Chapter 44: Lúc trước
Một tay Lương Diễn cầm điện thoại, nhìn kỹ tin nhắn trả lời của Hứa Thế Sở. Bây giờ thằng nhãi này xem ra rất nhạy bén, không dễ dàng chui vào tròng của Lương Diễn.
Hứa Thế Sở: [Em nghiêm túc sao?]
Lương Diễn tạm thoát phần tin nhắn, tìm bức ảnh của tên bi3n thái kia. Đương nhiên là bức ảnh không có bóng dáng xôi thịt của tên kia, chỉ có khung cảnh bày biện sạch sẽ ở bên trong phòng, cùng với một cái chân lấp ló.
Lương Diễn tùy tiện chỉnh ảnh một chút, chỉ để lộ ra nửa cái chân, thuận tiện chỉnh sáng làm mờ, cắt ảnh lại một chút. Đem bức ảnh sau khi chỉnh sửa gửi qua cho Hứa Thế Sở.
Lương Diễn dùng tài khoản của Thư Dao trả lời anh ta: [Lương Diễn không muốn nghe giải thích, hiện tại em rất đau lòng, chỉ muốn tìm anh nói chuyện phiếm thôi], [Nếu như anh cảm thấy khó xử thì thôi đi], [Em có thể đi tìm Đặng Giới]
Mấy tin nhắn vừa gửi đi, Hứa Thế Sở đã lập tức trả lời lại.
Hứa Thế Sở: [Đừng gọi cho nó]
Hứa Thế Sở: [Anh sẽ lập tức qua liền, chờ anh!]
Điện thoại còn chưa buông, Thư Dao ngủ trong ngực anh bỗng nhiên thả ngón tay ra, giống như nói mơ, rầm rì kêu đau, lại túm lấy áo sơ mi của anh, nắm chặt trong lòng bàn tay như là sợ anh đi mất.
Đợi thêm khoảng nửa tiếng nữa, khi Lương Diễn ước chừng thời gian đã đủ rồi, anh lại gọi thêm một cuộc điện thoại. Sau khi nói ngắn gọn cuộc điện thoại, Thư Dao ở trong ngực anh nghe được chút động tĩnh gì đó, cô không thoải mái, một hai phải luồn tay vào trong vạt áo của anh. Phải ôm anh thì mới chịu được.
Lương Diễn hơi cúi người xuống, vén sợi tóc rối của cô ra sau tai. Một ngón tay lướt qua khóe môi cô, hãy còn ửng đỏ do bị cọ xát, có chút đáng thương.
Lúc trước chưa bao giờ anh từng có ý nghĩ muốn cô làm loại chuyện này cho mình nên vừa mới nãy đúng là có chút mất khống chế.
Ngón tay Lương Diễn lướt qua gương mặt non mềm của cô, cúi người, nhẹ hôn một cái lên trán cô.
- - Mặc kệ là hiện tại Thư Dao đang giống như trước đây lừa anh, anh cũng chấp nhận.
Lúc Hứa Thế Sở nhận được tin nhắn, ngay cả tên cho đứa con tương lai cũng đã nghĩ xong rồi. Anh muốn có hai đứa con, một trai một gái, con trai họ Hứa, con gái họ Thư. Anh có thể dạy ca hát cho con trai, còn con gái, anh có thể dạy cho con khiêu vũ, cũng rất tốt …
Đang mải đắm chìm trong suy nghĩ mơ màng, Hứa Thế Sở đã đến địa chỉ trong tin nhắn. Khách sạn Rusty Lake, nghe tên đúng là không được phát tài cho lắm, mà vẻ ngoài nhìn vào càng không được may mắn nữa, giống như là nơi đã từng xảy ra mấy vụ án giết người. Nơi này ở khu thành cũ, xung quanh có tường thành cổ, vi để bảo vệ văn vật nên mấy đường phố xung quanh đều có lệnh cấm phá bỏ, di dời hay sửa chữa.
Nơi này cách chỗ ở của Lương Diễn tinh ra mất khoảng nửa giờ đi xe, lúc dừng xe, Hứa Thế Sở còn có chút chần chừ, nghiêm túc vận dụng bộ não không mấy linh hoạt của mình, vì sao Thư Dao lại chọn gặp mặt anh ở một nơi như thế này.
Cũng may là dung lượng não của anh không lớn. Hứa Thế Sở ngồi một mình trong xe suy nghĩ hồi lâu, nhanh chóng tìm một lý do biện hộ cho Thư Dao -- Nói không chừng cô nàng này đang rất khổ sở trong lòng, chỉ muốn trốn tránh Lương Diễn nên mới chọn một nơi như thế này.
Hứa Thế Sở cho rằng mình suy nghĩ rất chi là đúng đắn cho nên tự tin hừng hực đi soi gương, hùng dũng oai phong, hiên ngang lẫm liệt bước vào khách sạn, dựa theo những gì trong tin nhắn và số phòng, trong lòng đầy chờ mong mà nhập mật mã, run rẩy mở cửa ra.
Trong phòng không mở đèn, một mảnh tối tăm yên lặng, chỉ ở gần mép giường mới còn để lại một bóng đèn đêm mờ ảo.
Trên giường, một bóng lưng đưa về phía anh, điềm tĩnh ngủ. K1ch thích. Lên phòng rồi nằm lên giường giả vờ ngủ, đây không phải là điên cuồng đưa ra tín hiệu cho anh?
Đây là, nếu anh không lên giường thì không còn là đàn ông nữa rồi!
Hứa Thế Sở đột nhiên kích động như bắt được mật trong hũ, xoa xoa tay tới gần.
Nhưng? Sao hôm nay lại cảm giác Thư Dao có hơi phát tướng nhỉ? Nói không chừng là do hiệu ứng đèn, đúng là cái khách sạn này bố trí sơ xài mà.
Hứa Thế Sở trong nỗi căng thẳng có chút chờ mong, anh sợ dọa Thư Dao.
Anh cởi giày, nhẹ nhàng lên giường, vươn tay ôm lấy người trên giường, giọng nói nhỏ nhẹ: “Chờ anh lâu rồi phải không?”
Nửa tiếng sau, xe cứu thương và xe cảnh sát dừng ở dưới lầu, kinh động không ít cặp tình nhân hoang mang lo sợ.
Lễ tân của khách sạn nơm nớp lo sợ, thành khẩn khai báo với cảnh sát, sắp khóc đến nơi: “Trước kia thật sự là chưa từng gặp qua tình huống như này … Cảnh sát triệt phá mại dâm nói là nhận được tin tố cáo, tôi lập tức giao ra thẻ phòng để lên kiểm tra. Lúc lên phòng 333 thì vẫn không có khách thuê phòng ra mở cửa, chỉ có thể nhập mật khẩu vào phòng. Kết quả vừa vào phòng đã nhìn thấy một vị khách đang đè một vị khách khác ra đánh, người khách bị đánh như sắp tắt thở tới nơi, bị thương rất nghiêm trọng … nếu không có đồng chí cảnh sát đến thì chỉ sợ sẽ xảy ra án mạng rồi.”
