Chapter 42: Quá khứ và tương lai
Người làm vườn phụ trách việc chăm sóc cây cỏ hoa lá trong vườn đang rù rì nói chuyện với nhau, thảo luận xem nên thay luống hoa thành loại hoa nào.
Mà ở bên trong phòng sách, một mảnh tĩnh lặng.
Trên tường treo một bức tranh “Hoa súng” của Claude Monet, những sắc xanh lam đậm nhạt không đồng đều được sắp xếp cạnh nhau, các nét cọ gần như tan chảy.
Thư Dao cho xem lại một lần nữa mấy đoạn video đó. Cô phát hiện ra rất nhiều chi tiết mà chỉ xem lần đầu tiên cô đã không phát hiện ra. Ví dụ như cảnh cô ngủ trưa, đôi tay giúp cô đắp lên chiếc chăn; lúc cô vừa đánh xong một khúc đàn tranh, giọng của người đàn ông trong bối cảnh đó cười hỏi cô “Tối nay muốn ăn cái gì?”.
Lại ví dụ như vào lúc thân mật, cô nhăn nhó khóc thút thít, Lương Diễn ôm cô vào ngực dỗ dành, một tay ôm đầu cô, một tay khác xoa phần xương sống ở sau lưng, ngón út nhẹ nhàng trêu chọc một chút.
Những điều đó đều là thói quen nhỏ Lương Diễn hay dùng lúc an ủi cô.
Thư Dao cảm thấy yết hầu như bị ai đó nắm chặt lại, giống như có ai đó hút mất không khí của cô.
Cô nhìn chăm chú vào những cảnh thân mật trong video, nhìn hai người thoải mái tự tại không chút kiêng dè mà thân mật với nhau, tán gẫu với nhau.
Thậm chí Thư Dao bắt đầu hoài nghi liệu gương mặt đó có phải là chính cô hay không? Vì sao bây giờ một chút ấn tượng cô cũng không có?
Đầu óc cô lộn xộn, xem xét đến ngày ghi lại đoạn video đó -- thời gian có sớm có muộn, đều không ngoại lệ là ba năm trước đây. Từ tháng sáu đến tháng chín.
Ký ức của cô giống như bị ai đó dùng cục tẩy xóa đi mất đoạn thời gian đó.
Thư Dao cẩn thận lục lọi trong từng ngóc ngách của máy tính, hóa ra không chỉ có video mà còn có rất nhiều ảnh chụp. Tất cả đều là Lương Diễn.
Anh đang đọc sách, hoặc là đang làm việc, có khi chỉ chụp được một góc áo của anh.
Thư Dao cảm thấy rất khó chịu trong lồ ng ngực, ngón tay bấu chặt vào con chuột máy tính.
Cái gì cô cũng không nhớ rõ, trong đầu trống rỗng, giống như được nước mưa tẩy rửa qua, không để lại một chút dấu vết nào.
Thư Dao không biết là ai xóa đi những thứ này ở trong máy tính, càng không biết bản thân mình trước kia đã cùng Lương Diễn chung đụng như thế nào.
Đang lúc cô khó chịu bỗng nghe thấy tiếng người hẩu gõ cửa ở bên ngoài, “Cô Thư,” người hầu không bước vào phòng, lễ phép gọi cô, “Cô Khước Quỳ tới.”
Ký ức của Thư Dao hữu hạn nên trong nhất thời không nhớ ra được “Khước Quỳ” này là chỉ người nào.
Suy nghĩ kỹ lại thì cô mới nhớ ra, em gái ruột của Lương Diễn, hình như tên là Lương Khước Quỳ.
Hôm sinh nhật lần trước hai người có gặp qua, có điều sau đó thì không có liên lạc gì với nhau nữa.
Trong lòng Thư Dao rối như tơ vò, cũng không kịp xem tiếp những thứ còn lại trong máy tính, đứng lên đi ra ngoài.
Lương Khước Quỳ ngồi chờ ở bên ngoài, cô biết được thói quen của anh trai mình, không có sự cho phép của anh ấy thì người khác tuyệt đối không thể nào vào được phòng sách. Cũng vì vậy, khi biết được Thư Dao mới từ trong phòng sách đi ra ngoài thì cô vô cùng kinh ngạc.
Thư Dao không quá rành rọt chuyện tiếp đãi người khác như thế nào, mà cô cũng không biết bây giờ cô nên dùng thân phận gì để chung đụng với Lương Khước Quỳ, may mà tính cách của Lương Khước Quỳ hòa nhã, rất nhanh đã hóa giải nỗi bất an của Thư Dao.
Vốn dĩ Lương Khước Quỳ muốn đến tìm Lương Diễn để thương lượng về chuyện của Thư Dao. Triệu Ngữ Túc, mẹ của Lương Diễn từ sau khi biết con trai mình yêu đương thì cười không khép được miệng, hối thúc Lương Diễn nhanh chóng dẫn người về ra mắt bà.
