Chapter 48: Kiến thức vật lý
Trên hành lang yên tĩnh, Lương Khước Quỳ lén chạy ra nhìn trộm một chút, lại nhanh chóng rút cái đầu nhỏ lại, trốn vào trong phòng bệnh.
“Em biết lúc đó em đã nói rất nhiều lời không hay, thật ra mấy lời đó đều là gạt anh…” Thư Dao nhỏ giọng xin lỗi, “Rất xin lỗi, em có thể từ từ giải thích cho anh hiểu.”
Lương Diễn hơi giật mình.
Thư Dao vẫn ôm eo anh như cũ, gương mặt cọ cọ vào lưng anh, giọng nói ủy khuất: “Đầu em đau quá.”
Lời này đúng là rất có tác dụng.
Lương Diễn sờ cằm cô, Thư Dao lập tức buông tay, ngẩng mặt lên nhìn anh.
Lương Diễn dắt tay cô đi về phía phòng bệnh, có chút bất lực: “Em đó.”
Bên trong phòng bệnh, Lương Khước Quỳ lúc này giống như một con thằn lằn, bám dính trên vách tường.
Nhìn thấy hai người từ từ đi vào, cô lập tức tránh ra, chuồn ra ngoài để lại không gian riêng tư cho đôi tình nhân.
Lúc đi ra ngoài còn tiện tay đóng cửa lại.
Lăn lộn một buổi trưa, Thư Dao cũng mệt mỏi, Lương Diễn để cô ngồi trên giường, vươn tay vuốt v e mặt cô, thử xem độ ấm.
Cũng may, không có phát sốt.
Anh vừa định rút tay lại thì Thư Dao đã kéo cổ tay anh, không cho anh đi, đôi mắt xinh đẹp nhìn anh không chớp mắt: “Anh ôm em một cái đi mà.”
Cô chủ động dựa vào anh, hai cánh tay mảnh khảnh quấn quanh cổ anh, cọ hai cái, giọng thỏ thẻ: “Anh à, em không thích Hứa Thuần Vi.”
Lương Diễn lại hiểu quá rõ Thư Dao. Thậm chí không cần cô nhiều lời giải thích, anh đã nắm được ý tứ cô chưa nói thành lời.
“Cô ấy xấu lắm,” Thư Dao nói, “Ba năm trước, em nhận được một bức thư, ký tên là Hứa Thuần Vi.”
Bàn tay đang vuốt tóc Thư Dao của Lương Diễn dừng lại.
“Lá thư đó không phải gửi cho em, mà là gửi cho anh, được kẹp trong quyển truyện tranh mà anh đặt mau cho em.” Thư Dao chậm rãi nhớ lại, “Có thể là trong lúc người hầu sắp xếp đồ đạc đã để nhầm, không cẩn thận đem thư kẹp vào quyển truyện.”
Lương Diễn nói: “Chưa chắc là do không cẩn thận.”
Hứa Thuần Vi là người rất biết cách mua chuộc lòng người, chơi trò gian lận ngầm.
Chỉ tiếc lúc đó trong đầu Lương Diễn chỉ toàn lo cho sức khỏe của Thư Dao, không đề phòng thể loại cặn bã đang lén lút rình rập này. Anh đã sớm quên mất con người Hứa Thuần Vi này.
Thư Dao vô cùng thích đọc truyện tranh, ngay lúc đó Lương Diễn mua cho cô rất nhiều truyện tranh, truyện chữ cho cô đọc, còn thuận tiện đặt mua một số tạp chí manga nổi tiếng trong và ngoài nước, ví như tập truyện “Weekly Shonen Jump” của Shueisha.
“Nội dung của lá thư đó đến giờ em vẫn còn nhớ rõ. Cô ấy hỏi anh vì sao lại muốn nuôi một con thú cưng trong nhà, còn nói em có thể là … Ừm, là loại người chuyên cái đó đó. Tóm lại là dùng từ rất không tốt, rất cay nghiệt.”
Tay Lương Diễn vuốt tóc cô dừng lại một chút.
“Đương nhiên em biết cô ta cố ý châm ngòi ly gián,” Thư Dao nói, “Nhưng khi đó em cũng ý thức được, bản thân cũng không đủ tư cách là người kề bên anh.”
Lương Diễn mắng nhẹ cô: “Nói bậy cái gì đó?”
“Điểm này không thể phủ nhận được, em không có cách nào trở thành người phụ tá đắc lực của anh,” Thư Dao ôm cổ anh, mặt áp lên vai anh, “Khi đó, ngay cả việc nói chuyện với người khác em cũng không làm được, nhưng anh thì khác.”
Anh rất mạnh mẽ, ngay từ đầu khi tiếp cận Lương Diễn, Thư Dao đã ý thức được bản thân mình không thích hợp. Đó là cảm giác tự ti khi đối diện với thần tượng của mình. Khi đó tình yêu làm cô cảm thấy hèn mọn.
Thư Dao nói: “Lúc trước em nghe chị Quân tranh cãi với anh, chị ấy có nói rằng có thể giúp em khôi phục lại bình thường.”
Lương Diễn không tìm được lời để nói, dọc theo sống lưng đơn bạc của cô, nhẹ nhàng vỗ về hai cái.
“Sau khi em và anh chia tay, em muốn trở nên tốt hơn, có thể đường đường chính chính trở thành người có thể ở bên cạnh anh. Đến khi đó bọn họ nhìn thấy chúng ta, cũng sẽ khen ngợi, trai tài gái sắc, duyên trời tác hợp. Mà không phải giống như Hứa Thuần Vi, nói em là món đồ phụ thuộc của anh, là thú cưng do anh nuôi dưỡng,” Thư Dao nhìn anh đầy trông mong, “Nhưng mà anh không đồng ý.”
Lương Diễn vẫn nhớ rõ tình hình lúc đó.
Thư Minh Quân nhiều lần tìm tới cửa, anh vì câu nệ quan hệ chị em họ giữa cô ấy và Thư Dao nên cũng đủ nhẫn nại với cô ấy. Nhưng Thư Minh Quân lại cố tình không nhận ra chuyện này, ngược lại còn nhiều lần khiêu khích anh.
Tối muộn đêm đó, Thư Dao vừa mới nhổ củ cải xong, đang cuộn tròn trong ngực anh, đột nhiên đòi chia tay.
