Chapter 41: Video

Chapter 41: Video

Cuộc họp video vẫn tiếp tục.


Mà chủ nhân của hội nghị, lúc này lại đang quỳ một chân trên đất, kiên nhẫn dạy Thư Dao hôn môi.


“Thở từ từ thôi, ngoan.” Môi Lương Diễn dán lên khóe miệng cô, thấp giọng dạy bảo, “Đừng khẩn trương, đừng sợ.”


Đầu gối đè lên khăn bông mềm cũng không đau. Bút máy nhẹ nhàng lướt qua xương quai xanh, làn da khẽ run lên vì có kim loại lạnh buốt chạm vào. Thư Dao thử tập thở để cho hô hấp của mình bình thường trở lại.


Hơi thở mềm mại cùng hơi thở nóng rực đan xen vào nhau, nhịp tim đập thình thịch, dịu dàng cọ xát vào nhau.


Bàn tay to của Lương Diễn ấn vào sau gáy của cô để phòng ngừa cô chạy trốn, đồng thời cũng phòng ngừa cô kích động mà cục đầu vào bàn. Không gian nhỏ hẹp, nhiệt độ da thịt dường như có thể đốt nóng không khí xung quanh, Thư Dao nhắm chặt mắt lại, lông mi run run, học cách đáp lại anh.


Lá gan của Thư Dao rất nhỏ.


Nhỏ đến mức không dám đi biểu diễn trước mặt mọi người, không dám tranh luận to tiếng với ai, có rất nhiều chuyện cô không dám làm, Thư Minh Quân cũng sẽ cổ vũ là cô dũng cảm, nói với cô đó là điều phải làm, không thể cứ mãi làm người nhát gan như vậy.


Nhưng Lương Diễn sẽ không.


Cho tới bây giờ anh cũng chưa từng bắt ép Thư Dao làm chuyện mà cô không thích, khoan dung với tất cả những khuyết điểm nhỏ nhặt của cô, luôn ở bên cạnh cô, dạy cho cô, bảo cô là những nỗi sợ hãi và khiếp đảm của cô chả là gì, anh có thể bảo vệ cô.


Cũng như hiện tại.


Hai phút sau.


Cho đến khi âm thanh ở đầu bên kia ngừng lại, lúc này Lương Diễn mới ngồi thẳng dậy.


Tay cầm bút máy, ngòi bút mạ vàng xoẹt qua trang giấy, lưu lại một vệt dài.


Trong góc khuất của máy quay, tay kia nhẹ nhàng vuốt v e tóc, má, môi của người dưới gầm bàn.


Cấp dưới nhạy cảm phát hiện ra, hình như hôm nay tâm trạng Lương Diễn khá tốt.


Đợi đến lúc hội nghị kết thúc, Lương Diễn tắt camera, nghiêng người bế Thư Dao từ trên mặt đất lên, hỏi: “Hiện tại cơ thể em còn đau không? Còn đau đầu không?”


Thư Dao thành thật trả lời: “Không đau, hạ sốt rồi.”


Thư Dao mới hết sốt, một cái ôm là đủ rồi, Lương Diễn có là cầm thú cũng hông nỡ ra tay.


Thư Dao ôm cổ Lương Diễn, nhỏ giọng hỏi: “Anh à, tối nay em ngủ chung được không?”


“Đương nhiên có thể,” Lương Diễn vuốt v e đuôi tóc của cô, nở nụ cười, “Nhưng mà em phải ngoan ngoãn một chút, chờ cơ thể tốt hẳn rồi tính tiếp.”


Vừa dứt lời, bên ngoài đã có người gõ cửa, Đặng Giới dùng sức hắng giọng vài tiếng nhắc nhở: “Đại ca, chúng ta nói về chuyện chính sự trước có được không?”


Thư Dao nhẹ nhàng hôn trên mặt Lương Diễn một cái.


Lúc này mới rời đi.


Đặng Giowsi nhìn gò má ửng hồng của Thư Dao, nghĩ thầm đại ca của mình cũng khá giỏi, bên ngoài nhìn cái gì cũng không ra, còn hạn chế giao tiếp, tùy trường hợp không thể tránh cũng không để cho người bên ngoài dễ dàng lại gần.