Lúc đang nói chuyện, có người vội vàng kêu lên: “Nhường đường nhường đường …”
Lễ tân vội vàng né qua một bên. Hai người nâng cáng cứu thương đi ngang qua chỗ đang đứng, người trên cáng bị đánh gãy một cái răng, thở phì phò khó khăn, máu mũi đầy mặt, vành mắt tím đen, cánh tay yếu ớt đặt ngang ngực. Nhìn qua giống như sắp trút hơi thở cuối cùng.
Lễ tân nhìn mà lắc đầu, không nhịn được mà cảm khái: “Vì tiền, cũng không thể chơi quá trớn như vậy được …” Vừa mới dứt lời, cô lễ tân đã cảm thấy người nằm trên cán rất quen, tập trung nhìn, không khỏi kêu lên thất thanh: “Ai, cái này, người này không phải là ca sĩ gì đó hay sao? Tên là Hứa …. Hứa cái gì đó? À, Hứa Thế Sở!”
Một tiếng này của cô lễ tân đã thu hút sự chú ý của không ít người đứng hóng chuyện, không nhịn được mà càng tới gần hơn.
May mà cáng đã nâng lên xe, đóng cửa lại, đèn cứu thương lóe lên, đi trong hiên ngang.
Đúng lúc cảnh sát áp giải người hành hung xuống dưới. Đối phương cao to, là một tên đầu trọc đô con, cởi tr@n, chỉ mặc mỗi cái quần thể dục, còn đang cố giải thích với cảnh sát: “Thằng đó là thiếu đòn mà, tôi đang ngủ ngon lành tự nhiên chạy lại ôm tôi, chú cảnh sát, anh nói thử đi, tôi không đánh nó thì đánh ai? Ông đây là trai thẳng đàng hoàng! Làm tôi nổi hết da gà da vịt lên!”
Cô lễ tân trợn mắt, cô vào ngành đã lâu như vậy nhưng đây là lần đầu tiên nhìn thấy cặp nam nam nào chơi mãnh liệt như vậy. Mà điều làm cho cô thấy càng mãnh liệt hơn nữa chính là, vai nam chính lại là Hứa Thế Sở, đường đường là một đại minh tinh, thế nhưng lại làm ra được chuyện này.
Trong lòng cô nơm nớp lo sợ nên nhanh tay gửi cái tin bom tấn oanh tạc này cho bạn mình làm trong ngành truyền thông.
Bữa sáng, Thư Dao nhìn chằm chằm vào ly sữa bò đã cho sẵn đường, cô vẫn chưa có uống. Lại cầm cái muỗng khuấy mấy cái trong chén chè hạt sen, không có chút khẩu vị nào.
Chuyện ngày hôm qua vẫn như cái bóng ma nhảy tới nhảy lui trong đầu cô.
Ngay từ đầu là Lương Diễn bất đắc dĩ kéo tay cô, muốn ngăn cản cô ăn kẹo. Nhưng mà sau đó lại không như vậy, không chỉ không ngăn cản mà một hai còn phải nhét viên kẹo cứng cho cô, hoàn toàn mặc kệ chuyện cô có ăn vào nổi hay không.
Hừ, đồ đàn ông khẩu thị tâm phi.
Thư Dao chỉ ăn mấy cái bánh bao nhỏ rồi cầm điện thoại muốn gửi tin nhắn cho Ngải Lam. Mới vừa lấy điện thoại qua, Thư Dao đã nhìn thấy phần hiển thị thông báo đẩy lên một cái tin phỏng tay trên weibo.
#Hứa Thế Sở sẽ chơi trai vào ban đêm #Đã bạo cúc.
Thư Dao mang theo lòng hóng hớt nên mở xem tin tức, nhanh chóng bị lượng tin che trời lấp đất chọc cho suýt mù mắt. Cô lướt nhanh như gió qua mớ tin nóng và xem video, Thư Dao cảm thấy trong lòng kích động không thôi, cảm nhận được một cách rõ ràng cái gì gọi là không thể trông mặt mà bắt hình dong.
Căn cứ vào lời kể của nhiều “nhân chứng” thì tối hôm qua Hứa Thế Sở đã làm một chuyện đại sự có thể được ghi danh sử sách lần nữa. Mà nguyên nhân gây ra cái đại sự này lại không đáng kể tới nhưng chung quy kết quả chỉ có một.
Phiên bản đầu tiên: Hứa Thế Sở cùng một người đàn ông đêm khuya vào khách sạn hẹn hò, chơi lớn quá dẫn đến kết quả xuất huyết vào bệnh viện.
Phiên bản thứ hai: Fans nam cuồng nhiệt đó biết xu hướng giới tính của Hứa Thế Sở, cố ý mượn cớ hẹn gặp mặt để lừa Hứa Thế Sở ngây thơ trong trắng, tàn nhẫn ra tay không chút thương hoa tiếc ngọc dẫn đến người ta vào thẳng bệnh viện.
Hai phiên bản này kết hợp lại đúng là có loại k1ch thích không thể nói thành lời.
Đặc biệt là fans của Hứa Thế Sở đã bắt đầu liều mạng lấy Omo tẩy trắng cho thần tượng của mình, nhưng mà ảnh chụp trắng trợn như vậy, hốc mắt bầm đen, cả người bầm tím, nhưng mấy chỗ cần rõ ràng đều rõ như ban ngày.
Vốn muốn ụp cái nồi này lên đầu người khác nhưng không thành, người đại diện của Hứa Thế Sở sắp điên lên rồi, lúc này đang điên cuồng kéo quan hệ. Một bộ phận fans hâm mộ bắt đầu thoát phấn (là không hâm mộ hay yêu thích người đó nữa); một phần khác lại kiên trì thanh lọc mấy cái topic không hay về thần tượng trong diễn đàn, công bố đây đều là âm mưu, người đó tuyệt đối không có khả năng là Hứa Thế Sở. Còn có một bộ phận fans khác khuyên Hứa Thế Sở nên thẳng thắn thừa nhận xu hướng giới tính của mình, nhưng cũng không cần đi vào con đường trái với pháp luật.
Nhưng lúc này đã lỡ mất thời cơ tốt nhất rồi, bây giờ ảnh chụp và video bay đầy trời, cùng với mấy lời truyền nhau của nhân chứng đã “không cẩn thận” tiết lộ ra bên ngoài.
Cũng may là cho dù fans cuồng đã bị bức tới lúc điên cuồng nhất nhưng vẫn kiên trì không đi vào con đường tự bôi xấu thần tượng của mình, không đề cập đến chuyện của Dao Trụ Khuẩn.
Khi đối phương biết được Hứa Thế Sở đã đích thân ra mặt diss Dao Trụ Khuẩn trên weibo lần đó thì phản ứng đầu tiên của fans cuồng chính là: “Mẹ nó, đã nhẹ tay rồi.”
Phản ứng thứ hai chính là kiên quyết muốn tố cáo Hứa Thế Sở quấy rối tình d*c với anh ta. Người đại diện của Hứa Thế Sở chưa từng gặp qua người nào khó chơi như vậy, đúng là kiểu dầu muối không ăn, trong lúc nhất thời khổ không nói nổi.
