Chapter 39: Bánh kem

Chapter 39: Bánh kem

Vành tai của Thư Dao chợt đỏ lên khi nghe Lương Diễn nói.


Dù sao thì da mặt cô mỏng, không thể thản nhiên nhắc tới vấn đề này với Lương Diễn, cô cố gắng đổi chủ đề: “... Lúc đó ý thức em không tỉnh táo.”


Thư Dao chưa từng trải qua loại chuyện này, nhưng cô cũng đã cảm nhận được rằng tối hôm qua Lương Diễn ác liệt đến mức nào.


Bị trêu chọc nửa vời, cô cầu xin anh lâu như vậy, nói hết những lời hay, bất kể đó là điều kiện gì thì cô cũng đều đồng ý hết.


Anh mới bằng lòng di chuyển.


Lương Diễn không dao động: “Lật lọng.”


“Đây cũng không được coi như là lật lọng.” Thư Dao lấy lại bình tĩnh, bổ sung thêm: “Rõ ràng là anh nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của.”


Lương Diễn ngồi ở tư thế thoải mái, chắp hai tay lại, nhìn chằm chằm vào Thư Dao: “Vậy bây giờ em đang làm cái gì? Qua cầu rút ván?”


Thư Dao khẽ hừ một tiếng, cắn một miếng táo, cố gắng lý luận với anh: “Nhưng anh vẫn còn phải làm việc nha.”


“Sau năm giờ chiều ngày mai, anh không hề sắp xếp công việc.” Lương Diễn nhìn về phía Thư Dao, nói một cách bình tĩnh: “Anh đã hủy bỏ cuộc họp được định trước.”


Thư Dao: “... Hả?”


Cô không ngờ anh sẽ làm điều này, Thư Dao lúng ta lúng túng không nói nên lời trong chốc lát.


Suy nghĩ một lúc lâu, Thư Dao mới mở miệng một cách yếu ớt: “Anh cũng biết lật lọng là không tốt rồi đấy, nhưng em cũng đã hẹn với bạn rồi nha.”


“Mọi việc đều phải chú ý tới thứ tự trước sau.”


“Đây không phải là vấn đề ai đến trước được phục vụ trước,” Thư Dao nói, cô thật sự rất khó hiểu: “Không phải có câu nói là ‘không thể tin những lời đàn ông nói trên giường’ hay sao?”


Lương Diễn nhìn cô: “Anh vẫn luôn nói thật.”


Từ trong ánh mắt oán trách của Lương Diễn, Thư Dao thậm chí còn cảm thấy bản thân mình giống như một người con gái cặn bã.


Ngay cả khi người bị bắt nạt đêm qua chính là cô.


Tối hôm qua, Thư Dao vẫn luôn cho rằng những câu mà Lương Diễn hỏi đều là tình thú mà thôi, nếu không, một người bình thường sao có thể nói ra những lời xấu hổ như vậy. Hơn nữa, cô cảm thấy Lương Diễn sắp điên rôi, anh nhẹ nhàng cắn vành tai nhỏ của cô, thấp giọng hỏi cô có thoải mái hay không, Thư Dao xấu hổ không chịu nói ra, nhưng vẫn bị anh cố ý chèn ép cho đến khi nói ra tiếng mới thôi.


Thư Dao lập tức rơi vào cảnh khó xử.


Một bên là Lương Diễn, một bên là bạn thân.


Thư Dao cố gắng lý luận với Lương Diễn: “Hay là làm như vậy được không? Ngày mai em sẽ trở lại ngay sau khi trận đấu kết thúc, đây cũng không tính là lừa anh nhé.”


Lương Diễn lại cầm đũa lên một lần nữa nhưng không ăn: “Tại sao cứ nhất định phải tham gia?”


Thư Dao nói đúng lý hợp tình: “Em muốn đi cùng bạn bè nha.”


Lương Diễn đột nhiên hỏi: “Bạn nào?”


Thư Dao chỉ cảm thấy câu hỏi này của anh rất kỳ quái nhưng cô vẫn nói với anh không chút do dự: “Đương nhiên là Ngải Lam và Tần Dương rồi.”


——Hoắc Lâm Sâm thì trước mắt còn chưa thể coi là bạn bè, anh ấy là nam thần của Ngải Lam.