Không nghĩ ra ở bên trong lại chơi đùa ác liệt ấy chứ, đã vậy còn trong thư phòng.


Anh ta lắc lư đến trước mặt Lương Diễn kêu một tiếng đại ca.


Lương Diễn buông bút máy, ngẩng đầu nhìn: “Đã tìm ra Thư Thiển Thiển chưa?”


“Tìm được rồi. Bây giờ cô ta đang ở nhà, em có nói với bác Thư một câu, bảo bác ấy quan sát kỹ tình hình hiện tại,” Đặng Giới chẹp miệng một tiếng, nói: “Đáng tiếc cũng không lấy được từ cô ta cái gì.”


Anh ta nhìn về phía Lương Diễn, thử thăm dò, hỏi: “Đại ca, đợi lát nữa anh nói chuyện với Triệu Thanh Niệm xong, có muốn đi xem cô ta một chút không?”


Từ trước đến nay anh ta chưa từng gặp ai tàn nhẫn hơn Lương Diễn.


Chữ ‘tàn nhẫn’ này không đơn thuần là vũ lực, trái lại, cơ hội thấy Lương Diễn dùng vũ lực là cự nhỏ.


Trong ấn tượng của anh ta, Lương Diễn chỉ động tay động chân đúng hai lần.


Lần đầu tiên là khi Lương Diễn bị bắt cóc và được cứu khi còn là đứa trẻ. Lúc ấy báo chí đưa tin rầm rộ, tán thưởng Lương Diễn cơ trí hơn người, đánh nhau với kẻ bắt cóc nhưng rất nhanh đã bị thế lực ba Lương đ è xuống.


Phải biết là khi Lương Diễn đang ngủ trưa, anh ta có ý đi trêu chọc, lại bị Lương Diễn nửa tỉnh nửa mê đè lên trên giường, thiếu chút bị bóp cổ đến chết.


Bác sĩ giải thích đó là do chấn thương tâm lý còn sót lại.


Lần thứ hai là không lâu trước đây, khi anh ta nổi ý xâu với Thư Dao.


Lương Diễn ra tay độc ác giáo huấn anh ta một lồi.


Trong lòng bàn tay cắm tủy tinh thật sâu, còn bị đạp một cước, suýt nữa gãy xương sườn, trước ngực tụ máu bầm, rất lâu sau mới khỏi.


Miệng vết thương cũng lưu lại vết sao rất sâu.


Người bên ngoài đều thiếu kiên nhẫn, thích động thủ, nhưng Lương Diễn không giống vậy, anh am hiểu, nắm chắc tâm lý lòng người, rồi đánh bại từng người một.


Trừ khi chạm vào vảy ngược của Lương Diễn, nếu không anh cũng sẽ không ra tay ác độc.


Đặng Giới vô cùng may mắn, may mà anh ta là đàn em của Lương Diễn chứ không phải đối thủ cạnh tranh.


Sắc mặt Lương Diễn lạnh tanh: “Đi.”


Đặng Giới dụng tâm nhắc nhở Lương Diễn: “Thư Thiển Thiển tuy không phải người thân ruột thịt với Thư Thế Minh, nhưng ít nhiều cũng mang họ Thư, mà Thư Thế Minh nuôi cô ta nhiều năm như vậy ắt cũng có tình cảm. Về sau nếu anh cưới Thư Dao, Thư Thế Minh là cha vợ, nên kiềm chế chút, hạn chế thôi.”


Đặng Giới không mong Lương Diễn sẽ thương hoa tiếc ngọc vì trong từ điển của anh vốn không có bốn chữ này.


Trong mấy năm đầu, có một cô con gái đối thủ yêu Lương Diễn, ngày nào cũng nào là hoa hoặc là đưa linh tinh cái gì đấy, theo đuổi không ngừng, nhưng Lương Diễn vẫn luôn thụ động. Sau đó, công ty đối thủ bị mua lại, người đó bị đuổi khỏi hội đồng quản trị, trời mưa rất to, cô gái chạy đến căn hộ chỗ Lương Diễn, vừa quỳ vừa khóc, đến khi ngất vì lạnh, cũng không thấy bóng dáng Lương Diễn.