Ai ngờ được Lương Diễn lại cố tình thờ ơ, lần nào nói đến cũng lại nói để lần sau đi, sợ làm cho con gái nhà người ta sợ hãi.
Triệu Ngữ Túc tức cái lồ ng ngực mắng thằng con trai nhà mình lâu nay, thấy Lương Diễn không thèm để ý thì thật sự là không nhịn được nữa, lúc này mới phái Lương Khước Quỳ lén đến thám thính tình hình.
Lần trước Lương Khước Quỳ gặp Thư Dao, trong lúc lén lúc dò hỏi Lương Diễn thì ít nhiều cũng biết được chuyện năm đó -- bao gồm cả trạng thái tinh thần của Thư Dao, cùng với chuyện hai người lần đó có thể xem như là chia tay trong hòa bình.
Đồng thời, Lương Diễn cũng đã cảnh cáo Lương Khước Quỳ, có một số việc tuyệt đối không thể nhắc tới trước mặt Thư Dao.
Trong lúc Thư Dao đang dò la hỏi về chuyện năm xưa, Lương Khước Quỳ thoáng có chút do dự, nói với cô: “Dao Dao, những chuyện này cô nên hỏi thẳng với anh trai tôi thì thích hợp hơn.”
Thư Dao nhìn đôi mắt của Lương Khước Quỳ, từ trước đến nay lúc nào cô cũng khiếp đảm cô gái này, nhưng vào lúc này đột nhiên lại có rất nhiều dũng khí. Cô nhẹ giọng nói: “Tôi nhìn rất giống với mối tình đầu của anh Lương hay sao?”
Lương Khước Quỳ đang uống nước, nghe được câu này thì cái ly đang cầm trong tay bỗng rơi thẳng xuống đất, vỡ tan tành. Cô nhìn Thư Dao đầy khiếp sợ: “Sao cô lại có suy nghĩ kh ủng bố như vậy?”
Trong lòng Thư Dao hơi chấn động. Lương Khước Quỳ không giống với Lương Diễn, cô gái này nhìn qua thì tâm tư rất đơn thuần, là kiểu người dễ ăn quả lừa. Có thể moi được vài thông tin từ chỗ cô gái này.
Đúng là chỉ dựa vào Thư Dao thì không thể moi được thông tin gì nhiều, nhưng Lương Khước Quỳ là em ruột của Lương Diễn, cô ấy hẳn sẽ biết rõ chuyện của năm đó.
Nhìn phản ứng của cô ấy không muốn nói thẳng ra, vậy chỉ đành lừa cô ấy một phen.
Thư Dao cụp mắt xuống, giọng nói chất chứa đau thương: “Tôi đã biết từ sớm anh ấy từng có cô gái mà anh ấy rất yêu thương, tôi cũng không có ý nhỏ nhen gì với người cũ nhưng tôi chỉ muốn biết mình rốt cuộc có vị trí như thế nào trong lòng anh ấy? Tôi có nhìn thấy mấy cái video, cũng nghe mấy tin đồn thổi gió, chẳng lẽ anh Lương chỉ xem tôi là người thay thế thôi sao?”
Mấy năm nay Thư Dao đã đọc không ít truyện ngôn tình có tình tiết về bạch nguyệt quang, ngay cả lời thoại trong đó cô còn nhớ rõ. Bây giờ lại sắm vai một người vừa mới biết được thân phận người thay thế đáng thương, có thể nói là dư sức.
Người hầu nghe được âm thanh cái ly rơi vỡ trên đất thì muốn tới dọn dẹp. Lương Khước Quỳ lại xua tay với, ý bảo người hầu rời đì, tự mình cúi người nhặt từng mảnh thủy tinh nhỏ vụng lên.
Bên trong phòng chỉ có hai người, một con chim đậu lại bên ngoài cửa sổ, nghiêng đầu, ríu rít kêu không ngừng.
Trong lòng Lương Khước Quỳ đấu tranh vô cùng.
Thư Dao không lên tiếng, khẽ liếc nhìn cô ấy một cái, tiện đà cúi đầu xuống, lã chã chực khóc, sắm vai một cô gái yếu đuối đáng thương: “Anh Lương rất yêu thương tôi, điểm này tôi không phủ nhận, anh ấy đối xử với tôi rất tốt. Nhưng nếu như chút tốt đẹp này cũng là giả, chỉ bằng khuôn mặt này giống của người anh ấy từng yêu mà yêu ai yêu cả đường đi thì tôi đây tình nguyện không cần.”
Lương Khước Quỳ theo bản năng buộc miệng thốt ra: “Đừng … đừng mà.” Bẩm sinh cô đã có tật cà lăm, mấy năm có bạn trai ở kế bên bầu bạn nên tật này đã đỡ hơn rất nhiều, chỉ là rơi vào tình huống đặc thù thì bệnh cũ không kéo cũng tới.
