Chapter 46: Tiểu Anh Đào
Đây là căn phòng anh đã ở từ khi còn nhỏ. Anh đã quen đến mức không còn quen hơn được nữa. Tuy nhiên, vì có cái cục tròn tròn nhỏ nhỏ đang nằm trên giường, nó đã trở nên rất khác.
Quay người lại đóng kỹ cửa phòng.
Đèn chính trong phòng ngủ không được bật.
Chỉ một ngọn đèn bên giường tỏa ra ánh sáng ấm áp nhỏ như hạt đậu.
Trên giường Thư Dao nằm quay lưng về phía anh, co thành một cục bông nhỏ, được bọc trong một chiếc chăn bông.
Chỉ lộ ra một đôi bàn tay trắng sáng, và cổ tay mảnh mai, sạch sẽ như ngọc.
Lương Diễn vốn tưởng rằng cô đã ngủ, chậm rãi đi tới.
Chưa đến bên giường, anh đã nghe thấy Thư Dao thì thầm với anh: “Anh trai.”
Giọng nói có chút ngượng ngùng.
Lương Diễn quay người, thấy Thư Dao co ro trong chiếc chăn bông ấm áp, mái tóc bồng bềnh và mềm mại.
Trên má cô có chút ửng hồng hơi bất thường, nhưng đôi mắt cô lại sáng lạ thường, như những ngôi sao rơi ẩn chứa trong đó.
Thuận tay đặt đồ lên bàn, Lương Diễn đến ngồi ở bên giường, cúi người đưa tay kiểm tra nhiệt độ trên trán cô: “Sao vậy?”
Nhiệt độ cũng bình thường, không phải quá cao.
“Em bị đau bụng,” Thư Dao chớp mắt và nói với anh với vẻ xấu hổ, “Dì cả đến rồi.”
Thư Dao cảm thấy xấu hổ. Rõ ràng là cô đưa ra đề nghị trước, Lương Diễn cũng cố ý ra ngoài mua đồ, kết quả là bây giờ bọn họ không thể làm gì, hai người chỉ có thể nói chuyện phiếm.
Thư Dao núp trong chăn, nhỏ giọng nói xin lỗi: “Xin lỗi anh.”
“Có gì đâu mà em phải xin lỗi, “Lương Diễn nhớ tới một chuyện, “Ra trên nệm à?”
“Vâng.” Thư Dao gật đầu, ngượng ngùng nói với anh, “Em đi ra ngoài gặp dì, dì đưa cho em băng rồi.”
Lương Diễn sờ má Thư Dao: “Em có muốn uống nước đường không? “
“Em không muốn.” Thư Dao duỗi tay về phía anh, tư thế cầu xin một cái ôm, “Chỉ cần anh ôm em là được. “
Lương Diễn đương nhiên thỏa mãn nguyện vọng của cô, nghiêng người ôm lấy.
Cô vẫn còn rất gầy, anh cảm nhận được điều đó qua lớp quần áo, gần như người cô chỉ có mỗi xương. Cô gầy một cách đáng thương.
Kể từ sau khi tái hợp, Thư Dao cũng không thêm chút da thịt nào.
Ban đầu khi bên nhau, cô cũng gầy nhom nên Lương Diễn đã thuê một chuyên gia dinh dưỡng chuyên trách để giám sát nghiêm ngặt chế độ ăn uống của cô và thúc giục cô tập thể dục mới thêm chút thịt.
Vậy mà bị bệnh, toàn bộ công sức đi tong.
Thư Dao không hay bị đau bụng kinh, ăn vẫn ngon miệng nhưng có cảm giác sình bụng. Cô nép mình trong chiếc chăn bông mềm mại ấm áp, đôi mắt trông mong nhìn Lương Diễn đi vào phòng tắm.
Vừa mới lên giường, Thư Dao cúi người, người mềm như bông ôm chặt lấy anh, có thể nói là vồ vập anh, rồi thở dài tiếc nuối: “Thật tiếc là em không nhớ gì cả, nếu không thì em thật sự muốn biết trước đây chúng ta quen nhau như thế nào. “
Lương Diễn vòng tay qua vai cô, nhớ lại rồi nói cho cô biết “Em đột nhiên tới chỗ anh và gọi anh là anh trai. Anh nghĩ em rất đáng thương vậy nên anh quyết định chứa chấp em.”