Ngay cả ô cũng không thèm nhờ ai đưa, trực tiếp gọi điện thoại báo cảnh sát dẫn người đi.


Đặng Giới nghĩ đến một việc, bổ sung: “Đúng rồi, đại ca, em còn tra một việc nữa.”


“Ngày cha mẹ Thư Dao mất, Thư Thiển Thiển ở nhà phụ cận của họ Thư.”


- ---------------------------------------------


Trước kia, khi còn học trung học, Thư Dao chia sẻ rất nhiều truyện manga với Ngải Lam, đối với chuyện nam nữ họ đã rất hứng thú.


Ngải Lam táo bạo hơn Thư Dao một chút, cái gì cũng dám nói, cái gì cũng dám xem. Cũng là cô ấy mở ra cánh cửa dẫn cô đến một thế giới mới. Ngoài những thứ miêu tả phi thực tế đến phóng đại trong truyện, nó cũng mang đến cho Thư Dao một ít kiến thức quan niệm về thế giới thực.


Ví dụ như, lúc làm ‘chuyện ấy’ lần đầu dù trong mong muốn hay ngoài ý muốn thì phải thực hiện các biện pháp an toàn.


Nhừn Thư Dao không biết chọn mấy loại đồ đó, cũng không biết Lương Diễn có biết không.


- ---Nếu như những lời Đặng Giới nói là sự thật, chắc là bạn gái nhỏ cũ kia của anh bị nhồi đầy ‘sữa chua’ rồi đúng không!!!!


Thư Dao thấy hơi chua.


Không, chính xác mà nói, cực chua.


Có thể có được the first time của Lương Diễn cô gái kia cũng may mắn quá đấy.


Hừ!


- -----------------------------------------------------------


Thư Dao tắm sạch sẽ, sức một đống nước hoa, mặc váy tơ tằm trong suốt màu trắng, ôm cái gối nhỏ, cởi giày, leo lên giường Lương Diễn.


Đêm nay không biết khi nào anh mới về.


Trái tim Thư Dao đập thình thịch.


Ga giường Lương Diễn màu xám nhạt, sạch sẽ tinh tế, nhưng nhìn có hơi lạnh lẽo, không có hơi ấm.


Thư Dao bọc chăn của Lương Diễn quanh người, gối lên gối của mình, còn gối của chủ nhân chiếc giường bị cô ôm vào người hít lấy hít để.


Phảng phất như làm vậy có thể gần anh thêm một chút.


Mới nãy Ngải Lam nhắn tin cho cô, bảo cô là máy tính của cô đã được khôi phục nguyên vẹn, đợi ngày mai mang qua cho cô.


Thư Dao nghiêm túc gửi lời cảm ơn cho cô ấy.


Ngải Lam gửi lại một icon hình mặt cười.


Ngải Lam: [Hôm nay đi vô tình gặp Hoắc Lâm Sâm hihihi]


Ngải Lam: [Hiện tại tim mình sắp nổ tung rồi]


Quả nhiên, dù kiến thức lý thuyết có phong phú đến đâu, khi thật sự yêu đương,…vẫn chỉ là tấm chiếu mới thôi.


Thư Dao cười khúc khích, nghiêm túc trả lời Ngải Lam: [Không có tiền đồ]


Ngải Lam: [Hơi hơi hihi]


Thư Dao nghĩ thầm, nếu Ngải Lam mà biết tiến độ hiện tại của cô, chắc chắn cậu ấy sẽ hét toang lên cho mà xem.


Cô mở điện thoại ra, xem Anime một hồi.


Trong chăn như có ma lực, vốn nghĩ nằm xem một lúc, không nghĩ tới lại vô thức thấy buồn ngủ, ngáp một cái, chịu không nổi nữa, áp mặt vào gối, thả lỏng người ngủ luôn.


Cô bị ôm đến choàng tỉnh, còn chưa mở mắt đã bị người đàn ông ôm vào lòng.


Đã thế còn dùng sức làm cánh tay cô hơi đau.