Lý do chia tay rất đơn giản, Thư Dao nói muốn trở nên bình thường. Nhưng việc cứ cứng rắn ép buộc phải dung nhập vào xã hội chỉ khiến cô càng trở nên thống khổ hơn.
Lương Diễn không chấp nhận, nhưng Thư Dao lại không thể đưa ra nhiều lý do hơn.
Cô lén lút giấu đi vẻ tự ti, không muốn để thần tượng của mình nhìn thấy cảnh mình chật vật.
Vừa lúc ấy trong lòng Lương Diễn có điều phiền muộn, lấy viên nước đá ngậm trong miệng, tàn nhẫn khi dễ cô, làm Thư Dao nước mắt như mưa, nghẹn ngào trong cổ họng.
Hồi tưởng đến đoạn này, Thư Dao nói: “Khi đó anh có chút quá đáng, số lần quá nhiều em căn bản là không chịu nổi.”
Mặt vùi trong ngực Lương Diễn, Thư Dao ngượng nghịu nói: “Vốn dĩ đang yên đang lành, tự nhiên sau đó anh lại tàn nhẫn như vậy, em vừa xấu hổ vừa tức giận … Lúc đó mới phải nói lời tàn nhẫn với anh.”
Giống như việc Lương Diễn có thể nhìn thấu mấy cái suy nghĩ vụn vặt của Thư Dao, Thư Dao cũng biết rất rõ tính nết của anh.
Nếu lúc trước không nói mấy lời cương quyết như vậy thì căn bản anh sẽ không có khả năng thả cô đi.
Thư Dao vốn cũng không muốn nghĩ như vậy nhưng Lương Diễn ở trên giường khi dễ người ta quá đáng. Mà cố tình đó lại không phải là làm nhục, mà là làm cho Thư Dao vui sướng đến mức muốn phát điên, thậm chí còn mất khống chế bản năng s1nh lý.
Mà Lương Diễn lại hoàn toàn khống chế, thưởng thức dáng vẻ này của cô, thậm chí còn bức cô nói mấy lời khó có thể mở miệng. Chuyện này làm Thư Dao phản kháng không thôi.
Cô hưởng thụ chỗ tốt anh dành cho mình nhưng lại không chịu được thông tin kia dẫn đến tự hoài nghi chính mình.
Khi đó cô còn quá trẻ, trải nghiệm cuộc đời này chưa được nhiều, đạo lý đối nhân xử thế lại dốt đặc cán mai. Suy nghĩ lại quá nhạy cảm, vẫn còn có chút bướng bỉnh kiêu ngạo của tuổi trẻ.
Lương Diễn thở dài: “Em nên nói sớm cho anh biết.”
Tạm ngừng một lát, anh nói tiếp: “Cũng không thể trách em được, dù sao em cũng còn nhỏ.”
Lương Diễn đối đãi với những người khác vô cùng hà khắc, chỉ duy nhất đối với Thư Dao là vĩnh viễn khoan dung. Mặc kệ là cô đã làm ra những chuyện gì, Lương Diễn đều có thể tha thứ cho cô, thậm chí còn tìm cách giúp cô giải vây.
“Em chán ghét Hứa Thuần Vi,” Thư Dao nói không kiêng dè, “Em không muốn nhìn thấy cô ấy.”
Lương Diễn đồng ý: “Được.”
“Nhưng lỡ như em vẫn không khỏe lên được thì phải làm sao bây giờ? Lỡ như em lại giống như trước đây, anh phải làm sao bây giờ?” Thư Dao nhìn Lương Diễn, rốt cuộc cũng nói với anh, “Em cảm giác bản thân bây giờ rất bài xích khi tiếp xúc với người khác, nói chuyện … vừa mới nãy Khước Quỳ còn ở đây, em rất không tự nhiên, rất khó chịu.”
Ký ức hoàn toàn khôi phục lại, cô lại rơi vào một trạng thái tồi tệ khác.
Mới vừa rồi nói chuyện phiếm với Lương Khước Quỳ, Thư Dao là hoàn toàn ép buộc bản thân phải biểu hiện bình thường. Nhưng cô vẫn rất khó chịu, mặc dù cô ấy không chạm vào người cô nhưng cảm giác bài xích của cô vẫn không thể giảm bớt.
Chỉ có Lương Diễn, cô chỉ có thể chấp nhận Lương Diễn.
“Không sao,” Lương Diễn nói, “Anh có thể làm việc, có thể nuôi sống một tiểu Anh Đào cùng với một bé Anh Đào nữa.”
Thư Dao hừ một tiếng, nắm chặt quần áo của anh. Đôi mắt của cô có hơi trướng đau.
Trợ lý rốt cuộc cũng mang cơm chiều đến, Thư Dao ăn không nhiều chỉ cố gắng ăn được chút.
Lương Diễn gọi điện thoại báo bình an cho Thư Minh Quân và Thư Thế Minh, cũng nhân tiện báo cáo tình huống hiện tại của Thư Dao cho hai người: “Tình trạng bây giờ của cô ấy tốt hơn một chút so với ba năm trước đây, nhưng cũng không thể nói là quá tốt … cô ấy vẫn không muốn tiếp xúc với người khác như cũ. Nếu không cần thiết thì hai người cũng không cần phải đến đây thăm.”
Đầu bên kia điện thoại, Thư Thế Minh bị ngữ khi này của Lương Diễn làm cho đứng hình, ông khó hiểu mà dò hỏi Thư Minh Quân: “Sao mà? Nghe chất giọng này của Lương Diễn … Anh ta hình như tính nuôi Dao Dao, không cho chúng ta gặp nữa?”
Thư Minh Quân buông điện thoại ra, ấn giữa đầu mày, gật gật đầu.
Thư Thế Minh truy hỏi: “Sao ba cứ cảm thấy ba đứa có chuyện gì đó giấu ba, từ lần chuyện của Thư Thiển Thiển lần trước đến chuyện của Tô Oản Diễm lần này. Tụi con nói xem rốt cuộc Thư Dao đã chọc phải chuyện phiền toái gì?”
“Cụ thể tình hình có chút phức tạp,” Thư Minh Quân nói với Thư Thế Minh, “Ba chuẩn bị sẵn tâm lý đi, con sẽ từ từ nói cho ba nghe.”
Buổi tối, Thư Dao không muốn ở lại phòng bệnh, cộng thêm vết thương trên người không có gì trở ngại, làm nũng đòi Lương Diễn phải đưa cô về nhà.
