Chapter 47: Cô đã nhớ lại

Chapter 47: Cô đã nhớ lại

Sau khi từ chức ở Cẩm Thành, nhờ sự trợ giúp từ các mối quan hệ của ba mình, Hứa Thuần Vi đã thuận lợi gia nhập vào một công ty điện ảnh.


Cũng chính là Công ty điện ảnh Phương Tây hiện đang đàm phán với《 Hồng Hoang 》để hợp tác hạng mục làm phim.


Đến nay, chân và mặt của Hứa Thế Sở vẫn chưa khỏi hẳn.


Hắn gần đây rất xấu hổ khi gặp người, mấy ngày gần đây, cũng luôn yên lặng ru rú ở trong nhà, cứ như thể bị tự kỷ vậy.


—— Nếu không phải Hứa Thuần Vi khăng khăng muốn hắn tới, Hứa Thế Sở sẽ không lộ diện vào những trường hợp như thế này.


Vì vụ bê bối lần trước, sự nghiệp ca sĩ của hắn bị giáng một đòn nặng nề, không ít hoạt động quảng cáo và đại ngôn* đều bị hủy bỏ.


*đại ngôn: đại diện quảng bá cho một thương hiệu nào đó.


Hứa Thuần Vi không rảnh để chú ý tới trạng thái tâm lý hiện tại của em trai mình, chỉ chú ý tới nghề nghiệp và năng lực hiện tại. Dù nói gì đi nữa, cô ta cũng phải giúp em trai mình một tay.


Lần trước nói chuyện với Thư Dao khiến Hứa Thuần Vi bị đả kích, thậm chí còn suýt nữa hoài nghi nhân sinh.


Mẹ cũng tìm cô ta nói chuyện một cách nghiêm túc, cuối cùng vô cùng uyển chuyển nói cho Hứa Thuần Vi biết: “Khi còn nhỏ con vui đùa thì không tính là gì, bây giờ Lương Diễn đã có người trong lòng, con cũng suy xét tới việc lớn cả đời của mình đi.”


Hứa Thuần Vi hiểu rõ ý của mẹ.


Trước đây mẹ và Triệu Ngữ Trúc có quan hệ rất tốt, hôn ước từ bé gì đó cũng chỉ là lời nói đùa. Người hai nhà cũng chưa xác định cái gì, huống chi Lương Diễn có tính cách như vậy, vốn dĩ đã không có khả năng nghe theo mệnh lệnh của người lớn.


Nhưng Hứa Thuần Vi vẫn không cam lòng.


Hôm sinh nhật Lương Diễn đó, cô ta lái xe về nhà từ nhà họ Lương, nước mắt chảy dọc một đường. Vừa lơ đãng, xe đã tông phải vành đai xanh bên cạnh. Khi cảnh sát giao thông tới để xử lý vụ tại nạn, họ còn quan tâm hỏi cô ta, có phải thất tình hay không.


Điều này còn đau khổ hơn cả thất tình.


Bởi vì chưa bao giờ bắt đầu.


Hôm này tâm trạng của Hứa Thuần Vi vẫn không tốt, công ty điện ảnh Phương Tây mà cô ta làm việc được đầu tư bởi một thương nhân bất động sản, tài chính hùng hậu, hơn nữa vừa mới quay một bộ phim chiếu mạng nổi tiếng vào năm ngoái, danh tiếng rất tốt, độ hot cũng khá cao. Việc giành được bản quyền chuyển thể thành phim của trò chơi《 Hồng Hoang 》vốn dĩ chính là một việc chắc chắn, cố tình lại có một con ngựa đen* không biết từ nơi nào vọt vào.


*ngựa đen: không lường được thực lực của người cạnh tranh.


Mà người đứng đầu của con ngựa đen này lại chính là chị họ Thư Minh Quân của Thư Dao.


Hứa Thuần Vi không tin trong việc này sẽ có nội tình gì, dù sao thì Lương Diễn là một người rất công bằng, tuyệt đối sẽ không làm ra những việc như lấy việc công làm việc tư.


Huống hồ loại việc nhỏ này, hoàn toàn không cần Lương Diễn nhúng tay, phòng làm việc của trò chơi có các chuyên gia tiến hành đánh giá hạng mục, đây vốn chính là hoạt động độc lập.


Nếu thất bại bởi những người khác, Hứa Thuần Vi có lẽ cũng không có cảm giác thất bại mãnh liệt như vậy.


Cố tình lại là Thư Minh Quân.


Không đợi kết quả được tuyên bố, Hứa Thuần Vi đã không ngồi nổi nữa, cô ta lạnh mặt đứng lên, vội vàng rời khỏi chỗ ngồi.


Hứa Thế Sở đi theo phía sau cô ta giống như trùng theo đuôi, lải nhải đặt câu hỏi: “Chị, nếu chị thật sự muốn giành được việc làm ăn này, vì sao chị không nói trực tiếp với ba? Bảo ba gây áp lực cho phòng làm việc bên này ——”


Hứa Thuần Vi quay mặt lại, nhìn Hứa Thế Sở giống như nhìn bệnh nhân tâm thần: “Em bị điên à?”


Hứa Thế Sở: “Hả?”


“Em cảm thấy Lương Diễn là hạng người có thể bị uy hiếp à?” Hứa Thuần Vi hỏi: “Gây áp lực cho anh ấy? Em là lão thọ tinh chê sống lâu nên thắt cổ tự tử à? Hay là muốn sổ hộ khẩu nhà chúng ta mất một tờ?”


Hứa Thế Sở xấu hổ: “Không phải em cũng chỉ đưa ra một đề nghị thôi à? Chị lo cái gì chứ?”


Trong khi nói chuyện, có một nhân viên vệ sinh vừa cao to vừa khỏe mạnh đẩy xe rác đi ngang qua chỗ hai người.


Hứa Thế Sở mũi thính, ngửi được mùi rượu nồng đậm.


Hình như là từ trong xe rác truyền ra.


Hứa Thuần Vi thích sạch sẽ, nhìn thấy xe rác đi tới đây, cũng vô thức nhíu mày, lùi lại phía sau hai bước.


Cô cũng ngửi thấy được.


Người nọ đẩy xe, từ thang máy công nhân đi xuống.


Đúng lúc Thư Minh Quân mặt mày tươi tỉnh đi tới, cô và Hứa Thuần Vi cười chào hỏi, nói chuyện vài câu, ba người cùng vào thang máy.


Lần trước bị đánh một trận, Hứa Thế Sở đến giờ vẫn còn sợ hãi.


Bản thân hắn chột dạ, cũng không dám hé răng, chỉ cảm thấy Thư Dao là một người tàn nhẫn.


Thư Minh Quân mới vừa đi đến trước cửa phòng, chỉ thấy một vũng rượu động lại trên sàn nhà.


