!

Chapter 70: Ăn cô ngon hơn!

Nghe thấy giọng nói mơ hồ bất thường của Hứa Thanh Ca, anh hỏi: “Em uống rượu à?”


“Không có ạ.”


Tần Tuyển lại hỏi: “Uống mấy chai rồi?”


“Ba chai ạ.”


Tần Tuyển: “…” Vậy còn nói là không có uống à?


Anh biết người thân của cô không có ở nhà, vì thế để lại mấy người Hùng Dương tiếp tục thả đom đóm, còn mình thì lên lầu, gõ cửa nhà cô.


Hứa Thanh Ca vội chạy ra mở cửa, trên người rõ ràng có mùi rượu. Cô cười ngây ngốc, đến ánh mắt khi nhìn anh cũng mê ly, “Anh Tần Tuyển đã về!”


Mấy chữ ‘anh Tần Tuyển’ này của cô khiến lòng của Tần Tuyển ngọt ngào như muốn nhũn ra, “Ừm, anh đã về.”


Nói xong, anh nhướn mày, khẽ đảo mắt qua phòng khách, nhìn thấy trên bàn có ba chai rượu trái cây đã rỗng tuếch.


Quả nhiên cô gái nhỏ này đột nhiên nhiệt tình như thế là có nguyên nhân…


“Sao em uống rượu vậy?” Tần Tuyển dựa đầu vào khung cửa, suy tư hỏi.


Hứa Thanh Ca lắc đầu, “Không có uống mà.”


Tần Tuyển khom chóp mũi của mình đến gần miệng cô, rõ là ngửi được mùi rượu trên người cô, “Em uống rượu trái cây vị dâu à?”


Hứa Thanh Ca cười khanh khách, “Còn có vị việt quất nữa ạ, uống rất ngon.”


Tần Tuyển vừa muốn hỏi tiếp, cô bỗng nhiên quay người chạy đến ban công, tiếp tục ngắm đom đóm.


Anh mím môi, hành động bây giờ của cô có hơi không bình thường, hình như đã bị rượu trái cây nồng độ 4.5 chuốc say rồi.


Tần Tuyển đổi dép lê rồi đóng cửa thật kỹ, sau đó chậm rì rì đi vào phòng ngủ của Hứa Thanh Ca. Ánh mắt của anh đảo qua giường đơn của cô, trên đó có quần lót và áo bra, anh liền rất có hứng thú, nhướn mày nhìn nhìn.


Màu trắng, còn có viền hoa.


A…


May là Tiểu Thanh Ca bây giờ đang say rượu, nếu không cô đã chạy tới bịt mắt anh lại rồi!


Tần Tuyển thoải mái đánh giá phòng ngủ của cô một lần, sau đó tiện thể nhìn ra bóng dáng vừa mơ hồ vừa vui vẻ của cô ngoài ban công.


Hứa Thanh Ca đang vươn tay bắt đom đóm.


Vốn dĩ, Tần Tuyển còn lo rằng cô uống rượu là do tâm trạng không tốt, nhưng bây giờ xem ra, tâm trạng của cô không hề buồn mà ngược lại, hình như cô rất vui vẻ vì anh trở về.


Ngoài ban công, Hứa Thanh Ca nhón chân, Tần Tuyển đi lấy máy ảnh, thành thạo điều chỉnh thông số chụp đêm rồi ấn chụp cảnh ngoài cửa, rất nhanh lưu được hình ảnh cô bắt đom đóm.


Hứa Thanh Ca mặc váy ngủ bằng bông, làn váy thêu lá sen khiến cô gái nhỏ thoáng nhìn như một đoá hoa xinh đẹp.


Người cô lại vốn có hương thơm, còn uống thêm rượu trái cây, hương thơm cơ thể xen lẫn mùi rượu trái cây, hoà quyện thành men say lòng người.


Đột nhiên, Hứa Thanh Ca quay đầu lại, trong ống kính là cô gái nhỏ hơi say đang cười đến xinh đẹp, dáng vẻ vừa đáng yêu vừa đáng ‘ăn’.


Tần Tuyển lại ấn chụp lần nữa, hình ảnh của cô dừng lại trước ống kính, đôi mắt sáng rỡ như đom đóm, hệt như ngôi sao ngày hôm đó.