Lương Diễn không nói chuyện, anh cầm đũa, đột nhiên hỏi: “Em đã ở đây một thời gian rồi, em cảm thấy anh thế nào?”


Thế nào?


Câu hỏi này thực sự khiến Thư Dao bị bí rồi.


Bánh bao nhỏ bị cắn rớt một nửa, cô nhét nó vào miệng, hai má phồng lên, cô sức nhai nuốt, cánh môi hồng nhuận.


Cô trông giống như một chú chuột hamster nhỏ, nuốt một thứ gì đó lớn hơn sức chứa của cơ nang má một cách khó khăn, vừa đáng thương lại vừa đáng yếu.


Thư Dao sẽ không bao giờ biết tư thế bây giờ của cô ấy hấp dẫn như thế nào.


Nếu cô biết Lương Diễn đang nghĩ muốn làm gì cô thì cô nhất định sẽ không bày ra dạng vẻ này ở trước mặt anh.


Lương Diễn nói: “Đánh giá một cách khách quan thì không cần bận tâm đ ến những phương diện khác.”


Thư Dao dùng sức nhai, nuốt thức ăn xuống, nói một cách vô cùng nghiêm túc: “Em cảm thấy người như anh cái gì cũng tốt, nhưng có một khuyết điểm tương đối nghiêm trọng. Ừm, anh dường như ngăn cản em và bạn bè bình thường của em tiếp xúc với nhau.”


Lương Diễn thề thốt phủ nhận: “Không hề.”


Thư Dao nhìn chằm chằm vào anh một cách nghiêm túc.


Lương Diễn mở miệng: “Anh chỉ ngăn cản người không bình thường thôi.”


Thư Dao: “...”


“Nói đi, ngoại trừ cái này ra thì anh còn có khuyết điểm gì nữa?” Lương Diễn dịu dàng nhìn cô: “Em cứ nói thẳng ra, anh sẽ không tức giận.”


Cái đầu nhỏ của Thư Dao nhanh chóng hoạt động, suy nghĩ một hồi lâu.


Hiện tại, cô vẫn chưa phát hiện ra Lương Diễn có khuyết điểm gì, trong mắt Thư Dao, Lương Diễn là người có rất nhiều ưu điểm - nếu anh không ngăn cản cô tham gia thi đấu thì càng tốt.


Nhưng nếu nhất định phải nói thì cũng không phải là không có.


Thư Dao càng nói càng tủi thân: “Những chuyện tối hôm qua anh làm có hơi quá đáng rồi, rõ ràng là có thể nhanh chóng kết thúc, vì sao phải cố tình dừng lại ở nửa đường, còn bắt em phải nói ra loại chuyện như này nữa, em cảm thấy rất xấu hổ. Em không hề thích chút nào.”


Lương Diễn cầm đũa lên, lãnh đạm nói: “Phản ứng mà anh nhận được từ trên người em lại không phải là như vậy.”


Thư Dao: “...........”


Lương Diễn bắt lấy một quả anh đào đỏ tươi, đưa nó vào trong miệng, nói lời nhận xét: “Rất ngọt và rất nhiều nước.”


Cổ của Thư Dao nhanh chóng ửng đỏ, hết tầng này tới tầng khác.


Lương Diễn giương mắt nhìn về phía Thư Dao, chậm rãi nói: “Sớm biết như vậy thì nên lót thêm mấy tầng nữa ở dưới người em.”


Thư Dao thẹn quá thành giận: “Đừng nói nữa.”


Cô bị chọc đến điểm khó nói nhất, lên án như súng liên thanh: “Anh đang bắt nạt em, anh ỷ vào danh nghĩa chị gái em nhờ anh chăm sóc em để bắt nạt một cô gái nhỏ chưa trải sự đời!”


Lương Diễn mỉm cười nghe cô nói xong, nói: “Nói không tệ, bài tập toán cao cấp tối nay tăng gấp đôi.”


Thư Dao sửng sốt, nhìn anh một cách khó có thể tin nổi: “Rõ ràng là anh bảo em nói ra khuyết điểm mà!”


“Nhưng anh không bảo em nói trực tiếp như vậy.”


Thư Dao bị sự vô liêm sỉ của anh làm cho tức giận dựng đứng lông: “Anh------”


“Huống hồ,” Lương Diễn xoay người lại, từ từ mỉm cười, nói: “Vừa nãy anh chỉ nói sẽ không tức giận, chứ không nói sẽ không phạt em.”