Thư Dao kinh ngạc ngẩng đầu nhìn anh: “Vậy sao?”
“Lúc đó, anh cũng hỏi em gặp anh như thế nào, làm sao biết địa chỉ của anh.” Lương Diễn nhìn cô, “Nhưng mà mới hỏi thôi em đã đau đầu rồi.”
Thư Dao cố gắng nghĩ về nó , nhưng cô thực sự không thể nhớ.
Cô ôm đầu, nói một cách buồn bã: “Giá mà em có thể nhớ.”
Lương Diễn ôn nhu ấn huyệt thái dương cho cô, mỉm cười nói: “Không nghĩ ra cũng không sao.”
Thư Dao không đáp lại.
Thái dương bị anh nhẹ nhàng ấn vào, rất thoải mái, cô rất thích cảm giác này, híp mắt ngủ thiếp đi lúc nào không hay, bàn tay nhỏ bé vẫn một mực giữ chặt áo anh.
Lương Diễn không nhúc nhích, kéo chăn che bàn tay lộ ra của Thư Dao.
Bức ảnh chụp lấy từ căn phòng thời thơ ấu của Thư Dao ngày hôm đó cuối cùng đã tìm thấy nguồn gốc của nó.
Lương Diễn gặp phải một vụ bắt cóc khi còn học cấp 2. Anh đã tự cứu mình thành công và cũng làm tổn thương mắt của một trong những tên xã hội đen.
Vào thời điểm đó, nhiều phương tiện truyền thông đã định phỏng vấn anh nhưng ba Lương đã từ chối. Tuy nhiên, vẫn có một số phương tiện truyền thông đã chụp ảnh Lương Diễn khi còn học cấp 2 và đưa tin về nó.
Dù có ba ra tay can thiệp, nhưng vẫn chậm một bước. Một số tờ báo đã được in và chuyển phát, và bức ảnh mà Thư Dao nhận được là từ một trong những tờ báo.
Lương Diễn đọc kỹ nhật ký của Thư Dao, nhưng không tìm thấy manh mối nào khác.
Anh vẫn không hiểu Thư Dao, sau khi lớn lên, cô có địa chỉ của anh ở đâu.
Trong 3 tháng yêu nhau, Lương Diễn chỉ làm một việc trái với mong muốn của Thư Dao, đó là điều hối hận duy nhất trong đời anh.
Đó là ba năm trước khi cô ấy đề nghị chia tay.
Đêm đó, sau khi thân mật, Thư Dao dựa vào gối, nhìn vào mắt Lương Diễn, nói cho anh biết, cô chỉ lợi dụng anh không có chút chân thành nào.
Chỉ là thèm muốn cơ thể của Lương Diễn và cảm giác an toàn mà nó có thể mang lại cho cô.
Cô yêu cầu Lương Diễn thả cô đi, nhưng anh từ chối.
Khi đó, Thư Dao vô cùng sợ người lạ, thậm chí những người xung quanh, cô cũng không thể giao tiếp bình thường. Tâm bệnh nặng khiến cô không không muốn tiếp xúc và không muốn ra khỏi biệt thự. Tuy nhiên, Lương Diễn không muốn đuổi cô đi mà cố gắng dùng những thứ khác để giữ cô lại để cô thay đổi ý định.
Thức ăn ngon, hoa cỏ, nhiều bộ trò chơi khác nhau, quần áo đẹp, những hình vẽ yêu thích của cô và con vật cưng mà Lương Diễn không muốn cô ấy nuôi trước đây, là một con mèo Ba Tư, có đôi mắt lai, một con mắt màu xanh lam, và mắt còn lại là màu nâu tinh khiết. Ngoài ra còn có một chú chó giống Shiba Inu ngây thơ, được đào tạo để hiểu đơn giản tiếng người nói như ngồi xuống, bắt tay và quay vòng tròn.
Khi nhận thấy không có thứ nào trong số những thứ này k1ch thích hứng thú của Thư Dao, Lương Diễn đã sử dụng một số biện pháp đê hèn, bao gồm cả việc sử dụng các đồ vật khác. Chẳng hạn như bạc hà, đá viên, v.v.