Có lẽ vì uống rượu nên Hứa Thanh Ca trở nên to gan hơn, bất ngờ mềm mại hỏi anh, “Em có đẹp không?”


Sau giá đỡ máy ảnh, Tần Tuyển ngồi dậy, nhìn thấy đôi mắt ánh nước của cô đang tràn ngập chờ mong, anh bật cười, cong môi đáp: “Cực kỳ đẹp luôn.”


Hứa Thanh Ca che mặc, ngây ngô cười ha hả, “Em cũng thấy em đẹp nữa.”


Nghe muốn trêu cô quá!


Tần Tuyển cầm lòng không đậu, đi tới chỗ Hứa Thanh Ca, từ phía sau ôm lấy cô.


Hứa Thanh Ca rất ngoan, không hề giãy dụa, chỉ ngắm nhìn đom đóm giữa không trung. Cô quay đầu lại nhìn Tần Tuyển đang ôm mình, cười lên như bé mèo ngoan, “Anh nói xem, vẫn là em đẹp hay đom đóm đẹp ạ?”


“Em đẹp.” Tần Tuyển cười đến lồng ngực rung rung.


Hứa Thanh Ca tủm tỉm, “Anh ơi, để anh và mọi người bắt đom đóm vất vả rồi.”


Đôi mắt của cô quá sáng làm Tần Tuyển phải che nó đi, khẽ cười nói: “Em thích là được.”


Bị anh che mắt, Hứa Thanh Ca không nhìn thấy gì, lập tức vươn tay, dùng sức kéo tay anh xuống nhưng không được. Cô phụng phịu nói: “Anh ơi, em còn đang ngắm đom đóm mà.”


Tần Tuyển bật cười, buông tay ra, “Được, em tiếp tục ngắm đi.”


Hứa Thanh Ca chớp mắt, một mực ngắm nhìn những ánh sáng thơ mộng từ đom đóm đang lơ lửng giữa không trung.


Đom đóm rất khó bắt được, cho nên mấy người Tần Tuyển không bắt được nhiều, cứ như vậy trôi qua một lát, đom đóm liền ít dần, cuối cùng Hứa Thanh Ca cũng dời chú ý, nhìn xuống mấy tiền bối đang vẫy tay dưới lầu.


Từ trước đến nay, Hùng Dương đã không kiêng kỵ cái gì. Hùng Dương đứng dưới lầu la to, hỏi cô rằng đom đóm có đẹp hay không. Hứa Thanh Ca trên lầu lập tức gật đầu với họ.


Tuy say rượu nhưng cô vẫn biết phải chú ý lễ phép, cho nên không la lại mà chỉ mỉm cười, vừa gật đầu vừa vẫy tay với Hùng Dương.


Hùng Dương lại nói với cô rằng bọn anh phải đi rồi, không cần cô phải xuống tiễn.


Hứa Thanh Ca cười lên, đầu óc linh động, lập tức gọi điện thoại cảm ơn Hùng Dương, còn dặn bọn anh phải chú ý an toàn.


Tần Tuyển tuỳ ý lắng nghe, đợi cô nói chuyện điện thoại xong rồi, anh liền tranh thủ nói: “Tiểu Thanh Ca, đa số đom đóm này đều do anh bắt đấy.”


Hứa Thanh Ca quay đầu, liếc anh một cái, “Nhưng cũng vất vả cho mấy anh ấy chứ ạ? Bây giờ ký túc đóng cửa rồi, họ phải ngủ ở đâu đây?”


Tần Tuyển: “Thì lưu lạc đầu đường thôi.”


Hứa Thanh Ca: “…”


Cô cảm thấy vị tiền bối này có hơi qua cầu rút ván rồi đấy!


“Em không cần quan tâm đến họ,” Tần Tuyển lại nói: “Anh cho họ tiền thuê khách sạn rồi.”


— Ra là miệng cứng lòng mềm.


Mãi đến lúc này, Hứa Thanh Ca mới nhận ra giọng nói của Tần Tuyển có hơi khàn, hình như anh vẫn chưa khỏi bệnh.


Cô khẽ nhấp môi, lo lắng hỏi nhỏ: “Bệnh cảm mạo của anh… vẫn chưa khỏi hẳn ạ?”