Nếu nói về chơi chữ thì Thư Dao đâu phải là đối thủ của Lương Diễn.


Thư Dao hiểu rõ đạo lý người ở dưới mái hiên không thể không cúi đầu, cô im lặng ngồi trở lại, nói với anh một cách hùng hồn: “Phạt thì phạt.”


“Vậy ngày mai em cũng đừng đi thi đấu nữa,” Lương Diễn nói: “Hứa Thế Sở sẽ tới hát với tư cách là khách mời.”


“Anh ta có đi hát hay không thì liên quan gì đến em?”


“Hắn ta có ý đồ gây rối với em.”


Thư Dao nói: “Cũng không phải là em có ý đồ gây rối anh ta.”


Lương Diễn nói một cách lãnh đạm: “Hai loại tình huống này đều không khác gì nhau.”


Thư Dao giận dữ đặt đũa lên bàn vang lên một tiếng cạch, cố gắng lý luận: “Nếu anh còn như vậy thì em sẽ dọn đi!”


Cô nhanh chóng phản ứng lại, đây là cô nói sai rồi.


Cô lại cầm đôi đũa trong tay một lần nữa, Thư Dao lẩm bẩm buồn phiền: “Ngày mai thật sự khác mà.”


Bình thường thì thật ra cũng không sao hết nhưng cô đã hứa với bạn mình rồi.


Thư Dao không muốn nhìn thấy dạng vẻ mất mát của Ngải Lam.


Từ trước tới nay Ngải Lam đều giúp đỡ cô, cô cũng muốn giúp lại cô ấy.


Lương Diễn nheo mắt lại, dùng ánh mắt u tối nhìn cô: “Em nói cái gì?”


Khí thế hùng hồn của Thư Dao tan biến: “… vậy thì sao anh lại cản trở em như vậy?”


Cô không hề cảm nhận được.


Thật ra cô đã được Lương Diễn cưng chiều sinh hư rồi.


Cho dù lúc trước cô nói gì hay làm gì, Lương Diễn đều sẽ chiều cô, tìm mọi cách để dung túng cô, chưa từng lộ ra vẻ mặt tức giận.


Vì vậy bây giờ Thư Dao căn bản không hề e ngại Lương Diễn, thậm chí còn dám giằng co mặc cả với anh.


Đều do anh chiều thành quen, cô ngày càng càng làm càn hơn.


Thư Dao càng nghĩ càng không thể tin nổi, đặc biệt là tối hôm qua Lương Diễn còn vừa làm chuyện thân mật như vậy với cô, tuy rằng không có tiếp xúc ở bên trong, nhưng trong mắt cô, điều đó cũng không kém với vào bên trong là bao nhiêu..


Tối hôm qua, lần cuối cùng ở trong lồ ng ngực của Lương Diễn, đôi mắt và tiểu anh đào đều rơi nước mắt, làm ướt áo sơ-mi và lòng bàn tay của anh.


Nhiều lần như vậy, Lương Diễn vẫn luôn cố ý nhìn cô chăm chú, nghe tiếng cô r3n rỉ không thể tự kiềm chế được, nhìn cô run rẩy rơi lệ.


Dường như là chúa tể có thể chi phối mọi tình cảm của cô.


Lương Diễn đã từng nhìn thấy tất cả những tư thái ý loạn tình mê của cô, nhưng Thư Dao lại chưa từng nhìn thấy dáng vẻ gian nan khó nhịn vì tình của anh.


Thật không công bằng.

Vừa mới làm loại việc thân mật này, thế mà bây giờ anh lại thờ ơ lãnh đạm như vậy, thậm chí còn không cho cô đi tham gia thi đấu trò chơi.


Chẳng lẽ những người đàn ông khác là rút bird vô tình, tới khi đến lượt anh lại là rút tay vô tình à?


Thư Dao càng nghĩ càng cảm thấy ấm ức: “Vốn dĩ chỉ là một chuyện rất bình thường nha.”


Giọng điệu của cô trở nên thấp hèn.


Lương Diễn nhìn dáng vẻ này của cô, không thể không thở dài bất lực.


“Hay là chúng ta đều nhường nhịn một bước,” Lương Diễn đề nghị: “Được không?”


Thư Dao vẫn còn tức giận, hai má hơi phồng lên, hỏi: “Nhường thế nào?”