May mà bây giờ không phải là ngày hè nóng bức, miệng vết thương trên đùi của Thư dao rất nhanh đã khôi phục trạng thái. Chỉ là sau khi tỉnh táo lại cô không muốn người khác chạm vào người mình, lúc này ngay cả vệ sinh vết thương cũng là do Lương Diễn tự tay làm lấy.
Thư Dao mặc một cái váy trắng tinh, ngồi trên ghế. Làn váy rất dài, giống như ánh trăng chảy xuống.
Cô cẩn thận cuốn một bên váy lên, để lộ ra miệng vết thương trên đùi. Vết thương đã sớm kết vảy, trên da thịt trắng mịn trông rất rõ ràng.
Bác sĩ phối một loại thuốc bôi rất có tác dụng, mùi thuốc rất nhẹ, bôi lên miệng vết thương cũng không đau.
Vóc dáng của Lương Diễn quá cao, anh cần phải quỳ một gối xuống mới có thể cẩn thận thoa thuốc cho cô được.
Thư Dao vừa cúi đầu, vừa lúc nhìn thấy hàng mi dày rậm của anh, nhịn không được mà đưa tay xoa xoa mái tóc ngắn của anh, chất tóc dày, có chút cứng.
Lương Diễn ngẩng đầu, không cản hành vi trẻ con này của cô, mở gói lấy tăm bông: “Nghe lời.”
Tăm bông tẩm thuốc nước, hút lấy chút thuốc, lúc này anh mới cẩn thận cầm lên, kiên nhẫn bôi lên xung quanh miệng vết thương.
Nước thuốc lành lạnh, thoa lên da thịt làm Thư Dao hơi rụt người lại một chút.
“Đau?”
Thư Dao lắc đầu: “Không phải, là có hơi lạnh.”
Cô nhìn Lương Diễn với ánh mắt trông mong, nhưng cũng biết rằng trước khi miệng vết thương của cô lành lại, Lương Diễn sẽ tuyệt đối không chạm vào cô.
Thư Dao đặt hai tay trên tóc của anh, sờ s0ạng hai cái, cảm thán: “Vì sao tóc anh lại cứng như vậy?”
Tóc của cô mềm, sợi vừa mảnh vừa tơi, hoàn toàn không thể làm kiểu tóc được, cho dù có sử dụng nhiệt thì không quá mấy ngày lại trở về như cũ.
Lương Diễn cẩn thận bôi thuốc lên miệng vết thương: “Chỗ khác còn cứng hơn.”
Thư Dao nhỏ giọng nói: “Đêm nay em không muốn ăn kẹo.”
Lương Diễn cười: “Được, vậy thì không ăn.”
Thuốc bôi xong, anh vứt tăm bông vào thùng rác, đậy kín nắp thuốc, Lương Diễn cẩn thận thu dọn sạch sẽ.
Thư Dao đứng lên, vừa định đi thì bị Lương Diễn nhẹ nhàng ôm lên, đi về hướng phòng ngủ: “Đôi chân xinh đẹp như vậy chờ lát nữa còn có chỗ phải dùng, bây giờ đừng đi để cho lát nữa khỏi phải mỏi.”
Bóng đêm động lòng người. Một con bướm nho nhỏ khẽ vỗ cánh, đậu lại trên cửa kính. hai cái râu nhỏ của bướm khẽ chạm vào nhau, thị lực của nó không tốt, vượt quá hai mét sẽ không nhìn rõ. Nhưng giờ phút này cách cửa sổ chưa đến một mét, nó nhìn thấy một cô gái ngồi trên bệ cửa sổ, phần lưng mảnh mai dán chặt vào trên cửa kính.
Trước mặt cô là một người đàn ông cao lớn đầy nam tính, giọng nói khàn khàn, kêu tiểu Anh Đào.
Con bướm không thể hiểu được ngôn ngữ của con người, cho dù nó nghe được cô gái nói chua nó cũng sẽ không nghĩ rằng chua đó là do ăn chanh hay do cái gì khác; trong đầu nó không có tiếng Trung, chỉ hơi chấp cánh trên cửa kính, tránh né hạt mưa lạnh run rơi xuống ngoài hiên.
Một chớm mưa thu một chớm lạnh, thực vật trong vườn sinh trưởng rất khỏe mạnh.
Người mẹ ở kế bên lại đang kể chuyện cổ tích về mùa thu hoạch cho con mình nghe, có điều phương thức đã thay đổi, chân của mèo con bị thương, không tiện hoạt động nên đành phải dùng phép thuật, củ cà rốt sẽ tự động nhảy vào chân sau của mèo con, mèo con chỉ cần phải tốn thời gian lau sạch bùn đất bám trên thân cà rốt.
Con bướm nhỏ đậu lại trên ô cửa kính, vẫn luôn chờ mưa tạnh, lúc này nó mới thấy người đàn ông cúi người hôn cô gái đang dựa trên cửa kính. Cô gái đồng thời cũng đáp lại nụ hôn của anh, gọi anh ta là anh trai.
Thư Dao nằm trên giường, trên người đắp chăn, một chân vẫn lộ ra bên ngoài như cũ. Gan bàn chân có hơi ửng đỏ, mới vừa nãy Lương Diễn xoa xoa cho cô một lúc lâu cô mới mơ màng chìm vào giấc ngủ.
Bây giờ ngón tay cái còn vô thức cuộn chặt lại.
Chờ sau khi cô ngủ say, Lương Diễn mới đứng dậy đi sang phòng kế bên. Đặng Giác đang chờ anh ở bên đó.
Điều tra theo thông tin của hai tên y tá trong bệnh viện tâm thần, tìm hiểu nguồn căn, thật đúng là để cho Đặng Giác với được một tin oanh tạc.
Ông Tô đã không nói dối, lần này đúng là không phải ông ta sai khiến Tô Oản Diễm hành sự. Ông ta không có cái can đảm này, cũng không có năng lực này.
Lương Diễn ngồi trong thư phòng, nghe Đặng Giác báo cáo tên của người đó, nhưng thật ra không có chuyện gì ngoài dự tính của anh.
Anh niết cây bút máy Thư Dao tặng cho, xoay hai vòng: “Không ngờ lại thiếu kiên nhẫn đến vậy.”