Đúng là bệnh cảm của Tần Tuyển vẫn chưa khỏi, lúc trên máy bay cũng không nghỉ ngơi tốt, vừa xuống máy bay đã vội chuẩn bị đom đóm đặng dỗ Hứa Thanh Ca, trưa thì thổi bong bóng, tối thì thả đom đóm cho cô, quả thật anh có hơi mỏi mệt và váng đầu.


Tần Tuyển xoa đầu cô, cười nói: “Cuối cùng cũng nhìn thấy Tiểu Thanh Ca nên cảm mạo của anh tự nhiên khỏi rồi.”


Hứa Thanh Ca an tâm gật đầu, lại cong môi cười, “Anh khoẻ là tốt rồi ạ.”


Bây giờ cô quá là ngoan đi, trong nháy mắt còn khiến Tần Tuyển nghĩ rằng nếu như sớm biết khi cô uống rượu sẽ ngoan như vậy, anh đã dụ cô đi uống rượu sớm hơn rồi…


Cái ý tưởng vô sỉ này chỉ đậu lại trong đầu một lát, Tần Tuyển ôm eo cô, giữa đêm trăng và đom đóm, anh cất giọng nghiêm túc, “Tiểu Thanh Ca, thật xin lỗi.”


Nhất thời, Hứa Thanh Ca không hiểu anh đang xin lỗi chuyện gì.


Tần Tuyển rũ mắt nhìn dáng vẻ mơ hồ của cô, cười khẽ thành tiếng, “Cũng không biết là ngày mai em có quên mất những lời anh nói không nữa…”


Nhưng anh vẫn muốn nói vài lời, là những lời anh vẫn luôn muốn nói cùng cô.


Trước khi cô tỉnh rượu thì luyện nói một chút cũng được.


“Xin lỗi vì những chuyện mà anh đã lừa gạt em.”


Hứa Thanh Ca chớp đôi mắt, hô hấp khựng lại. Cô không nói nữa, chỉ nghiêm túc nghe.


“Anh chưa từng thích một người, cho nên hành động và cách theo đuổi… có hơi sai rồi.”


Tần Tuyển nhớ lại khi Hùng Dương kể rằng: khi còn nhỏ, cậu thích lớp phó học tập liền muốn giật bím tóc của cô nàng, muốn bắt nạt cô nàng. Anh cũng ác liệt giống Hùng Dương vậy, đối với con trai mà nói, hành động này là chơi rất vui, nhưng đối với con gái lại là không tôn trọng.


“Anh nhận sai với em.”


Trong khoảng thời gian này, Tần Tuyển đã suy nghĩ về chuyện này, cũng suy nghĩ về chuyện nên cư xử thế nào khi thích một người.


Quan trọng nhất có lẽ chính là tôn trọng họ.


Trước đây quả thật anh không hề tôn trọng Hứa Thanh Ca, cho nên khi thấy trêu cô rất vui liền mặc niệm muốn trêu cô tiếp thôi.


Lữ Hỉ Doanh đã từng nói với anh, con trai luôn ga lăng với con gái, nhưng ngoại trừ tình bạn và sự quan tâm của họ thì thứ con gái muốn nhất chính là tình cảm của mình được tôn trọng.


Tần Tuyển thành khẩn nói: “Sau này anh sẽ không tái phạm chuyện trêu chọc em nữa, cũng sẽ không lừa dối em. Tiểu Thanh Ca, tha thứ cho anh được không?”


Mười giờ tối, ban công nhà Hứa Thanh Ca không có ai, đom đóm đã tan, trên trời chỉ có một vòng trăng sáng cùng chất giọng vừa dịu dàng vừa khẽ khàng của Tần Tuyển, còn có một cảm giác bất an…


Hứa Thanh Ca nhấp miệng, hơi cười lên, nhưng cô vẫn không nói gì, chỉ ngẩng đầu không chớp mắt nhìn anh.


Tình huống bây giờ hình như cô đã tha thứ cho anh, nhưng cô lại không hề cho anh câu trả lời xác thực.


Trong lòng Tần Tuyển thấp thỏm, cái người vẫn luôn bình thản ung dung ngày thường, ánh mắt lúc này đã lộ ra một tia không nắm chắc.


Anh khẽ ho một tiếng, dò hỏi: “Ngày mai tụi anh chụp ảnh tốt nghiệp, bạn gái có thể đến cùng, Tiểu Thanh Ca, em có muốn chụp ảnh với anh không?”