Dự cảm xấu dâng lên trong lòng.


Cô ấy đẩy cửa ra, chỉ nhìn thấy căn phòng trống rỗng, Thư Dao không rõ tung tích, có mảnh vỡ của bình rượu và ly trên mặt đất.


“Aaa!”


Hứa Thuần Vi và Hứa Thế Sở đã đi xa mà vẫn nghe được Thư Minh Quân hét lên một tiếng như vậy.


Hứa Thế Sở xoay người muốn đi xem xét tình huống, nhưng lại bị Hứa Thuần Vi giữ chặt.


Hứa Thuần Vi nói: “Xen vào việc nhà bọn họ làm gì? Lần trước em bị đập một trận còn chưa thấy đủ à?”


Hứa Thế Sở miễng cưỡng đồng ý một tiếng, không nhịn được quay người nhìn lại, chỉ nhìn thấy Thư Minh Quân chạy ra khỏi phòng với sắc mặt tái nhợt, run run xuống tay, di động từ trong tay cô ấy rơi xuống, cô ấy khom lưng, nhặt lên -


Khi Lương Diễn tới đây, Thư Minh Quân đã hoang mang lo sợ.


Không biết có phải trùng hợp hay không, camera bên cạnh phòng nghỉ trò chơi bị hỏng rồi, không hề nhìn thấy cái gì.


Không ít người vây quanh trước màn hình, tách ra kiểm tra camera ở các nơi lân cận.


Đều không trông thấy bóng dáng Thư Dao.


Lương Diễn lấy di động ra xem xét định vị của Thư Dao.


Định vị ở trong nhà anh.


Thư Minh Quân trắng bệch môi, giải thích: “Tôi thấy những cái váy đó của Thư Dao thật sự là quá nhàm chán, không nhịn được, liền thay một cái mới cho em ấy, tôi căn bản không ngờ là sẽ xảy ra loại chuyện này ——”


Lương Diễn không nhìn cô ấy, gọi điện thoại.


Ngón tay đè nặng tờ giấy trắng trên mặt bàn, đốt ngón tay cũng biến sắc.


Quả nhiên, đối phương nói với anh một cách cực kì e sợ, nói là Tô Oản Diễm trốn ra ngoài rồi.


Dựa theo luật hình sự của nhà nước, bệnh nhân tâm thần có hành vi phạm tội ở trạng thái phát bệnh, đều sẽ do người nhà hoặc là người giám hộ trông giữ nghiêm khắc hơn. Nếu hành vi phạm tội ác liệt, chính phủ sẽ cưỡng chế đưa người bệnh vào bệnh viện để tiếp nhận trị liệu và giam giữ.


Lúc trước Tô Oản Diễm giết hại ba người, trong đó còn có một người là thai phụ, tuy là ba cô ta chạy chọt nhiều chỗ, dù có chứng nhận của bệnh viện tâm thần nhưng vẫn không thể tránh khỏi việc bị cưỡng chế nhốt trong bệnh viện.


Chứng cứ Tô Oản Diễm phạm tội lần thứ hai mà lần trước điều tra ra vừa mới được trình lên không bao lâu, bây giờ đang trong quá trình xử lý của pháp luật, tạm thời chưa có kết luận.


Hiện tại Tô Oản Diễm vẫn đang ở bệnh viện trước kia của bà ta, lần này bà ta làm việc cẩn thận, không chỉ đả thương y tá chăm sóc mình mà còn lén đổi quần áo giày dép của hai người, đặt y tá ở trên giường bệnh, sau đó tự mình giả bộ thành dáng vẻ của y tá, nghênh ngang rời đi.


Người bệnh như bà ta lẽ ra phải giam giữ nghiêm túc, nhưng mười mấy năm trôi qua, Tô Oản Diễm không hề biểu hiện ra một chút xíu tính công kích nào ở bệnh viện tâm thần; nhiều lần đánh giá kết quả, bà ta cũng không hề có biểu hiện có khuynh hướng bạo lực cũng như là tính nguy hiểm khác. Hơn nữa nhiều năm như vậy, ba Tô và viện trưởng bệnh viện tâm thần kia khơi thông quan hệ, bởi vậy cũng không hề tiến hành việc hạn chế hành động một cách nghiêm khắc đối với Tô Oản Diễm.


Dựa theo lẽ thường, đáng lẽ phải là một người y tá già dặn có kinh nghiệm dẫn theo y tá mới qua đó.


Nhưng hôm đó, y tá già kia thấy không khoẻ, lười biếng không đi.


Càng “Trùng hợp” chính là, y tá mới phụ trách chăm sóc Tô Oản Diễm này mới vừa nhận chức hôm trước, người quen biết cô ta cũng không nhiều.


Mãi cho đến năm phút trước, người của bệnh viện kia mới phát hiện ra điều bất thường rồi báo án.


Thư Minh Quân nghe điện thoại, khó có thể tin nổi, mắng: “Quản lý vớ vẩn như vậy, rốt cuộc viện trưởng đang làm cái gì?”


Đang kiểm tra camera khắp hội trường, chỉ có điều cũng cần phải có thời gian.


Lương Diễn sa sầm mặt mày, một câu cũng không nói, chỉ nhìn chằm chằm vào camera hôm nay “Đột nhiên hỏng”.


Hôm nay Thư Minh Quân mang Dao Dao tới nơi này rõ ràng chỉ là ý nghĩ nhất thời, sao Tô Oản Diễm có thể chuẩn xác trốn khỏi bệnh viện sau đó lập tức chạy tới đây?


Làm sao bà ta biết được Dao Dao đang ở đâu?


Rất nhiều trùng hợp chồng chéo lên nhau, việc này tuyệt đối không đơn giản như vẻ bề ngoài.


Chắc chắn Tô Oản Diễm còn có sự trợ giúp ở sau lưng.


Nói không chừng không chỉ có một cái.


Trong lúc suy ngẫm, Hứa Thuần Vi đã bưng một chén nước, đưa cho Lương Diễn, cười dịu dàng: “Đại ca, nói không chừng Dao Dao chỉ đi ra ngoài chơi thôi? Không cần lo lắng như vậy.”


Lương Diễn không nhận nước do cô ta đưa qua, coi cô ta như không tồn tại, quay người, trầm giọng hỏi Thư Minh Quân: “Cô ngẫm lại cho chuẩn, còn có chỗ nào không thích hợp không?”


Thư Minh Quân từ từ nhớ lại: “Những cái ly và rượu vỡ vụn đó, không phải do phòng trò chơi cung cấp. Khi tôi đưa Dao Dao tới đây, không hề nhìn thấy những thứ kia.”