Thư Dao thật sự không khóc được, lấy một tờ khăn giấy từ hộp bên cạnh, ấn lên đôi mắt, bày ra dáng vẻ nước mắt yếu mềm tan nát cõi lòng.
Lương Khước Quỳ đã bắt đầu sốt ruột, hoàn cảnh từ nhỏ của cô đã rất tốt, thậm chí có thể nói là rất đơn thuần ngây thơ. Hoàn toàn khác biệt với Lương Diễn tâm cơ thâm trần, Lương Khước Quỳ có thể nói là không có chút tâm cơ nào -- bị người ta lừa còn có thể móc tiền cho thêm người ta.
Lương Khước Quỳ bắt đầu ngồi không yên, bên này là Thư Dao đang thương tâm rơi nước mắt vì bản thân là người thay thế, bên kia lại là mấy lời thánh chỉ và răn đe là không được để lọt tiếng gió nào của Lương Diễn. Bây giờ cô đang rơi vào tình thế khó xử, không còn cách nào khác: “Đại ca không phải là người như vậy đâu,” Lương Khước Quỳ khó khăn lắm mới nặn ra được một câu nói: “Anh ấy tuyệt đối không bao giờ sẽ tìm vật thay thế đâu.”
Những lời này là lời thật lòng nói ra. Sau khi Thư Dao rời đi, có người dựa theo đoạn video được phát tán ra ngoài kia mà chuyên môn tìm kiếm những cô gái có ngoại hình tương tự Thư Dao, cũng mặc chiếc váy xanh giống y đúc đưa đến cửa cho Lương Diễn. Còn cố ý nói cho Lương Diễn biết, cô gái này là sạch sẽ, tuổi tác không lớn, giống hệt như tờ giấy trắng, tùy ý anh muốn dạy dỗ chăm sóc như thế nào cũng được.
Lương Diễn nhận tạm, chỉ là ngắm nghía hồi lâu lại cho người đưa ra ngoài.
Đó là lúc Thư Dao vừa đi không bao lâu, Lương Khước Quỳ nhìn thấy anh mình ngồi trầm tư trên sô pha, không nhịn được mới hỏi một câu. Lương Khước Quỳ lúc đó cho rằng hai người sẽ không còn cơ hội tái hợp, cũng muốn khuyên anh trai nên bắt đầu lại một lần nữa. Cô nói: “Đại ca à, nếu anh thích cô gái đó thì cứ giữ lại đi không sao, chỉ cần mẹ hiểu ra sẽ không để ý này nọ nữa đâu.”
Lương Diễn vẫn không trả lời lại, chỉ day day huyệt Thái Dương.
Thật lâu sau anh mới nói: “Anh sẽ không tự lừa mình dối người.”
Thích chính là thích, không thích chính là không thích. Đối với loại chuyện như thế này, Lương Diễn càng biểu hiện kiên quyết hơn bất cứ ai.
Lúc này nhìn Thư Dao như vậy, Lương Khước Quỳ vội vàng thanh minh giúp anh trai mình: “Đối với chuyện tình cảm, đại ca không có khả năng ---”.
“Đúng là đối với chuyện tình cảm,” Thư Dao cố gắng “ưu thương” kể lại mấy lời thoại mà cô đã đọc qua, “Anh ấy đối với người cũ hãy còn nặng tình, tôi biết bản thân mình sẽ không thể nào có được hoàn toàn trái tim của anh ấy. Tôi vĩnh viễn chỉ là hình bóng của người khác, tình cảm của anh ấy đối với tôi chỉ là một loại bố thí.”
Lương Khước Quỳ ngây ngốc, so ra cô còn lớn hơn Thư Dao mấy tuổi, kinh nghiêm tình trường tình đời gì rất mạnh nhưng lúc này lại sốt ruột, lại vì những lời miêu tả của Thư Dao mà tan nát cõi lòng.
Lương Khước Quỳ khó khăn mở miệng: “Đại ca không phải là người có mới nới cũ.”
Sau khi nhìn thấy nụ cười tự giễu trên gương mặt Thư Dao thì Lương Khước Quỳ đã biết mình đã nói bậy rồi, lại không biết nên sửa lời như thế nào mới đúng, lòng nóng như kiến bò trên chảo.
Thư Dao tiếp tục vở kịch của mình: “Vẫn muốn cảm ơn lời an ủi của cô, những ngày tháng bị anh ấy xem là người thế thân với tôi như vậy là quá đủ rồi, ngày mai tôi sẽ chỉ động rời đi ---”
“Không được!” Lương Khước Quỳ thở hổn hển dồn dập, không nhịn được mà cắt ngang lời của Thư Dao.