Đại khái đọc nhanh qua mớ thông tin, ánh mắt Thư Dao dại ra, khâm phục không thôi, nhịn không được mà cắn một cái lên cái bánh bao trên tay.
Hứa Thế Sở đúng là dũng sĩ mà.
Chuyện đại sự như vậy cần phải chia sẻ với người khác, Thư Dao trực tiếp tắt ứng dụng, gửi một phần tin nhắn qua cho Lương Diễn, thuận tiện tự vấn lương tâm của mình “mọi chuyện có đúng như mặt chữ nói không?”
Một phút sau, cô thành công nhận được tin nhắn của Lương Diễn.
Lương Diễn: [Có lẽ vậy]
Lương Diễn: [Không thể trông mặt mà bắt hình dong được]
Thư Dao âm thầm chấp nhận. Ngàn vạn lần không nghĩ tới được, Hứa Thế Sở như vậy mà lại là một kẻ yểu điệu sặc mùi trà xanh, thế nhưng vẫn là một tên cắm hai đầu lỗ.
Thật ra Thư Dao còn rất nhiều chuyện muốn hỏi Lương Diễn nhưng lại lo lắng bản thân mình có vẻ hóng hớt quá.
- - Ở trước mặt anh, Thư Dao còn muốn duy trì hình tượng thục nữ, dịu dàng hào phóng. Vì vậy Thư Dao cố gắng đè lại lòng hiếu kỳ mạnh mẽ của mình, ngồi xếp bằng ở trên giường, chọc điện thoại, gửi tin nhắn qua cho Lương Diễn.
Thư Dao: [Tối nay chừng nào anh về] Thư Dao có chút nhớ mong anh rồi. Thật ra cô đã nhận ra sự ỷ lại dựa dẫm của mình đối với Lương Diễn rồi, tách khỏi anh chưa đến nửa ngày cô cũng đã chán sắp chết rồi, nhìn cái gì cũng không thấy có hứng thú.
Gửi xong tin nhắn, Thư Dao gác cằm lên tay, ngưng thần lại chăm chú vào điện thoại.
Lương Diễn: [Anh sẽ cố gắng về sớm]
Lương Diễn: [Ngoan]
Gửi xong tin nhắn, Lương Diễn đè lại giữa đầu mày, ý bảo người đang thuyết trình ở trước mặt: “Tiếp tục”.
Trong phòng họp, cấp dưới nhân lúc Lương Diễn xem điện thoại mà dừng động tác lại trong giây lát, hơi bình tĩnh lại, tiếp tục phân tích tình hình tăng trưởng của quý này.
Trên màn chiếu, biểu đồ lóe ánh sáng xanh lam, Đặng Giác ngồi ở vị trí cuối cùng khẽ đưa ngón tay vuốt cằm, nhìn hướng Lương Diễn.
Tâm tình của Lương Diễn hôm nay đặc biệt tốt, tuy rằng ngày thường anh cũng vô cùng hòa nhã nhưng vẻ tươi cười của hiện tại lại khác so với mấy ngày hôm trước, hiển nhiên là do được thỏa mãn trên phương diện nào đó.
Đều là đàn ông, cộng thêm việc nghe nói chút về sự tình của Thư Dao trước đó, Đặng Giác đại khái đã có thể phỏng đoán ra nguồn căn sự việc.
Nhìn dáng vẻ này thì có hơn nửa chính là hai người đã làm lành với nhau rồi.
Chờ cuộc họp kết thúc, Đặng Giác theo Lương Diễn vào văn phòng, sau khi vào cửa còn tìm chỗ ngồi yên mông, vắt chéo chân.
Trợ lý bưng trà lên.
Đặng Giác tươi cười hỏi anh: “Đuổi tới tay rồi?”
Lương Diễn ngồi ngay ngắn, mở ra tệp tài liệu vừa mới trình lên, lên tiếng.
“Vậy anh có thể xác định là bây giờ cô ấy đối với anh là thật lòng không?” Đặng Giác hỏi, “Cho nên sẽ không giống như lần trước? Hay vẫn là, chỉ h@m muốn cơ thể này của anh?”
Lương Diễn không trả lời vấn đề của anh ta, lật một trang giấy: “Hai chuyện này không có gì khác nhau.”
Đặng Giác nghe hiểu ý bên ngoài câu nói này, dù sao cơ thể cũng là của Lương Diễn, Lương Diễn không thèm để ý chuyện Thư Dao yêu anh là yêu linh hồn bên trong của anh, hay chỉ có cơ thể này đem lại được cho cô cảm giác an toàn.
Đặng Giác lắc đầu: “Không ngờ được lại có thể nghe được mấy lời này từ miệng anh.”
Tạm dừng một lát, anh lại nói: “Lần trước Thư Dao chọc anh tức giận đến mức như vậy, em không nghĩ anh lại có thể tha thứ được cho cô ấy.”
Ánh mắt của Lương Diễn rốt cuộc cũng rời khỏi tập tài liệu cần anh phê duyệt, nhìn về phía Đặng Giác, nhướng mày: “Hôm nay em qua đây chỉ để nói mấy lời vô nghĩa này?”
Đặng Giác sửng sốt một lúc lâu mới cười miễn cưỡng, nhấc tay tỏ vẻ đầu hàng: “Được được được, chúng ta không đề cập đến chuyện này.”
- - Chuyện xưa năm đó, Lương Diễn đem Thư Dao cất giấu kỹ như bảo vật, người khác đều không rõ nhưng Đặng Giác lại hiểu biết rành mạch.
Anh nhìn Lương Diễn lúc này đang bình tĩnh mà không kiềm được suy nghĩ về tình hình năm đó.
Lúc Lương Diễn và Thư Dao quyết liệt với nhau, vừa hay Đặng Giác cũng đang làm việc ở Tây Sơn bên kia, buổi tối trời mưa to, anh không ra đi mà ngủ lại trong nhà Lương Diễn.
Đặng Giác biết Lương Diễn đang chăm một cô bạn gái nhỏ không thích gặp người ngoài, mà anh cũng ở trong nhà nên không muốn đi quấy rầy người yêu của người ta. Khi đó Đặng Giác biết chuyện Thư Minh Quân tới nhà làm ầm ĩ, thân là bạn chí cốt, anh không nhịn được mà an ủi khuyên giải bạn mình mấy câu: “Hay là nói thẳng trực tiếp với Thư Thế Minh đi, anh và Thư Dao là quen nhau đàng hoàng, sao mà qua miệng của Thư Minh Quân lại thành lừa bán con gái nhà lành rồi? Nói ra không nghe lọt tai chút nào.”
Lương Diễn gật đầu: “Tôi biết rồi.”
Đặng Giác tán gẫu được vài câu với Lương Diễn thì nhìn thấy cửa mở ra, Thư Dao lảo đảo chạy vào, trên cổ chân mảnh khảnh còn có tiếng leng keng của cái lục lạc hình quả anh đào.
Cô làm trò trước mặt Đặng Giác, dùng sức đấm vào ngực Lương Diễn. Chỉ là lực quá nhỏ cũng không có tác dụng gì.
Phản ứng đầu tiên trong đầu Đặng Giác chính là muốn tránh đi. Chuyện nhõng nhẽo, làm nũng hờn giận giữa mấy cặp yêu nhau là chuyện bình thường, hiển nhiên Lương Diễn cũng không muốn Đặng Giác thấy được cảnh này.