Lương Diễn: “Anh không cho em tham gia thi đấu, em cũng đừng dọn đi.”


Thư Dao sửng sốt: “Ngài đây đang nói tiếng người à?”


Cô đứng lên, nhìn Lương Diễn, cố gắng đưa ra lời phản bác của mình: “Trừ khi anh nhốt em ở đây, cắt điện cắt mạng tắt điều hòa, nếu không, ngày mai em nhất định phải đi.”


Lương Diễn nhìn cô, yên lặng không nói chuyện.


Một đôi mắt tĩnh lặng như mực, yết hầu của anh khẽ nhúc nhích, không hề tươi cười mọt chút nào.


Khi anh không nói cũng không cười, dáng vẻ xa cách khiến Thư Dao hơi khiếp đảm.


Thư Dao đột nhiên nghĩ đến những lời mà Thư Minh Quân đã nói khi cảnh cáo cô.


Cái gì mà bị anh nhốt trong nhà, mỗi ngày ngoại trừ việc ăn uống thì chính là xx.


Cô không khỏi rùng mình một cái, lùi lại hai bước, nhìn Lương Diễn một cách đề phòng và nghi ngờ, run giọng nói: “Chẳng lẽ anh thật sự định chơi phòng tối play với em ư?”


Lương Diễn hỏi: “Cái gì là phòng tối play?”


Thư Dao giải thích với anh: “Chính là sử dụng một số biện pháp bất hợp pháp hoặc thậm chí là rất bạo lực, mãnh mẽ trói em vào trên giường, mỗi ngày ngoại trừ ưm ưm a a thì không còn có hoạt động nào khác.”


Lương Diễn kiên nhẫn đợi cô nói xong, hơi nhướng mày, cười: “Nghe có vẻ không tệ”


Anh nhìn Thư Dao, bình tĩnh cầm lấy một quả anh đào nhỏ: “Em nghĩ ra một ý kiến hay cho anh đấy.”


Thư Dao: “......”


Hình như cô tự đào một cái hố cho mình rồi.


Thư Dao không hề nghi ngờ gì về việc Lương Diễn có thể làm ra loại chuyện này.


Cô lùi lại một bước theo bản năng.


Lương Diễn vặt đứt cuống anh đào cười.


“Trêu em thôi,” Lương Diễn nói: “Sao nào? Trong lòng em, anh thật sự là loại tội phạm bi3n thái sẽ nhốt các cô gái nhỏ à?”


Thư Dao liều mạng gật đầu: “Em cảm thấy anh đang chơi đùa với ranh giới của pháp luật.”


Lương Diễn lãnh đạm nói: “Anh luyến tiếc.”


Bị ngắt quãng như vậy, sự tức giận của Thư Dao đã giảm bớt một phần.


Cô đè tay lên bàn, không thể không nói rõ điểm lợi và hại với Lương Diễn, liên tục nhấn mạnh rằng trận thi đấu ngày mai rất quan trọng, cuối cùng lại thêm một câu: “Nếu em không thể đi được, Ngải Lam sẽ không thể hẹn hò với nam thần của cô ấy!”


Lương Diễn nhìn dáng vẻ cực kì có lý của cô, khẽ thở dài.


“Như vậy đi,” Lương Diễn cong ngón tay gõ xuống mặt bàn: “Ngày mai em có thể đi, nhưng nhất định phải về sớm một chút.”


Không ngờ quanh co một vòng, vậy mà anh lại đồng ý, Thư Dao ngẩn người, có vẻ không thể tin nổi muốn xác nhận lại: “Anh nói thật à?”


“Thật.”


Lương Diễn nói: “Nếu anh nhớ không lầm, trận đấu sẽ diễn ra trong khoảng 1:30 đến 2:30 chiều. Trước 5 giờ, anh muốn nhìn thấy em ở nhà.”


Lúc này đây, anh không dùng giọng điệu đàm phán như trước mà là một mệnh lệnh không thể nghi ngờ.


Thư Dao gật đầu: “Được.”


Cuối cùng cũng đạt được nhất trí chung, Thư Dao chỉ muốn rơi một phen nước mắt chua xót vì bản thân mình.


Thực sự là quá không dễ dàng rồi.


Lương Diễn không nhanh không chậm uống hết cháo, cầm một quả anh đào nhỏ ngay trước mặt cô, để vào đ ĩa của cô.