Ngày mai phải đi? Lương Khước Quỳ bị mấy lời này của Thư Dao dọa sợ rồi. Cô theo quán tính nhớ lại mấy lời đánh giá trước đây của Lương Diễn dành cho Thư Dao, là một cô gái cứng cỏi từ trong xương cốt. Quả nhiên đúng là rất cứng cỏi, cũng rất cứng đầu. Nhưng bây giờ đâu phải thời điểm để cứng!
Nhìn Thư Dao lấy khăn giấy che mắt lại, bả vai run rẩy, Lương Khước Quỳ rốt cuộc cũng không nhịn được, đem toàn bộ sự thật nói ra: “Từ đầu đến cuối, đại ca chỉ có mình cô là bạn gái. Ba năm trước đây hai người yêu nhau, nhưng được khoảng ba tháng thì chia tay, sau đó cô cũng không xuất hiện nữa …. Đại ca cũng không có thêm bất cứ người bạn gái nào nữa. Tôi biết bây giờ cái gì cô cũng không nhớ rõ, nhưng thật sự là đại ca vẫn đang đợi cô.”
Thư Dao vò khăn giấy lại. Quả nhiên, ký ức trong ba tháng mơ hồ đó, cô đúng là đã từng tiếp xúc với Lương Diễn. Nhưng mà cái gì cô cũng không nhớ được. Đầu óc trống rỗng, một mảnh trống không, không chút ấn tượng nào.
Thư Dao cụp mắt, giọng nói mang theo tiếng khóc nức nở: “Cô đừng dùng mấy lời này để lừa tôi, tôi biết cô có ý tốt, nhưng nếu như chuyện đó là sự thật, thì tại sao anh ấy lại không nói gì với tôi?”
Lương Khước Quỳ buột miệng nói ra: “Anh ấy là sợ cô nhớ lại chuyện không tốt sẽ rơi vào cảnh tự kỷ!”
Thư Dao không nói gì. Tự kỷ! Cô tự kỷ?
“Lúc đó trạng thái của cô rất đáng sợ, dù chỉ là một người lạ cũng không muốn gặp, mỗi ngày đều trốn trong phòng của đại ca. Đại ca vì cô mà giảm bớt số lần đi công tác. Những lúc không thể không ra khỏi cửa thì tuyệt đối sẽ dẫn cô theo, không để cô một mình ở nhà.”
Lương Khước Quỳ nói: “Bây giờ, đại ca sợ cô bị k1ch thích, tình nguyện chấp nhận rằng cô không nhớ ra anh ấy, cũng không cho chúng tôi nói cho cô biết.”
Thư Dao ghi nhớ thật sâu từng câu nói của Lương Khước Quỳ, ý muốn giải nghĩa ý tứ đằng sau nó.
Lương Khước Quỳ hiểu lầm sự im lặng lúc này của cô, cho rằng cô không tin. Lương Khước Quỳ chỉ sợ Thư Dao rời đi nên vội vàng chứng minh: “Nếu như cô không tin lời tôi nói, có thể đi cùng tôi đến biệt tự ở Tây Sơn để xem thử. Trước kia cô và đại ca ở bên đó, sau khi cô đi thì anh ấy cũng dọn ra, nhưng bây giờ mỗi tháng đều sẽ qua bên kia ở lại một đêm.”
Thư Dao ngước mắt nhìn về phía Lương Khước Quỳ, đôi mắt của cô là do tự cô xoa đến ửng đỏ: “Bây giờ cô có thể dẫn tôi qua đó được không?”
Lương Khước Quỳ không hề nghĩ ngợi đã trực tiếp gật đầu. Cô không biết bản thân mình vừa bị người ta lừa vào tròng, chỉ nghĩ làm cách nào để Thư Dao đừng rời khỏi Lương Diễn.
Mãi cho đến khi lên đường, Lương Khước Quỳ còn nhỏ nhẹ khuyên nhủ Thư Dao, bảo đảm với cô: “Tôi sẽ không lừa cô.”
Phong cảnh ngoài cửa xe nhanh chóng lùi dần về phía sau, bóng dáng cây cối xum xuê liên tục lướt qua, giống như cánh chim nhanh chóng bay đi.
Thư Dao vần vò cục khăn giấy đã vo tròn lại trong lòng bàn tay, hơi nghiêng người, hỏi Lương Khước Quỳ: “Làm thế nào mà tôi quen biết với anh Lương vậy? Rồi tại sao lại chia tay?”
Lương Khước Quỳ nghĩ nghĩ rồi mới cẩn thận nói với Thư Dao: “Như thế nào quen biết thì tôi không rõ lắm, đại ca cũng không nói cho tôi biết. Đến nỗi vì sao hai người chia tay, thì tôi mới biết được nhiều thêm chút.”