Anh không nói lời nào ôm Thư Dao trở về phòng ngủ, chỉ nghe tiếng Thư Dao nức nở, nói hổn hển: “... Anh chính là đồ khốn khiếp …. Trước nay em chưa từng thích anh, chỉ là ham thú cơ thể của anh nến mới ở bên anh … Ngày mai em sẽ đi theo chị Quân, sau này không muốn gặp lại anh nữa…”
Tàn thuốc trên tay Đặng Giác rơi xuống, ngón tay vì hơi nóng nên có hơi đau. Dập đầu thuốc vào gạt tàn, Đặng Giác nhìn thấy tình hình không ổn, lo lắng sẽ có chuyện xảy ra nên vội vàng đuổi theo, chỉ nhìn thấy Lương Diễn xụ mặt xuống, nói với Thư Dao đang ở trong lồ ng ngực mình: “Dao Dao, chúng ta nói chuyện đàng hoàng đi.”
Thư Dao không để ý tới anh, vẫn không ngừng rơi nước mắt, giọng nói nghẹn ngào: “Em không bao giờ thích anh. Sau khi em trở về sẽ tìm một người con trai khác để yêu đương, kết hôn, sinh con, không bao giờ ở bên cạnh anh nữa, em chán ghét anh.”
Những lời này đã chạm thẳng vào cái vảy ngược của Lương Diễn.
Đặng Giác nhìn Lương Diễn đang mặc kệ sự giãy giụa của Thư Dao, cưỡng chế ôm cô vào phòng ngủ, sắc mặt không tốt. Lại không trở ra.
Đặng Giác ngủ ở phòng dành cho khách, nửa đêm anh bừng tỉnh, lại lên cơn thèm thuốc nhưng nhớ ra cái bật lửa vẫn còn trên tầng hai nên lên lầu lấy, lúc đi ngang qua phòng ngủ chính, nghe được âm thanh vừa giống như vui thích vừa giống như đau khổ ở bên trong. Còn có giọng Lương Diễn đang ép hỏi, hỏi cô có biết sai hay không, hỏi cô có dám đi nữa hay không.
Đặng Giác không biết Thư Dao trả lời như thế nào, nhưng anh đoán được câu trả lời kia chắc chắn làm Lương Diễn không hài lòng. Bởi vì tiếng khóc của cô càng nghe thảm hại hơn nữa, còn mang theo vẻ nghẹn ngào kiệt quệ.
Từ 8 giờ tối cho đến 2 giờ chiều hôm sau, Lương Diễn mới ra ngoài.
Trên cổ anh có mấy vết cào thật sâu, có chỗ rướm máu, trên xương quai xanh, hầu kết có dấu răng chồng chất. Đúng là có bao nhiêu vốn liếng đều dùng hết rồi.
Đặng Giác bị dáng vẻ âm trầm của Lương Diễn dọa sợ, chần chừ: “Ngày hôm qua anh --” Không phải là khi dễ con người ta cả đêm chứ?
Lương Diễn không nói chuyện, cả một đêm anh chưa ngủ nên dưới mắt có quầng thâm, mệt mỏi ngồi trên ghế. Anh hơi cúi người cầm điếu thuốc trên bàn lên, ngậm trong miệng, cũng không cần Đặng Giác châm lửa, tự mình anh cụp mắt châm thuốc, im lặng hút.
Đặng Giác biết anh vì bà cố nhỏ ở trong phòng ngủ mà đã cai thuốc rất lâu, không ngờ bây giờ anh lại hút thuốc.
Một điếu thuốc hút được một nửa, Lương Diễn mới nói: “Đợi lát nữa tôi sẽ đưa cô ấy đi.”
Đặng Giác có chút khó tin: “Thật không giữ lại nữa?”
“Không giữ lại,” Sắc mặt Lương Diễn bình tĩnh, gảy gảy tàn thuốc, “Thứ mà một chút lương tâm còn không có thì tôi còn giữ cô ấy lại làm gì.”
Đặng Giác chỉ cảm thấy anh rất cô đơn nhưng lại không nghĩ ra được lời nào để an ủi anh.
Trong lúc vô tình nhìn xuống thấy trong túi Lương Diễn lộ ra một đoạn vòng chân màu vàng. Đặng Giác không nén được tò mò hỏi: “Cái vòng chân này --”
Lương Diễn lấy ra, cụp mắt nói: “Không cẩn thận làm đứt, ngày mai cho người sửa lại.”
Đặng Giác không nhịn được, hỏi: “Không phải anh muốn đưa người đi sao?”
“Đúng vậy,” Lương Diễn vứt cái vòng chân bị đứt lên bàn, tự cười giễu mình, “Là tôi hồ đồ.”
Cái vòng chân màu vàng lẳng lặng nằm trên bàn, cái mặt hình quả anh đào bằng vàng bị làm hư, cái lục lạc cũng bị bóp méo, không phát ra tiếng nữa.
Lời tuy nói như vậy nhưng Đặng Giác không thấy được cảnh Lương Diễn đưa người đi.
Suốt một tuần, sau một tuần đấy Đặng Giác mới nhìn thấy Lương Diễn lái xe đưa Thư Dao đến chỗ Thư Minh Quân bên kia.
Lúc chia tay Thư Dao cũng không nói một lời với Lương Diễn, cũng cự tuyệt sự đụng chạm của Thư Minh Quân. Tư thế đi đường của cô không được tự nhiên. Khi đó thời tiết nóng bức mà Thư dao lại mặc một cái đầm dài tay.
Nhưng mà khi gió thổi tới, Đặng Giác vẫn giữ ánh nhìn nãy giờ phát hiện bên dưới váy áo của cô, trên cặp đùi trắng nõn có rất nhiều dấu hôn.
Đặng Giác không đành lòng tưởng tượng ra trong một tuần đó, Lương Diễn đã làm cái gì với Thư Dao.
Lương Diễn yêu chiều Thư Dao đến mức một câu nặng lời cũng không nỡ nói, lần duy nhất hai người khắc khẩu cũng là lúc chia tay này đây.
Cũng không biết đến cuối cùng Thư Dao đã nói ra những lời tàn độc như thế nào mới khiến cho Lương Diễn hao tổn tinh thần đến thế.
Nhưng anh chỉ biết được một chuyện, sau khi Thư Dao đi rồi, Lương Diễn đến công viên giải trí vẫn đang trong quá trình quy hoạch, tốn mất một buổi trưa để tìm mấy cái lọ ước nguyện trong công viên, cuối cùng tìm được một cái lọ xem như bảo bối nâng niu đem về nhà.
Đặng Giác không yên tâm, đi nghe ngóng một chút, nghe được sau khi Thư Dao sốt cao một trận thì lại trở về giao tiếp tự nhiên bình thường, cũng không còn sợ hãi người khác như vậy nữa.
Nhưng mà cô đã quên mất Lương Diễn.
Đặng Giác đem việc này nói cho Lương Diễn, mà Lương Diễn cũng không có cảm xúc dư thừa nào thế nhưng ngón tay đang cầm bút máy lại trắng bệch.