Thư Dao nhìn thấy Lương Diễn, cô chưa kịp nói chuyện, mắt đã chú ý tới vệt đỏ sậm trên áo sơ mi trắng của anh, như là vệt máu vậy.


Thư Dao luống cuống hỏi: “Là máu sao?”


Lương Diễn rũ mắt nhìn xuống, trấn an cô: “Không phải, có thể là do nãy bị đổ rượu vào đấy.”


Trên người anh không có hơi rượu.


Thư Dao vô cùng hoài nghi, cô nghiêng người nhìn kỹ nhưng Lương Diễn lại nắm tay cô: “Em bệnh thì phải nghỉ ngơi thật tốt, anh đi tắm, em đi ngủ trước đi.”


Thư Dao đáp.


Cô rất lo lắng cuộc tiếp xúc thân mật tối nay, lại thêm việc Lương Diễn hóa sói đói. Nhưng ngoài ý muốn Lương Diễn cũng không động vào cô, chỉ ôm cô trong ngực, giống tư thế cô ôm gối vào lòng, sức lực lớn đến mức cô nghi ngờ anh đang có ý khi dễ cô.


“Ngủ đi.” Lương Diễn hôn lên sợi tóc cô, khàn giọng mở miệng, “Ngủ ngon.”


Thư Dao không thể nào không cảm thấu bất an.


Cô níu lấy cổ áo Lương Diễn, nhịn không được nhỏ giọng hỏi: “Trước kia, anh cũng ôm bạn gái anh như thế này sao?”


Cô cảm nhận rõ ràng cơ bắp Lương Diễn căng cứng.


Thư Dao hỏi xong thì hối hận.


Trên giường không nên hỏi chuyện này mà.


Thật lâu, tay Lương Diễn xoa dọc sống lưng cô, nhẹ vỗ về.


“Dao Dao, anh chỉ có em.”


Thư Dao tự dịch lại lời này một lần.


Tức là sau này chỉ có cô.


Người đàn ông này trước sau không muốn nhắc đến bạn gái cũ, Thư Dao biết gặng hỏi cũng không tốt lắm, nhưng Lương Diễn có thể hứa hẹn như vậy với cô là cô cũng rất vui rồi.


Thư Dao níu lấy áo anh: “Em rất để ý đấy, anh nói được phải làm được nhé.”


Lương Diễn nở nụ cười, bàn tay lớn che mắt cô lại: “Được rồi, em là nhất, ngoan, mau ngủ đi.”


Thư Dao rất thích anh nói chuyện với mình như này.


Thật ra, cô luôn một mực ngưỡng mộ ‘chuyện ấy’ của những người đàn ông lớn tuổi—bởi vì cô cảm thấy làm ‘chuyện ấy’ cùng những người đàn ông ít tuổi hơn đều là sự bồng bột và ngu ngốc.


Nói vậy cũng không hẳn là xúc phạm mà ở một mức độ nào đó, những người trẻ tuổi thường không tránh khỏi sự bồng bột và ngu ngốc.


Một số người thích những bạn bằng tuổi tràn đầy năng lượng nhưng Thư Dao lại thích những người đàn ông chín chắn có thể định hướng cuộc đời cô.


Có lẽ những người khác không chịu nổi và ghét thái độ của Lương Diễn đối với hậu bối như vậy nhưng Thư Dao lại vô cùng hưởng thụ cách anh làm như vậy.


Tay đặt lên lưng Lương Nặc, Thư Dao nhắm mắt ngủ thiếp đi dưới sự dỗ dành của anh.


Thật lâu sau, Lương Diễn vẫn chưa thể đi vào giấc ngủ.


Anh biết được một phần quá khứ của cô từ Thư Thiển Thiển.


Thư Minh Quân không biết, cảnh sát cũng không thể điều tra ra được.


Thư Thiển Thiển quỳ trên mặt đất, hàm răng mất một chiếc, lung lay thân thể, cái gì cũng làm nhưng không thể thoát được.


Ngày cha mẹ Thư Dao mất, Thư Thiển Thiển theo mẹ mình nhưng không thành công bước chân vào nhà Thư Dao.