Thư Dao vừa ăn no rồi nên không chạm vào.


“Đều sưng lên rồi, ăn nhiều trái cây một chút, nghỉ ngơi cho khỏe.” Lương Diễn nói: “Ngon một chút, anh sẽ không bắt nạt em.”


Thư Dao nói: “Anh chỉ không bắt nạt em ở dưới giường thôi.”


Lương Diễn lộ ra vẻ mặt vô cảm: “Không nhất thiết phải là ở trên giường, sô-pha, bàn làm việc, chỉ cần em muốn, chỗ nào cũng được.”


Thư Dao xấu hổ đến mức vùi đầu ăn cơm, không chịu nói chuyện với anh nữa.


Đêm nay, hai người không ngủ chung giường, tách riêng ra ngủ.


Thư Dao khẽ thở phào nhẹ nhõm.


Mặc dù trải nghiệm đêm qua rất tuyệt, nhưng quả thật đã tiêu hao quá nhiều sức lực của cô, sáng sớm muốn mặc cái quần cũng cảm thấy không thoải mái, vì vậy cô đành phải đổi thành váy.


Chỉ là đêm nay cô có vẻ bị mất ngủ, luôn không tự chủ được mà nhớ đến bàn tay Lương Diễn và những lời nói thì thầm bên tai cô.


Thư Dao phát hiện ra rằng cô hơi nhớ cái ôm của anh.


- ------------------


Ngày hôm sau, Thư Dao và mấy người Tần Dương đến địa điểm trò chơi đúng giờ.


Trong mấy trận thi đấu trước, mặc dù Thư Dao làm một vú em tay vội chân loạn nhưng Hoắc Lâm Sâm và Tần Dương đã vô cùng anh dũng, mãnh mẽ lọt vào top 10. Trận thi đấu thứ hai rất cam go nhưng vẫn phải rời khỏi trong tiếc nuối.


“Có thể lọt vào top10 thì đã không tệ rồi nha.” Ngải Lam ôm vai Thư Dao thật chặt, không tiếc lời khen ngợi: “Hôm nay, tiểu anh đào nhà chúng ta biểu hiện giỏi quá! Nào, để tiểu gia thơm một cái.”


Thư Dao nhỏ giọng nhắc nhở: “Rụt rè, phải rụt rè, nam thần của cậu đang nhìn cậu đấy.”


Liếc mắt nhìn thấy Hoắc Lâm Sâm đang nhìn sang bên này, Ngải Lam lập tức thu cánh tay lại giống như chim cút.


Nhưng thật ra Tần Dương nói chuyện với Hoắc Lâm Sâm về trang bị rất lâu.


Ngải Lam chuyển về dáng vẻ thục nữ trong nháy mắt hỏi Hoắc Lâm Sâm: “Không phải tài khoản phụ của anh mặc bộ trang phục Long Ngâm Cửu Thiên không còn sản xuất nữa à? Sao không dùng tài khoản phụ để chơi?”


Hoắc Lâm Sâm sửng sốt: “Anh không có tài khoản phụ.”


Thư Dao đang uống nước thì đặt chai xuống, nhìn về phía Hoắc Lâm Sâm: “Mộc Thâm không phải là tài khoản phụ của anh à?”


Hoắc Lâm Sâm, Hoắc Mộc, Lâm Thâm.


Chẳng lẽ không phải là anh à?


“Không phải,” Hoắc Lâm Sâm nói một cách vui vẻ: “Nuôi tài khoản phụ quá phiền phức, anh chỉ có một tài khoản chính này thôi.”


Ngải Lam và Thư Dao liếc nhau, đều là kinh ngạc.


Thư Dao nhỏ giọng hỏi Ngải Lam: “... Cậu sẽ không thích Hoắc Lâm Sâm nữa chỉ vì điều đó chứ?"


“Sao có thể?” Ngải Lam nhỏ giọng: “Tớ thích anh ấy không phải vì anh ấy là anh hùng cứu mỹ nhân, mà là bởi vì gương mặt khi anh ấy đưa cho bánh bao cho tớ lúc ấy.”


Thư Dao: “...........”


Nhưng thật ra Ngải Lam lại cả thấy khó hiểu: “Cậu nói xem, Mộc Thâm kia có thể là ai chưa?”