“Khi đó Thư Minh Quân, chị của cô tìm tới cửa nhà, nói anh trai tôi dụ dỗ con gái nhà lành,” Lương Khước Quỳ thành thật khai báo không chút che giấu, “Nhưng rõ ràng là bản thân cô không muốn rời đi, mà anh tôi cũng không muốn thả người. Tầm cỡ một tuần đi, đột nhiên anh tôi lại đưa cô đến chỗ của Thư Minh Quân.”
Thư Dao không nói lời nào, chỉ duy nhất có một chỗ trong lồ ng ngực lại đau tức.
Rất nhanh đã tới khu biệt thự ở Tây Sơn. Bên này tấc đất tấc vàng, không nhà mặt phố thì bố làm to.
Thư Dao chưa từng tới đây nhưng khung cảnh trước mắt lại cảm thấy quen thuộc.
Lương Khước Quỳ dẫn theo Thư Dao, xuyên qua hai hàng cây xanh cao lớn xanh um, một con bướm nhẹ nhàng đậu lại trên làn váy của Thư Dao, lại khẽ vỗ cánh muốn bay đi.
Sau khi bước vào trong sân, cất bước lên bậc thang, Lương Khước Quỳ xoay người nhắc nhở Thư Dao: “Dao Dao, cô chờ một lát, đừng ---”
Lời con chưa dứt, cô đã thấy sắc mặt Thư Dao tái nhợt, nhắm mắt lại, mềm oặt người té xỉu trên đất.
Lương Khước Quỳ bị dọa cho hồn vía lên mây, gọi cô: “Thư Dao!”
Lương Diễn và ba mẹ Thư đang ở trong nhà cũ. Thư Thiển Thiển vừa mới bị cảnh sát giải đi, tiếp nhận điều tra chi tiết hơn.
Thư Minh Quân đem sự tình năm đó nói vắn tắt cho Thư Thế Minh, Thư Thế Minh chỉ cảm thấy lòng đầy sợ hãi, không thể tin được: “Đều là do Thiển Thiển làm sao?”
Ông khó có thể tiếp thu được chuyện này, phải mất một lúc lâu sau, rốt cuộc mới có thể chấp nhận được sự thật đó. Tuy rằng không có quan hệ huyết thống nhưng Thư Thế Minh đã là “ba” của Thư Thiển Thiển nhiều năm như vậy, không thể nói là không có tình cảm được.
Lúc Thư Thiển Thiển bị dẫn đi, khóc nức nở, liều mạng quỳ trên đất dập đầu, rất đáng thương, chỉ cầu xin Thư Thế Minh tha thứ.
- - So sánh với những chuyện Thư Dao đã phải trải qua, Thư Thế Minh không cách nào dành được chút đồng cảm nào, quay mặt đi, không nhìn cô ta.
Lương Diễn vẫn chưa đi, anh lên lầu hai.
Chỗ mà trước đây đã từng xảy ra huyết án đã được gột rửa sạch sẽ, không để lại chút dấu vết nào. Chỉ là lâu rồi không có người ở, mặc dù đã có mời người dọn vệ sinh định kỳ nhưng vẫn không cách nào sạch được.
Lương Diễn đi xem căn phòng trước đây của ông bà Thư. Thư Thế Minh vẫn còn nhớ rất kỹ tình hình lúc đó, có chút không đành lòng nhưng vẫn chỉ cho Lương Diễn xem: “Lúc trước mẹ của Dao Dao là mất ở chỗ này.”
Lương Diễn hỏi: “Bày biện trong căn phòng này vẫn giữ như năm đó sau?”
Thư Thế Minh gật đầu. Cho tới bây giờ vẫn chưa thay đổi.
Tầm mắt của Lương Diễn dừng lại trên chiếc giường. Đây là một cái giường gỗ, so với mấy loại giường gỗ trên thị trường hiện nay thì cao hơn một chút, có lẽ đây là kiểu dáng thịnh hành vào lúc đó, bây giờ nhìn lại có chút cổ xưa.
Anh bước qua, khom lưng xuống, vươn tay sờ thử khe hở dưới giường, nơi này đủ chỗ cho một đứa trẻ bò vào. Lương Diễn rút tay lại, xoay người xem chỗ mà Thư Thế Minh vừa chỉ. Anh nhìn khe hở dưới giường, chợt sững người, giống như nhìn thấy Thư Dao lúc còn nhỏ đang sợ hãi trốn dưới gầm giường, run rẩy.
Cô có thể nhìn thấy một cách rõ ràng Tô Oản Diễn đã điên cuồng giết mẹ của cô như thế nào. Trốn dưới gầm giường tối đen, một câu cũng không dám thốt ra. Nhìn mẹ của mình ở cách mình chưa đến một mét.
Lương Diễn đứng lên, hỏi: “Trước kia Dao Dao ngủ ở phòng nào?”