Người hỗ trợ cho Tô Oản Diễm vượt ngục chính là thượng cấp của ông Tô.
“Đừng quên trên tay anh còn có những chứng cứ có thể làm cho ông ta ngồi tù mọt gông, ông ta còn phải dè chừng anh mà. Mấy năm nay ông ta sắp phải về vườn nên mới bí quá hóa liều chơi lá bài lớn này,” Đặng Giác bật cười, “Tuần trước ông ta mới vừa đi Thụy Sĩ về, nghe nói con trai con gái gì cũng đều đưa ra nước ngoài hết.”
Sắc mặt Lương Diễn lãnh đạm: “Đi rồi cũng có thể quay trở về.”
Lúc trước Lương Diễn qua lại với ông Tô đã thu thập được rất nhiều bí mật đáng xấu hổ của đối phương, không có cái bí mật nào là trong sạch.
Lương Diễn buông bút máy: “Tư liệu đã giao cho chú Ba bên kia, đối với loại người này thì không cần phải có lòng dạ đàn bà.”
Đặng Giác gật gù tán đồng: “Chính xác.”
Anh ta bưng chén trà lên uống một ngụm giải khát, lúc này mới hỏi Lương Diễn: “Tô Oản Diễm bên kia nên giải quyết như thế nào?”
“Cứ theo trình tự pháp luật, chắc sẽ cưỡng chế giam giữ.”
Đặng Giác nói: “Tô Oản Diễm lần này vậy mà lại chủ động thừa nhận, lần này phạm tội trong tình trạng hoàn toàn tỉnh táo, hơn nữa còn đánh lén y tá để trốn đi, còn có tiền án, phỏng chừng cả đời này cô ta cũng không thể ra được.”
Nói tới đây, Đặng Giác lắc đầu: “Nói thêm nữa cô gái này cũng rất đáng thương, em nghe ông già mình nói lúc trước Tô Oản Diễm cũng là một cô gái thông minh xinh đẹp. Chỉ tiếc gặp phải một người cha súc sinh như vậy, một cô gái tốt đẹp như vậy vừa mới thành niên đã bị cống cho thượng cấp, một người sống sờ sờ bị tra tấn đến mức tinh thần không được bình thường.”
Những người liên quan đến chuyện năm đó quá nhiều, tuy rằng đều kín miệng không nói ra nhưng mấy ngày nay tra xét vẫn ra được. Ông Tô đem cô con gái xinh đẹp của mình như lễ vật đưa đến trên giường của từng tên thượng cấp hết người này đến người khác, mượn chuyện lấy lòng này mà tiếp diễn đến mấy năm. Thậm chí Tô Oản Diễm còn từng mang thai, cũng không biết cha của đứa trẻ là ai, nhưng đứa trẻ đó cuối cùng cũng không đến được với thế giới này. Sau đó rõ ràng cô ta đã chịu đả kích rất lớn.
Trong một buổi tiệc rượu, Tô Oản Diễm bị người ta khi dễ, ba Thư giải vây cho cô ta. Bất quá chuyện nhỏ không tốn mấy sức nhưng ai ngờ Tô Oản Diễm lại mê đắm ông ấy, mặc kệ ba Thư là người đã có gia đình; nhiều lần bày tỏ không thành, lần thứ hai cô ta bị người khác sỉ nhục nặng nề, trong cơn điên cuồng đã mang súng đến nhà họ Thư. Tuy rằng đáng thương nhưng Đặng Giác lại không cách nào nảy sinh sự đồng tình nào với cô ta. Có những người chịu tổn thương cũng sẽ không đi tổn thương lại người vô tội.
Đặng Giác tóm tắt sơ lại chuyện quá khứ, không nhịn được hỏi Lương Diễn: “Đúng rồi, nghe nói chiều nay anh tát Hứa Thuần Vi một cái?”
“Ừ.”
Đặng Giác không thể tưởng tượng được: “Anh vậy mà còn đánh phụ nữ?”
Lương Diễn lấy ra một tờ giấy trắng, dùng bút máy viết vài chữ ở mặt trên, ngước mắt lên nhìn anh ta: “Giới tính của cô ta không ảnh hưởng trong chuyện này.”
Đặng Giác vuốt cằm, bỗng nhiên nghe Lương Diễn nói tiếp: “Cậu và ba của Hứa Thuần Vi qua lại khá mật thiết vậy phiền cậu chuyển lời tới cho ông ta, phiền ông ta quản giáo con gái mình chặt chẽ một chút. Đất Tây Kinh này nhỏ hẹp, không chứa nổi vị Phật lớn như Hứa Thuần Vi.”
Đặng Giác buồn cười: “Chẳng lẽ anh còn không cho người ta trở về Tây Kinh?”
“Cậu chỉ cần chuyển lời,” Lương Diễn nói, “Cụ thể muốn lựa chọn như thế nào cho bản thân ông ấy, tôi không can thiệp.”
Đặng Giác muốn văng tục: “Anh đã nói như vậy thì sao ông ta còn chứa chấp Hứa Thuần Vi ở đây nữa? Ông ấy không phải tên ngốc.”
Trong lúc nói chuyện, chỉ có tiếng màn đêm yên tĩnh bỗng có tiếng mèo khẽ kêu meo meo.
“Đúng rồi, chuyện con mèo chết đó --”
“Đã bắt được.”
Cũng là do người phía sau lưng Tô Oản Diễm làm ra. Trước tiên lấy xác mèo chết đe dọa, sau đó cướp người đi, người đó tự cho là đã một tay khai phá nên Tô Oản Diễm của hôm nay, nuôi nấng cô ta nhiều năm, cho rằng Tô Oản Diễm đối với ông ta sẽ còn chút nhiệt tình. Thật ra là ông ta đã sai rồi, chính miệng Tô Oản Diễm đã khai báo toàn bộ với cảnh sát, nói thẳng ra là hận người đó không thể chết đi. Ông ta không chỉ đã đánh giá cao lòng trung thành của Tô Oản Diễm, cũng đã đánh giá cao phạm vi quyền lực của ông ta rồi. Chỉ dựa vào ba vợ của mình mà mấy năm nay chưa trải qua sóng gió nào, vậy mà ông ta cho rằng bản thân có thể một tay che trời, đúng là vớ vẩn.
“Được rồi, đã đến giờ em cũng nên về nhà rồi,” Đặng Giác nhìn đồng hồ, đứng lên, “Trễ chút nữa vợ nhà em lại lo.”