Bình thường vẫn dịu dàng và nuông chiều mọi cách, nhưng trong một số việc, anh không cho phép cô từ chối.
Bảy ngày liên tiếp, hầu như mỗi ngày.
Da má và cổ của Thư Dao ửng hồng đẹp đẽ, tựa như hoa anh đào rực rỡ, đôi mắt xinh đẹp, hàng mi ướt đẫm lệ, cô chỉ có thể ôm lấy anh, co giật run rẩy.
Trong trạng thái đó cô rất đẹp, xinh đẹp đến nỗi Lương Diễn không nhịn được muốn bắt nạt cô.
Lương Diễn thừa nhận rằng anh không phải là chính nhân quân tử, cũng không phải là một người tốt.
Nhưng anh vẫn không biết tại sao ngay từ đầu Thư Dao lại nhất quyết rời đi, cũng không phân biệt được những lời cô nói là thật hay giả.
- -----------------------------------------------
Sau khi tổ chức sinh nhật cho Lương Diễn, Thư Dao dành toàn bộ tâm sức cho việc ôn thi môn toán.
Không hiểu sao, thời gian ôn thi môn Toán của cô năm nay sớm hơn trước rất nhiều, Thư Dao đã nắm chắc cơ hội cuối cùng này. Cô đã chăm chỉ ôn tập trong một thời gian dài nên cũng không sợ hãi gì cả.
Ngải Lam là một con lười chính hiệu, nhưng bây giờ cô ấy đã chăm chỉ học toán cộng với sự hướng dẫn của Hoắc Lâm Sâm, cũng không có tinh thần hoang mang lo sợ chút nào.
Đó cũng là cho kỳ thi này nên dù hiện tại đã hết kinh nguyệt nhưng Lương Diễn vẫn tuân thủ quy tắc không động vào cô.
Thư Dao rất nghe lời, đôi khi náo loạn muốn ôm anh còn lại cũng không có hành vi thái quá.
Lần trước bị viêm họng lâu như vậy, Thư Dao vẫn còn hơi sợ hãi, cô không dám khiêu khích Lương Diễn lần nữa.
Cô không ngốc, cũng sẽ không tự mình chuốc lấy cực khổ.
Cho đến khi thuận lợi rời khỏi phòng thi, Ngải Lam duỗi tấm lưng mệt mỏi, quay đầu hỏi Thư Dao: “Hôm nay sinh nhật Hoắc Lâm Sâm, anh ấy mời chúng ta đến nhà làm khách, có muốn đi thư giãn không?”
Thư Dao suy nghĩ, vẫn khéo léo từ chối: “Mình đang ở trong hoàn cảnh này, có vẻ không tiện lắm.”
Ngải Lam hiểu rào cản tâm lý của bạn bè mình, cũng không miễn cưỡng.
Lương Diễn đến công tác ở một thành phố lân cận nên vắng nhà hai ngày qua, Thư Dao ngủ trên giường một mình, đột nhiên cảm thấy cô đơn, không tài nào chợp mắt được.
Không có ai ủ chăn bông cho cô, Thư Dao lật đi lật lại, phải một lúc lâu sau cô mới chìm vào giấc ngủ.
Ngày hôm sau thức dậy, Thư Dao nhìn thấy hoa hồng trong vườn đang nở rộ, cô không khỏi đi xuống dưới ngắm nhìn. Vừa xuống đã nghe thấy những người hầu từ bên ngoài nói chuyện nhẹ nhàng, mơ hồ nghe thấy họ nhắc đến con mèo chết bằng đủ loại ngôn ngữ.
Thư Dao không khỏi tò mò ra hỏi một câu.
Ban đầu, người hầu không muốn nói với cô, nhưng thấy không thể giấu được nữa, vì vậy cô ấy nói: “Tôi không biết là ai đã ném một con mèo chết trong vườn. Cô đừng lo, hiện tại, đã được dọn dẹp sạch sẽ rồi. “
Thư Dao không nhìn thấy cảnh đó, nhưng cô vẫn có chút sợ hãi.
Trước đây cô đã từng nghe người xưa nói về nó, rằng vạn vật đều có linh khí, mèo là loài vật có linh khí nhất.