Cô ta gõ cửa.


Là Thư Dao ra mở cửa, còn tò mò hỏi Thư Thiển Thiển tìm ai.


Đó là lần thứ nhất cô ta gặp Thư Dao, làn váy xinh đẹp sạch sẽ, trên người thơm ngọt, như cô công chúa nhỏ vậy.


Trong hoàn cảnh này, nhìn Thư Thiển Thiển như cô gái nhỏ dính đầy bụi trần.


Thư Dao gọi Thư Thiển Thiển đến gần, rót nước cho cô ta lại bị mẹ Thư gọi lên lầu.


Thưu Thiển Thiển nhớ rất rõ, mẹ Thư bảo Thư Dao mặc thử một chiếc váy mới, nở một nụ cười và nói với cô ấy rằng sẽ đến công viên cô ấy thích vào cuối tuần.


Thư Thiển Thiển chưa từng nhận được sự dịu dàng như vật từ mẹ, mẹ cô ở khu lân cận luôn tranh cãi gay gắt với ba Thư, luôn muốn vơ vét tài sản nhiều hơn.


Thư Thiển thiển biết rõ mẹ đang mang thai một đứa con khác của chú Thư nhưng ông ta không thèm gặp. Cha Thư Dao chủ động gặp mặt mẹ Thư Thiển Thiển, tự mình thay anh trai giải quyết sự việc.


Nhưng Thư Thiển Thiển lại cảm thấy ly nước mà Thư Dao cho cô ta như đang bố thí vậy.


Như một người giàu tùy ý vứt cho người nghèo một đồng tiền, là sự đồng cảm rẻ tiền.


Sự việc xảy ra khi tiếng chuông cửa lẩu dưới vang lên.


Thư Thiển Thiển ra mở cửa, ngoài cửa là Tô Oản Diễm với khuôn mặt đăm đăm sát khí.


Thư Thiển Thiển thấy khẩu súng của bà ta, đầu óc rỗng tuếch, cô ta sợ hãi lẩn chạy mất, cô ta chạy vô cùng nhanh mà mục tiêu của Tô Oản Diễm là người nhà họ Thư, tâm tư không để y đến cô ta, nên cũng không bắt, hùng hùng hổ hổ cầm khẩu súng bước vào.


Mãi đến nửa tiếng sau, Thư Thiển Thiển mới thấy xe cảnh sát, mới nhận ra nhà họ Thư xảy ra chuyện.


Thư Thế Minh nhận cô ta làm con nuôi.


Thư Thế Minh nói cô ta là con gái của mình, Thư Thiển Thiển lại tưởng thật.


Cô ta thống hận cha Thư, nếu như không phải ông ta, mẹ của cô ta cũng sẽ không bị liên lụy quá lâu.


Nhưng ba Thư đã chết, Thư Thiển Thiển chuyển mục tiêu của sự thù hận và ghen tị lên Thư Dao.


Nhưng cũng không thể làm quá lộ liễu, cho đến kỳ thi đại học chấm dứt, Tô Oản Diễm rời khỏi bệnh viện tâm thần, đi lởn vởn quanh nhà họ Thư, bị Thư Thiển Thiển gặp được.


Thư Thiển Thiển trong vô thức nảy ý định để Tô Oản Diễm đi ‘xử lý’ Thư Dao sau đó tự mình báo cảnh sát đến bắt Tô Oản Diễm.


Như vậy, người đáng ghét nhất và người cô ta hận nhất, có thể giải quyết gọn gàng.


Thư Thiển Thiển cố ý nói cho Tô Oản Diễm, Thư Dao hiện đang ở nhà của một người họ hàng, lại không nghĩ rằng, Tô Oản Diễm cũng bắt cô ta luôn.


Mục đích của Tô Oản Diễm không phải muốn gi ết chết Thư Dao, mà là muốn tra tấn cô.


Cô ta hận ý ngùn ngụt đều tập trung ở Thư Dao, nhưng mà Tô Oản Diễm lại yêu Thư Dao, cô là đứa con duy nhất của ba Thư.


Mắt Thư Dao di truyền từ mẹ, nhưng lúc cười có vài phần giống ba Thư.