Tuy uống rượu nhưng đầu Hứa Thanh Ca vẫn tỉnh táo, hơn nữa men rượu như kích thích làm cô to gan hơn, có thể hỏi ra những câu mà ngày thường vẫn luôn ngại hỏi.


“Anh ơi, bây giờ anh đang hỏi em…” Cuối cùng Hứa Thanh Ca cũng cười hỏi thẳng, “Là có thể làm bạn gái của anh không, có phải không ạ?”


Tần Tuyển nín thở nhìn cô, “Nếu vậy thì sao?”


“Được ạ,” Hứa Thanh Ca vươn hai tay xoa lên mặt anh, “Sao lại không được chứ?”


“Được… cái gì?” Lần này tới lượt Tần Tuyển phát ngốc.


Hứa Thanh Ca híp mắt, cười đến ngọt ngào, “Thì em tha thứ cho anh, cũng đồng ý làm bạn gái của anh ạ.”


Cuối cùng, thấp thỏm trong lòng Tần Tuyển cũng tan biến.


Cuối cùng, anh cũng dỗ được cô gái nhỏ đang tức giận của mình.


Cảm giác bất an tha cho lồng ngực, thay vào đó là sự may mắn thật lớn, Tần Tuyển muốn ôm cô vào lòng đặng hôn cô.


Nghĩ vậy, anh áp sát người cô, thử thăm dò hôn xuống môi cô một chút.


Được anh hôn, Hứa Thanh Ca không hề đẩy ra, chỉ có hơi rụt cổ lại như bị ngứa, cười ha ha vài tiếng.


Tần Tuyển thấy rõ dáng vẻ này của cô, vẫn hơi lo lắng hỏi: “Tiểu Thanh Ca à, có khi nào ngày mai em sẽ quên hết không?”


Thật ra anh càng muốn hỏi có khi nào cô sẽ không nhận mình đã nói mấy lời tốt nay không?


Hứa Thanh Ca hơi buồn ngủ, đầu có hơi choáng, cô thấy Tần Tuyển trước mặt như đang rung chuyển vậy.


Quay đầu tìm ghế dựa, thấy trong góc tường có một cái ghế nhỏ, Hứa Thanh Ca kéo ghế lại ngồi, sau đó ngoan ngoãn đặt hai tay lên đầu gối rồi ngẩng đầu nhìn Tần Tuyển.


Cô hơi bật cười, “Em không biết nữa, có lẽ vậy thật đó.”


Lúc này, Hứa Thanh Ca đang say hệt như cố ý dụ người.


Tần Tuyển chống tay hai bên người cô, cúi người tới gần…


Từ trước đến giờ, anh không phải là chính nhân quân tử gì, cho nên lúc này cũng chẳng sợ cô đang say rượu, anh chỉ không muốn lãng phí cơ hội khó khăn lắm mới có được này.


Ánh mắt giao nhau, Tần Tuyển càng lúc càng sát lại gần, cuối cùng hôn xuống môi cô.


Chạm một chút liền buông ra, anh lại nhìn cô lần nữa.


Hứa Thanh Ca nhắm hai mắt, lông mi không ngừng run lên, hơi thở của cô hơi loạn, mắt thường cũng có thể nhìn thấy được.


Chỉ là cô không hề đẩy anh ra.


Tần Tuyển cười khẽ, cuối cùng, anh cũng hoàn thành ý nguyện của mình, thân mật với cô gái nhỏ bên ban công lãng mạn.


Anh cạy răng môi của cô, từng chút từng chút nếm trải ngọt ngào trên môi của bạn gái mình, dần dần trầm mê.


Hứa Thanh Ca vừa mềm vừa ngọt, giữa ăn cô và nhìn cô…


Thì ăn cô ngon hơn ngàn lần!



Chương 71: Bạn gái của tôi.

Sáng hôm sau, Hứa Thanh Ca tỉnh dậy rất sớm.


Hơn nữa, cô không hề ‘mất trí nhớ’.


Tất cả những chuyện ngu đần mà cô đã làm vào tối hôm trước, cộng với chuyện đồng ý làm bạn gái của Tần Tuyển, còn để anh hôn mà chớ hề đẩy ra, hôn một cái rồi thêm một cái nữa, cô đều nhớ hết.