Nghe vậy nên thậm chí không muốn đi xuống tiếp ngắm mấy bông hoa hồng nữa.
Lương Diễn gần đây rất bận rộn với công việc, Thư Dao rất ngại khi phải quấy rầy anh ấy bằng những chuyện vặt vãnh này.
Buổi chiều diễn ra sự kiện 《 Hồng Hoang 》 dựa vào thân phận của Dao Trụ Khuẩn, Thư Dao cũng nhận được thư mời.
Thư Minh Quân có làm việc với bên studio Dung Quang trong công việc, nên cô ấy dự định sẽ đưa Thư Dao tham gia.
Vì con mèo chết, Thư Dao đã không yên cả buổi sáng, khi Thư Minh Quân đến, cô đồng ý không chút do dự.
Thư Dao không nói với chị gái về con mèo chết, cũng không muốn chị gái lo lắng cho mình. Ngược lại, Thư Minh Quân hỏi kỹ tình hình hiện tại của Thư Dao, giống như sợ Lương Diễn bắt nạt mình.
Cuối cùng, Thư Minh Quân thở dài cảm khái: “Không ngờ Lương Diễn lại ghen tuông như vậy. Anh chàng nhà họ Hứa kia bây giờ đi lại vẫn không thoải mái, thật tội nghiệp”.
Thư Dao suy nghĩ một hồi lâu rồi mới phản ứng chậm lại, lại gần: “Gã nhà họ Hứa đó là ai? Hứa Thế Sở?”
“Đúng,” Thư Minh Quân bật cười. “Tin tức trên mạng bay đầy trời mấy hôm đấy, đừng nói với chị là em không biết.”
Tin tức nam ca sĩ Hứa Thế Sở mở cuộc hẹn với một người đàn ông rồi bị người đàn ông này đánh phải nhập viện. Sự phổ biến của tin tức này thực sự gấy bùng nổ, đến nỗi nó vẫn còn được bàn tán về một tháng sau đó.
Hứa Thế Sở lần này gặp hạn rất thảm, hàm răng bị mất không nói, đến cả xương cằm cũng vẹo luôn, cần phẫu thuật thẩm mỹ để chỉnh sửa lại. Đó là chưa kể đến việc xương sườn của anh ấy bị người đàn ông đánh gãy một cái, mắt cá chân còn bị nứt.
Thậm chí, bài hát mà Hứa Thế Sở Lục Tuế Tuế dự định hợp tác chết ngay khi trứng còn trong nước.
Ngoài thể trạng ra, Hứa Thế Sở còn bị rụng một chiếc răng, nói chuyện bị hở hết mồm chứ đừng nói đến ca hát.
“Em biết,” Thư Dao hỏi, “Nhưng anh ấy đã hẹn gặp một người đàn ông và bị đánh, chuyện này liên quan gì đến Lương Diễn?”
Thư Minh Quân cẩn thận quan sát biểu hiện của em gái mình. Sau khi xác nhận cô không biết, cô ấy đưa tay xoa đầu cô cười: “Không sao đâu.”
Vì Lương Diễn không muốn cô ấy biết nên Thư Minh Quân đã không nói ra.
Thư Minh Quân không quá để ý đến những tin đồn thất thiệt trên mạng, cô làm trong ngành này và hiểu rằng chỉ cần có tiền thì chuyện ngược trắng đổi đen không phải là chuyện lớn.
Lần này ồn ào lớn như vậy, Hứa Thế Sở không lên tiếng nói gì, bị sóng gió trên mạng đè chết luôn rồi.
Thư Minh Quân hiểu rằng chuyện này không thoát khỏi liên quan đến Lương Diễn.
Lễ kỷ niệm 《 Hồng Hoang 》 là dành cho bộ phim sắp ra mắt cùng tên, Thư Minh Quân hiện đang làm việc cho công ty điện ảnh và truyền hình này. Sau khi xem chương trình sắp xếp trước đó, đến lúc thương lượng và hợp tác, Thư Minh Quân để Thư Dao đợi một mình trong phòng chờ ngồi chơi game.