Hứa Thuần Vi nghe thấy một chữ rượu này, chớp chớp mắt, rũ lông mi xuống. Khi lại nhìn về phía Thư Minh Quân, cô ta cười, nhẹ nhàng mở miệng: “Nói không chừng là nhân viên công tác đưa qua đây thì sao, cũng có thể là Dao Dao tự mình muốn uống rượu, đừng quá lo lắng.”


Thư Minh Quân nhìn cô ta: “Dao Dao không thể uống rượu, một chút cũng không thể dính.”


Lương Diễn nhìn chằm chằm vào camera, nhìn người đi tới đi lui phía trên.


Cũng không có Thư Dao.


Hứa Thế Sở đi vào, hắn chỉ nghe nói Thư Dao không thấy, lại nghe Hứa Thuần Vi ở chỗ này nên cũng đi tới đây.


Đúng lúc Lương Diễn cũng trông thấy nhân viên vệ sinh vừa cao to vừa cường tráng kia đang đẩy xe.


Không quay tới mặt của bà ta.


Lương Diễn nói: “Dừng.”


Hứa Thế Sở nhìn thấy cái xe kia, ơ một tiếng, quay người nhìn Hứa Thuần Vi: “Ế, chị, chị xem cái xe này không phải là cái mà chúng ta vừa mới gặp à? Chị còn kêu ca với em là mùi rượu nồng nặc như vậy ——”


Lương Diễn liếc mắt nhìn hắn.


Hứa Thế Sở bị ánh mắt của anh làm cho hoảng sợ: “Đại ca?”


Lương Diễn không nói chuyện, anh quay người lại nhìn Hứa Thuần Vi. Hứa Thuần Vi đã sớm hoang mang lo sợ, nơm nớp sợ hãi lui về phía sau một bước, thử biện minh cho bản thân: “Em không nghĩ ra ——”


Lời còn chưa dứt, Lương Diễn đi nhanh đến, ánh mắt hung ác nguy hiểm, bóp cổ cô ta, xiết chặt bàn tay to, tiện đà dùng sức ném xuống mặt đất.


Đột nhiên không kịp đề phòng bị như vậy, Hứa Thuần Vi đau hét lên một tiếng, trực tiếp ngã trên mặt đất, chóp mũi bị va đập.


Hứa Thuần Vi được nuông chiều từ bé, đã bao giờ phải chịu loại đau đớn này. Cô ta chỉ cảm thấy cái mũi đau nhức một trận, mơ mơ hồ hồ.


Cô ta quỳ rạp trên mặt đất, tiếp theo một dòng ấm nóng chảy ra từ mũi.


Duỗi tay lau một cái, Hứa Thuần Vi hoảng sợ nhìn thấy, máu tươi bê bết trên tay mình.


Hàm răng cũng rất đau, cô ta nghi ngờ rằng lần này lợi của mình bị dập hỏng rồi.


Không kịp hô đau, Lương Diễn từ trên cao nhìn xuống cô ta, ánh mắt kia khiến Hứa Thuần Vi lạnh cả người.


“Hứa Thuần Vi,” Lương Diễn nhìn máu trên mặt cô ta, vẻ mặt không hề dao động chút nào: “Chắc cô phải cầu nguyện hôm nay Dao Dao bình yên vô sự.”

Anh quay người lại, gọi người: “Tra xem nhân viên vệ sinh này đi đâu, lập tức chặn bà ta lại.”


Vừa dứt lời.


Di động reo lên.


Lương Diễn nhìn thông báo, Tiểu Anh Đào đang gửi lời mời gọi video với anh.


Chấp nhận.


Đầu bên kia di động, không phải là Thư Dao, mà là một khuôn mặt có tinh thần suy sụp trông có vẻ già nua.


Là Tô Oản Diễm.


Bà ta đã cởi bỏ bộ quần áo kia của nhân viên vệ sinh, mặc vào bộ quần áo của y tá bệnh viện, chỉ có điều ngôi sao trên bộ quần áo kia có vết máu loang lổ ——


Tô Oản Diễm đả thương người y tá trẻ kia, những vết máu kia đều là của y tá trẻ.


Khung cảnh một mảnh đen kịt, không nhìn thấy rõ là ở đâu, chỉ có một cái đèn nhỏ, lộ ra ánh sáng lờ mờ ảm đạm.


Tô Oản Diễm nhìn kỹ màn hình, nhếch miệng cười: “Lương Diễn.”


Lương Diễn trầm giọng hỏi: “Bà có mục đích gì?”


“Tôi đoạt lại con gái của mình, còn cần có mục đích gì à?” Khi Tô Oản Diễm nói chuyện thì giọng điệu rất chậm, nhưng tươi cười trên mặt lại điên cuồng không tương xứng với ngữ điệu thong thả: “Nghe nói cậu rất thích Dao Dao, có phải không?”


Thư Minh Quân nghe thấy giọng nói kia, sấn lại đây muốn nhìn, che miệng, nước mắt sắp rơi xuống.


Hành động của Tô Oản Diễm rất cứng nhắc, bà ta ấn mấy cái, quay camera lại.


Cuối cùng Lương Diễn nhìn thấy Thư Dao.


Cô nằm trên mặt đất, trên váy toàn là vết rượu, mái tóc ẩm ướt, đang chìm vào ngủ say.


Sắc mặt tái nhợt, bên môi có vết máu do mảnh thủy tinh cứa vào.


Tô Oản Diễm duỗi tay, ngay trước mặt Lương Diễn, kéo khóa váy bên sườn của Thư Dao xuống.


Tiếng cười của bà ta có chút điên cuồng: “Lương Diễn, tôi phải kiểm tra thật kỹ xem, con gái của tôi có mang thai hay không. Như vậy, tôi mới có thể ngẫm lại, xem muốn tìm cậu đòi bồi thường cái gì, cậu nói có đúng không?”


Lương Diễn nói: “Bà muốn cái gì thì nói thẳng, đừng động vào cô ấy.”


Sau lưng, Hứa Thế Sở nâng Hứa Thuần Vi dậy.


Hứa Thuần Vi chảy rất nhiều máu mũi, cô ta lấy giấy bịt mũi lại, không ngừng lau.


Hứa Thế Sở bị dáng vẻ của cô ta dọa sợ, vội vàng đỡ cô ta rời đi.


Lương Diễn không muốn để những người khác nhìn thấy dáng vẻ lúc này của Thư Dao —— nếu bây giờ cô tỉnh táo, chắc chắn cũng không muốn để người ngoài nhìn thấy.


Cô là một cô gái thích cái đẹp và nhát gan như vậy mà.


Anh cầm di động, vào một phòng riêng, đóng cửa lại.


Trên màn hình, Tô Oản Diễm đã duỗi tay kéo khóa kéo ra, lộ ra da thịt như ngọc của Thư Dao.


Bà ta cởi váy ra, thuận tay nhét vào một bên.