Tô Oản Diễm muốn nhốt Thư Dao.


Bà ta là một người điên, lối suy nghĩ của bà ta đi ngược lại tư duy người thường. Bà ta không làm tổn thương làn da của Thư Dao, nhưng sẽ vặn người cô liên tục, biến làn da của cô thành màu tím xanh do dùng kim châm nhỏ đâm vào, không chảy máu nhưng rất đau.


Thời điểm Thư Dao đau đến mức suy sụp và khóc òa, bà ta sẽ sắm vai nhân vật người mẹ, an ủi cô, bắt Thư Dao gọi ‘mẹ’.


Thư Thiển Thiển ở ngoài chứng kiến chỉ cảm thấy sởn hết cả gai ốc.


Vì không cho người phát hiện, Tô Oản Diễm ép Thư Thiển Thiển cầm điện thoại của Thư Dao nhắn tin với Thư Minh Quân, vờ như Thư Dao vẫn bình thường.


Chuyện như vậy chỉ trong vòng bảy ngày, Thư Thiển Thiển cảm thấy Thư Dao tinh thần bắt đầu có vấn đề.


Sau bảy ngày, khi Thư Dao bị Tô Oản Diễm ngược đãi, sẽ đau đến ch ảy nước mắt gọi anh trai cứu mình.


Khi Tô Oản Diễm đi vắng, cô sẽ ho và gọi ‘anh trai’ đến cứu mình.


Nhưng Thư Thiển Thiển tin chắc là Thư Dao không có anh trai.


Thư Thiển Thiển cho rằng cô bị ảo tưởng.

Đêm ngày thứ tám, thừa dịp Tô Oản Diễm buông lỏng cảnh giác, Thư Dao cầm bình hoa nện vào mặt làm bà ta bất tỉnh, tự mình chạy trốn.


Thư Thiển Thiển không biết cô đi một mình có thể chạy được bao xa, trước khi trốn, Thư Dao cũng không cởi dây trói cho cô ta.


Sau khi Tô Oản Diễm tỉnh dậy, bà ta chủ động cởi dây trói cho Thư Thiển Thiển, yêu cầu cô ta quét dọn phòng trọ sạch sẽ, còn uy hiếp nếu để sự việc bại lộ, Thư Thiển Thiển cũng không thoát khỏi tội đồng phạm.


Nói xong những lời này,.. Tô Oản Diễm tự mình ra cửa tìm Thư Dao.


Thư Thiển Thiển trở về nhà với vẻ lo lắng.


Biết chuyện Thư Dao chưa về nhà, Thư thiển Thiển vừa ngạc nhiên vừa sợ, tìm cớ đi ra ngoài chơi. Chắc chắn điện thoại đã không còn, không ngờ cô ta lại thấy nhẹ nhõm.


- ----Lúc đấy, Thư Dao tinh thần điên điên khùng khùng, chắc hẳn chạy đi cũng không gặp được chuyện gì tốt. Thậm chí Thư Thiển Thiển còn muốn, nếu như Thư Dao bị điên luôn cũng được vậy thì mới không nhớ rõ ràng mọi chuyện.


Được vậy thì sẽ không bao giờ… Thư Dao nhìn cô ta bằng ánh mắt cao cao tại thượng đó, cũng sẽ không giả nhân giả nghĩa bố thí cho cô sự đồng cảm.


……..


Thư Thiển Thiển rụng một chiếc răng, khóc lóc nói hết mọi chuyện.


Toàn bộ quá trình, Lương Diễn đã ghi âm lại.


Khi chấm dứt kỳ thi đại học năm đó, Thư Thiển Thiển cũng đủ tuổi làm người trưởng thành, cũng là đồng phạm, phải gánh chịu trách nhiệm.


Lần thứ nhất Tô Oản Diễm phạm án, có chứng minh của bệnh viện tâm thần, nhưng lúc bắt cóc và giam giữ Thư Dao trái phép thần trí bà ta hoàn toàn thanh tỉnh.


Thêm việc cố tình trốn viện, đây là hành vi vì ‘tình’ mà trả thù.