Phòng của Thư Dao ở kế bên, là kiểu phòng ngủ điển hình của bé gái, có búp bê barbie, có cái bàn bằng gỗ hồ đào và tủ quần áo.
Có mấy bức thư còn được giữ lại.
“Khi đó Dao Dao không mang theo nhiều đồ đi,” Thư Thế Minh giải thích, “Tôi cũng là sợ con bé nhìn vật sẽ nhớ lại chuyện cũ nên trên cơ bản là đồ dùng sinh hoạt đều mua mới hết.”
Lương Diễn đi đến bên cạnh bàn học, kéo ngăn kéo ra. Trong ngăn kéo đầu tiên, tất cả đều là dây buộc tóc và kẹp tóc của con gái, sáng lấp lánh, tuy rằng đã qua nhiều năm như vậy nhưng bề ngoài chỉ thay đổi rất ít, có thể tưởng tượng được vẻ sống động bóng bẩy của những thứ này trước kia.
Trong ngăn kéo thứ hai để một quyển nhật ký của con gái.
Lương Diễn mở ra, lật xem từng tờ. Nét chữ của Thư Dao lúc đó không tính là thon thả, vẫn còn mang chút đặc trưng của tính cách trẻ con, nét bút mượt mà, cực kỳ đáng yêu. Ở trong đó có một tờ, Lương Diễn lật ra được ảnh chụp của mình. Ngón tay dừng lại một chút.
Đó là một tấm ảnh được cắt xuống từ trên báo, là ảnh trắng đen. Là ảnh chụp lúc Lương Diễn nhập học cấp hai, mặc áo sơ mi trắng đồng phục trong trường, mím môi nhìn về phía máy ảnh, không có chút xíu nụ cười nào.
Mực in báo đều là mực dầu, sao có thể chịu được sự bào mòn lâu như vậy của thời gian nhưng tấm ảnh được cắt cẩn thận từ trên báo này đã được xử lý nên có thể bảo tồn hoàn chỉnh.
Bức ảnh này được kẹp bên trong quyển nhật ký, bên cạnh là nét chữ nắn nót của Thư Dao -- “Nghiêm túc học tập như anh Lương Diễn”.
“Anh Lương Diễn rất dũng cảm, mình cũng muốn trở thành người dũng cảm như anh Lương Diễn”
“Hy vọng sau này mình sẽ có cơ hội đứng trước mặt anh Lương Diễn, nói với anh ấy ‘Em rất ngưỡng mộ anh’”.
Lương Diễn khẳng định bản thân mình trước đó không quen biết Thư Dao, càng không biết được cô lấy bức ảnh này từ đâu ra. Lật mặt trái của bức ảnh, anh còn chưa kịp nhìn rõ mấy chữ in chì bị lem lên bức ảnh đã nhận được điện thoại của Lương Khước Quỳ.
Giọng của Lương Khước Quỳ hoảng hốt: “Đại ca, anh nhanh đến đây đi. Thư Dao đã xảy ra chuyện rồi!”
Cánh tay của Thư Dao rất đau. Cô luôn bị ám ảnh bởi những hình ảnh đáng sợ, khi thì bản thân cô đang trốn trong bóng tối, máu nóng thấm ướt váy; khi thì có người có người lôi kéo tay cô, không ngừng dùng mũi kim bén nhọn đâm vào da cô.
“Dao Dao” Tiếng cười của người đó dữ tợn thê lương, “Ta là mẹ của con, con trốn tránh mẹ làm cái gì? Qua đây, gọi mẹ đi …. ba của con chắc chắn sẽ rất vui …”
Lúc bừng tỉnh lại phát hiện mình đang ở trong căn phòng mà cô đã từng ở cùng với ba mẹ. Cảnh tượng cuối cùng mà cô nhìn thấy, cũng chính là cảnh tượng mà từ trước đến nay, là khởi nguồn cho cơn ác mộng của cô.
Thầy dạy đàn tranh bị bệnh nên buổi học cuối cùng cô có thể lựa chọn là học hay không học. Mẹ nói với cô ba được nghỉ phép nên có thể cùng đến công viên. Thư Dao vội vàng về nhà thay váy, ngoan ngoãn đeo cặp sách về nhà. Trên đường về có một chiếc xe thể thao màu tím dừng lại, cửa sổ xe hạ xuống, bên trong là một cô xa lạ hỏi đường với Thư Dao. Vừa hay lại là khu nhà mà Thư Dao ở.
Thư Dao nghiêm túc chỉ rõ đường đi cho cô đó, cô xa lạ còn không thèm nói cảm ơn, nhìn Thư Dao với ánh mắt kỳ lạ. Thư Dao mới vừa về nhà đã có một cô bé lạ mặt đến bấm chuông cửa. Trên mặt cô bé đó có dính bùn dơ, lấm lem rất đáng thương, nói mẹ của cô bé đang ở đây. Mà ở phòng khách kế bên ba của Thư Dao đúng là đang trò chuyện với khách.