Thư Dao tỏ vẻ không biết, cô cũng không quan tâm đ ến điều đó.


Vốn dĩ đã định đi về rồi, ai ngờ “Hồng Hoang” lại mời người lên sân khấu biểu diễn cốt truyện trong trò chơi, nhạc nền chính là “Kiều Triền” của Thư Dao.


Thư Dao đang chuẩn bị rời đi, nghe thấy bài hát của mình và người được mời gần như là xinh đẹp hoàn mỹ, cô không nhịn được nên dừng chân lại, tiếp tục xem.


Chẳng qua chỉ về muộn một chút mà thôi, chắc là Lương Diễn không để ý đâu nhỉ?


Thư Dao suy nghĩ rất lâu, cuối cùng gửi một tin nhắn cho Lương Diễn.


[Lương tiên sinh, hôm nay có thể em sẽ về muộn hơn một chút]


Lương Diễn không trả lời cô.


Thư Dao vốn chỉ định xem xong một đoạn rồi rời đi, ai ngờ cốt truyện được xây dựng lại quá hấp dẫn, cô bị cuốn hút đến mức quên cả thời gian.


Bất tri bất giác đã qua thời gian thỏa thuận.


Khi đang bị cốt truyện ngược đến chết đi sống lại, cô đột nhiên cảm thấy có người vỗ vai mình: “Dao Dao.”


Thư Dao không kịp lau nước mắt, quay người lại nhìn thấy Hứa Thế Sở mặc quần áo màu đen, cô sửng sốt.


Hứa Thế Sở dùng hai tay chống lên sân khấu, nhảy xuống, mỉm cười nhìn cô: “Thế nào? Có phải anh hát hay quá không? Nghe anh hát nên bị cảm động phát khóc à?”


Thư Dao vừa đắm chìm trong cốt truyện, hoàn toàn không nhận ra là Hứa Thế Sở hát nhạc nền.”


Cô nói: “Cũng được.”


Hứa Thế Sở lại coi hai từ này là lời khẳng định, cúi người đến gần Thư Dao: “Sao hôm nay em lại tự mình đến đây? Đại ca đâu?”


Thư Dao nói: “Anh ấy đang làm việc.”


“Trời ạ, hôm nay mà anh ấy còn phải đi làm chứ không đi cùng em à?” Hứa Thế Sở vẻ mặt trìu mến: “Không phải chứ? Anh ấy nhẫn tâm để em tới đây chơi một mình à? Ấy, anh không có ý nói là đại ca không tốt, dù sao thì người với người cũng không giống nhau.”


Thư Dao cảm thấy hương trà xanh nồng đậm sắp tràn ra ngoài rồi.


Ánh mắt của Hứa Thế Sở lại dừng trên chiếc lắc tay anh đào trên cổ tay của Thư Dao, hỏi: “Đây là đại ca tặng cho em à?”


Thư Dao nói: “Không phải, là chị tôi tặng, chị ấy tự thiết kế.”


“Giỏi thật đấy, anh có vẻ hơi ngốc, không được thông minh như đại ca.” Hứa Thế Sở thầm thở dài, nói với Thư Dao: “Anh vốn cũng muốn tặng em một chiếc lắc tay độc nhất vô nhị cho em nên đã nghiêm túc vẽ phác họa mấy ngày nay rồi, cũng không biết là tay hay là mắt có vấn đề— ”


“Là đầu óc cậu có vấn đề.”


Giọng nói lạnh lùng của Lương Diễn ngắt lời anh ta.


Thư Dao giật mình một cái, quay đầu nhìn lại.


Lương Diễn mặc một bộ tây trang sẫm màu, cất bước đi tới, ánh mắt lướt qua trên người Hứa Thế Sở, chưa từng dừng lại, lãnh đạm quét mắt qua, nhìn về phía Thư Dao ở bên cạnh.


Thục Dao chột dạ, không dám nói lời nào.


Lương Diễn rũ mắt nhìn cô, trên mặt không nhìn ra vui giận: “Buổi biểu diễn rất hay?”


Thư Dao: “Ừ.”


Chỉ hai câu như vậy, trợ lý Lâm Tế đã nhỏ giọng nhắc nhở: “Tiên sinh.”


Lương Diễn nhìn Thư Dao một cái thật sâu, không nói gì nữa, xoay người rời đi.