Lương Diễn có biện pháp tìm nhân chứng.


Năm đó, ông Tô có thể giúp con gái mình thoát khỏi sự trừng phạt của pháp luật, lần này… Không hẳn!


Lương Diễn cúi đầu, nhìn Thư Dao ngọt ngào ngủ say trong vòng tay anh.


Dù không biết tại sao Thư Dao lại nhờ anh, nhưng chỉ cần cô sống tốt, chuyện này không cần thiết.


- ------------------------------------


Ngày hôm sau, Ngải Lam biết Thư Dao bị bệnh, lúc đưa máy tính đến trả cho Thư Dao còn mang theo ‘món ăn’ tinh thần cho Thư Dao- Ngải Lam đã bỏ ra số tiền rất lớn để mua nó, dù là tiếng Nhật nhưng hình ảnh vô cùng tinh xảo, chỉ cần li3m tranh cũng đủ no rồi.


Cô ấy không ở lại, nói là Hoắc Lâm Sâm đang đợi học bù, mỉm cười vẫy tay với Thư Dao: “Chúc cậu sớm ngày thành công ‘chiếm thành’.”


Thư Dao cười tủm tỉm nói ‘được’.


Lương Diễn không có nhà, cô đã có được sự cho phép có thể tự do dùng tất cả đồ của anh.


Kể cả nam chính trong nhà này nha!!


Thư Dao ngâm nga hát, ôm máy tính đến phòng làm việc ngồi, ngồi trên ghế Lương Diễn hay ngồi, mở máy tính ra, khởi động nút nguồn.


Cô kiên nhẫn tìm kiếm từng thứ một.


Trong máy tính, hầu hết các dữ liệu khôi phục có ký hiệu rất kỳ lạ, tên thư mục cũng kỳ lạ nốt.


Gì mà remotesystemstempfiles, metadata……


Tựa như dấu vết một lập trình bí ẩn nào đó vậy.


Thư Dao không am hiểu lập trình máy tính, nhưng những thứ này chắc chắn không phải do cô làm.


Vô tình cô nhấp vào một tài liệu tên là


ầm>


Thư Ngọc hơi giật mình, bấm mở.


Có bốn tài liệu ở định dạng.docx trong thư mục, cô nhấp thử xem 1 cái.


Đây thực chất là câu chuyện về con rồng đen và cô bé trong trò chơi .ồng>


Trong truyện, cô bé tên là ‘Tiểu Anh Đào’.


Trong trứng phục sinh không có đối thoại, chỉ là những hình ảnh mơ hồ.


Nhưng theo tập tài liệu tài, cô gái gọi con rồng đen là ‘anh trai’.


Ngoài ra còn có rất nhiều tài nguyên ẩn lớn mang quy mô lớn nhưng không được mang ra phát hành.


Tài liệu này chưa được ký và cũng không rõ ràng nguồn tài liệu này từ đâu.


Tại sao kịch bản về trứng phục sinh trong trò lại xuất hiện trong máy tính của cô vậy? Chả nhẽ câu chuyện này là được chuyển thể từ một bộ truyện trên mạng nhưng chẳng may cô lại down được nó à??ồng>


Trong đầu Thư Dao trăm mối ngổn ngang không cách nào lý giải, cô đổi một file khác, cẩn thận xem xét.


Tại góc của ổ đ ĩa F, cô tìm được một tập file tên ‘tiểu anh đào’.


Ấn mở, bên trong một đống video.


Video thứ nhất, vẫn là cô, đang nằm trên giường với đôi chân trần, chiếc vòng chân vàng đung đưa, cổ áo mở rộng lộ đầy vệt dâu tây.


Nghe thấy có người gọi “Tiểu Anh Đào”, cô mông lung mở to mắt, thanh âm nhu nhược: “Anh trai”.


Bàn tay to che màn hình, màn hình tối đen.


Ai đó đã tắt thiết bị máy ảnh.


Thư Dao cầm chuột trong tay một lúc.


—— Giọng nói trong video giống Lương Diễn.


Bấm vào cái thứ hai.


Thứ ba…..


Cô đã xem mười video liên tiếp.