Mỗi phòng chờ trò chơi cung cấp rất nhiều thiết bị cho trò chơi 《 Hồng Hoang 》 cũng như thiết bị đeo để cung cấp khả năng tương tác thực tế ảo. Nếu không muốn bị quấy rầy, chỉ cần treo một tấm biển “Không làm phiền” ngoài cửa phòng cũng đủ để chặn được mấy tên quấy rầy.
Thư Dao chơi một lúc, vui vẻ chụp ảnh Luong Diễn, như một đứa trẻ nhận kẹo m út và khoe với anh ấy.
Thư Dao: [Anh à, phòng trò chơi ở đây thú vị quá]
Sau khi đợi vài phút, cô nhận được cuộc gọi điện của Lương Diễn.
Thư Dao ngồi dậy khỏi ghế sô pha, bật máy, cô lặng lẽ chỉn chu nhan sắc của mình một chút rồi nhìn anh với đôi mắt sáng ngời: “Anh trai.”
Lương Diễn vẫn ở trong xe, giữa hai lông mày anh tuấn có hơi mệt mỏi, ánh mắt trong veo hỏi cô: “Sao hôm nay em lại ra ngoài chơi?”
Thư Dao không nói gì về con mèo chết, mà chỉ viện ra một lý do để đoán trước.
Cô háo hức hỏi Lương Nặc: “Khi nào anh về?”
—— Em rất nhớ anh đấy.
Thư Dao có chút xấu hổ khi nghĩ mà không nói ra năm chữ này.
Cô sợ bị tài xế của Lương Diễn nghe thấy.
“Anh chuẩn bị về bây giờ đây.” Lương Diễn cười, “Nhớ anh à?”
Thư Dao một tay cầm điện thoại, tay kia áp lên má cô, gật đầu.
“Em ngủ một lúc đi hoặc là đi chơi game đi,” Lương Diễn nhìn đồng hồ, mỉm cười, “Tầm 20 phút nữa anh đến nơi, nhé!”
Thư Dao dùng sức gật đầu: “Vâng”
Nói như vậy, cô vẫn muốn gặp anh ngay lập tức.
Vừa rồi không để ý nên uống quá nhiều nước nên giờ cô muốn đi vệ sinh, theo bảng hướng dẫn, Thư Dao đi ra ngoài tìm nhà vệ sinh nữ.
Trong phòng tắm, một người phụ nữ cao lớn, khỏe mạnh, mặc quần áo công nhân, quay lưng về phía Thư Dao, đang lau sàn.
Thư Dao không quan tâm đ ến cô ấy, cô tránh nước trên mặt đất rồi mở cửa phòng vệ sinh đi vào.
Sau khi giải phóng bản thân, đang định đứng dậy, Thư Dao sững người khi cô vô tình nhìn xuống.
Có một khoảng trống rộng khoảng năm ngón tay giữa cửa nhà vệ sinh và bên ngoài, qua khe hở này, Thư Dao nhìn thấy đôi giày của người phụ nữ bên ngoài.
Màu trắng tinh khôi, có phần giống đôi giày của các y tá trong bệnh viện. Mà phía trước đôi giày có những chấm màu đỏ, trông giống như vết máu đã khô.
Con ngươi của Thư Dao đột nhiên co rụt lại, và một nỗi sợ hãi khôn tả giống như một con rắn, từng chút một lan tràn, luồn lách trong lòng cô. Cô thở hổn hển, tay run run và ấn vào nút xả nước của bồn cầu.
Cô không dám ra ngoài, nhìn chằm chằm vào khoảng trống.
Khi tiếng nước vang lên, Thư Dao nhìn đôi giày dần rời khỏi tầm mắt.
Bước chân xa dần, người phụ nữ đó đã rời đi.
- --------Vết bẩn phía trước giày có thể không phải là máu, nhưng Thư Dao vẫn sợ.
Cô không biết mình đang sợ cái gì, chỉ cảm thấy lồ ng ngực căng tức khó chịu, tay chân như bị kim nhỏ đâm liên tục, gây đau đớn dài miên man.
Thư Dao rửa tay thậm chí không chờ thời gian để hong khô, cô xé khăn giấy lau sạch ngón tay, dùng sức nhào nặn chúng thành một quả bóng rồi ném vào trong sọt rác.
May mắn thay, không có bóng dáng người phụ nữ nào như vậy trong hành lang.