Lại sau đó, Lương Diễn sẽ định kỳ quyên tặng tiền xây dựng cho trường học của Thư Dao, đầu tư vào công ty sản xuất trò chơi mà Thư Dao từng có hứng thú, cho tái xây dựng công viên chủ đề âm nhạc.
Nhưng Đặng Giác cảm giác được, khi đó Lương Diễn không có một lần nào tính toán sẽ lại xuất hiện trong cuộc sống của cô thêm lần nào nữa.
Sức khỏe của Thư Dao vẫn không thể khôi phục hoàn toàn, buổi tối Lương Diễn còn đo huyết áp cho cô, đo nhiệt độ cơ thể cho cô, vì suy xét đến sức khỏe của cô mà quyết đoán cự tuyệt mong muốn được ôm ấp hôn hít của cô.
“Vì để không làm em bị thương,” Lương Diễn nghiêm túc nói cho cô, “Mấy ngày nay em cần phải nghỉ ngơi cho tốt.”
Thư Dao ngoan ngoan gật đầu, cuộn người trong ổ chăn ấm áp, cô vẫn còn tò mò chuyện kia, nên không kiềm lòng được mà thò cái đầu nhỏ ra ngoài, hỏi Lương Diễn: “Vì sao trước đây em lại muốn gọi anh là anh trai vậy?”
Thư Dao không nhớ rõ chi tiết lúc hai người ở chung, chỉ có thể phỏng đoán từ những tấm ảnh chụp và video kia, bọn họ hẳn là cực kỳ yêu nhau.
Lương Diễn thả tay của cô vào lại trong chăn, mặt không đổi sắc mà nói cho cô: “Cũng không nhất định gọi là anh trai, ngẫu nhiên em còn gọi anh là ba.”
Gương mặt Thư Dao đỏ lên: “Thật, thật sự?”
“Có khi còn là thầy ơi, chú cảnh sát ơi,” Lương Diễn cúi người, ngón tay lướt qua chóp mũi của cô, mỉm cười, “Em thích cái gì thì gọi cái đó.”
Gương mặt của Thư Dao như sắp bốc cháy. Cái gì cô cũng không nhớ nhưng từ hình dung của Lương Diễn làm cô càng miên man không xác định hơn.
Còn có chơi đóng vai nữa, trước kia chắc là chơi vui lắm. K1ch thích.
“Đúng rồi,” Bỗng nhiên Thư Dao nhớ tới một chuyện, hỏi Lương Diễn, “Mấy ngày nay em không về nhà, hình như Thư Thiển Thiển đã bị cảnh sát bắt đi rồi -- Anh có biết vì sao không?”
Đôi mắt cô rất sáng, như là quả nho đen, nhìn Lương Diễn không chớp mắt, cũng không chút nào che giấu sự nghi hoặc trong mắt mình: “Em hỏi chị Quân, chị ấy không chịu nói.”
Cơ chế tự bảo vệ của cơ thể đã làm Thư Dao quên sạch sẽ chuyện xảy ra khi còn nhỏ. Cô chỉ biết ba mẹ mình táng thân ngoài ý muốn, nhưng quên mất mình đã từng sống cùng một phòng với hung thủ, cũng quên mất mình đã từng bị hung thủ tra tấn suốt mấy ngày, còn có chuyện sau đó cô đến tìm Lương Diễn xin giúp đỡ. Dứt khoát. Cái gì cô cũng không nhớ rõ.
Chỉ có duy nhất bản năng mách bảo cô phải rời xa người lạ.
Lương Diễn trấn an cô: “Em ngủ trước đi, anh sẽ giúp em hỏi một chút.”
Thư Dao mạnh mẽ gật đầu. Cô không chút nghi ngờ lời Lương Diễn đã nói, hay khi Lương Diễn báo cho cô Thư Thiển Thiển bị tạm giam vì tội trộm cắp, cô cũng chỉ hơi ngạc nhiên, xoay người đã ném chuyện này ra sau đầu.
Lương Diễn vì công việc mà phải đi công tác nhiều ngày nay, dự tính hai ba tuần sau mới về. Thư Dao không có khả năng đi cùng anh. Cô còn có nhiều môn học sắp thi, còn có bài thi trắc nghiệm định kỳ môn số học -- tuy rằng ngày thường không có mấy vụ thi bù và thi lại này nhưng theo như quy tắc của năm rồi thì nội dung của hai đề thi này cũng tương tự nhau.
Dưới sự chăm chỉ học bù của Hoắc Lâm Sâm, thành tích của Ngải Lam giống như ngồi hỏa tiễn, không ngừng phóng lên trên.
Thư Dao bị tấm lòng say mê học tập này của cô ấy cảm nhiễm nên không cầm lòng được mà hỏi thêm mấy câu, Ngải Lam nghiêm túc nói cho Thư Dao: “Bởi vì khoảng thời gian trước mình vẫn luôn cho rằng gia cảnh của Hoắc Lâm Sâm không tốt lắm.”
Thư Dao: “Á?”
“Mẹ của cậu ấy là nhân viên văn phòng, tiền lương mỗi tháng chỉ có hai ngàn tệ,” Ngải Lam nói một cách nghiêm túc, “Hoắc Lâm Sâm học hành nghiêm túc như vậy, mình cũng không thể làm một cái bình hoa liên lụy cậu ấy được? Hoắc Lâm Sâm không phải người địa phương, sau này nếu như muốn ở lại Tây Kinh, mua nhà ở khẳng định là một chuyện rất lớn. Tuy rằng nhà mình có cho mình một căn nhưng cũng phải để nhà trai bên kia chuẩn bị nhà cưới chứ?”
Thư Dao chưa từng hiểu biết mấy chuyện này mờ mịt gật đầu: “Hình như có lý.”
Khác với Thư Dao, Ngải Lam không có nhiều quyền lựa chọn như vậy. Lập tức phải tốt nghiệp, Ngải Lam đã không muốn thi lên thạc sĩ nên thời điểm này cần phải suy nghĩ hướng đi, còn có quy hoạch lâu dài cho tương lai sau này.
“Mình vốn đã nghĩ kỹ rồi,” Ngải Lam nói với Thư Dao, “Chờ sau khi tốt nghiệp, tốt nhất là tìm được một công việc lương cao, như vậy mới có thể làm giảm bớt áp lực cho Hoắc Lâm Sâm. Mà công việc lương cao đòi hỏi ….”
Thư Dao nghe bạn tốt thuyết giảng như vậy, lại không nhịn được mà thất thần, nhớ tới Lương Diễn.
Đối với những người ở cùng địa vị như Lương Diễn mà nói, người giống như cô tuyệt đối không đủ tư cách để làm đối tượng hàng đầu để chọn làm vợ.
Trong vòng tròn xã giao, tác dụng của mấy bà thím được thể hiện rất rõ ràng.
Thư Dao mơ hồ nhớ rõ khi cô còn nhỏ, mẹ cô thường hay mời mấy bà thím đến nhà chơi mạt chược, đôi khi còn phải tham dự đủ thứ buổi tụ hội.