Thư Dao không chút nghi ngờ, mở cửa, mời cô bé vào nhà. Sau đó cô bé nhường đường cho cái cô lạ mặt lúc nãy đã hỏi đường bước vào. Cô lạ mặt nổ súng bắn vào đầu ba của cô, chém chết mẹ của cô. Thư Dao trốn dưới gầm giường, che miệng lại không dám phát ra âm thanh nào, nhìn cô lạ mặt đó từng nhát dao chém xuống.
Thư Dao nhận ra đây là người đã hỏi đường lúc nãy. Là cô đã tiếp tay, là cô đã hủy hoại gia đình của mình.
Một phút trước chính tay mẹ còn giúp cô mặc váy. Bây giờ một góc váy đã bị thấm máu tươi của mẹ.
Khi còn nhỏ Thư Dao là đứa bé thích giúp đỡ người khác, mẹ và thầy cô vẫn dạy bảo cô như vậy, nhất định phải đối xử chân thành, phải lễ phép với mỗi người xa lạ xung quanh mình. Đối với mỗi một người lạ gặp mặt cô đều rất chân thành. Nhưng bọn họ lại không như vậy….
Trên hành lang bệnh viện, Lương Khước Quỳ nơm nớp lo sợ, cô kể lại toàn bộ sự tình từ đầu đến cuối, khuôn mặt Lương Diễn trầm hẳn xuống, vung tay lên.
Lương Khước Quỳ sợ hãi nhắm mắt lại, gọi một tiếng “đại ca”, nhưng mà cảm giác đau đớn như trong tưởng tượng không có xảy ra.
Lương Diễn không đánh cô, chỉ vỗ vỗ bả vai của cô, trầm giọng nói: “Đi rửa mặt trước, đợi lát nữa rồi nói.”
Lương Khước Quỳ nói với Lương Diễn: “Bác sĩ nói, Dao Dao là do tuột huyết áp nên mới bị ngất.”
Lương Diễn vào phòng bệnh, trên khăn trải giường trắng tinh, Thư Dao đắp chăn, trên mui bàn tay có ghim kim, đang truyền chất dinh dưỡng.
Cô đang gặp ác mộng, tự cuộn chặt người lại.
Lương Diễn lại gần, nhìn thấy cô không ngừng rơi nước mắt, vừa khóc vừa nức nở gọi “anh trai” trong mơ.
Anh ngồi ở mép giường, giống như trước đây, nhẹ nhàng ôm lấy cô, thấp giọng: “Anh đây.”
Thư Minh Quân đứng bên cạnh nhìn Thư Dao như vậy thì đau lòng vô cùng. Trải qua sự việc lần trước cô đã sớm có sự chuẩn bị tâm lý nhưng vẫn không kiềm lòng được mà hỏi Lương Diễn: “Nếu như sau này Dao Dao cũng như vậy … thì anh làm sao bây giờ?”
Lương Diễn nghiêng người, ý nói cô nhỏ tiếng một chút.
Thư Minh Quân ngập ngừng hỏi: “Nếu sau này Dao Dao vẫn giống như lúc trước, lúc ở bên cạnh anh, không chịu ra cửa, chỉ quanh quẩn trong nhà không muốn đi đâu. Ngoại trừ anh ra thì không muốn tiếp xúc với bất cứ ai ở bên ngoài, chỉ có thể ỷ lại vào anh --” Khoan đã.
Thư Minh Quân cảm giác như có chỗ nào đó không đúng lắm. Chuyện này không phải vừa hay thỏa mãn cái tâm lý khống chế đến mức bi3n thái của Lương Diễn sao?
Lương Diễn nói một cách nhẹ tênh: “Không sao cả.”
Trong lòng Thư Minh Quân thầm mắt anh một câu bi3n thái.
Lương Diễn nhìn về phía Thư Dao vẫn đang nằm ngủ say trên giường, được anh vỗ về, nước mắt của cô dần dừng lại.
Lương Diễn nói: “Tôi hy vọng cô ấy có thể giao tiếp như một người bình thường, nhưng mà, nếu như vậy làm cho cô ấy không thoải mái, hoàn toàn ỷ lại vào tôi cũng được. Chỉ cần cô ấy ổn.”
Thư Minh Quân im lặng không nói. Trong lòng cô vẫn hy vọng em gái mình có thể giống như bao người khác, nhưng cưỡng bách lại chỉ khiến Thư Dao càng thêm khó chịu.
Lương Diễn dặn dò cô: “Cô đi mua chút đồ ngọt hoặc là cháo về đây đi, đợi lát nữa Dao Dao tỉnh lại sẽ ăn.”
Thư Minh Quân nhận lời rồi xoay người đi.