Trên da thịt trắng nõn có rất nhiều dấu vết hồng hồng, lớn nhỏ nông sâu không đồng nhất. Đó là khi hai người thân mật lúc trước, không thể khống chế được mà để lại dấu vết.


Tô Oản Diễm vạch đùi Thư Dao ra, nhìn thấy dấu dâu tây bên trong sườn.


Bà ta chợt hét lên chói tai: “Dao Dao, con không nghe lời mẹ nói!”


Ngay trước mặt Lương Diễn, Tô Oản Diễm duỗi tay, cầm lấy một mảnh thủy tinh, giống như phát điên, cắt qua da thịt cô: “Mẹ thương con như vậy, sao con có thể tùy tiện lên giường với đàn ông thối? Con là đồ không biết xấu hổ!”


Lương Diễn lạnh lùng gọi bà ta: “Tô Oản Diễm!”


Anh gắt gao cầm chặt bút trên bàn, bút đã bị anh bóp gãy, đoạn gãy đâm sâu vào trong da thịt, anh vẫn không phát hiện, nhìn chằm chằm vào màn hình, hỏi: “Bà muốn cái gì?”


Tô Oản Diễm ném mảnh thủy tinh vỡ dính máu sang một bên.


Thư Dao nằm trên mặt đất, bởi vì đau đớn k1ch thích mà khẽ hừ nhẹ một tiếng.


Nhưng không mở mắt.


Tô Oản Diễm lại không cho Lương Diễn tiếp tục có cơ hội nhìn cô nữa, khuôn mặt bà ta như đâm thủng camera.


Bà ta chăm chú nhìn vào Lương Diễn ở đầu kia màn hình, mở miệng gằn từng chữ một: “Tôi muốn cậu giao hết chứng cứ trên tay ra đây, về ba tôi, còn có mặt khác, đưa hết tất cả cho tôi.”


Tô Oản Diễm uy hiếp: “Hiện tại, tự cậu đi một người, đi nghĩa trang Đông Sơn, đặt đồ vật ở đó. Buổi tối, chờ tôi và con gái của tôi thân thiết đủ rồi, đương nhiên sẽ đưa nó về. Cậu tốt nhất mang hết tất cả bản sao tới đây, nếu không, cứ chờ nó bị người đùa chết đi.”


Đầu Thư Dao vẫn lơ mơ nặng nề.

Giống như có người rót vào trong đầu cô một bình rượu lớn, lúc này cô đã hoàn toàn mất ý thức không biết mình đang làm gì; nhưng rất nhanh, đau đớn bén nhọn khiến cô phải mở to mắt, nhìn thấy người phụ nữ trước mặt.


Đùi đang chảy máu không ngừng, cô rụt rụt chân, nhìn thấy người phụ nữ điên trước mặt.


Quần áo màu trắng, tóc dùng dây da cột lên lung tung, nhìn cô chằm chằm.


Cuối cùng Thư Dao đã nhận ra bà ta là ai.


Người phụ nữ năm đó đột nhập vào trong nhà cô.


Nhưng Thư Dao lúc này không thể động đậy, người phụ nữ điên kia trói cô lại, tay chân đều bị trói chặt.


Loại cảm giác này không tốt chút nào, đặc biệt là bây giờ người phụ nữ điên này còn đang vuốt v e cái chân chảy máu kia của cô.


Bà ta đè mạnh miệng vết thương lại, dùng sức ép xuống.


Đau đớn kịch liệt, hàm răng của Thư Dao run lập cập, mất máu không ngừng khiến cái đầu bị rượu làm cho mê mang của cô vẫn duy trì một tia tỉnh táo.


Thư Dao cố hết sức hỏi: “Bà muốn làm cái gì?”


“Muốn làm cái gì?” Tô Oản Diễm nhìn cô, ánh mắt lạnh lùng: “Con còn chưa trưởng thành đã chạy đi ngủ với đàn ông, để đàn ông thối chơi con. Mẹ là mẹ của con, con làm loại việc sai lầm này, khiến mẹ cũng mất mặt, mẹ phải quản con cho tốt.”


Người phụ nữ điên nói linh tinh lộn xộn, không hề có chút logic nào.


Thư Dao khó khăn thở hồng hộc: “Bà câm miệng.”


Bị bà ta đụng vào, loại cảm giác ghê tởm này lại trào dâng, Thư Dao muốn nôn khan, lại không thể nôn ra cái gì


Quá khó chấp nhận.


Đầu đau không ngừng, những mảnh nhỏ ký ức lúc trước không chịu khống chế mà cuồn cuộn dâng lên, điên cuồng đè ép, dường như muốn xâm chiếm toàn bộ đại não của cô, cảm giác đau đớn kịch liệt lôi kéo qua lại——


Ba năm trước.


Cũng là người phụ nữ này, cùng với Thư Thiển Thiển, nhốt cô ở giữa phòng ngủ của ba mẹ.


Người phụ nữ này không ngừng lấy kim châm sắc nhọn đâm xuyên da thịt cô, ép buộc cô phải gọi mẹ.


Hoặc là véo cánh tay cô hoặc là thịt trên đùi cô, véo da thịt thành một mảng xanh, một mảng tím.


Thư Dao chán ghét bà ta đụng vào, cuối cùng tốn rất nhiều thời gian mới có thể hoạt động chân, miễn cưỡng chạy thoát khỏi bàn tay bà ta.


Chút kháng cự này chưa khiến Tô Oản Diễm phản ứng kịch liệt, bà ta chỉ nhìn chằm chằm Thư Dao, ánh mắt âm u và lạnh lẽo: “Tốt nhất con nên nghe lời, mẹ chỉ có một đứa con gái là con như vậy, con phải ngoan một chút, có biết không?”


Thư Dao không muốn nói chuyện với bà ta.


Ngực phập phồng kịch liệt, Thư Dao chỉ cảm thấy dưỡng khí trong không khí loãng đi. Máu trên đùi vẫn đang chảy, vốn dĩ sức đề kháng của Thư Dao đã không tốt, hơn nữa chức năng đông máu cũng kém, lúc này chỉ cảm thấy toàn bộ chân đã hơi tê rần, lạnh căm căm, một luồng khí lạnh.


Tô Oản Diễm ngồi ở bên cạnh cô, nhìn chằm chằm vào miệng vết thương trên đùi cô, hơi có chút thất thần.


Thật lâu sau, bà ta mới quỳ gối trước mặt Thư Dao, duỗi tay sờ sờ máu dưới chân, lẩm bẩm nói nhỏ: “Nhìn dòng máu này xem, giống y như đúc với mẹ năm đó.”


Thư Dao khó khăn thở phì phò, cô nhìn xung quanh thùng xe, cảm nhận được dưới người hơi hơi xóc nảy, cùng với âm thanh hỗn tạp khi gần khi xa ở bên ngoài.