Thư Dao cúi đầu, nhìn người đàn ông rời khỏi tầm mắt của mình.


Không thể không ngẩng đầu lên, chỉ có thể nhìn thấy bóng lưng của anh.


Hứa Thế Sở ở bên cạnh thở dài: “Đại ca thật là chuyên nghiệp, ngay cả ngày sinh nhật cũng vẫn làm việc.”


Thư Dao sửng sốt: “Hôm nay là sinh nhật của Lương Diễn?”


“Đúng vậy,” Hứa Thế Sở ngạc nhiên hỏi Thư Dao: “Em không biết à? ”


Thư Dao không trả lời.


Cô thực sự không biết.


Vẻ mặt của Hứa Thế Sở rất là khó hiểu: “Chuyện này mà em cũng không biết sao?”


Hắn vừa hỏi một câu này, Thư Dao đột nhiên phát hiện, cô dường như không biết gì về Lương Diễn cả.


Không biết anh ấy thích ăn gì, cũng không biết sở thích của anh ấy.


Cô thậm chí còn không biết ngày sinh nhật của anh.


Mặc dù cô thích Lương Diễn nhưng cho tới nay, cô giống như chưa bao giờ chạm vào con người thật của anh.


Thư Dao không nhịn được nữa, cô nói với Ngải Lam ở bên cạnh một tiếng, lập tức đuổi theo hướng mà Lương Diễn vừa rời đi.


Hứa Thế Sở ở phía sau gọi cô: “Dao Dao?” Em đi đâu thế?”


Thư Dao không đáp.


Lên tầng hai, vòng qua hành lanh dài, Thư Dao đang lo lắng không biết nên đi tìm Lương Diễn ở phòng nào, liếc mắt một cái thì nhìn thấy trợ lý Lâm đang canh giữ ở cửa.


Trợ lý Lâm nhìn thấy Thư Dao tới, chủ động chào hỏi: “Cô Thư, cô đến tìm Lương tiên sinh à?”


Thư Dao gật đầu.


Trợ lý Lâm nói: “Ngài ấy đang nói chuyện với Mạnh đổng sự, cô đợi một lát, tôi sẽ lập tức—”


“Không cần,” Thư Dao ngắt lời anh ta: “Tôi đợi anh ấy ở bên ngoài là được.”


Trợ lý Lâm chỉ do dự một lát đã gật đầu: “Được rồi.”


Tiếng cười tiếp tục vang lên ở dưới tầng, tiếng nhạc hết bài này tới bài khác, nhưng chỉ có thể cảm nhận được một tràng ồn ào ở trên tầng hai.


Thư Dao ngồi ở một chiếc bàn vuông nhỏ trong phòng bên cạnh.


Có người mang đồ ngọt và sữa bò lên, Thư Dao không đụng đến, bây giờ cô không đói bụng, chỉ thành thật ngồi chờ.


Tối hôm qua suy nghĩ quá nhiều, ngủ rất muộn khiến bây giờ Thư Dao không có tinh thần nổi, cô ngáp một cái, chống cằm lên cánh tay.


Một lúc sau, trợ lý Lâm nói với Thư Dao: “Cô Thư, tiên sinh và Mạnh đổng còn có việc cần bàn bạc, để tôi đưa cô về trước.”


Thư Dao ngẩn ra một chút: “Được rồi.”


Tạm dừng hai giây, cô hỏi: “Anh ấy có tức giận không?”


Trợ lý Lâm mỉm cười nói với cô: “Tiên sinh sẽ không bao giờ tức giận với cô.”


__________________________


Khi Lương Diễn về nhà, đồng hồ đã lặng lẽ chạy qua tám giờ.


Người làm cẩn thận nói với anh rằng Thư Dao không ăn tối, bây giờ đang ngủ.


Lương Diễn nói: “Tôi biết rồi.”


Anh cởi áo khoác, đưa cho cô ấy, hỏi: “Cô Thư có ăn gì không?


“Chưa ăn gì cả. Bữa tối đã chuẩn bị xong, ngài----”


“Không cần.” Lương Diễn nới lỏng cà vạt, vẻ mặt có chút mệt mỏi: “Tôi ăn rồi.”


Anh cũng không đói, vừa rồi anh đã ăn qua rồi, cũng uống một ít rượu.


Người cao tuổi đều thích uống rượu mạnh, không thể từ chối được.