Lương Diễn tiễn anh ta đi khỏi, một lần nữa trở lại phòng ngủ.
Thư Dao còn đang ngủ, một người nho nhỏ cuộn trong chăn, nghiêng người, tay nhỏ đặt bên mặt, hơi thở đều đều.
Không biết cô mơ thấy gì mà nỉ non, nhỏ giọng kêu anh trai.
Thư Dao lại bắt đầu từ chối ra cửa. Cô không muốn phơi nắng, không muốn gặp người khác, chỉ muốn bàn tay mình và manga anime vĩnh viễn không chia lìa.
Cô có thể nói chuyện với bạn bè thông qua ứng dụng nhưng lại không muốn gặp mặt, cũng không muốn gọi điện thoại hay là video call. Chỉ có thể chấp nhận tin nhắn văn bản.
Tốc độ đánh chữ còn rất nhanh, gửi liên tiếp ha ha ha hay là a a a, chỉ xem xét từ lịch sử trò chuyện có thể nhận ra không có điều gì khác thường.
Thư Dao đem chuyện của mình nói ngắn gọn cho Ngải Lam và Tần Dương biết. Đương nhiên là lược bỏ bớt những phần có khả năng bị báo cáo kiểm duyệt.
Phản ứng của hai người kia rất nhanh nhạy.
Ngải Lam: [Vãi]
Tần Dương: [Điêu]
Chỉ cần nhìn từ ngữ bản năng của hai người Thư Dao có thể nhìn ra Tần Dương thuộc thế hệ lướt internet đời đầu còn Ngải Lam vĩnh viễn là tay lướt sóng trên tuyến đầu của cách mạng.
Thư Dao: [Ấy, thật ra cũng đâu cần ngạc nhiên như vậy]
Thư Dao: [Hơn nữa, hai người cũng phát hiện ra kể từ ‘lần đầu tiên’ mình gặp Lương Diễn thì đã không nảy sinh tâm lý bài xích với anh ấy rồi]
Thư Dao: [Mình nhớ còn từng cùng Ngải Lam khen Lương Diễn rất đẹp trai mà, nói thật lòng đi, hai người từng thấy mình khen ai đẹp trai bao giờ chưa?]
Tần Dương gửi qua một hàng dấu ba chấm.
Ngải Lam: [Trâu bò is real]
Tần Dương: [Mình cảm thấy lần hy hữu trước đó là có người lên kịch bản sẵn]
Tần Dương: [Có chút hoài nghi cuộc đời]
Trong giây tiếp theo, Ngải Lam lén nhắn riêng cho Thư Dao, lén lút hỏi: [Dao Dao, ấy ấy có phải giống như trong sách nói rất đau không? Mình siêu tò mò, có một bạn nhỏ sắp ngủm rồi, trước khi ngủm còn muốn biết đó là cảm giác gì]
Thư Dao chép miệng cười: [Nói thật mình cũng chưa trải qua chuyện này]
Ngải Lam gửi qua mấy cái biểu cảm không thể tin được.
Ngải Lam: [Không thể nào?]
Ngải Lam: [Vậy bồ và Lương Diễn đắp chăn nói cái gì? Đan vòng tay? Hay là xem đồng hồ dạ quang?]
Ngải Lam: [Chị em à, đây là chuyện đại sự đó]
Ngải Lam: [Mình từng nghe nói có loại đàn ông không muốn chơi bạch bạch bạch, chỉ vì muốn che giấu cái cục tokbokki của mình hay giấu diếm chuyện bao quy đ@u chưa cắt, để lừa con gái nhà lành kết hôn]
Thư Dao kiên nhẫn trả lời sự quan tâm của bạn mình: [Không có chuyện đó đâu, Lương Diễn rất bình thường, anh ấy rất tôn trọng mình]
Ngải Lam lo lắng cô bạn ngây thơ của mình sẽ bị tình yêu làm mụ mị đầu óc, chìm trong cơn lốc của tình yêu, do đó không phân biệt được đông nam tây bắc. Do đó Ngải Lam đem trang web đen tuyệt mật của mình đào lên cho Thư Dao xem, còn có tài liệu học tập hoặc là phi học tập trình lên, trịnh trọng nghiêm trang truyền bá cho Thư Dao.
Ngải Lam: [Thật sự là mình moi hết vốn liếng ra cho cậu rồi, tự mình xem đi rồi đính chính lại bản thân]
Thư Dao đưa ra một kiến nghị vô cùng ngây thơ: [Có phiên bản manga anime không? Mình không thích xem bản người thật.]
Ngải Lam chỉ cho cô: [Bồ mở thư mục lớn nhất ra]
Thư Dao mở ra đã bị tiêu đề dọa cho sợ hãi. “Tập hợp từ năm 1969 đến năm 2020”
Cô thật sự muốn quỳ với Ngải Lam luôn rồi.
Ngải Lam: [Mình đã tra luật liên quan rồi, gửi mấy cái này cho bạn bè với nhau không có vị phạm pháp luật]
Ngải Lam: [Hãy mở ra cánh cửa bước vào thế giới mới đi hỡi cô thiếu nữ ngây thơ vô số tội!]
Ngải Lam: [Còn nữa, mấy cái đó hơi bị làm lố, nhìn thôi thì được chứ đừng có làm thật nhá!]
Trong lúc Thư Dao đang cố gắng mở ra cánh cửa của thế giới mới thì Lương Diễn đang đến làm khách trong nhà của Thư Thế Minh.
Hôm nay Thư Thế Minh nghỉ phép nên hoàn toàn không ngờ tới Lương Diễn sẽ mang lễ vật đến nhà bái phỏng, kinh sợ, ông cẩn thận dò hỏi ý đồ của anh đến đây.
Quý Nam Thu rót trà, cũng kinh ngạc không thôi mà ngồi bên cạnh Thư Thế Minh. Bà vươn tay chỉnh lại áo choàng trên vai, chần chừ hỏi: “Lần này anh Lương đến đây là vì Dao Dao sao?”
‘Đúng vậy,” Lương Diễn gật đầu, “Tôi muốn cưới cô ấy.”