Cô biết, khả năng cao là bây giờ bản thân mình đang ở trong thùng xe vận tải.


Đầu vẫn đau, giống như nứt ra vậy.


Cái trán chống lên đáy thùng xe, ở trong xóc nảy như vậy, đại não bởi vì không thể thừa nhận ký ức mãnh liệt nên đau đớn đến mức dường như giây tiếp theo sẽ lập tức vỡ nứt ra.


Thư Dao nhớ lại tất cả.


Cô đã sớm biết tới Lương Diễn.


__________________


Khi học tiểu học, cô nhìn thấy tin tức về Lương Diễn trên báo chí, tin tức ngày đó hết lời khen ngợi anh đấu trí đấu dũng với bọn bắt cóc. Tuy rằng khi đó Lương Diễn mới vừa lên cấp hai nhưng đã có thể khiến bọn bắt bóc nổi lên nội chiến, anh nhân cơ hội chạy thoát cũng làm một người trong số chúng bị thương.


Đối với một cô gái ngoan ngoãn như Thư Dao mà nói, Lương Diễn trên tin tức giống như là một vị thần.


Thư Dao cực kì cẩn thận cắt tấm ảnh của anh trên báo chí xuống, năn nỉ mẹ đóng khung.


Tổng cộng có hai bức ảnh, một bức kẹp trong nhật ký, mà một bức khác ở trong túi, cô có thể mang theo bất cứ lúc nào.


Ngày mẹ bị sát hại, Thư Dao còn nhỏ tuổi trốn dưới gầm giường, cầm chắc tấm ảnh của Lương Diễn trong tay, sợ đến run rẩy.


Trong lòng nhắc đi nhắc lại tên của Lương Diễn, hy vọng người anh trai này có thể phù hộ cho mình.


Quả thật có trời cao phù hộ.


Tô Oản Diễm không phát hiện cô trốn dưới gầm giường.


Khi Tô Oản Diễm cầm dao nhọn đi phòng khác tìm cô, Thư Dao chạy ra khỏi phòng.


Đi qua mẹ và ba.


Bọn họ đều nằm trong vũng máu.


Cô không dám nhìn, thậm chí cũng không dám khóc, chỉ có thể chạy ra bên ngoài.


Thư Dao vẫn luôn cất giấu ảnh của Lương Diễn, cho dù là dọn đến nhà bác cả, cô cũng lén kẹp ảnh của anh ở giữa trang sách.


Thư Dao không theo đuổi thần tượng.


So sánh với thế giới thật, cô đắm chìm trong thế giới ảo trên mạng. Cô thích nhóm nhân vật hoặc cường đại hoặc nhỏ yếu ở trong đó, bọn họ đều có mục tiêu của bản thân, vì điều này mà dũng cảm phấn đấu, trăm lần bẻ cũng không cong.


Mà Lương Diễn, là người duy nhất mà Thư Dao sùng bái và tôn kính trong thế giới thật.


Cô lén lút mua báo chí và tạp chí có nhắc đến anh, sưu tập tin tức và tư liệu có liên quan đến anh.


Kiểu tình cảm này không liên quan tới thích, chỉ có kính ngưỡng.


Thư Dao thờ phụng anh như là thần, nghiêm túc nỗ lực đi về phía anh.


Cô cũng chưa từng nghĩ rằng muốn tiếp xúc chân thật với Lương Diễn, cho dù vô tình nghe thấy bác cả nhắc tới địa chỉ hiện tại của Lương Diễn, Thư Thế Minh muốn mua một khu bất động sản ở bên kia, nhưng bị Quý Nam Thu quả quyết bác bỏ.


Quý Nam Thu cho rằng Lương Diễn chính là nhân vật mà nhà mình không thể trèo cao.


Thư Dao mới đầu cũng không muốn đi gặp Lương Diễn.


Ngôi sao chỉ có khi ở trên trời mới là ngôi sao, thần tượng cũng như vậy.


Đó là mục tiêu cũng như vị thần của mình, nếu duỗi tay là có thể chạm vào thì sao có thể tính là thần chứ?


Mãi cho đến khi thi đại học xong, ở trong chung cư của mẹ, cô bị Tô Oản Diễm tra tấn đến đau đớn muốn chết.


Chỉ có nhẩm tên Lương Diễn, mới có thể khiến Thư Dao giảm bớt đau đớn. Sau khi thành công trốn thoát khỏi Tô Oản Diễm, Thư Dao tinh thần hoảng loạn, cũng không dám trở về nhà bác cả.


—— Thư Thiển Thiển dẫn Tô Oản Diễm tới, mà Thư Thiển Thiển là con nuôi của bác cả; khi đó đầu óc cô đã không còn tỉnh táo, cứ cảm giác nhà bác cả cũng không an toàn.


Cô chỉ muốn đi gặp vị thần của mình.


Cho dù chỉ là liếc mắt một cái cũng được.


Nhưng sau khi thật sự gặp Lương Diễn, khát khao trong lòng Thư Dao dâng lên.


Cô muốn anh.


……


Cuối cùng quyết liệt với Lương Diễn, Thư Dao về đến nhà, sốt cao không giảm.


Cô mới quên hết tất cả mọi việc có liên quan tới Lương Diễn.


Những ký ức thống khổ kia, bao gồm vị thần của cô, đều bị khóa chặt ở chiếc hộp nhỏ trong đầu.


Mãi cho đến ngày hôm nay, rốt cuộc có chìa khóa để mở nó ra -


Rất nhanh đã tìm được tung tích của Tô Oản Diễm.


Sau khi chạy thoát khỏi hội trường, bà ta lên một chiếc xe tải chuyên dùng để vận chuyển thực phẩm, trốn ở trong thùng xe.


Thân phận của tài xế được điều tra ra, chính là một người chạy vận chuyển đường dài quanh năm, tạm thời không phát hiện ra điểm đặc thù gì.


Sau khi cảnh sát nhận được tin báo án, lập tức phái người tới, chặt chẽ cố định mục tiêu.


Bây giờ xe tải đang dừng ở trong một kho hàng, khi Lương Diễn đuổi tới, tài xế đang ngủ gật, ngồi ngủ gật gà gật gù ở trên ghế, hồn nhiên không biết đã xảy ra chuyện gì.


Cửa thùng xe mở rộng ra, bên trong kho hàng một mảnh yên tĩnh, tối tăm không ánh sáng, lại không có động tĩnh gì khác.


Lương Diễn nhặt được chiếc váy bị Tô Oản Diễm vứt bỏ.


Đó là váy của Thư Dao.


Khóa kéo bị kéo ra một cách thô bạo, bên trên tất cả đều là vết bẩn do rượu vang đỏ để lại.


Lại đi về phía trước.


Là nội y của Thư Dao.


Qu@n lót.