Lương Diễn bước đến cửa phòng của Thư Dao, gõ nhẹ hai cái, trầm giọng gọi cô: “Dao Dao.”


Đợi mấy phút.


Không ai đáp lại.


Chỉ có một mảnh yên tĩnh.


Có lẽ cô đã ngủ rồi.


Lương Diễn suy đoán, phần nhiều là Thư Dao đang tức giận với mình.


Anh chưa từng đối mặt với chuyện này bao giờ, Lương Diễn ấn huyệt thái dương, tự hỏi liệu mình có nên học hỏi kinh nghiệm từ một người đã kết hồn rồi hay không.


Đừng nhìn vẻ ngoài tùy tiện của Thư Dao, kỳ thật, cô ấy nhạy cảm và yếu ớt hơn bất kỳ ai khác.


Trước đây, anh vô tình làm cô khóc, chỉ cần ôm cô vào lòng, xoa xoa hôn hôn thì tốt rồi; nói chính xác là ngoại trừ một lần giằng co với Thư Minh Quân thì Thư Dao chưa bao giờ giận anh.


Đang tự hỏi, Lương Diễn đẩy cửa phòng của phòng ngủ chính ra.


Ngơ ngẩn.


Đèn trong phòng ngủ không bật.


Nhưng không phải là căn phòng tối tăm, trên tường, trên tủ, trên bàn, trên giường ….


Khắp nơi đều treo đèn nhỏ đầy màu sắc, ngôi sao hoặc là mặt trăng, rực rỡ vô cùng, có cái luôn luôn sáng, có cái nhấp nháy, cực kỳ đẹp.


Giữa phòng ngủ có một cái bàn vuông nhỏ, một cái bánh kem đặt ngay ngắn trên mặt bàn, nến được thắp sáng, ánh nến đung đưa không ngừng.


Thư Dao ngồi quỳ sau chiếc bàn vuông trong bộ váy ngủ màu trắng mềm mại và sạch sẽ, để chân trần, đeo một chiếc lắc chân xinh xắn trên cổ chân, bị làn váy che đi một phần.


Biểu cảm và dáng vẻ của cô lúc này giống y hệt như ba năm trước.


Nhưng không phải là chiếc lắc chân mà Lương Diễn tặng hồi đó.


Đột nhiên, Lương Diễn suýt chút nữa đã tưởng rằng thật ra, ba năm xa cách kia chỉ là một giấc mộng.


Dưới ánh nến, Thư Dao đứng dậy, chạy tới, mở rộng vòng tay, ôm Lương Diễn, gọi anh: “Anh zaii!”


Vùi mặt vào vòng tay anh, Thư Dao ôm cổ anh, kiễng chân lên, chủ động hôn môi anh.


Đáng tiếc người không đủ cao, chỉ có thể chạm vào cằm anh.


Giống như một con chuồn chuồn lướt trên mặt nước, chỉ giây lát đã lướt qua.


Thư Dao dùng đôi mắt sáng lấp lanh nhìn anh: “Anh zai, chúc mừng sinh nhật anh!”


Cô rõ ràng cảm thấy cơ thể của Lương Diễn cứng đờ.


Thư Dao rèn sắt khi còn nóng, có ý đồ làm nưũng để được Lương Diễn tha thứ: “Em xin lỗi, em không phải cố ý cao su với anh đâu, tại không ngờ sẽ có màn biểu diễn tuyệt vời như vậy, em nhịn không được mới nhìn nhiều một lúc, tất cả là lỗi của em. Em biết hôm nay là sinh nhật của anh zai, đặc biệt chuẩn bị bánh kem và quà tặng, anh zai có thể tha thứ cho em được không?”


Cái đầu nhỏ cọ đi cọ lại trên người Lương Diễn, Thư Dao hiểu rõ, Lương Diễn thích cô làm nũng như vậy.


Tối hôm qua làm như vậy, hô hấp của anh rõ ràng đã dồn dập hơn rất nhiều, cũng không thể khống chế sức lực mà làm mạnh hơn một chút.


Nhưng hôm nay dường như không có hiệu quả mạnh như vậy nữa.


Thật lâu sau, Thư Dao mới nghe thấy giọng nói bình tĩnh của Lương Diễn: “Cảm ơn, nhưng sinh nhật của anh là vào tháng sau.”



Danh Sách Chương

Nhận xét Box