Thư Thế Minh suýt chút nữa trượt tay rơi mất chén trà. Ông do dự: “Nhưng mà năm nay Dao Dao còn đang đi học, tuy rằng tôi là người giám hộ của con bé nhưng cũng không thể ép buộc con bé --”
“Bác hiểu lầm rồi,” Lương Diễn vẫn chưa chạm vào chén trà, nhìn ông chăm chú, “Tôi không yêu cầu Dao Dao phải kết hôn lúc này.”
Thư Thế Minh vô cùng khó hiểu: “Vậy ý tứ của cậu là?”
“Lấy thân phận là bạn trai của cô ấy đến bái phỏng với hai người,” Lương Diễn nói, “Chuyện kết hôn tôi không vội, tôi có thể chờ.”
Thư Thế Minh hiểu ra ý tứ của Lương Diễn.
Anh ngồi thẳng lưng, nắm chén trà trong tay: “Hiện tại tôi và cô ấy qua lại với nhau trên tiền đề là hôn nhân,” Lương Diễn từ tốn nói, “Hy vọng hai bác có thể chấp nhận tôi.”
Thư Thế Minh làm sao mà dám không chấp nhận? Gật gù nói được.
Quý Nam Thu bên cạnh cũng nghe hiểu mấy lời này, cũng rất vui mừng. Quý Nam Thu tối qua còn không yên tâm, lén hỏi Thư Minh Quân, Lương Diễn đối xử với Dao Dao như vậy là có ý gì. Là người yên chính thức hay là nói, chỉ là nuôi dưỡng tình nhân nhỏ bé.
Tuy rằng Thư Minh Quân đã cho bà câu trả lời khẳng định nhưng Quý Nam Thu vẫn thấp thỏm bất an, có một nỗi lo lắng cứ chập chờn.
Bây giờ đính thân Lương Diễn tới cửa cũng đã cho thấy tâm ý của anh, không thể chối cãi được rằng đây chính là liều thuốc trợ tim cho bà.
Quý Nam Thu nhiệt tình mới Lương Diễn ở lại ăn cơm chiều nhưng Lương Diễn từ chối. Anh nói với hai người: “Dao Dao còn đang ở nhà chờ tôi.”
Thư Dao trốn trong phòng ngủ, lang thang tìm kiếm trong hộp thư, lén xem mấy tập phim. Khẩu vị của cô rất kén ăn, đúng là một con người nhan khống không sai đi đâu được, phàm là nam nữ chính nhìn không hợp gu của cô thì nhất định cô sẽ không xem.
Mặc dù mấy cái này đều là vì mục đích ấy ấy mà cho dù là ấy ấy thì cũng không được, cần phải có xúc tác tình cảm.
Thư Dao thích nhất là đọc mấy cảnh thịt thà trong truyện có cốt truyện sau đó lại từ mấy cảnh thịt thà đó mới theo dõi tới cốt truyện. Nhưng mà mấy tập phim đó thượng vàng hạ cám, Thư Dao chỉ có thể nhờ tới công cụ tìm kiếm, chăm chỉ tìm kiếm trong mấy mục đề cử.
Đúng là cô đã tìm được đúng gu của mình rồi.
Khoảng những năm 00 có những bộ phim với đầy đủ sắc hương vị, tổng cộng có năm tập, giá trị nhan sắc của nam nữ chính đều không tệ, giọng nói nghe cũng êm tai, bây giờ cũng khá có danh tiếng; nhạc phim rất hoành tráng, nhạc kết phim còn mang lại cảm giác tình cảm trong sáng ngây thơ, thậm chí còn làm Thư Dao rơi nước mắt.
Lấy khăn giấy lau khô nước mắt, Thư Dao vẫn còn chìm đắm trong đó không cách nào thoát ra được, bỗng nhiên nghe phòng ngủ có tiếng mở cửa “cạch cạch”, dọa cho cô phải vội vàng giấu điện thoại đi.
Giống như con chuột con lén lút đi trốn còn bị tóm được đuôi, Thư Dao hoảng hốt nhìn Lương Diễn đứng ở cửa.
Áo vest vắt trên tay, anh đứng thẳng người, một tay tháo cà vạt ra: “Tiểu Anh Đào?”
Thư Dao cố gắng hít thở sâu, muốn biểu hiện ra mình vẫn bình thường, chỉ tiếc là giọng nói vẫn bán đứng cô: “Anh à, sao hôm nay anh về sớm vậy?”
Lương Diễn bật đèn.
Đôi mắt Thư Dao ửng đỏ không cách nào giấu được, hoàn toàn phơi bày ra trước mắt anh.
Buông áo khoác, Lương Diễn bước lại gần, cẩn thận nhìn cô: “Sao vậy? Đầu lại đau?”
Thư Dao chấp hai tay sau lưng, cố gắng giấu cái điện thoại dưới gối: “Dạ.”
Tim cô đập nhanh như trống bỏi, lo lắng Lương Diễn sẽ phát hiện ra điều gì đó không đúng, Thư Dao đánh đòn phủ đầu, chủ động ôm anh trước: “Anh à, đầu em đau quá, anh xoa giúp em đi?”
Lương Diễn ngồi ở mép giường, trầm giọng hỏi: “Ngày mai em có muốn đến bác sĩ không?”
Thư Dao ngửi thấy mùi hương trên người anh: “Dạ.”
Ngón tay xoa trên huyệt Thái Dương của cô, Lương Diễn lại nhìn thấy bên dưới gối đầu có lộ ra một cái điện thoại.
Thư Dao vẫn chưa biết mình đã bị lộ, ngây ngô nói: “Tối nay em muốn ăn món cá chiên xù, anh có thể làm cho em không?”
Trong lòng cô thấp thỏm, chỉ nghĩ cách nhanh chóng dụ Lương Diễn đi chỗ khác.
“Được.” Lương Diễn buông tay ra, xoa xoa vành tay của cô.
Thư Dao đang chột dạ, không dám nhìn vào mắt anh nhưng mà sau khi ngón tay anh rời khỏi lại cảm thấy trên vành tai của mình có hơi nặng, giống như có thứ gì đó kéo xuống.
Cô vươn tay sờ thử. Lương Diễn mang cho cô một đôi khuyên tai.
Thư Dao lập tức xuống giường đi đến trước gương. Là một đôi hoa tai bằng ngọc hình giọt nước, đưởng cong tinh tế, sờ vào rất mát, xinh đẹp vô cùng.