Còn có vết máu dính trên quầ.n lót.


Kho hàng được dựng đơn giản từ các thanh gỗ, chỉ có một căn phòng cho người quản lý sinh sống ở cuối cùng.


Lương Diễn không cho những người khác đi vào, anh đẩy cửa ra, một mình đi vào.


Vừa vào cửa, Lương Diễn thấy một cái thau tắm bằng gỗ lâu năm đặt ở giữa phòng, mà Thư Dao đang nhắm mắt lại, lẳng lặng ngồi ở trong thùng gỗ.


Trên mặt nước loáng thoáng có vài tia máu.


Tô Oản Diễm điên điên khùng khùng, đứng ở bên cạnh thau tắm, đang cầm một cái lược nhỏ, chải đầu cho Thư Dao, vừa chải vừa nhắc đi nhắc lại như phát điên: “Mẹ buộc tóc cho con nhé, Dao Dao ngoan thích kiểu gì?”


Nghe thấy tiếng động, bà ta ngẩng mặt lên, đột nhiên không kịp đề phòng nhìn thấy Lương Diễn.


Đầu tiên Tô Oản Diễm lộ ra vẻ mặt kinh hoảng, sau đó bình tĩnh lại, nói: “Cậu vẫn tìm được.”


Lương Diễn không nói lời nào, bước nhanh đi qua đó.

Khi anh sắp đến, Tô Oản Diễm rút một con dao ra, đặt trên cổ Thư Dao, lạnh giọng quát: “Cậu còn đi thêm một bước về phía trước, tôi sẽ chém chết nó!”


Lương Diễn đứng tại chỗ, nhìn bà ta, bình tĩnh một cách bất thường: “Bỏ dao xuống.”


Tô Oản Diễm không bỏ, bà ta cười dữ tợn: “Dù sao tôi cũng là người điên, đã giết ba người, cũng không ngại thêm một người.”


Khi nói chuyện, tay cầm dao lại đang run rẩy.


Dao sáng chói dán lên cần cổ trắng mịn của Thư Dao, lại không hề xuống thêm chút nữa.


Bà ra cười cười, nhìn chằm chằm vào Lương Diễn, giọng nói nghẹn ngào khó nghe: “Còn cậu, đã là một người đàn ông đi làm rồi, còn nhốt một cô gái chưa thành niên ở trong nhà, lâu như vậy…… Chính là ỷ vào ba mẹ nó không có quyền có thế như cậu, mỗi ngày đều bị cậu và bạn bè cậu cùng nhau chơi, chơi đến mang thai sinh non cũng không chịu buông tha……”


Giọng nói của bà ta đang run rẩy, ánh mắt vẩn đục, hiển nhiên là nghĩ đến chuyện cực kỳ đáng sợ: “Chúng mày đã giế t chết con của tao, bây giờ còn muốn tiếp tục cướp đi con gái của tao, không có cửa đâu! Không có cửa đâu!”


Lương Diễn biết Tô Oản Diễm có tinh thần không bình thường, ánh mắt anh dừng ở con dao nhọn trong tay bà ta.


Cũng may bà ta không tiếp tục làm Thư Dao bị thương.


Tô Oản Diễm nhìn chằm chằm Lương Diễn, lạnh giọng mở miệng: “Có một con dao trên bàn bên cạnh mày, mày cầm lấy đi, tự đâm mình sáu nhát, tao sẽ buông tha Thư Dao.”


Lương Diễn quay người lại, nhìn thấy một con dao gọt hoa quả mới tinh.


Hiện tại Tô Oản Diễm ẩn náu ở chỗ vô cùng xảo diệu, căn nhà này không có cửa sổ, cho dù là tay súng bắn tỉa cũng không có biện pháp gì.


Thư Dao vẫn đang chìm trong hôn mê bởi vì rượu, đại não lại không được thả lỏng chút nào, ký ức như thủy triều vọt tới, hoàn toàn cắn nuốt cô một cách sạch sẽ.


Tô Oản Diễm rót vào trong thau tắm chính là nước máy, lạnh như băng. Thư Dao không mặc gì, ngâm mình trong thùng nước lạnh này, không thể khống chế mà phát run.


Lương Diễn nói: “Bà ôm Dao Dao ra đi.”


Tô Oản Diễm không nghe: “Mày đâm trước đi.”


Bà ta nhìn chằm chằm Lương Diễn, chỉ sợ anh đi lên: “Đều đâm vào đùi, một chân ba nhát, nhát nào cũng phải thấy máu.”


Ở trong ánh mắt của bà ta, Lương Diễn đi về phía cái bàn, cầm lấy dao gọt hoa quả.


Trong nháy mắt tiếp theo, Tô Oản Diễm chưa kịp phản ứng lại, Lương Diễn cầm cán dao, ném mạnh tới đây ——


Tô Oản Diễm buông tay ra theo bản năng, né tránh; nhưng khoảng cách quá gần, tránh cũng không kịp, dao nhỏ kia cắt qua tai bà ta, gió trộn lẫn cả máu, lao thẳng c ắm vào bức tường phía sau, để lại một hố nhỏ, không ít bùn đất rơi xuống.


Tô Oản Diễm chưa phản ứng lại, thế cục đã thay đổi, Lương Diễn dùng một chân đá vào ngực bà ta, Tô Oản Diễm bị đau gào rống lên một tiếng. Bà ta muốn đứng dậy, nhưng Lương Diễn đạp chân lên trên ngực bà ta, dùng sức ép xuống.


Tô Oản Diễm cảm giác xương sườn mình bị gãy rồi, ngay cả hô hấp cũng mang theo một mùi tanh ngọt, bà ta khó chịu muốn nôn.


Lương Diễn hỏi: “Mày dùng cái tay kia chạm vào Dao Dao?”


Tô Oản Diễm không nói lời nào, muốn rút tay phải về theo bản năng.


Một động tác nhỏ như vậy, lọt vào trong mắt Lương Diễn.


Vẻ mặt anh vô cảm, nhặt dao nhỏ trên mặt đất lên, trực tiếp c ắm vào lòng bàn tay phải của bà ta.


Dao nhỏ xuyên qua lòng bàn tay, mạnh mẽ cắm xuống đất làm gạch rạn nứt một khe hở.


Máu tươi chảy ra ồ ạt, thấm vào trong bùn đất.


Tô Oản Diễm đau tới mức không phát ra nổi một âm thanh nào, gân xanh trên trán, trên huyệt thái dương gồ lên, mồ hôi to như hạt đậu chảy xuôi xuống dưới, bà ta thở hổn hển, nhìn Lương Diễn.


Lương Diễn ánh mắt lạnh lùng, lại dùng sức nghiền một chân lên trên ngực bà ta.


Giờ này phút này, Tô Oản Diễm ngay cả hô hấp cũng không thể, chỉ có thể khó khăn thở gấp.