Aaaaa, Hứa Thanh Ca chui vào trong chăn, cô có bạn trai rồi kìa! ! !


Cô và Tần Tuyển yêu nhau! ! !


Hay là ‘giả vờ quên’ đặng doạ Tần Tuyển một chút nhỉ?


Mà thôi chả cần, cô đã tra tấn anh nửa năm rồi, còn tra tấn anh nữa thì cũng hơi tội…


Ba Hứa về lúc nửa đêm hôm qua, mẹ Hứa thì chưa giao ca rồi về, buổi sáng, Hứa Thanh Ca nhanh chân lẹ tay rửa mặt, sau khi rửa mặt xong, cô đang suy nghĩ bữa sáng nên ăn cái gì, chợt nhận được tin nhắn của Tần Tuyển.


Tần Tuyển: 【Em ăn sáng chưa?】


Hứa Thanh Ca: 【Em chưa QwQ】


Tần Tuyển: 【Mở cửa ra nào.】


Hứa Thanh Ca: 【? ? ?】


Cô chạy ra ngoài, nhón chân mở cửa. Bên ngoài là Tần Tuyển đang mặc áo sơ mi trắng, cực kỳ sạch sẽ, người anh thoang thoảng mùi sữa tắm dễ chịu. Trên tay anh cầm theo bữa sáng, bên trong là cháo và bao tử.


“Buổi sáng tốt lành,” Tần Tuyển nghiêng đầu nói: “Mẹ anh làm bữa sáng này, em ăn thử đi?”


Hứa Thanh Ca hít hít cái mũi, “Thơm quá, là bánh bao nhân cua ạ?”


“Đúng vậy đúng vậy,” Cánh cửa sau lưng Tần Tuyển chợt mở, Lữ Hỉ Danh miệng ngậm bàn chải đánh răng, lo đầu ra nói: “Bé con à, dì dậy sớm nấu cho cháu đó, mau ăn thử đi.”


“Đúng rồi bé con,” Bà lấy bàn chải đánh răng xuống, trong miệng đầy kem, nói: “Đợi tối nay ba mẹ cháu đều ở nhà, dì qua bàn chuyện cầu hôn với họ nhé.”


Khoan, dì ấy đang nói cái gì vậy?


Hứa Thanh Ca trợn to đôi mắt. Tốc độ tiến triển thế này có phải quá nhanh rồi không? Chẳng lẽ tháng sau cô liền mở tiệc đính hôn rồi?


Lữ Hỉ Doanh cười khanh khách, “Bé con Ngọt Ngào à, gọi một tiếng ‘mẹ’ cho dì nghe nào.”


Hai má của Hứa Thanh Ca lập tức đỏ lên.


Cô nhận lấy bữa sáng trong tay Tần Tuyển rồi lắp bắp nói: “Cảm… cảm ơn bữa sáng của dì ạ.”


Nói xong liền quay người chạy trốn.


Nhưng đỉnh đầu lại bị Tần Tuyển kéo lại.


Hứa Thanh Ca quay đầu, trừng mắt nhìn anh, ngập ngừng hỏi: “Anh làm gì thế?”


Tần Tuyển vốn đang cười, sau đó ý cười có hơi cứng lại. Anh hơi căng thẳng nhìn cô, “Tiểu Thanh Ca có quên gì không? Em còn nhớ rõ hôm qua anh đã nói gì không?”


Hứa Thanh Ca ngơ ngác nhìn anh, nói ra một câu làm Tần Tuyển sa sút, “Nói gì cơ ạ?”


Tần Tuyển mất hết can đảm, “…”


Thế giới màu sắc lập tức hoá thành lỗ đen tuyệt vọng! ! !


Yết hầu của anh khẽ lăn một cái như muốn nói cái gì, nhưng anh lại không nói nên lời…


Hứa Thanh Ca không nhịn được, khoé miệng cong lên, tiếng cười trong trẻo phát ra, cô phì cười thành tiếng.


Tần Tuyển: “? ? ?”


“Em nhớ rõ ạ,” Hứa Thanh Ca ngẩng đầu, đôi mắt sáng ngời như sao, cười nói: “Lát nữa anh sẽ thấy.”


Rốt cục Tần Tuyển mới yên tâm được, cũng chậm rãi bật cười. Anh quay đầu hỏi Lữ Hỉ Doanh, “Mẹ này, bạn gái của con có phải siêu cấp đáng yêu luôn không?”