Quý Nam Thu cũng vậy, công việc chính yếu nhất mỗi ngày của bà ấy chính là phải tự bảo dưỡng nhan sắc của mình, còn có phải đi dạo phố đánh bài với mấy quý phụ khác.
Thư Dao không thích mấy trường hợp này. Những chỗ đông người, cô cũng chỉ muốn ở bên cạnh Lương Diễn, mà không phải đi tán gẫu dăm ba câu với mấy người xa lạ, những người nói một đằng mà bụng nghĩ một nẻo.
Nhưng mà nếu như vậy có khi nào sẽ làm cho Lương Diễn thấy khó xử không?
Trong lúc mải mê suy nghĩ, Thư Dao nghe cô bạn tốt Ngải Lam thở dài: “Cho tới tận lúc cuối cùng của buổi sáng nay, mình vẫn cứ nghĩ như vậy.”
Thư Dao thả lỏng cánh tay, nhận ra được ý vị trong lời nói của bạn mình, cẩn thận hỏi lại: “Chẳng lẽ giữa bạn và Hoắc Lâm Sâm đã xảy ra vấn đề?”
“Là vấn đề rất lớn,” Ngải Lam nghệch mặt nói với Thư Dao, “Hoắc Lâm Sâm chỉ nói cho mình mỗi tháng mẹ của cậu ấy kiếm được 2 ngàn, mà không có nói, trên danh nghĩa của ba cậu ấy còn có 3 cái công ty, một cái nông trường, sáu căn biệt thự, trong đó có 3 căn ở Tây Kinh.”
Thư Dao: “...”
Ngải Lam thở dài một cách khó hiểu vô cùng: “Bồ nói xem, gia đình như vậy không phải nên bồi dưỡng ra thể loại công tử ăn chơi trác táng, bại gia bại sảng sao? Vì sao mà Hoắc Lâm Sâm nếu đem so sánh còn hơn cả Kim Cô Bổng của Tôn Đại Thánh vậy?”
Thư Dao: “...Có lẽ là do vấn đề về tính cách?”
“Có lẽ là vậy,” Ngải Lam lấy hai tay nâng má, vẻ mặt ưu sầu, “Nói tóm lại, đột nhiên mình phát hiện ra chim sẻ nhỏ thật ra là phượng hoàng. Vì để có thể đường đường chính chính đứng chung một chỗ với Hoắc Lâm Sâm, mình tự yêu cầu bản thân mình phải cố gắng nâng cao bản thân, mới có thể không để mẹ của cậu ấy xem thường mình.”
Thư Dao: “Nếu như mình nhớ không lầm, bây giờ hai người vẫn còn trong giai đoạn tình bạn?”
Ngải Lam nói một cách dứt khoát: “Mình đây là đang dự tính cho trường hợp có thể xảy ra. Bây giờ mình vẫn đang giờ miếng thịt dê Hoắc Lâm Sâm từ ngàn dặm xa xôi rơi vào cái ổ kiến của mình.”
Dưới sự ảnh hưởng về mặt cảm xúc của Ngải Lam, Thư Dao cũng không nén được nỗi lo lắng bất an cho buổi gặp mặt sắp tới.
- - Sinh nhật của Lương Diễn đã sắp đến gần. Vừa lúc anh muốn trở về Tây Kinh vào ngày sinh nhật, anh đã làm một buổi củng cố tâm lý cho Thư Dao, đến lúc đó trước tiên anh sẽ về nhà ăn một buổi cơm cùng người trong nhà, sau đó sẽ đến biệt thự ở cùng Thư Dao.
Thư Dao không muốn anh mệt mỏi như vậy.
Trong âm thầm, Lương Khước Quỳ đã lén liên lạc với Thư Dao, tính cho Lương Diễn một bất ngờ -- Đến nhà họ Lương cùng nhau ăn cơm.
“Mẹ của em rất dễ tính,” Lương Khước Quỳ nói với Thư Dao, “Chị không cần sợ, mẹ chỉ muốn gặp chị một lần. Anh trai em đã độc thân nhiều năm như vậy, khó khăn lắm mới có chút tin tức nên mẹ em xem chị như thần tiên sống.”
Thư Dao bị sự miêu tả đầy khoa trương của cô ấy chọc cười, còn chút do dự: “Vậy bác gái có biết hay không … Ừm, có biết tôi bị bệnh không?”
Từ sau lần tuột huyết áp té xỉu đó, Thư Dao đã có thêm một cái tật xấu. Cô đã không thể tiếp xúc tay chân với người nào khác ngoài Lương Diễn, vừa chạm một cái đã buồn nôn. Cho dù là cô bạn tốt Ngải Lam, cô cũng không thể chạm tay như trước kia được.
Thậm chí, mặc kệ là có cách một lớp quần áo, Thư Dao cũng cảm thấy rất không thoải mái.
Cũng may là Ngải Lam hoàn toàn thông cảm và hiểu cho cô, cái gì cũng chưa nói.
Mà Thư Dao cũng chưa nói cho cô ấy biết chuyện trước kia của cô và Lương Diễn -- Thư Dao cảm thấy dường như có chỗ nào đó không đúng, cô vẫn cố gắng nhớ lại những chuyện cũ trước đây.
Cô không nhớ ra, bản thân vì sao lại chia tay Lương Diễn. Mỗi lần nhắc tới đề tài này, Lương Diễn đều tránh nặng tìm nhẹ mà lảng sang chuyện khác.
Mà Thư Dao lại bị câu chuyện mới của anh hấp dẫn, do đó quên béng chuyện truy hỏi.
Chờ lần sau nhớ lại, sẽ vẫn lập lại trình tự đó. Thư Dao cũng nghĩ chờ khi bản thân nhớ lại mọi chuyện rõ ràng sẽ nói cho bạn tốt biết.
Ngải Lam cũng không hỏi Thư Dao. Làm bạn tốt mấy năm đã tích lũy được sự ăn ý giữa hai người, chỉ cần một trong hai người không muốn nói thì người kia cũng sẽ không dò hỏi tới cùng.
Thư Dao chưa từng có kinh nghiệm ra mắt nhà trai, chỉ nghe Lương Khước Quỳ nói mẹ của cô ấy rất dịu dàng, tham khảo ý kiến của bạn thân và của chị họ, cô đã cẩn thận chọn một cái đầm màu xanh nước cho ngày ra mắt đó.
Lương Khước Quỳ tự mình lái xe đến đón cô, ngồi chung xe còn có bạn trai của cô ấy Sở Quân.
Sở quân tóc vàng mắt xanh, tiếng Trung nói không tệ. Chỉ là không biết vì sao, mới vừa chào hỏi, cậu ta đã bắt chuyện cùng với Thư Dao: “Ở bên ngoài lạnh quéo cổ họng, sao cô không mặc nhiều thêm mấy lớp quần áo hỉ?”
Thư Dao bị tiếng Đông Bắc trôi chảy của người này làm đứng hình.
Lương Khước Quỳ giải thích: “Trước đó không lâu anh ấy sống một thời gian ở ba tỉnh Đông Bắc, do thiên phú ngôn ngữ quá cao nên vô tình bị đồng hóa.”
Thư Dao vô cùng tán thành: “Chất giọng rất đặc mùi địa phương.”