Lương Diễn không hề để ý tới bà ta, run rẩy vươn tay, ôm Thư Dao vẫn đang ngâm mình trong nước đá ra ngoài một cách cực kỳ cẩn thận.


Thư Dao không mặc quần áo, ngâm mình trong nước lạnh một khoảng thời gian, giờ này phút này, trên người lạnh như băng rất đáng sợ.


Lương Diễn nhỏ giọng gọi cô: “Dao Dao.”


Thư Dao cũng không đáp lại, môi tái nhợt.

Miệng vết thương trên đùi gặp lạnh, lúc này đã hoàn toàn co lại, không tiếp tục chảy máu.


Lương Diễn cẩn thận mặc váy cho Thư Dao, cởi áo khoác của mình, bọc cô kín mít, ôm vào trong ngực, đi nhanh ra ngoài.


Xe cảnh sát dừng ở bên ngoài, nhìn thấy Lương Diễn ôm người ra tới, đều đồng thời thở phào nhẹ nhõm.


Lương Diễn bình tĩnh nói cho cảnh sát quen biết: “Tô Oản Diễm đang ở bên trong, trước mắt không thể di chuyển. Chờ bác sĩ tới đây, xin chuyển lời cho bọn họ, có thể phổi của bà ta bị xương sườn chọc thủng rồi.”


Không kịp nói nhiều hơn, anh hơi hơi gật đầu, ôm Thư Dao đi tới xe của mình.


Trợ lý Lâm đã sớm mở cửa xe, Lương Diễn ngồi vào, vẫn giống như trước kia, để Thư Dao ngồi trên đùi mình, ôm cô, để má cô dán vào ngực mình.


Mặt Thư Dao mềm như bông, rất lạnh.


Tay ôm cô run rẩy, Lương Diễn dùng bàn tay ấm áp dán vào trên má cô, hy vọng có thể truyền đủ độ ấm cho cô.


Anh cúi đầu, hôn trán Thư Dao, nhẹ giọng nói: “Đừng sợ.”


Từ gầm giường tối tăm đến chung cư yên tĩnh.


Từ cô bé lớn lên thành thiếu nữ.


Trong đau khổ khó qua, Thư Dao đã từng cầu nguyện nhiều lần, Lương Diễn phù hộ cho cô có thể sống sót, phù hộ cho cô dũng cảm một chút, đừng gục ngã, phải kiên trì, nhẫn nại.


Cô từng thờ phụng anh như một vị thần.


Mà lúc này đây, cuối cùng vị thần có thể mang cô rời đi -


Ngoại trừ một vết thương kia và nước lạnh, Tô Oản Diễm không làm việc ác liệt nào khác.


Thư Dao rơi vào trạng thái hôn mê bởi vì ngộ độc rượu.


Khi đi đến bệnh viện thì đã hơn một tiếng kể từ khi cô bị rót rượu một cách hung ác.


Với loại tình huống này, k1ch thích nôn và rửa ruột đã hoàn toàn không có tác dụng, chỉ có thể chấp nhận chữa trị bằng thuốc.


Lương Diễn ngồi ở mép giường, vẫn nhìn chăm chú vào Thư Dao đang chìm trong ngủ say.


Lúc này nhiệt độ cơ thể của cô và tim đập đều rất bình thường, miệng vết thương trên đùi kia cũng được xử lý kịp thời và ổn thoả.


Sắc mặt thoáng có chuyển biến tốt hơn, chỉ là môi vẫn trắng bệch như cũ.


Thỉnh thoảng, cô giống như bị bóng đè, nhỏ giọng gọi anh trai.


Thư Minh Quân đỏ hoe mắt, cô ấy và Thư Thế Minh, Quý Nam Thu im lặng nhìn một lát, lại im lặng rời đi.


Ba Tô nhận được tin tức, cũng đuổi tới đây; mồ hôi lạnh đầy mặt, mái tóc hoa râm, muốn cầu xin Lương Diễn tha thứ.


Lương Diễn không gặp ông ta, ông ta đứng trên hành lang, nôn nóng bất an nói với Thư Thế Minh: “Tôi thật sự không sai Oản Diễm làm việc này, dám động vào người của Lương tiên sinh, chẳng lẽ tôi điên rồi à?”


Ba Tô không dám nói, bây giờ Lương Diễn còn nắm điểm yếu của ông ta trên tay đấy, sao ông ta có thể từ bỏ cả con đường làm quan chứ?


Ông ta vội vàng thanh minh cho bản thân, thề thốt, ngôn từ khẳng định, nói ông ta hoàn toàn không hề trợ giúp Tô Oản Diễm.


Đáng tiếc không ai nghe ông ta.


Hiện tại Tô Oản Diễm cũng bị đưa vào trong bệnh viện, đúng như lời Lương Diễn, lần này Tô Oản Diễm bị gãy ba cái xương sườn, trong đó một cái đâm thủng phổi, suýt nữa bỏ mạng.


Người tài xế kia cũng rất hoang mang, hắn đã bị dọa sợ mất mật rồi, giọng nói run rẩy, chỉ nói bản thân mình nhận đơn trên phần mềm lái xe, căn bản không hề biết lần này vận chuyển tội phạm bắt cóc.


Ông ta thành thật cung cấp nhật ký nhận đơn trên phần mềm.


Cảnh sát điều tra tới, bên phía phần mềm lái xe kia cũng không dám chậm trễ, vô cùng phối hợp điều tra, cung cấp thông tin của người sử dụng.


Lại phát hiện đơn đặt hàng này, thế nhưng là hacker xâm lấn cơ sở dữ liệu, mạnh mẽ nhét vào một số liệu giả, không có hoạt động chi trả, cho nên cũng không để lại dấu vết nào.


Hiện giờ, mọi việc còn đang trong quá trình điều tra, về tòng phạm của Tô Oản Diễm, không thể buông tha bất kì ai.


Mà viện trưởng phụ trách trông giữ bệnh nhân tâm thần, cũng sẽ phải nhận trách nhiệm vì không làm tròn bổn phận bảo vệ.


Triệu Ngữ Trúc và Lương Khước Quỳ nghe nói Thư Dao xảy ra chuyện, nôn nóng bất an chạy tới đây thăm.


Lương Diễn chưa thay quần áo, trên áo sơ-mi vẫn còn vệt nước để lại khi ôm cô, ướt dầm dề.


Anh ngồi ở mép giường, ánh mắt u ám và thâm trầm.


Nốt ruồi trước mắt rõ ràng.


Lúc trước ai cũng khen ngợi vẻ ngoài được ưu ái của Lương Diễn, nhưng dáng vẻ trầm lặng và cô tịch lúc này của anh, thật sự giống như một pho tượng phật, khiến lòng người sinh ra sợ hãi.