Tất cả đều là những đoạn video rời rạc, phần lớn là của chính cô ấy, phần lớn là cuộc trò chuyện giữa cô ấy và đàn ông bên ngoài màn hình, và đôi khi có thể quay một phần góc áo của bọn họ.


Thư Dao cuối cùng cũng nhận ra rằng những đoạn video này là do chính cô quay sau khi giấu thiết bị camera.


Trong một đoạn video, Thư Dao vươn tay xoay camera, quay mặt lại hỏi: “Câu chuyện em viết thật sự có thể biến thành trò chơi có trứng phục sinh sao?”


Với âm thanh nền bên trong, tiếng gõ bàn phím đột ngột dừng lại.


Người đàn ông trả lời: “Có, nhưng cũng cần phải xoá bỏ những phần mà không thể vượt qua thử nghiệm.”


Dừng lại một lát, anhmỉm cười bất lực: “Anh chưa bao giờ làm chuyện này, nhưng ý tưởng của em có vẻ tốt đấy.”


Trong bức tranh, Thư Dao đang cầm trên tay một tập phác thảo, hai má ửng đỏ, biện hộ: “Em sợ đau.”


Cô đặt bản thảo xuống, lật đật chạy ra tắt camera.


Cô chỉ nghe thấy giọng nói không rõ ràng của cô ấy, như thể cô ấy đang được ai đó hôn.


“ Em đã nói có thể á..., rõ ràng là chính anh mới dừng lại đấy...”


Video cuối cùng.


Đó là một phòng ngủ với màu sắc sạch sẽ và tươi mới, dù là đồ đạc hay tranh trang trí đều sạch sẽ và ngăn nắp như trong truyện cổ tích.


Cô không thể biết nó ở đâu, ít nhất là Thư Dao chưa bao giờ nhìn thấy nó.


Trong video, chiếc giường được trải một lớp chăn bông mềm mại họa tiết đám mây sạch sẽ được đôi bàn tay mảnh mai túm cho nhăn nheo, bên cạnh là một chiếc thắt lưng và một chiếc cà vạt vứt lộn xộn. Trên chiếc bàn cạnh giường, trên đó đặt một đ ĩa anh đào nhỏ mới rửa sạch bằng nước trong như pha lê.


Người đàn ông quỳ trên giường quay lưng vào máy ảnh, áo sơ mi xộc xệch.


Đôi chân thon dài tuột từ lưng anh xuống, nửa khuôn mặt của Thư Dao lộ ra, tóc tai bù xù, hai má ửng hồng, trắng nõn giống như hạt sen vừa mới bóc ra.


Còn hôn anh ấy, ôm và làm những điều thân mật.


Người đàn ông ôm cô đi tắm, một lúc sau, anh ôm cô trở lại, mặc cho cô chiếc váy ngủ màu trắng, dùng máy sấy sấy khô mái tóc bồng bềnh của cô, buộc một chiếc lắc chân vàng trên mắt cá chân trắng nõn, mặt dây quả anh đào với chuông nhỏ va vào nhau kêu leng keng.


Anh ngồi, để Thư Dao dựa vào trong ngực mình, nâng cốc lên khỏi bàn, kiên nhẫn đút nước cho cô.


Thư Dao không chịu uống, yên lặng giận dỗi, muốn anh nhất định phải hôn cô.


Hôn một cái mới chịu uống thêm một ngụm nước.


Người đàn ông cũng vuốt v e cô, không ngừng dỗ dành cô, theo ý cô từng chút một.


Sau khi đút nước xong, người đàn ông cúi đầu hôn lên trán cô, bàn tay to đặt ở bụng dưới của cô, dịu dàng sưởi ấm cho cô: “ Vất vả cho Tiểu Anh Đào rồi.”


Thư Dao nắm chặt con chuột, người đổ mồ hôi hột, nắm chặt cho đến khi con chuột không chịu nổi lực, nó tạo ra một tiếng ‘rắc’ mong manh.


Cuối cùng cô cũng nhìn thấy khuôn mặt của ‘anh trai’ trong video.


Đó là Lương Diễn.

Danh Sách Chương

Nhận xét Box