- - Kiểu này chỉ có thể là nhiễm một hơi ba người Đông Bắc mới có thể nói năng lưu loát như vậy.
Không biết có phải do người tóc vàng mắt xanh nói giọng Đông Bắc rất bùi tai hay là do sự nhiệt tình của anh ta và Lương Khước Quỳ nên Thư Dao cũng không quá bào xích đối với người tên Sở Quân này, chỉ là lúc cô trả lời họ thì giọng nói vẫn rất dè dặt cẩn thận như cũ.
Cô vẫn là không thể cùng người xa lạ giao lưu một cách bình thường được.
Lúc đến nhà họ Lương, Triệu Ngữ Túc không có ở nhà. Người hầu báo lại rằng Triệu Ngữ Túc vì muốn nấu một bữa cơm cho Thư Dao, chê đầu bếp mua cá mú chấm không đủ tươi nên sai tài xế chở bà tự đi lựa cá.
“Chị yên tâm,” Lương Khước Quỳ lén nói nhỏ bên tai cô, “Bây giờ trong mắt mẹ em, địa vị của chị là cao nhất, ai cũng không sánh bằng. Mẹ em chỉ sợ chị và đại cachia tay nhau, để một mình đại ca cả đời hiu quạnh.”
Thư Dao nói: “Cô nói như vậy tôi thụ sủng nhược kinh*)
*Được hậu ái mà thấy lo trong lòng.
Khi nói chuyện, Lương Khước Quỳ lại xoay mặt về phía người hầu bên cạnh, thuận miệng hỏi: “Hình như tôi thấy xe của đại ca, anh ấy về rồi?”
Người hầu không dám nhìn thẳng vào mắt Thư Dao: “Cậu ấy vừa về tới, đang nói chuyện với cô Hứa.”
Cô Hứa? Chẳng lẽ ám chỉ Hứa Thuần Vi? Thư Dao ngơ ngẩn, Lương Khước Quỳ hơi chút nhíu mày, có chút không vui: “Không ai mời cô ấy, sao cô ấy lại tới?”
Cô biết Hứa Thuần Vi gần đây lúc nào cũng tìm Triệu Ngữ Túc nói chuyện, mà Triệu Ngữ Túc lại dễ mềm lòng, trời sinh khó biết cách từ chối người khác.
Trước đây thì thôi đi, hôm nay là sinh nhật của Lương Diễn, Hứa Thuần Vi còn cố tình chọn ngày hôm nay để tới cửa, mục đích này không nói ra ai cũng biết.
Sau khi hỏi thăm hai người đó bây giờ đang ở đâu, Lương Khước Quỳ kéo tay áo của Thư Dao qua chỗ đó.
Cửa phòng đang mở, Lương Khước Quỳ muốn bước vào nhưng lại bị Thư Dao giữ chặt góc áo lại.
Thư Dao nhỏ giọng nói: “Cứ từ từ đã, tôi muốn nghe lén một chút.”
Hai người nép mình bên cửa, nghe thấy Hứa Thuần Vi ở bên trong đang khóc lóc lã chã: “... Em hiểu rõ, thân phận của em rất đáng xấu hổ --”
“Thân phận?” Lương Diễn thờ ơ, cắt ngang lời cô ta, “Cô thì có thân phận gì? Là nhân viên cũ của công ty?”
Hứa Thuần Vi cứng họng, cô ta hơi hé miệng: “Em cho rằng chúng ta vẫn còn là bạn.”
“ Dao Dao không thích cô, ” Lương Diễn nói, “ Vậy không phải là bạn. ”
Hứa Thuần Vi như không thể tin được: “Chẳng lẽ anh đều dựa vào những thứ cô ấy thích hay không thích sao?”
Lương Diễn cười nhẹ: “Bằng không thì sao?”
Thư Dao vô ý va chân vào cánh cửa, phát ra một tiếng kẽo kẹt rất nhỏ.
Nhìn thấy Lương Diễn ngước mắt về hướng này, Thư Dao cố ý lùi về phía sau tránh né, nhưng mà anh đã đứng lên đi về phía này.
Đã một thời gian không gặp, Thư Dao vừa nhìn anh đã không thể rời mắt, không khống chế được mà muốn nũng nịu trên người anh.
Cho dù là nghe lén bị bắt tại trận, cô cũng là hợp tình đúng lý: “Anh.”
Lương Khước Quỳ rất thức thời, cười xua tay: “Tiểu biệt thắng tân hôn, hai người cứ nói chuyện trước.”
Lương Diễn không hề cố kỵ sự có mặt của Hứa Thuần Vi, anh kéo tay Thư Dao, lập tức đi vào phòng ngủ.
Anh thoải mái bế cô lên, để cô ngồi trên đùi mình, mỉm cười hỏi: “Sao em lại qua đây?”
Thư Dao thành thật trả lời: “Bác gái muốn gặp em.”
Lương Diễn vùi mặt vào cổ cô, nhẹ hôn một cái: “Sao lại ngoan như vậy? Kêu em tới em liền tới?”
Anh vươn tay, cách một lớp áo mỏng chạm vào xương bả vai của cô. Quá gầy. Cơ thể của cô vẫn không cách nào khôi phục lại được, tuy rằng mùa hè đã qua nhưng thịt lại không dày lên thêm được chút nào.
“Sao lại gầy như vậy?” Lương Diễn hỏi, “Mấy ngày nay không có ngoan ngoãn ăn cơm?”
“Có ăn,” Thư Dao vội vàng giải thích, “Nhưng không biết vì cái gì, không ăn uống … có phải xấu lắm hay không?”
Khung xương của cô nhỏ, thịt cũng không nhiều lắm, chỗ cần đầy đặn cũng không đầy đặn đủ.
Tần Dương đã từng nói thẳng thắng không chút e dè, trong mắt đàn ông, có da có thịt như Marilyn Monroe mới là đẹp.
Nhưng Thư Dao không có da có thịt, cô chỉ có da có xương. Cô lo lắng sốt ruột, lo lắng bản thân trong mắt anh không đủ xinh đẹp.
“Sao lại xấu được?” Lương Diễn nói, “Đây là đôi cánh nhỏ của Tiểu Anh Đào, rất đáng yêu.”
Đầu óc Thư Dao hơi lâng lâng một chút, thật lâu sau mới cứng nhắc nói với Lương Diễn: “Có điều hôm nay miệng của anh sao lại ngọt vậy.”
Nghe thấy Lương Diễn cười, anh dỗ dành cô: “Vậy em có muốn nếm thử xem không?”
Thư Dao mơ hồ gật đầu, cô cố gắng ngẩng mặt lên, nếm thử một chút.
“Ngoan nào,” Lương Diễn nắm bàn tay cô trong lòng bàn tay, dặn dò, “Đừng để lát nữa ăn lại không ngon.”
Thư Dao ngoan ngoãn gật đầu.
Cho đến khi giọng nói ngập ngừng của Sở Quân ở bên ngoài kêu “Đại ca”, Lương Diễn mới buông Thư Dao ra, hôn một cái lên trán cô, giọng nói khàn khàn: “Để anh ra ngoài xem thử trước, em ở đây ngoan ngoãn chờ anh.”