Lương Khước Quỳ chưa bao giờ trông thấy dáng vẻ đáng sợ như vậy của anh, thật sự không nhìn được, nhỏ giọng nhắc nhở anh trai nhà mình: “Anh, anh đi thay quần áo trước đi, em giúp anh trông một lát. Chờ Dao Dao tỉnh ngủ, anh chắc chắn cũng không muốn để cô ấy nhìn thấy dáng vẻ chật vật như vậy của anh đâu nhỉ?”


Nghe thấy cô nói như vậy, cuối cùng Lương Diễn đã giương mắt: “Anh sẽ lập tức về, chờ cô ấy tỉnh, gọi điện thoại cho anh.”


Lương Khước Quỳ lập tức gật đầu.


Lương Diễn đứng dậy rời đi.


Khu đi thang máy, trợ lý Lâm lén nhìn vẻ mặt của Lương Diễn, lại không dám nói một câu.


Lương Diễn vừa mới thay quần áo xong, bỗng nhiên nhớ tới một chuyện. Nếu Thư Dao tỉnh lại, sẽ bị đói bụng.


Sắc trời tối dần, gió đêm hơi lạnh.

Lương Diễn đóng lại chiếc cúc áo trên cùng, thắt cà vạt.


Anh xoay người, bảo trợ lý đi mua cơm chiều, dặn dò tỉ mỉ, nhắc nhở anh ta về những điều kiêng kỵ và sở thích khẩu vị của Thư Dao.


Trợ lý ghi nhớ từng thứ một.


Vừa mới đến tầng một của bệnh viện, Lương Diễn đã nhận được tin nhắn của Lương Khước Quỳ, tổng cộng ba tin nhắn, mỗi một tin đều có dấu chấm than.


Lương Khước Quỳ: [ Dao Dao tỉnh rồi! ]


Lương Khước Quỳ: [ Cô ấy nhớ lại những việc trước kia! ]


Lương Khước Quỳ: [ Cô ấy hỏi em xem anh đang ở đâu! ]


Ngón tay dừng trên di động của Lương Diễn hơi hơi cứng lại.


Những việc trước khi chia tay, bây giờ cô đã nhớ lại tất cả rồi ư?


Lúc trước Thư Dao từng kiên quyết nói muốn chia tay với anh như vậy, cô vẫn luôn ngoan ngoãn, ở bảy ngày cuối cùng kia, bày ra một mặt bướng bỉnh của tính cách, mà Lương Diễn, cũng bực bội vì cô nói ra những lời tàn nhẫn đó.


Hai người liều chết triền miên ở phòng làm việc, phòng ngủ, bên cửa sổ, sô-pha, … dùng hết kĩ thuật vô cùng đa dạng, liều mạng muốn khiến đối phương nhận thua và xin tha.


Cho dù bắt đầu như thế nào, người thắng trong ván cờ luôn luôn là Lương Diễn. Thể lực cơ thể cộng thêm kỹ xảo bậc cao đè ép, Thư Dao tan tác, Lương Diễn bắt nạt cô đến kiệt sức. Cô như một con cá mắc cạn, bị kẹt ở chỗ nước khô cạn, chỉ có thể dựa vào anh tới tiếp nước, để anh tới khống chế vui thích.


Đêm trước khi chia tay, ở trong phòng làm việc, Thư Dao nửa ngồi ở trên bàn, bởi vì hô hấp quá mức mà run rẩy.


Cô khàn giọng lẩm bẩm nói chán ghét anh, còn nói không muốn nhìn thấy anh nữa.


“Thanh gươm Damocles” vẫn luôn treo cao, rốt cuộc hoàn toàn rơi xuống vào giờ phút này.


*“Thanh gươm Damocles”: Một thanh gươm treo bằng một sợi lông đuôi ngựa và chĩa mũi nhọn vào đầu ông vua trong một huyền thoại của người Hy Lạp kể về vị vua Dionysius cai trị xứ Syracuse.


Lương Diễn cất di động đi.


Trên hành lang yên tĩnh, cũng không có những người khác.


Lo lắng quấy rầy Thư Dao nghỉ ngơi, vừa rồi đã khuyên những người đó rời đi, ngoại trừ bác sĩ và y tá, trực tiếp từ chối những người khác tới thăm bệnh đi vào phòng bệnh của Thư Dao.


Lương Diễn cũng không lập tức đi vào.


Anh đứng ở trước cửa phòng bệnh, cách lớp cửa kính, liếc mắt một cái đã nhìn thấy Thư Dao trên giường bệnh.


Giường bệnh dâng lên, cô nửa ngồi, mái tóc mềm mại rũ trên hai bên vai, trên mặt vẫn không hề có chút nào huyết sắc nào.


Kim truyền đã được rút ra, cô đang nói chuyện với Lương Khước Quỳ.


Cũng không biết Lương Khước Quỳ nói cái gì, Thư Dao mỉm cười, sắc mặt tái nhợt.


Lương Diễn đứng ở cửa, cách lớp cửa kính, lẳng lặng nhìn khuôn mặt cô, vừa định đẩy cửa phòng bệnh ra, lại thu tay lại.


Tay cầm của then cửa bằng kim loại ánh lên lóng lánh và hơi lạnh.


Yết hầu khẽ động đậy, anh xoay người rời đi.


Mới vừa đi được vài bước, nghe thấy cửa phòng sau lưng mở ra, cùng với một loạt tiếng bước chân loạt soạt.


Bỗng nhiên, vật nhỏ mềm mại nhào lên phía sau lưng anh.


Gió ấm mà nhẹ, mang theo một mùi thơm ngọt nhàn nhạt.


Một đôi tay mềm mịn ôm lấy eo Lương Diễn.


Lương Diễn cứng đờ.


Hô hấp rất khẽ.


Anh vẫn không nhúc nhích, cũng không quay người lại nhìn mặt người phía sau.


Ngón tay tinh xảo cách một tầng áo sơ-mi, nhẹ nhàng chạm vào một chút, giống như làm nũng với anh, vỗ vỗ.


Động tác thân mật nhỏ này là ám hiệu mà Tiểu Anh Đào đã ước hẹn với anh trước kia.


Khi Lương Diễn phát hiện cô ăn vụng các loại thực phẩm rác rưởi hoặc là khi cô không cẩn thận làm hỏng đồ đạc của Lương Diễn.


Cô đều sẽ dùng chiêu này để nhận sai, đổi lấy sự tha thứ của Lương Diễn.


Dán mặt ở trên lưng Lương Diễn, ngón tay gắt gao túm chặt áo sơ-mi của anh, giọng nói của Thư Dao nghẹn ngào, mang theo chút tủi thân: “Anh trai, em rất nhớ anh, vì sao anh không vào gặp em vậy?”


Danh Sách Chương

Nhận xét Box