Lương Diễn vòng ra sau lưng cô: “Ngày ba mẹ anh kết hôn, bà nội mang đôi hoa tai này tặng cho mẹ anh. Hôm nay mẹ kêu anh đưa nó cho em.”
Thư Dao nhìn người trong gương, vươn tay khẽ gảy gảy đôi hoa tai: “Anh ---”
Lương Diễn cúi người ôm lấy cô, cằm đặt trên đỉnh đầu cô nhìn chăm chú người trong gương, nốt lệ chí trước mắt khẽ run: “Như vậy có cho em đủ cảm giác an toàn hay không?”
“Đủ rồi.”
Lương Diễn cười, anh xoa bóp gương mặt của cô, dỗ dành: “Vậy bây giờ em có thể nói cho anh biết em giấu điện thoại đi làm cái gì không?”
Thư Dao cứng người, Lương Diễn vươn tay, không chút nề hà nào gảy gảy viên ngọc trên đôi hoa tai: “Chủ động thừa nhận mới là bé ngoan.”
Viên ngọc đong đưa làm vành tai cô cũng đong đưa theo.
Thư Dao không muốn thú nhận. Cô không có ngoan chút nào nhưng cô cũng sợ bị Lương Diễn trừng phạt.
Viên ngọc không ngừng đong đưa, chất ngọc sáng ngà nên phản chiếu ra ánh sáng lóng lánh như ngân sa.
Thư Dao che lỗ tai lại: “Anh à, em đói bụng.”
“Hửm?” Lương Diễn nhéo mặt cô, “Nói lảng sang chuyện khác?”
Bị nhìn thấu bí mật, Thư Dao không dám hé răng.
“Còn có một lần cơ hội,” Bàn tay Lương Diễn dời xuống nắm lấy cổ tay cô, “Thành thật sẽ được khoan hồng.”
Thư Dao lúng túng mở miệng: “... Em đang xem manga anime.”
“Loại đứng đắn?”
“... Có thể là không có đứng đắn lắm.”
Giọng Thư Dao càng lúc càng nhỏ, bỗng nhiên, có cảm giác xấu hổ như lúc đi thi bị giáo viên chủ nhiệm bắt tại trận đang quay bài. Cô nghe thấy tiếng Lương Diễn cười, trầm thấp hai tiếng, cái đầu nhỏ đang tựa trên ngực anh cảm nhận được sự rung động.
“Tình huống bình thường,” Lương Diễn buông cô ra, giọng nói trở lại như thường, “Có gánh nặng tâm lý, ngoan, anh đi chiên cá cho em.”
Không ngờ được Lương Diễn lại rộng lượng như vậy, Thư Dao vui mừng khôn xiết.
Lương Diễn nhìn đôi mắt cô đang sáng lấp lánh, nhéo mặt cô: “Đừng nghĩ anh cổ hủ như vậy, em chưa trải qua chuyện đó nên thấy tò mò là chuyện bình thường.”
“Được,” Lương Diễn vỗ bả vai cô, “Em tự chơi một lát đi, đợi lát nữa ăn cơm anh sẽ gọi em.”
Thư Dao cảm thấy Lương Diễn đúng là thiên thần. Không, có khả năng anh còn phát sáng hơn cả thiên thần. Nhưng mặc dù đã có sự cho phép của Lương Diễn, Thư Dao cũng không dám tiếp tục xem, thành thật tắt đi, mở ra một trang web hường phấn bắt đầu xem phim trong sáng.
Trong lúc đó Triệu Thanh Niệm đã gửi cho cô rất nhiều tin nhắn, dò hỏi tiến độ ca khúc.
Thư Dao lập tức xuống giường, lốc cốc chạy đến thư phòng bày ra tất cả những thứ mà cô đã viết được mấy ngày trước, tìm được phổ nhạc và phần lời, sau khi kiểm tra lại thì chia sẻ cho anh ta.
Thư Dao lần đầu tiên viết lời, trong lòng thấp thỏm bất an, nhưng Triệu Thanh Niệm lại gửi qua một cái voice chat dài ngoằn, ca ngợi không dứt.
Triệu Thanh Niệm: [Chủ nhật tuần sau tôi có thời gian rảnh, có thể thu âm]
Triệu Thanh Niệm: [Cô có muốn qua đây không?]
Thư Dao do dự một lúc lâu mới chậm rãi đánh chữ: [Xin lỗi, tôi có chướng ngại trong việc giao tiếp với bên ngoài, khả năng không có cách nào cùng thu âm với anh]
Thư Dao: [Rất xin lỗi]
Thư Dao: [Nếu như có thể thì anh có thể đổi một người chơi đàn tranh khác]
Nói rằng trong lòng không chút khó chịu nào chính là xạo. Trong ngực Thư Dao có chút khó chịu, cố gắng hít sâu hai hơi. Nếu cô chỉ cần tự thu âm lại thì không cần phải đi ra ngoài; nhưng Triệu Thanh Niệm yêu cầu thu âm, cần phải có thiết bị chuyên nghiệp và phòng thu âm.
Hai phút sau cô nhận được tin nhắn trả lời của Triệu Thanh Niệm.
Triệu Thanh Niệm: [Không sao, tôi phối hợp chút là được]
Thư Dao ngồi trên sô pha, xem ba tập phim của N.Flying xong tâm tình buồn bực cuối cùng mới được giải tỏa chút.
Sau khi ăn cơm chiều, cô đi tắm rửa trước, Lương Diễn vẫn còn đang làm việc trong thư phòng, cô lốc cốc chạy tới, từ phía sau cho anh một cái ôm. Gương mặt dán lên người anh, cố gắng cọ hai cái, Thư Dao cảm khái: “Bây giờ đã thi xong toán cao cấp, lập tức được rảnh rỗi, thế nhưng em lại cảm thấy không biết nên làm cái gì đây.”
Lương Diễn nhìn màn hình máy tính, không chút kiêng dè Thư Dao: “Không bằng học chút từ đơn tiếng Anh, hoặc là học thêm ngoại ngữ? Không phải em rất thích manga anime sao? Hay là học tiếng Nhật?”
Nói tới đây, Lương Diễn nhớ tới một chuyện: “Con gái của giám đốc Vương nhỏ hơn em ba tuổi, còn đang học cấp ba cũng rất thích xem manga anime, nói tiếng Nhật không tệ. Em có muốn học không?”