Thư Dao gật đầu.
Làn váy của cô mới nãy còn bị Lương Diễn làm nhăn, chất vải này rất đỏng đảnh, vừa nhàu một cái đã nhăn, Thư Dao muốn miếp thẳng lại góc vải nên ngồi yên trên ghế, cúi đầu, thử kéo căng váy về phía hai bên.
Vừa mới kéo được hai cái, trong lúc vô tình Thư Dao nhìn thấy bên cạnh bức màn có rũ một sợi dây thừng, đầu không kiểm soát được mà nhói đau.
Trong nháy mắt, Thư Dao cảm thấy mình như đứng trước một cái gương to rộng, mà hình ảnh của cô ở trong gương lại không mặc quần áo gì, trên cổ tay cổ chân đều bị buộc dây thừng.
Mà Lương Diễn lại ăn mặc quần tây áo sơ mi không chút cẩu thả, một tay anh vuốt v e tóc cô, gương mặt, một tay dựa xuống phía dưới, hỏi: “Còn muốn đi?”
Hai mắt Thư Dao hồng hồng nhưng không rơi nước mắt, cô không nói tiếng nào, đôi môi quật cường mím thành một đường thẳng tắp.
Khớp xương của đàn ông rất lớn, đốt ngón tay hơi cong làm lộ ra đốt trắng, gân xanh thoắt ẩn thoắt hiện.
Cô nhẹ nhàng hít một hơi khí lạnh, lập tức khép miệng lại, một tiếng động nhỏ cũng không muốn phát ra.
Ánh mắt Lương Diễn nặng nề: “Chỉ cần em nói thêm một chữ muốn nữa thì lại thêm một lần nữa.”
“Anh nhắc em, đã 6 lần rồi.”
Cảm giác lạnh lẽo này làm cho những hình ảnh khiến cô sợ hãi chợt thoáng hiện lại trong đầu, Thư Dao hé miệng thở hồng hộc, cô nghe được tiếng chân bên ngoài hành lang, rốt cuộc cũng hồi thần lại.
Làn váy bị cô trong lúc vô thức xoa lại càng nhăn nhíu hơn.
Không kịp tự hỏi quá nhiều thứ, tiếng giày cao gót chạm xuống sàn nhà không nhanh không chậm vang tới, một cái bóng đen nghiêng nghiêng dần xuất hiện.
Thư Dao ngẩng mặt lên, cô nhìn thấy Hứa Thuần Vi.
Hứa Thuần Vi vừa nhìn thấy Thư Dao thì nhớ tới người em trai vừa mới xuất viện của mình, người em trai vừa ra viện đã có biểu hiện tự kỷ, cảm giác dồn nén không tan được: “Cô vậy mà rất biết giở trò.”
Thư Dao nghe không hiểu lời cô ấy nói có ý gì, tiếp tục cúi đầu miết váy.
Lương Diễn không có chút ý tứ nào đối với Hứa Thuần Vi thì Thư Dao cũng sẽ hoàn toàn không đặt cô ấy vào trong mắt.
Căn bản cũng không xem cô ấy là đối thủ nên Thư Dao cũng không muốn phí quá nhiều hơi sức lên người cô ấy.
Hứa Thuần Vi nhìn cô: “Có thể cô đã nghe phong phanh đâu đó, ba năm trước đây Đại Ca từng nuôi một cô bạn gái nhỏ -- À, nói là nuôi cũng không đúng lắm, hẳn phải là yêu thương. Lúc trước Đại Ca còn định tổ chức hôn lễ với cô ấy nữa là, chỉ tiếc sau này lại chia tay.”
Thư Dao cạn lời.
“Nếu không phải ngoài ý muốn thì cô gái kia chính là mối tình đầu của Đại Ca. Mối tình đầu đó, đàn ông đều nhớ mãi không quên mối tình đầu của mình, khắc cốt ghi tâm --”
“Không ngờ được cô Hứa đây lại quan tâm đ ến lịch sử tình trường của anh ấy như vậy,” Thư Dao cắt lời cô ta, “Có điều, cô Hứa thích anh ấy nhiều năm như vậy, còn dùng trăm phương ngàn kế nhưng anh ấy đã từng liếc mắt nhìn cô một cái chưa?”
Cái xưng hô thân mật như “anh trai” này như đâm Hứa Thuần Vi một nhát dao.
Hứa Thuần Vi không nói lời nào, sắc mặt sa sầm xuống. Cô nhìn Thư Dao, rốt cuộc cũng cười một cách không hề giả trân, giọng nói chát chúa: “Cô cũng đừng quá đắc ý, đối với Đại Ca mà nói thì cô cũng chỉ là bản sao loại 1 của mối tình đầu của anh ấy mà thôi.”
Hứa Thuần Vi lấy điện thoại từ trong túi xách ra, nhấn mở video cho Thư Dao xem, ánh mắt châm chọc: “Cô nhìn cho kỹ đi, nhìn cho rõ mặt của cô gái đó, đó mới chính là cô gái mà anh ấy một lòng một dạ suốt ba năm nay. Cũng vì cô ấy mà đại ca mới quyết đinh giữ mình độc thân suốt bao nhiêu năm. Cô cho rằng Đại Ca yêu cô? Anh ấy cũng chỉ yêu gương mặt này của cô thôi.”
Thư Dao híp mắt nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại.
Video rất mơ hồ, cô gái nhỏ mặc chiếc đầm xanh đang ngồi trên người người đàn ông mang giày tây, nắm cà vạt của anh, ăn cherry trên tay anh. Nhìn dáng vẻ vô cùng ỷ lại vào anh.
Tuy rằng không nhìn rõ mặt của hai người trong video nhưng người đàn ông trong đó nghiễm nhiên chính là Lương Diễn.
Thư Dao nhìn đến mức không chớp mắt cho đến hết video, Hứa Thuần Vi lấy điện thoại lại, tầm mắt của cô vẫn cứ dán chặt vào cái điện thoại.
Vì cố gắng nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại trong thời gian dài nên mắt cô có chút mỏi.
Nhưng trong mắt Hứa Thuần Vi lại biến thành cô không dám chấp nhận hiện thực, bắt đầu rơi nước mắt trong âm thầm.
Hứa Thuần Vi bắt đầu nhìn Thư Dao với dáng vẻ cao ngạo. Rất đáng thương, Lương Diễn đối với cô vừa yêu thương vừa chiều chuộng nhưng bất quá cũng ăn nhờ cái gương mặt giống với mối tình đầu của anh thôi. Ngoại trừ gương mặt này, cũng không có gì sai khi chỉ là kẻ thế thân.
Hứa Thuần Vi nhìn cô đầy vẻ đồng tình: “Xem xong rồi? Đây mới là mối tình đầu mà Đại Ca nhớ mãi không quên, có phải dáng vẻ đó rất giống cô không?”
“Đương nhiên rất giống rồi,” Thư Dao cười ngọt ngào với Hứa Thuần Vi, dịu dàng nói cho cô ta, “Bởi vì người trong video chính là tôi mà.”
“Cô Hứa à, hình như cô vẫn chưa hỏi rõ, mối tình đầu của anh chính là tôi đó.”
Nhận xét Box