Đáng yêu tới nỗi làm Tần Tuyển muốn cưng chiều cô cả đời, đặt cô trên đầu quả tim mà dỗ cô vui vẻ mỗi ngày.


Buổi chụp ảnh kỷ yếu của sinh viên năm tư là chụp theo từng nhóm, bởi vì trường học không có nhiều đồ tốt nghiệp tới vậy để phát cho mọi người, cho nên mỗi khoa ngành đã định thời gian luân phiên, thuê đồ tốt nghiệp, nhóm Tần Tuyển đăng ký thuê đồ ngày 20 tháng 5.


Buổi sáng hôm đó, Tần Tuyển và Hứa Thanh Ca tay trong tay đến sân tập Thể dục để tập họp.


Thời tiết hôm chụp kỷ yếu cực kỳ tốt, ánh mặt trời chiếu cao, nắng rọi.


Tần Tuyển mặc đồ tốt nghiệp và đội mũ cử nhân, còn Hứa Thanh Ca đội nón lưỡi trai nhỏ, trên cổ đeo một cái máy ảnh, tay trái đút túi, tay phải đỡ máy ảnh. Cô nhảy nhảy từ chỗ bắt đầu đi tới chỗ mấy anh chị tiền bối đang chụp ảnh.


Tần Tuyển đã nhờ người thuê đồ tốt nghiệp cho cô, nhưng phải đợi sau khi chụp ảnh tập thể xong, anh mới chụp riêng cùng cô. Nếu không Hùng Dương kia lại cậy mình đã giúp anh mà nháo một hồi.


“Tiền bối Hùng Dương!” Hứa Thanh Ca cười, vẫy tay.


Mấy người Hùng Dương đồng loạt nhìn qua, liền thấy cánh tay của Tần Tuyển đặt trên vai Hứa Thanh Ca, là dáng vẻ khi bạn trai đang ôm bạn gái! ! !


Cái mặt đang cười của Tần Tuyển cũng cực kỳ khoe mẽ.


Mọi người đồng thanh tru lên, “Tiểu Thanh Ca! Sao em lại có thể dễ dàng tha thứ cho cậu ta như thế! ! ?”


Tần Tuyển vuốt tóc Hứa Thanh Ca môt cái, “Bạn gái tôi đồng ý tha thứ đấy, không được à?”


Lục Tử Nhất nói: “Anh Tuyển, anh có thể biết xấu hổ một chút không? Sinh viên cả khoa mình đang ở đây cả đấy!”


“Gì? Tôi không biết xấu hổ hồi nào?”


Quách Nhĩ Thư nói: “Từ đầu tới chân của cậu đều khoe ra cho người ta thấy đó!”


Tần Tuyển nhìn qua Hứa Thanh Ca, “Mặt của bạn trai em được người ta ngắm còn rất đẹp trai mà, đúng không?”


Mọi người đồng thanh tru lên, “Tổ cha cái thằng không biết xấu hổ này! ! !”


Hứa Thanh Ca dựa trong lòng Tần Tuyển, không nhịn được cười. Cô phát hiện một chuyện lạ, cà vạt kia mà Hùng Dương thắt hình như cùng màu với dây cột tóc của Mã Giáp Tuyến hay dùng.


“Tiền bối!” Hứa Thanh Ca nhào tới, túm chặt cà vạt của Hùng Dương, “Cái này là sao? Anh mua ở đâu?”


Hùng Dương vội đánh trống lảng, “Anh mua trên đường thôi, còn có thể mua ở đâu được chứ?”


Hứa Thanh Ca lập tức tố cáo, “Anh ơi, tiền bối Hùng Dương gạt mất bạn cùng phòng của em rồi!”


Lục Tử Nhất và Quách Nhĩ Thư thật sự khó tin được, Lục Tử Nhất vờ đá Hùng Dương, “Cái gì ‘gạt mất bạn cùng phòng’ thế? Cậu không một tiếng động gạt mất em gái có dáng người đẹp nhất ký túc xá của Hứa Thanh Ca rồi à?”


“Đù mớ, cậu muốn giữ bí mật hay sao mà thời gian dài như thế vẫn không nói với ai một tiếng?”