Thư Dao ôm cổ anh: “Em chỉ biết mấy cái hằng ngày, là từ ngữ đơn giản thôi.”
Lương Diễn cảm thấy hứng thú: “Cái gì?”
Thư Dao: “bāgéyálù*”
*là câu được đọc trại âm từ tiếng Nhật phổ biến kể từ chuỗi tư liệu về chiến tranh Nhật, khi các sĩ quan Nhật dùng cách nói này để diễn tả sự tàn bạo của Đế quốc Nhật: f^ck, as*hole, sh*t
Thư Dao cố gắng nhớ lại: “Còn có nani, oishi, iku, yamete.”
Lương Diễn nói: “Hai cái từ sau nghe ra không có chút đứng đắn nào.”
“Đứng đắn cũng có,” Thư Dao bỗng nhiên cúi người, hôn một cái bên má của Lương Diễn, “すきだよ (Sukida yo).” Em thích anh.
Cô hôn xong muốn chạy nhưng lại bị Lương Diễn bắt được tay, đè lại cái ót, bị bắt hôn thêm nữa.
Thật lâu sau Lương Diễn mới buông tha cho cô, khàn khàn nói: “Ngoan, tự mình em tìm sách đọc trước đi.”
Thư Dao cũng không muốn quấy rầy anh đang làm việc nên ngoan ngoan ra chỗ khác ngồi, lấy ra quyển truyện tranh rồi im lặng đọc.
Thật lâu sau khi đôi mắt có chút nhức mỏi, cô vừa mới buông quyển truyện xuống đã nhìn thấy Lương Diễn đóng máy tính lại, ánh mắt anh dừng lại trên chồng sách có thể coi là mới tinh tươm. Chỗ đó đều là sách trong chương trình đại học của Thư Dao, trước đây vốn để trong căn chung cư cũ mà lúc trước cô ở, buổi chiều Thư Minh Quân đã mang qua đây cho cô.
“Vật lý đại cương?” Lương Diễn cầm lấy quyển sách ở trên cùng, tùy tay lật hai trang, cúi đầu nhìn, cười, “Nhìn quyển sách sạch sẽ như vậy thì biết là em không cố gắng học hành rồi.”
Thư Dao cố ý cãi lại để bao che cho mình: “Bởi vì đây là môn học đại cương, không phải môn chuyên ngành, chỉ cần đủ qua môn là được rồi.”
Sinh viên học các ngành khoa học và công nghệ trên cơ bản đều phải học môn Vật lý đại cương, Toán học đại cương chính là môn kém nhất của Thư Dao. Cũng may là cô không phải sinh viên chuyên ngành Vật lý, không cần phải học quá chuyên sâu về nó, chỉ cần chăm chỉ lên lớp của giảng viên để nghe giảng ví dụ mẫu và ppt, trước một tuần thi mới bắt đầu nước tới chân mới nhảy thì vẫn có thể dễ dàng qua môn.
Bất kể là Vật lý đại cương 1 hay 2, Thư Dao đều thuận lợi lấy đủ 65 điểm lẹt đẹt qua môn.
*Ở Trung là thang điểm 150
Nhìn Lương Diễn tùy ý đặt tay lên bàn, trong lòng Thư Dao chợt vang lên hồi chuông cảnh báo. Cô nhìn Lương Diễn đầy thấp thỏm bất an, thử hỏi: “Cái đó, đừng nói là anh muốn phụ đạo em học Vật lý nha?”
Lương Diễn bật cười: “Em đúng là xem anh là thầy giáo của em à?”
Thư Dao nói thẳng đuột: “Anh ở trên giường dạy em nhiều thứ như vậy, em gọi anh một tiếng thầy thì có làm sao?”
Ngón tay Lương Diễn đè lại trang sách, nghiêng người qua nhìn Thư Dao.
Ánh đèn dìu dịu, cái đèn trên tường lóe ra ánh sáng mờ nhạt, vừa đúng lúc Thư Dao đứng dưới quầng sáng của ánh đèn, nghiêm túc nhìn chăm chú anh, lông mi thật dài.
“Sao vậy?”
“Vậy đêm nay thầy sẽ dạy cho em một chút vật lý thì sao?” Lương Diễn hỏi, “Vậy em có muốn nghiên cứu về vật tác động lực và cảm thụ của vật chịu lực tác động hay không?”
Học sinh Thư Dao chuyên đội sổ, ngây thơ mờ mịt: “Đó là cái gì?”
Lương Diễn buông sách, lập tức đi đến trước mặt Thư Dao, bóp eo của cô đem cô bế lên, để cô ngồi trên bàn.
Hai chân rời khỏi mặt đất, cảm giác bất an lan khắp tay chân, Thư Dao không ngồi yên được, theo bản năng vươn một tay ra đỡ bả vai của Lương Diễn. Bàn tay to của anh vén lên sợi tóc xõa bên tai cô, nhẹ nhàng vén ra sau tai.
Lương Diễn nói: “Thông qua thực tiễn sẽ dạy cho em cách phân tích lực như thế nào.”
Thư Dao đã hoàn toàn mụ mị theo lời anh nói: “Phân tích như thế nào?”
“Nghiên cứu sự khác sau trên khía cạnh cảm thụ.”
Cô bé tò mò tiếp tục hỏi: “Nó có khác gì nhau?”
Ngón tay mang vết chai mỏng nhẹ nhàng lướt qua vành tai của cô, viên ngọc hình giọt nước khẽ lay động.
Lương Diễn nắm một chút, ánh mắt âm trầm: “Ví dụ như, dưới lực khác nhau, góc độ, tốc độ cùng với diện tích tiếp xúc, còn có xúc giác sẽ đưa ra phản ứng thần kinh như thế nào.”
Thư Dao chợt tỉnh ngộ lời anh nói là có ý gì.
Lương Diễn nắm lấy cổ chân cô, kéo về hướng mình. Thư Dao đột nhiên không kịp chuẩn bị đã bị kéo đến trước người anh, hai tay chống trên bàn.
Giọng của Lương Diễn dịu dàng: “Tiểu Anh Đào, tới đây, mở điện thoại của em ra, để cho anh nhìn xem em ở trong phòng ngủ lén xem thể loại manga anime gì.”
“Chúng ta có thể tiếp hành giao lưu sâu sắc đồng thời nghiên cứu manga anime trên nền tảng vật lý và kiến thức sinh vật học.”
Nhận xét Box