Lúc chất dịch truyền được một nửa thì Thư Dao chợt lạnh run, giật mình tỉnh lại từ khung cảnh trong mơ.
Lương Diễn chưa kịp phản ứng lại, Thư Dao đã nắm lấy kim tiêm trên tay rút ra, hoảng sợ rúm người lại, áp lưng vào tường, thét chói tai: “Tôi không cần ghim kim.”
Y tá đang chuẩn bị đo huyết áp cho cô đứng bên cạnh bị dọa, thiết bị đo trong tay rơi xuống đất, vội vàng nhặt lên, không nén được nổi kinh ngạc trong lòng.
Lương Diễn nhìn ra được trạng thái của cô không ổn, ngồi quỳ ở trên giường, vươn tay về phía cô, chờ cô qua chỗ anh: “Dao Dao, đừng sợ.”
Đôi mắt Thư Dao mất đi tiêu cự, qua một lúc lâu mới thấy rõ được Lương Diễn.
Nước mắt cô rơi lã chã, vươn tay về phía Lương Diễn, ôm lấy anh, hai cánh tay mảnh khảnh ôm lấy cổ anh, khóc thất thanh.
“Lương Diễn, anh đi đâu vậy?” Thư Dao khó chịu, cô gọi anh, “Em rất sợ.”
Vết kim lúc nãy do cô rút ra quá đột ngột, lại không kịp thời đè lại nên máu đỏ tươi chảy ra, theo động tác của cô vấy bẩn áo sơ mi của anh.
Y tá chưa nhìn thấy cảnh tượng như vậy bao giờ, cẩn thận cầm tăm bông lại gần, Lương Diễn nhận lấy, ấn trên mui bàn tay của Thư Dao.
Thư Dao hơi run lên, cũng không cự tuyệt. Tay bị đè lại để cầm máu cũng đau, nhưng nếu cái đau này là do Lương Diễn mang đến, cô có thể chịu đựng.
Tình huống hiện tại của Thư Dao rất khó nói, cô vùi mặt trong lồ ng ngực của Lương Diễn, không muốn gặp ai.
Lương Diễn kêu người y tá kia ra ngoài.
Qua một lúc lâu sau, hưởng thụ vòng ôm của anh, Thư Dao rốt cuộc cũng bình tĩnh trở lại.
Cô vẫn không thể nào nhớ ra được khoảng thời gian trải qua cùng Lương Diễn trong quá khứ, nhưng giờ phút này lại không thay đổi được sự ỷ lại của cô dành cho anh.
Thư Dao nắm chặt áo sơ mi của Lương Diễn: “Em rất sợ hãi.”
“Em nghe Khước Quỳ nói trước kia chúng ta từng yêu nhau, nhưng bây giờ cái gì em cũng không nhớ rõ, vừa nghĩ đến đã thấy rất khó chịu,” Thư Dao chống đầu lên ngực anh, đem nước mắt chùi lên áo sơ mi của anh, “Bây giờ đầu em rất đau, giống như là có sâu đang bò tới bò lui trong đó.”
Bàn tay to của Lương Diễn ấn huyệt Thái Dương của cô, xoa nhẹ vài cái. Lúc cô bị đau đầu, chỉ cần ấn chỗ này thì sẽ giảm bớt đau. Anh biết mỗi một cách để giúp cô có thể thấy thoải mái hơn.
Thư Dao lập tức nheo mắt lại, giống như con mèo con, cún con được chủ cưng nựng, lại nhích lại gần ngực anh.
Lương Diễn nhỏ giọng nói: “Đừng nghĩ nữa, những chuyện đó đều đã qua, không nhớ được cũng không sao.”
Thư Dao vẫn vùi mặt trong ngực anh, thút tha thút thít nức nở, hỏi: “Còn có chuyện này, em muốn hỏi anh một chút.”
Trong lòng Lương Diễn hơi trầm xuống. Nếu như lúc này Thư Dao muốn hỏi chuyện lúc còn nhỏ -- Anh không đành lòng nói cho cô nghe chân tướng sự việc, nhưng cũng không muốn lừa gạt cô.
Lương Diễn nhẹ nhàng xoa huyệt Thái Dương của cô, khàn giọng nói: “Em nói đi.”
Thư Dao nghĩ đến mấy hình ảnh mà cô nhìn thấy trong video, cánh tay non mịn ôm lấy cổ anh, nghẹn ngào đặt câu hỏi: “Em và anh đã ngủ chung với nhau lâu như vậy, nhiều lần ôm ấp hôn hít, ngay cả việc cọ bên ngoài không cho vào cũng đã làm. Kết quả lần trước đi kiểm tra, bác sĩ nói em vẫn chưa xảy ra quan hệ nam nữ. Lương Diễn, có phải là anh không được hay không?”
Nhận xét Box