Tần Tuyển từ tốn nói: “Chắc chắn là cậu ta không muốn bí mật đâu, giấu kỹ như vậy đoán chừng là dùng thủ đoạn gì mới gạt được con gái người ta rồi.”


Hùng Dương vội la lên: “Đầu buồi [1], tôi theo đuổi em ấy nghiêm túc mà!”


Hứa Thanh Ca chạy ra sau lưng Tần Tuyển.


Cô đã thành công dẫn hết sự chú ý của mọi người lên người Hùng Dương, họ đều đang mắng Hùng Dương làm sớm khai muộn, tiếng nói chuyện trên sân thể dục càng lúc càng lớn.


Hứa Thanh Ca cười vui vẻ, chụp ảnh cho mọi người. Tần Tuyển gác cằm trên đầu cô, nghiêng đầu thấy rõ màn hình máy ảnh của cô, “Anh tặng em một ống kính, chịu không nào?”


Hứa Thanh Ca dứt khoát trả lời, “Dạ chịu!”


Tần Tuyển cười khẽ.


Hứa Thanh Ca ngẩng đầu nhìn anh, “Cười gì đó? Anh đang chê em hả?”


Tần Tuyển vòng hai tay ôm vai cô, dáng vẻ như cô đang cõng anh vậy. Một cậu trai lớn xác lúc này đang làm nũng với bạn gái, “Có cười gì đâu, chỉ là anh thích em thôi.”


Hứa Thanh Ca nghe thấy, mặt liền đỏ lên, nhưng trong lòng rất ngọt ngào. Cô cười dí nhẹ đầu anh.


Vốn dĩ Tần Tuyển định bỏ ra số tiền lớn để mời nhiếp ảnh gia tới chụp kỷ yếu cho họ, nhưng kỹ thuật chụp ảnh của Hứa Thanh Ca tiến bộ không ngừng, cho nên anh quyết định gia nhiệm vụ này cho cô, kích thích cô chụp ra thật nhiều bức ảnh thú vị.


Tần Tuyển không hề theo sát cô từng giây từng phút. Anh có thói quen lãnh đạo, hơn nữa hôm nay lại là chụp kỷ yếu lớp, cho nên mãi sau khi chụp xong cho mọi người, anh mới kêu Lục Tử Nhất, “Lão đại, cậu lấy đồ tốt nghiệp thuê giúp Tiểu Thanh Ca lại đây cho tôi.”


Hứa Thanh Ca chụp cả buổi trời, trên mặt đã nóng lên, đối với chuyện này, cô rất hứng thú, xoa cái trán nóng hổi của mình rồi hỏi: “Em cũng có mũ cử nhân ạ?”


“Dĩ nhiên, bọn anh thuê nguyên bộ mà.”


Nói xong, Tần Tuyển lấy đi máy ảnh trên cổ của Hứa Thanh Ca, giúp cô giữ nó.


Lúc lấy máy ảnh đi, anh còn tranh thủ xoa mặt Hứa Thanh Ca, trong lòng cảm khái sao da cô mịn thế! ! !


Lục Tử Nhất đi qua, nhướn mày hỏi: “Làm gì đấy anh Tuyển? Đang đau lòng bạn gái chụp ảnh mệt đấy à?”


Tần Tuyển gật đầu, “Ừ, nhân tiện khoe tình yêu luôn.”


Lục Tử Nhất: “…” Sắc mặt thúi vì bị khoe tình yêu nữa! ! !


Tần Tuyển dẫn Hứa Thanh Ca đi tới một lớp học rồi đẩy cô vào trong, sau đó vẫy tay nhờ một bạn học nữ giúp cô chỉnh lại đồ và mũ cử nhân, còn anh thì chờ cô ngoài hành lang.


Vai của Tần Tuyển rất rộng, khi mặc đồ tốt nghiệp dài qua gối vẫn giữ được phong thái đĩnh đạc như cũ.


Lục Tử Nhất nhìn anh, cảm thấy ông trời thật bất công, “Dì Lữ đẻ cậu ra kiểu gì mà đẹp thế?”


Tần Tuyển nâng mũ cử nhân, ‘có tâm’ đáp: “Mẹ tôi sinh mổ.”


Lục Tử Nhất: “…”


Tần Tuyển lại hỏi: “Hâm mộ tôi không? Nhưng hết cách rồi, đẹp trai là do trời sinh.”