Nhưng sự lo lắng vẫn không biến mất, như thể có ai đó đang theo dõi cô.
Cô muốn thu mình vào một góc và giấu chặt mình khỏi bất kỳ ai.
Nhìn quanh, cuối cùng, ánh mắt Thư Dao rơi vào chiếc tủ trong góc.
Tay cô run run mở cửa tủ rồi ngồi vào.
Đóng cửa tủ lại cũng là lúc bóng tối hoàn toàn bao quanh cô, lúc đó Thư Dao mới nhớ ra bên ngoài có điện thoại để trên bàn.
Nhưng cô không dám mở cửa.
Cả người cuộn tròn trong tủ tối, thính giác của Thư Dao đặc biệt nhạy bén.
Khoảng mười phút sau, cô nghe thấy tiếng quẹt thẻ để mở cửa, một tiếng ‘Ting’ nhẹ nhàng vang lên..
Khi giày giẫm lên tấm đệm lót dày, tiếng bước chân phảng phất nhẹ đến mức gần như không thể phát hiện ra.
Ai đã vào?
Nhân viên công tác à?
Hay thứ quái quỷ gì vậy?
Cô gắt gao cắn răng nghiến lợi, lúc này Thư Dao sợ đến mức suýt rơi nước mắt, cô nghe thấy giọng nói của Lương Diễn đang nói chuyện với người khác, giọng nói không nhanh không chậm, rất dịu dàng.
Nghe động tĩnh, chắc anh ở gần đây.
Nước mắt Thư Dao chảy không ngừng.
Cô co ro trong tủ quá lâu, chân có chút tê dại, Thư Dao mở cửa tủ mừng rỡ gọi “Anh ơi!”
Cánh cửa mở ra, nhưng Thư Dao lại không nhìn thấy bóng dáng của Lương Diễn chỉ nhìn thấy đôi giày dính máu.
Thư Dao có thể thấy rõ.
Đứng bên ngoài tủ là người phụ nữ lạ mặt khiến cô thấy bất an, mặc bộ công nhân thuần khiết nhưng sắc mặt vô cùng kinh khủng.
Nhưng đó là giọng của Lương Diễn.
Thư Dao chưa bao giờ nhìn thấy người phụ nữ xa lạ này, bà ta không hề xấu xí, nhưng vừa nhìn rõ mặt cô, Thư Dao không khỏi rùng mình.
Người phụ nữ lạ mặt nhìn cô và mỉm cười: “Dao Dao, cuối cùng cũng tìm thấy con rồi.”
Thư Dao chạy ra, nhưng cô bị bà ta kéo tóc và kéo lại vào trong tủ một cách đột ngột.
Người phụ nữ ném rơi điện thoại, tay cầm ly rượu đổ thẳng vào người cô.
Thư Dao đau đớn ‘hừ’ một tiếng, cố gắng đẩy bà ta ra, nhưng không gian trong tủ hẹp, người phụ nữ lạ mặt cao hơn cô một cái đầu, dáng người cao lớn mạnh mẽ.
Chỉ cần một tay, người phụ nữ có thể dễ dàng ôm cô xuống, cưỡng ép mở miệng Thư Dao, cầm bình rượu trên bàn phụ lên, thô bạo đổ rượu vào.
Mũi cô bị bà ta nắm chặt, chỉ còn miệng để thở, uống mấy ngụm, mặc dù Thư Dao không muốn nhưng vẫn bị ép uống mấy ngụm rượu, cổ họng như bị rượu nồng độ cao k1ch thích, giống như bị lửa thiêu đốt, đau đớn đến mức run lên.
Thư Dao gắng sức dùng móng tay cào vào cánh tay bà ta.
Người phụ nữ kia bị cào đau, cắn răng đổ đầy rượu vào miệng cô, bàn tay to nắm siết lấy cằm cô, vẫn cười: “Bé con ngoan mẹ cho con bú sữa nhé.”
Trước khi hoàn toàn mất ý thức, Thư Dao thấy rõ người phụ nữ với khuôn mặt kia đã bế cô lên, vuốt v e má cô, mỉm cười nhẹ nhàng: “Dao Dao, đừng sợ, mẹ sẽ đưa con về nhà”
Nhận xét Box