Lục Tử Nhất: “…”


Quá mặt dày, sao trên đời lại có người mặt dày tới mức này chứ! ? ?


Y hệt thằng choá! ! !


Trên đầu Hứa Thanh Ca từ đội mũ lưỡi trai đổi thành mũ cử nhân. Cô muốn chỉnh lại tóc tai một lần nữa, chị tiền bối trong phòng học liền giúp cô một hồi lâu, sau đó mới đội mũ cử nhân lại cho cô.


Lúc Hứa Thanh Ca mở cửa ra ngoài, trùng hợp nhìn thấy Giang Mộc có gương mặt đẹp theo kiểu u buồn đã mỉa mai cô ở căn – tin. Cô ta đang quấn lấy Tần Tuyển đòi chụp ảnh chung với anh.


Hứa Thanh Ca hạ mi mắt, chậm rì rì qua đó. Cô đi thẳng tới đằng sau Tần Tuyển rồi đụng đầu vào lưng anh.


Tần Tuyển đột nhiên cười thành tiếng, sau đó vẫn tiếp tục từ chối Giang Mộc. Ngữ điệu của anh như có như không nghe ra khoe mẽ, “Tôi có bạn gái rồi, bạn gái của tôi rất đáng yêu, lại ngọt ngào nữa. Tôi thuỷ chung như một với em ấy!”


Nói xong, Tần Tuyển trở tay kéo cô gái nhỏ đằng sau mình ra phía trước. Anh rất chiếm hữu mà ôm vai cô, nghiêng đầu nói: “Em ấy là Hứa Thanh Ca, có cần tôi giới thiệu với cô một chút không?”


Sắc mặt Giang Mộc đã xám xịt, Hứa Thanh Ca liền nhủ thầm trong lòng tình huống đáng xấu hổ này khiến cô ta dữ như quỷ Xiêm La vậy.


Cô khẽ huých Tần Tuyển một cái, nhỏ giọng nói: “Còn phải giới thiệu gì nữa ạ? Không phải em đã giúp mọi người chụp cả buổi rồi sao?”


Tần Tuyển thản nhiên nói từng câu từng chữ, “Cũng phải, anh cũng đang nghi ngờ đây, chụp cả ngày không sao, bây giờ chụp thì mù đấy.”


Hứa Thanh Ca: “…”


Câu này có phải hơi không nể mặt Giang Mộc rồi không?


Nhưng mà như vậy mới đúng là phong cách của Tần Tuyển từ trước tới giờ.


Trước đây, Giang Mộc từng mỉa mai Hứa Thanh Ca, cho nên Tần Tuyển giúp cô trả món nợ. Tự nhiên cô sẽ không muốn hào phóng nhường Tần Tuyển chụp với cô ta vài bức, chỉ túm anh kéo đi sân tập Thể dục để chụp ảnh tiếp.


Tần Tuyển tốt nghiệp, Hứa Thanh Ca cũng mặc đồ tốt nghiệp, hai người cứ như là tốt nghiệp cùng nhau vậy.


Thân là Hội phó Hội nhiếp ảnh, Lục Tử Nhất tự mình chụp ảnh cho Tần Tuyển và Hứa Thanh Ca.


Bây giờ đang là mùa hè, gió hè nhẹ thổi, từng hình ảnh được lưu lại trong ống kính, là những khoảnh khắc ngọt ngào như…


Hứa Thanh Ca ngẩng đầu thì thầm với Tần Tuyển.


Tần Tuyển khom người lau mồ hôi cho Hứa Thanh Ca.


Hay là hai người tay trong tay tản bộ dưới sân trường.


Nhân lúc mọi người xung quanh không chú ý, Tần Tuyển khom người hôn xuống môi cô một cái.


“Đúng rồi anh ơi,” Thiếu chút nữa là Hứa Thanh Ca quên mất, “Em có mua quà tốt nghiệp cho anh nhưng người ta chưa giao tới kịp…”


Lòng bàn tay của Tần Tuyển hơi dùng sức, cả người cô liền bị anh kéo vào lòng.


Tần Tuyển ôm cô, cười đến mãn nguyện, “Không việc gì phải vội, từ từ giao tới cũng được, chúng ta còn rất nhiều thời gian.”


Hoàn toàn văn.

Danh Sách Chương

Nhận xét Box